Nghe đến đây, Thích Hữu Trân không nhịn được nữa, một phen đẩy cửa sân nhà họ Vũ ra, sắc mặt bất thiện nhìn chằm chằm người trong sân.
Trong sân hoặc đứng, hoặc ngồi mười mấy người.
Thích Hữu Trân nhìn quanh bốn phía.
Chỉ thấy Vũ Hướng Nam nghênh ngang ngồi ở vị trí chính giữa, bắt chéo chân còn ngậm điếu thuốc lá...
Toàn bộ sự chú ý của Thích Hữu Trân đều bị người nằm trên ván cửa kia thu hút.
Mà từ khi Thích Hữu Trân vừa vào sân, tất cả mọi người trong sân liền đồng loạt ngừng nói chuyện, ai nấy đều quay đầu nhìn về phía bà...
Có người khóc gọi một tiếng: “Dì cả!”
Thích Hữu Trân nhìn theo tiếng gọi...
Người phụ nữ trẻ tuổi trên đầu buộc dải khăn tang bằng vải bố, đang quỳ bên cạnh ván cửa, chính là... Vũ Nhàn?
Nhưng Vũ Nhàn rõ ràng là da trắng xinh đẹp mà, sao lại thành ra bộ dạng mặt vàng da bọc xương thế này?
Thích Hữu Trân kinh nghi bất định.
Cho đến khi ánh mắt bà... rơi vào trên người nằm trên tấm ván gỗ.
Thích Hữu Trân kinh hãi!
Mặc dù nói, bà và em gái lớn Thích Thiện Trân chỉ chia xa một thời gian ngắn... nhưng mà, người phụ nữ gầy đến hình tiêu cốt lập, mặt như tro tàn, nhắm nghiền hai mắt nằm trên tấm ván gỗ này, thật sự là Thiện Trân sao?
Thích Hữu Trân mở to hai mắt.
Bà hoàn toàn không dám tin...
Nhưng mà, nốt ruồi trên gò má người phụ nữ gầy yếu nằm yên lặng trên ván cửa kia, đôi môi hình dáng xinh đẹp lại dễ nhìn kia của cô ấy...
Không phải em gái lớn của bà thì là ai?
Vũ Nhàn hu hu khóc lên: “Dì cả! Dì cả... Mẹ cháu, mẹ cháu thật sự là số khổ a!”
“Chuyện này rốt cuộc là thế nào!” Thích Hữu Trân hỏi gấp.
Vũ Nhàn hu hu khóc nói: “Dì cả! Không phải! Thật sự không phải... Mẹ cháu không có, mẹ cháu không có làm bậy ở bên ngoài! Mẹ bệnh đã rất lâu rất lâu rồi... Thầy lang Hồ lão tứ trong thôn giúp mẹ cháu khám bệnh, nói là ung thư tử cung giai đoạn cuối gì đó... cho nên mẹ mới, mẹ mới... chảy máu không ngừng, thật sự không phải mẹ lăng nhăng, mang thai rồi sảy thai gì đó, thật sự không phải a!”
Thích Hữu Trân ngẩn ra.
Cái gì? Ung thư tử cung giai đoạn cuối?
Nhưng mà, ung thư cổ tử cung của Thiện Trân không phải đã sớm chữa khỏi rồi sao?
Cái này...
Vũ Hướng Nam mở miệng: “Dì cả nó à! Dì và dượng cả cũng là người thể diện nhỉ... Vậy dì nói đi, dì ra bao nhiêu?”
“Cái gì bao nhiêu?” Bà giận dữ nhìn Vũ Hướng Nam.
Vũ Hướng Nam giơ ra ba ngón tay, nói: “Ba vạn! Dì đưa tôi ba vạn đồng! Nếu thiếu một xu... dì cũng đừng hòng để con đĩ này hạ táng! Dì có tin không... tôi sẽ để cô ta rữa nát ở đây, không người nhặt xác!”
Vũ Nhàn khóc lên: “Cha! Cha đừng như vậy...”
“Cút! Đồ tạp chủng!” Vũ Hướng Nam nổi giận.
Có người hô: “Thích Thiện Trân! Thích Thiện Trân! Phiếu chuyển tiền đến rồi a... Ra ký nhận!”
Mọi người đồng loạt ngẩn ra.
Vừa nghe nói ba chữ “Phiếu chuyển tiền”, Vũ Hướng Nam nhảy dựng lên ba thước, sau đó trực tiếp lao ra khỏi sân, hỏi: “Phiếu chuyển tiền gì? Ai... chuyển tiền cho nhà tôi?”
