Bàn chuyện lý lẽ, nếu nói không thông thì dùng nắm đấm để dạy cho họ đạo lý làm người. Cách xử sự của Dương Đằng rất đơn giản, căn bản không cần phải phức tạp hóa vấn đề.
Vua của một đế quốc tới thì đã sao? Nếu không giảng được đạo lý thì cũng dùng nắm đấm chiêu đãi, chọc giận hắn, một cái nắp quan tài đập xuống, đến vua cũng phải biến thành cặn bã!
Dùng thân phận để áp chế người khác, Dương Đằng lại càng không sợ.
Hộ vệ thì mày chau mặt ủ, nhưng Dương Văn Yên lại không chút sợ hãi. Đường đường là thiên chi kiêu nữ của Dương gia tại Ngọc Thành, sao có thể dung túng cho một tên cẩu vật không ra gì bắt nạt!
Cho dù là đứng trước mặt vua, cô cũng dám đòi lại công đạo.
"Người không liên quan lui ra sau! Kẻ sát nhân hành hung hãy bỏ vũ khí xuống! Nếu không, giết không tha!"
Đúng lúc này, từ phía xa truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn, một người lớn tiếng quát tháo. Sau đó, một đám đông nhanh chóng bao vây nơi này.
Tiêu rồi! Hộ vệ thầm kêu khổ trong lòng, bây giờ muốn chạy cũng không kịp nữa. Hắn nhìn quanh bốn phía, hy vọng thấy được một người quen để nhanh chóng đi báo tin cho tiểu công chúa. Nhưng điều khiến hắn thất vọng là những người xung quanh đều đã lánh đi thật xa, đến một người đưa tin cũng không tìm được.
Phải làm sao bây giờ? Hộ vệ sốt ruột đến mức gãi tai gãi má.
"Nhị gia tới rồi, không ngờ là Nhị gia đích thân xuất mã. Lần này thảm rồi, hai người trẻ tuổi kia dù có bản lĩnh ngút trời cũng khó thoát khỏi kiếp nạn."
"Tiếc thật, hai người họ cũng coi như là trừ hại cho dân, đến cuối cùng lại rơi vào kết cục như thế. Ai! Người tốt không được đền đáp mà."
Xung quanh có kẻ nói lời mỉa mai, cũng có người thương tiếc, nhưng không một ai dám đứng ra nói lời công đạo cho Dương Đằng và Dương Văn Yên.
Dương Đằng thản nhiên quan sát một lượt, hắn cứ ngỡ Nhị gia mà mọi người nhắc đến chắc chắn là nhân vật lớn, có khi là Nhị hoàng tử cũng nên. Nhưng kết quả khiến hắn thất vọng tràn trề, kẻ cầm đầu trông có vẻ là Nhị gia kia, hắn hoàn toàn không quen biết.
Nhị gia dẫn theo một đám đội viên chấp pháp, vây kín Dương Đằng và hai người kia không một kẽ hở, từng tên chấp pháp viên đều cầm đao kiếm chĩa vào họ.
Nhìn thấy thi thể đầy đất, Nhị gia không khỏi hít một hơi khí lạnh, ba tên khốn kiếp này gan thật lớn!
"Người đâu, bắt ba tên hung thủ giết người này cho ta!" Nhị gia quát lớn, đội viên chấp pháp phía sau ùa lên.
"Nhị gia khoan đã, nghe tôi nói." Hộ vệ do Phù Thủy Dao phái tới vội vàng đứng ra.
Nhị gia nhìn hắn một cái, phát hiện ra chỉ là một tên hộ vệ: "Ngươi là hộ vệ của phủ nào! Tại sao dám tụ tập giết người ở chợ sáng! Trong mắt ngươi còn có vương pháp không? Giết hại đội viên chấp pháp tội càng thêm tội, bất kể ngươi là hộ vệ của ai, chủ tử của ngươi cũng không bảo vệ nổi ngươi đâu!"
Khí thế của Nhị gia bức người, hoàn toàn không cho hộ vệ cơ hội giải thích.
