Kể từ khi đặt chân đến Thánh Long Vực, Thanh Khê phát hiện ra rằng, những cường giả đỉnh cao ở nơi này quá nhiều.
Thần cấp đầy đường, Thiên Huyền nhiều như chó.
Ngay cả đại năng Niết Bàn Cảnh, hôm nay cũng đã nhìn thấy hơn mười vị.
Thậm chí, còn tận mắt chứng kiến trận đại chiến giữa hai vị Chuẩn Thánh.
Cậu cảm thấy, bản thân vẫn còn quá yếu.
Tính toán thời gian, kỷ nguyên này chỉ còn mấy chục năm nữa là kết thúc.
Mà số công đức cậu tích lũy được hiện tại cũng chỉ mới ba trăm sáu mươi điểm.
Muốn phong Thánh trong kỷ nguyên này, gần như là chuyện không thể.
Xem ra, chỉ có thể đợi đến kỷ nguyên sau.
Đúng lúc này, ánh mắt Tây Vương rơi vào những vị khách khác.
"Nửa tháng sau, bản cung sẽ đích thân mở ra Tinh Không Chi Lộ, thảo phạt Tinh Thần tộc to gan lớn mật, chư vị nếu có ý, cũng có thể cùng đi."
"Phàm là người đến hỗ trợ, bản cung sẽ dựa theo tu vi cao thấp mà ban thưởng."
"Đại năng giả, có thể nhận được một kiện Tổ giai linh khí."
"Thần cấp cường giả, có thể nhận được hai kiện Thần giai linh khí."
"Thiên Huyền Cảnh, có thể nhận được ba kiện Thiên giai linh khí."
Còn về những tu sĩ dưới Thiên Huyền Cảnh, Tây Vương không hề nhắc tới.
Trong cuộc chiến xuyên giới thảm khốc, ngay cả Thông Thần Cảnh cũng có khả năng tử trận.
Nếu Kim Cương Cảnh, Nguyên Cương Cảnh cũng xuất chinh, thì về cơ bản đều là mạng làm bia đỡ đạn, không cần thiết phải đi.
Cường giả các đại thế lực nhìn nhau.
Tuy chuyến đi này có nguy hiểm, nhưng chỉ cần tham gia là có thể nhận được linh khí mạnh mẽ, hơn nữa nếu vận may tốt, có lẽ còn có thể đoạt được trọng bảo trong Tinh Thần Giới.
Vì vậy, không ít người nảy sinh hứng thú nồng hậu.
"Tiểu Bàn Đào hội lần này đến đây là kết thúc, xin lỗi vì bản cung tiếp đãi không chu đáo, tiễn khách!"
Tây Vương thu hết biểu cảm trên gương mặt mọi người vào tầm mắt, nàng chỉ để lại một câu, rồi dưới sự hộ tống của Tịch Tố Lan và các thị tòng, trở về sâu trong hành cung.
Mọi người đứng tại chỗ, nhìn nhau ngơ ngác.
"Chư vị, Tiểu Bàn Đào hội đã kết thúc, nếu chư vị có hứng thú, bất cứ lúc nào cũng có thể báo danh với bản trưởng lão, nếu không có tâm, thì có thể rời đi."
Một lão ẩu chống gậy gỗ đi tới.
Người này là Đại trưởng lão Tây Vương Cung, tuy trông già nua yếu ớt, nhưng tu vi đã đạt đến Thông Thần cửu trọng, không thể trông mặt mà bắt hình dong.
"Có thể cân nhắc một chút không?"
Một vị Thông Thần Cảnh lên tiếng hỏi.
"Đương nhiên là được."
Đại trưởng lão Tây Vương Cung gật đầu, "Trước khi xuất chinh, bất cứ lúc nào cũng có thể báo danh."
"Ta quyết định rồi, tham gia!"
Một thiên kiêu Thiên Huyền Cảnh khí huyết phương cương là người đầu tiên báo danh.
"Ta cũng tham gia."
Ngay sau đó, không ít cường giả quyết định xuất chinh.
Đây là cơ hội để thành danh, họ không muốn bỏ lỡ.