Đứng ở cửa, là một người đưa thư dắt xe đạp, yên sau xe treo hai cái túi to đùng; trên người còn mặc bộ đồng phục màu xanh lá lấm tấm bùn đất.
“Tôi đâu biết là ai chuyển cho các người chứ! Tôi xem nào... ừm, là khoản tiền chuyển từ Thâm Quyến tới, ba ngàn đồng lận! Người gửi là... Chiêu Đệ? Nào, ký tên vào tờ đơn này đi!” Người đưa thư nói.
Vũ Hướng Nam ngẩn ra: “Là khoản tiền Chiêu Đệ gửi tới? Ba ngàn đồng... Nó, nó ở Thâm Quyến?”
Một người phụ nữ trẻ tuổi mặt chuột tai khỉ chen tới: “Cha, Chiêu Đệ cái con ranh chết tiệt này! Sao nó lại chạy đến Thâm Quyến rồi? Nó gửi bao nhiêu tiền tới a... Ơ, hình như nó không biết chữ mà, sao còn có thể chuyển tiền?”
Cũng không biết tại sao...
Thích Hữu Trân rõ ràng là lần đầu tiên nhìn thấy người phụ nữ mặt chuột tai khỉ này, nhưng trong tiềm thức lại biết... người phụ nữ trẻ tuổi này là vợ của Phú Quý, hình như tên là Lưu Tế Hoa?
Người đưa thư đột nhiên nói một câu: “Ui chao cô ấy không biết chữ, chỉ cần biết nói chuyện là có thể nhờ người khác điền thay phiếu chuyển tiền mà! Được rồi các người mau ký tên nhận đi tôi còn vội đi nơi khác đưa phiếu chuyển tiền đây!”
Vũ Hướng Nam không biết chữ, bèn bảo người đưa thư lấy mực đóng dấu ra cho hắn ấn dấu tay...
Lưu Tế Hoa thì ở bên cạnh lầm bầm: “Cái con Chiêu Đệ này, vứt anh tôi sang một bên tự mình lên Thâm Quyến kiếm tiền lớn rồi? Thật là, kiếm được tiền cũng không biết đưa cho anh tôi, ngược lại gửi cho con mụ chết tiệt kia? Hừ! May mà con mụ chết tiệt này chết sớm... Tiền Chiêu Đệ kiếm được rõ ràng nên là của anh tôi mà...”
Cảnh tượng này quả thực khiến Thích Hữu Trân tức đến mức...
Bà thật sự cảm thấy ngực đau từng cơn! Trước mắt cũng tối sầm lại!
Bà còn không nhịn được thay em gái lớn cảm thấy vô cùng bi thương!
Vậy rốt cuộc cô ấy đang mưu cầu cái gì a!
Cũng không biết là ai đang lớn tiếng nói bên tai Thích Hữu Trân: “Đồng chí! Đồng chí! Bà tỉnh lại, tỉnh lại đi!”
Ngay sau đó, có người còn nắm lấy vai bà lay mấy cái...
Thích Hữu Trân mở mắt ra.
Âm thanh đặc thù ồn ào lại giàu nhịp điệu rất dễ khiến người ta cảm nhận được...
Lúc này bà... đang ở trên tàu hỏa?
“Đồng chí, đổi vé rồi a, xin đưa vé xe giường nằm của bà cho tôi...” Một nữ nhân viên đội mũ vành to, mặc đồng phục, trên tay còn đeo băng “Tiếp viên”, còn ôm một cái kẹp đang đứng trước mặt Thích Hữu Trân.
Thích Hữu Trân ngồi dậy, vuốt vuốt ngực...
Nữ nhân viên hỏi: “Sao thế? Bà không khỏe à?”
“Đồng chí, xin hỏi...” Thích Hữu Trân vừa hỏi được một nửa, đột nhiên nhìn thấy trong tay mình còn cầm một tờ báo?
Bà vội vàng mở báo ra xem ngày tháng...
Thích Hữu Trân bắt đầu thở hổn hển.
Nữ nhân viên: “Này, mau đưa vé xe của bà đây a!”
Thích Hữu Trân vuốt ve trái tim đang đập thình thịch trong lồng ngực, luống cuống tay chân tìm ra vé xe của mình, đưa cho nhân viên.
Nhân viên lầm bầm vài câu, đổi vé cho Thích Hữu Trân, rồi đi.