"Nhị gia, hai vị này là khách quý của tiểu công chúa. Sáng nay tới chợ, không ngờ bị hai tên trộm lấy mất ngọc bội, hai tên trộm đó không chịu thừa nhận, kết quả Văn Yên tiểu thư lỡ tay làm bị thương họ. Sau đó Kim đội trưởng không phân biệt phải trái trắng đen đã muốn bắt hai vị này đi. Trong lúc xung đột, hai vị khách quý vì tự vệ nên mới bất đắc dĩ làm bị thương Kim đội trưởng và những người khác, mong Nhị gia minh sát." Hộ vệ cố gắng nói một cách khéo léo nhất.
"Hừ! Ăn nói xằng bậy, ngươi tưởng mắt ta mù sao! Ngươi tưởng những người ở đây đều mù cả à! Khách quý của tiểu công chúa thì có thể tùy tiện giết người sao? Tin tức ta nhận được là hai kẻ này giết người đoạt bảo, người đâu, bắt hết cho ta!" Nhị gia cũng phạm phải một sai lầm giống nhau, coi Dương Đằng và Dương Văn Yên là người bình thường.
Chỉ phái một hộ vệ đi theo thì có thể là khách quý gì chứ? Hơn nữa, tiểu công chúa vẫn luôn học tập tại Hoàng gia học viện. Hai vị khách quý này, nói không chừng chỉ là mượn danh nghĩa của Phù Thủy Dao mà thôi. Nếu để hai người này chạy thoát, hắn còn trấn áp ba khu giao dịch thế nào? Sau này cứ hễ báo danh là khách quý của quyền quý nào đó thì có thể tùy ý làm càn sao?
"Láo xược!" Dương Văn Yên giận dữ: "Ngươi là đồ cẩu vật, con mắt chó nào của ngươi nhìn thấy ta giết người đoạt bảo!"
Dùng roi ngựa chỉ vào xung quanh, Dương Văn Yên quát hỏi: "Là ai nhìn thấy ta giết người đoạt bảo? Kẻ nào không sợ chết thì đứng ra đây, ta không tin, giữa thanh thiên bạch nhật mà lại có thể đảo lộn trắng đen như thế."
Dương Đằng cười lạnh: "Nhị gia đúng không? Ta khuyên ngươi tốt nhất nên thận trọng, tránh rước họa sát thân vào mình."
"Được lắm, hai tên khốn kiếp các ngươi, dám uy hiếp cả Nhị gia, xem ra các ngươi chán sống rồi!" Trên đời luôn có những kẻ tự cho là đúng, chưa nhìn rõ tình thế đã vội vàng xông lên. Gã này cũng giống như Tiểu Lục Tử, nghe Dương Đằng và Dương Văn Yên nói vậy, không suy nghĩ gì đã buông lời chửi bới.
"Chát!" Dương Văn Yên vung một roi quất thẳng lên người gã.
Sáng sớm thức dậy lòng đầy hân hoan, định bụng tìm vài món đồ có giá trị ở chợ sáng, không ngờ lại liên tục gặp chuyện bực mình, Dương Văn Yên đã sớm mất kiên nhẫn. Đây là ở đô thành, nếu đổi lại là Ngọc Thành, Dương Văn Yên đã vung roi ngựa diệt sạch cả nhà đối phương rồi.
"Lớn mật! Dám ra tay đả thương người trước mặt ta, các ngươi quá ngông cuồng, còn dám ngụy biện! Bắt hết cho ta, kẻ nào dám phản kháng, giết không tha!" Nhị gia vung tay, chỉ huy đội chấp pháp xông lên.
"Giết!" Còn đạo lý gì để nói nữa, Dương Đằng quát lớn, Huyền Phong đao mãnh liệt vung ra.
"Phập!" Một cái đầu lâu thật lớn bay lên không trung. Chính mình còn không trân trọng mạng sống thì người khác đương nhiên không cần phải bận tâm đến mạng của ngươi.