Quan trọng hơn là có thể kề vai chiến đấu với thiên chi kiêu nữ của Tây Vương Cung, biết đâu lại có thể chiếm được trái tim của các mỹ nhân.
Không ít thiên kiêu đã bắt đầu mơ mộng hão huyền.
"Chúng ta làm thế nào đây?"
Hạ Đãng luống cuống.
"Chuyện này, ta chắc chắn không đi được, ngươi hỏi thử huynh đệ Thanh Khê xem có hứng thú không."
Lâm Phong bất đắc dĩ dang tay.
Là Thánh tử Thánh Đạo Viện, rất nhiều việc không thể tùy ý.
Nếu là trước kia, như Thanh Khê chủ động đi, hắn tuyệt đối sẽ kéo Hạ Đãng đi cùng.
Nhưng bây giờ, lực bất tòng tâm.
Thanh Khê nhìn thoáng qua cây Tiểu Bàn Đào, phát hiện vết thương của đối phương đã khép lại, nhưng muốn hoàn toàn khôi phục nguyên khí thì vẫn phải tốn thời gian dài đằng đẵng.
Mạnh như cây Tiểu Bàn Đào mà còn khó lòng tự bảo vệ mình.
Có thể thấy, trận chiến này chắc chắn vô cùng đáng sợ.
Cậu cảm thấy, phải thật thận trọng!
"Cân nhắc một thời gian đã!"
Thanh Khê nói như vậy.
Thái A và Thái Tiêu lộ vẻ ngạc nhiên.
Họ còn tưởng Thanh Khê nhất thời nóng đầu sẽ báo danh ngay.
Không ngờ thiếu niên này lại cẩn trọng đến thế, thật ngoài dự đoán, rất vững!
Nhóm người rời khỏi Trích Tinh Lâu, đi đến Hư Không Thánh Thành bên dưới.
Hiếm khi ra ngoài một chuyến, Lâm Phong và Hạ Đãng bày tỏ đương nhiên phải ăn sạch mỹ thực nơi này.
Đối với đề nghị này, Long Mã giơ hai móng ngựa lên bày tỏ tán đồng.
Còn Thanh Khê thì tìm một lý do, ở lại một tòa viện tử gần Trích Tinh Lâu.
Nơi này vẫn nằm trong phạm vi bao phủ của địa mạch cấp Thánh, có thể hấp thu không gian chi lực phiêu dạt trong không trung.
Chớp mắt đã trôi qua năm ngày.
"Đinh, phát hiện tổng lượng không gian chi lực của ký chủ đạt đến mười vạn sợi, thỏa mãn điều kiện thăng cấp cơ bản của Tiểu Thành Không Gian Chi Thể, có thăng cấp không?"
Trong đầu Thanh Khê vang lên âm thanh nhắc nhở của hệ thống.
Thanh Khê mở mắt, cảm nhận không gian chi lực mênh mông trong cơ thể, ánh mắt sáng lên.
"Thăng cấp!"
"Đinh, bắt đầu thăng cấp... thăng cấp thất bại!"
Âm thanh khiến cậu kinh ngạc vang lên.
"Thất bại, tại sao?"
"Tây Vương tới rồi."
"Cái gì!"
Thanh Khê có cảm giác sởn gai ốc.
Tây Vương... tới rồi?
Cậu vội vàng mở tính năng quét, phát hiện phía sau mình quả thực đang đứng một bóng hình bị bao phủ trong sương mù ánh sáng.
Thanh Khê lập tức hoảng sợ.
Cậu nuốt nước bọt cái ực, lẩm bẩm: "Không hổ là Hư Không Thánh Thành, thiên địa linh khí quả nhiên nồng đậm, mới tu luyện vài ngày đã khiến tu vi của ta tăng mạnh."
Nói xong, liền nhắm mắt lại, giả vờ tu hành.
Thế nhưng, cậu chợt nhận ra tu vi của mình đã ở đỉnh phong Thiên Huyền nhị chuyển, nếu tiếp tục tu luyện, tất nhiên sẽ phá vỡ bình cảnh.
Điều này khiến cậu cảm thấy vô cùng bất lực.
Đây là ngày mà cậu không muốn thăng cấp tu vi nhất từ trước đến nay.
"Đừng giả vờ nữa."
Đúng lúc Thanh Khê đang đấu trí đấu dũng với không khí, Tây Vương cuối cùng cũng lên tiếng.
Thanh Khê trong lòng run lên, xoay người như máy móc, vẻ mặt kinh ngạc nhìn bóng hình uy nghiêm đang đứng cách đó mười mét.
"Hóa ra là Tây Vương, thất kính thất kính!"
Nhớ lại những lời mình vừa nói, Thanh Khê không khỏi ngượng ngùng.
"Khi ta xuất hiện, không hề cố ý che giấu khí tức, đường đường là một thiếu niên kỳ lạ ở đỉnh phong Thiên Huyền nhị chuyển, lại đã sinh ra thần thức, mà lại không phát hiện ra bản cung sao?"
Tây Vương sắc mặt bình thản.
Sống mấy ngàn năm, trên đời này không còn mấy chuyện có thể khiến nàng biến sắc.
"Không biết Tây Vương tiền bối đến đây có việc gì?"
Thanh Khê kinh ngạc và tò mò.
Cậu cảm thấy, nếu không phải vì Tây Vương đột ngột ghé thăm, Không Gian Chi Thể của cậu cũng sẽ không thăng cấp thất bại.
Nhưng may là không gian chi lực không tiêu tán, vẫn tích trữ trong cơ thể.
Chỉ là, Không Gian Chi Thể không bước vào Tiểu Thành, cậu liền không thể tiếp tục hấp thu thêm không gian chi lực.
Tây Vương không nói gì, thân hình lặng lẽ biến mất.
Khi xuất hiện lại, đã ở ngay trước mặt Thanh Khê.
Hai người chỉ cách nhau nửa mét.
Thanh Khê thậm chí có thể ngửi thấy mùi hương đặc biệt đó.
"Chẳng lẽ, bà ấy thấy ta đẹp trai nên để ý ta rồi?"
Thanh Khê ngả người ra sau theo phản xạ, căng thẳng nhìn chằm chằm Tây Vương.
Nhưng vì đối phương luôn bị sương mù ánh sáng bao phủ, nên không nhìn thấy dung nhan thật.
Đột nhiên, tay Tây Vương đặt lên đỉnh đầu Thanh Khê.
Nếu không phải không cảm nhận được sát ý của Tây Vương, Thanh Khê chắc chắn đã bỏ chạy ngay lập tức.
Đến lúc này, cậu mới để ý, Tây Vương vậy mà còn cao hơn cậu một cái đầu.
Cái "xoa đầu sát" này khiến Thanh Khê dở khóc dở cười.
Một lát sau, Tây Vương thu tay lại.
"Linh căn chỉ ở Huyền phẩm đỉnh phong, quá thấp."
"Nhưng thể chất của ngươi lại rất bất phàm."
"Trung phẩm Hỏa Linh Chi Thể, Cực phẩm Kim Linh Chi Thể, pháp thể song tu."
"Điều khiến bản cung kinh ngạc hơn là, ngươi lại sở hữu Không Gian Chi Thể sắp Tiểu Thành!"
Nói đến đây, giọng điệu của Tây Vương có sự thay đổi nhỏ.
Thanh Khê không khỏi trở nên căng thẳng.
"Nếu không phải biết ngươi đến từ Thánh Đạo Viện, và thời gian không khớp, bản cung còn tưởng ngươi là đứa con trai thất lạc nhiều năm của ta đấy!"
Tây Vương cứ bình thản nhìn Thanh Khê như vậy, dường như chìm vào hồi ức.
Thanh Khê sững sờ.
Xem ra, Tây Vương cũng là một người có câu chuyện riêng.
Vì chuyện Không Gian Chi Thể không thể giấu được nữa, cậu dứt khoát ngả bài, hỏi: "Tây Vương từng có một đứa con trai sở hữu Không Gian Chi Thể sao?"
"Không có."
Thanh Khê: "..."
Không có?
Vậy ý ngươi lúc nãy là sao?
Đùa ta à?
Cậu lập tức cạn lời.