Dương Văn Yên vẩy roi ngựa, một đội viên chấp pháp bị cô hất bay lên không trung, sau đó rơi mạnh xuống đất mà chết.
Hộ vệ do Phù Thủy Dao phái tới khổ không tả xiết, hai vị này đúng là sát thần, không hợp ý là lấy mạng người!
Đô thành là kinh đô của một nước, làm sao có thể xảy ra chuyện bạo lực đẫm máu như thế này? Hộ vệ suy nghĩ một chút, trong lòng bất đắc dĩ cũng vung kiếm xông lên. Lên hay không cũng đều là đường chết, nếu để tiểu công chúa biết hắn nhát gan không tiến, để hai vị khách quý lâm vào nguy hiểm, chẳng phải hắn chết chắc sao.
Tuy nói đụng độ đội chấp pháp là trọng tội, nhưng có hai vị này và tiểu công chúa che chở, nói không chừng hắn có thể thoát được một kiếp.
"Giết! Giết không tha! Giết chết hai tên nghịch tặc này cho ta!" Mắt Nhị gia đỏ ngầu. Hắn cứ ngỡ mình xuất hiện chắc chắn sẽ trấn áp được hiện trường, hai người trẻ tuổi này phải ngoan ngoãn buông vũ khí chịu trói. Không ngờ hai người này không những không nể mặt hắn, mà còn nổi sát tâm.
Nhị gia hạ quyết tâm, dù họ có là khách quý của tiểu công chúa thì hôm nay cũng phải trị tội, nếu không hắn còn làm việc ở ba khu giao dịch thế nào được? Hơn nữa, người đứng sau lưng hắn bất kể thân phận hay địa vị đều không kém cạnh Phù Thủy Dao, quyền lực trong tay còn lớn hơn nhiều, cho dù chuyện này có thấu lên trên, hắn cũng không sợ chịu thiệt.
Một trận hỗn chiến nổ ra, Dương Đằng tay đao vung xuống, giết những đội viên chấp pháp này thực sự không có chút khó khăn nào, không ai đỡ nổi ba đao của hắn, thậm chí có vài tên chấp pháp viên sợ vỡ mật, chỉ một đao đã bị chém bay đầu.
Điều này khiến Dương Đằng thực sự cạn lời, trong đó còn có một tên thuộc kỳ Cường Cốt, vậy mà cũng bị hắn một đao giải quyết.
Dương Văn Yên lại càng không nương tay, mỗi lần roi ngựa hạ xuống đều kéo theo một vệt máu tươi.
Tiếng kêu thảm thiết không dứt, chỉ trong chốc lát, Nhị gia đã chết lặng, đám thủ hạ của hắn chết bị thương quá nửa, bị hai người trẻ tuổi đuổi đánh.
Hộ vệ do Phù Thủy Dao phái tới cũng hạ quyết tâm, phàm là những kẻ bị Dương Đằng và Dương Văn Yên đánh ngã xuống đất, hắn đều tiến lên bồi thêm một kiếm.
Quá tàn nhẫn! Hai vị này đúng là sát thần!
Nhị gia không khỏi rùng mình, nhìn họ chưa đầy hai mươi tuổi, sao lại có thể tàn nhẫn đến thế! Chẳng lẽ hôm nay đụng phải người không nên đụng?
Không kịp nghĩ nhiều, Dương Đằng đã xách Huyền Phong đao đến trước mặt Nhị gia, nở nụ cười nhẹ, để lộ hàm răng trắng bóng.
"Nhị gia, thật ngại quá, thủ hạ của ngươi đúng là không chịu nổi một đòn. Ngươi xem, ta còn chưa kịp khởi động người mà họ đã xong đời rồi. Bây giờ đến lượt ngươi, ngươi muốn chết thế nào, cứ nói đi. Ta là người có lòng nhân từ, nhất định sẽ thỏa mãn tâm nguyện của ngươi."
Khốn kiếp! Nhị gia rất muốn chửi ầm lên, nhìn thi thể đầy đất mà còn mặt mũi nói mình nhân từ!
Nín nhịn hồi lâu, Nhị gia cũng không dám chửi ra miệng. Thời khắc mấu chốt, hắn đã nhìn rõ tình thế, bây giờ không còn như lúc nãy nữa. Lúc nãy bên cạnh có một đám đội viên chấp pháp mà còn không chế ngự nổi hai người này, giờ thủ hạ gần như chết sạch, hắn lấy gì mà liều mạng với đối phương?
Quan trọng nhất là giữ mạng, dù sao cũng biết hai người này là khách quý của Phù Thủy Dao, sau khi quay về bẩm báo với chủ thượng, sớm muộn gì cũng có ngày họ phải trả giá.
Dương Đằng từng bước tiến về phía Nhị gia, Huyền Phong đao trong tay lóe lên tia sáng lạnh lẽo. Nhị gia kinh hồn bạt vía, hắn đã qua cái tuổi dám liều mạng, cuộc sống hưởng lạc nhiều năm khiến hắn không còn chút ý chí chiến đấu nào, vội vàng đổi sang một nụ cười, chỉ là nụ cười này còn khó coi hơn cả khóc.
"Vị gia này, hiểu lầm, đây đều là hiểu lầm." Nhị gia liên tục chắp tay: "Ta cũng là làm theo chức trách, nghe nhầm lời đồn đại của người khác, mong hai vị đại nhân đại lượng."
"Đại lượng cái đầu ngươi!" Dương Văn Yên vung tay quất một roi.
"Chát!" Trên lưng Nhị gia ngông cuồng hống hách xuất hiện một vết thương máu me đầm đìa, thịt nát xương tan, lộ cả xương trắng ra ngoài. Nhị gia cũng đủ lì lợm, cắn chặt răng không lên tiếng. Nếu chịu vài roi mà giữ được mạng, hắn thà chịu thêm vài cái nữa.
"Trời ơi! Hai vị này lai lịch thế nào vậy, giết Kim mập chưa đủ, còn đánh cả Nhị gia, mà Nhị gia đến rắm cũng không dám đánh một cái!" Các tu sĩ đứng xem náo nhiệt từ xa bàn tán.
"Các ngươi là đội chấp pháp mà oai phong thật đấy, không phân biệt phải trái trắng đen, mở miệng ra là giết người đoạt bảo! Ta thấy chính các ngươi mới là kẻ đồng lõa với hai tên trộm kia. Hôm nay ta nói thẳng ở đây, ta là Dương Văn Yên ở Ngọc Thành, kẻ nào muốn báo thù hay muốn dùng tội danh gì thì cứ việc đến tìm ta!" Dương Văn Yên tiện tay lại vung thêm một roi.
Lưng Nhị gia bị quất đến máu chảy ròng ròng, khom người không dám đứng thẳng. Nghe thấy ba chữ "Dương Văn Yên ở Ngọc Thành", Nhị gia lập tức tái mặt.
Tiêu rồi! Nhìn vẻ ngông cuồng của Dương Văn Yên, hắn vốn đã thấy hai người này lai lịch không tầm thường, nhưng không ngờ lại có lai lịch lớn đến thế! Không thể nói Dương Văn Yên đại diện cho cả Dương gia Ngọc Thành, nhưng nếu cô có mệnh hệ gì, Dương gia ở Ngọc Thành chắc chắn sẽ không bỏ qua. Trận đòn này của hắn e là chịu oan rồi.
Dương Đằng tiến lên một bước, đấm một quyền vào đan điền Nhị gia.
"Bùm!" Lần này Nhị gia không thể chịu đựng thêm được nữa, hét thảm một tiếng rồi ngã quỵ xuống đất. Cú đấm này của Dương Đằng đủ tàn nhẫn, phế sạch tu vi của Nhị gia.
"Ta là Dương Đằng, đến từ Phong Lôi trấn ở nơi nhỏ bé, mấy ngày gần đây ở tại phủ tiểu công chúa, không phục thì cứ đến tìm ta!" Dương Đằng vốn dĩ chưa bao giờ là kẻ thích giấu đầu hở đuôi.