Toa xe do cáp kéo giật thêm lần nữa rồi dừng lại. Chẳng thể đi thêm bởi tuyết rơi nghẽn đường. Cơn gió mạnh tràn qua đỉnh núi đã quét tuyết trải thành một vùng trắng bao la. Bôi xong sáp cho đôi giày trượt trong toa hành lý, Nick đút giày vào ngàm, khóa chặt. Cậu nhảy từ hông xe xuống mặt tuyết cứng, xoay người, cúi mình, rê gậy, trượt nhanh xuống sườn dốc.
Bên dưới, trên mặt tuyết, George lượn xuống, lượn lên rồi lượn xuống khuất khỏi tầm mắt. Cứ lao nhanh và sà xuống khuất khỏi tầm mắt. Cú lao nhanh và sà xuống đột ngột khi lao xuống sườn núi dốc lượng sóng đã làm Nick đê mê với cảm giác bay bổng diệu kỳ. Cậu lượn lên và dưới chân, tuyết dường như bong ra khi cậu lao xuống, lao xuống, nhanh hơn, nhanh hơn nữa trong cơn lốc xuống bờ dốc dài cuối cùng. Người cúi thấp, cậu gần như ngồi dựa vào thanh trượt, cố giữ trọng lượng cơ thể sát mặt tuyết, tuyết bắn lên tựa cơn bão cát. Cậu biết rõ tốc độ trượt. Cậu kìm lại. Cậu không để bị cuốn đi và ngã nhào. Nhưng rồi, máng tuyết mềm, bị gió khoét võng xuống đã làm cậu ngã lăn quay, trông như thể một chú thỏ bị hạ, rồi chững lại, các thanh trượt va vào nhau, chân mắc tréo, thanh trượt dựng thẳng lên, mũi và tai cậu dính đầy tuyết.
Goerge đứng khá xa dưới dốc, đập mạnh tay phủi tuyết bám trên áo gió.
“Cậu biểu diễn đẹp đấy, Mike” nó nói với Nick. “Cái chỗ tuyết mềm ăn hại ấy. Nó cũng khiến mình lộn nhào như thế”.
“Cú trượt có giống như khi ta vượt qua hố không?” Nick xoay lại thanh trượt khi còn nắm ngửa rồi đứng dậy.
“Cậu phải nghiêng về phía bên trái, thanh trượt lao nhanh, rất êm rồi sẽ lượn lên khi xuống đến đáy hố”.
“Thử xem nào, ta cùng trượt đi”.
“Không cậu hãy trượt trước. Mình thích xem cậu trượt”.
Nick Adams vượt qua George, tấm lưng rộng và đầu tóc màu hạt dẻ hãy còn bám đầy tuyết, khi thanh trượt của cậu chạm mép hố, cậu lao xuống, thanh trượt miết trên lớp tuyết trắng như pha lê rồi cơ thể dường như dềnh lên dềnh xuống khi cậu lướt theo bề mặt lượn sóng. Cậu dồn trọng lượng về phía bên trái, kẹp cứng đầu gối vào nhau lúc lao gần sát hàng rào để thực hiện cú xoay người, như thể động tác siết một cái bù loong, quay ngoắt thanh trượt sang bên phải trong đám bụi tuyết rồi giảm tốc độ khi trượt lên sườn đồi song song với hàng rào.
Cậu quay lại nhìn. George đang trượt telemark xuống, đầu gối cong lại, một chân hơi gập đưa tới trước, chân kia rê sát, hai cây gậy chống xuống nom như thể mớ chân lòng khòng của loài côn trùng nào đó; khi chạm mặt tuyết chúng làm bông tuyết tung mịt mù, rồi cuối cùng toàn bộ tư thế hạ thấp lao xuống ấy kết thúc bằng cú xoay nhanh qua bên phải thật ngoạn mục, hạ thấp người, chân đẩy tới đẩy lui, người nghiêng tới để giữ thăng bằng, hai cây gậy ấn mạnh để đổi hướng tựa hai điểm phát sáng, tất cả chìm trong đám mây tuyết mịt mù.
“Mình sợ cú xoay người”, George nói, “Tuyết dày quá. Cậu thực hiện cú xoay thực tuyệt vời”.
“Mình không thể choãi chân trượt telemark được”, Nick nói.
Nick dùng thanh trượt ấn hàng rào dây thép xuống để George trượt qua. Nick bám theo xuống đường. Hai đứa trượt dọc con đường qua rừng thông. Con đường là cả mặt băng bóng loáng điểm màu da cam và màu vàng thuốc lá do đội kéo gỗ để lại. Những người trượt tuyết đã mở rộng lối trượt ra cả lề đường. Con đường dốc thẳng xuống suối rồi chạy lên đồi. Nhìn qua rừng cây, chúng có thể thấy tòa nhà dài, cũ kỹ, mái thấp chìa ra. Qua tán lá, ngôi nhà ánh lên màu vàng nhợt nhạt. Nick đưa gậy tháo khóa buộc giày và rút chân khỏi thanh trượt.
“Bọn ta chỉ có thể trượt đến đây”, cậu nói.
Khoác thanh trượt lên vai, Nick đặt chân vào những bậc để chân trên con đường dốc đóng băng, leo lên. Hai đứa dựng thanh trượt tựa vào tường quán rượu, giúp nhau phủi tuyết bám trên quần, giậm chân giũ sạch giày rồi bước vào.
Bên trong hơi tối. Cái lò bằng sứ sáng rực trong góc phòng. Trần nhà thấp. Những chiếc ghế dài mềm mại kê dọc theo bốn phía tường đằng sau mấy cái bàn đen sẫm, ố rượu vang.
Hai người Thụy Sĩ ngồi trên hai thùng rượu và nhâm nhi hai cốc rượu vang vừa cất thơm lừng bên bếp lò. Hai đứa cởi áo khoác, ngồi tựa lưng vào tường phía bên kia bếp. Giọng hát ở phòng bên cạnh ngừng lại, một cô gái vận tạp đề màu xanh bước qua cửa hỏi xem các cậu muốn dùng gì.
“Cho một chai Sion”, Nick nói. “Được chứ, George?”.
“Được đấy”, George đáp. “Cậu rành rượu vang hơn mình. Mình uống loại nào cũng được”.
Cô gái đi ra.
“Chẳng cái gì có thể sánh bằng trượt tuyết, phải không?” Nick nói, “Cái cảm giác nó tạo ra qua giấc ngủ đầu tiên sau khi trượt suốt cả khoảng đường dài ấy”.
“Đúng vậy”, George nói. “Thật dễ chịu khi nói về cảm giác đó”.
Cô gái mang rượu vào, chúng loay hoay với cái nút chai. Cuối cùng Nick mở được. Cô gái đi ra và chúng nghe cô hát bằng tiếng Đức ở phòng bên.
“Một tí nút chai còn sót lại chẳng sao đâu?”, Nick nói.
“Mình không biết cô ta có bánh không nhỉ?”
“Thử hỏi xem”.
Cô gái bước vào. Nick thấy chiếc tạp dề nhô lên trên cái bụng mang thai. Mình phân vân tại sao không nhận ra điều này khi cô ta mới bước vào, cậu nghĩ.
“Chị đang hát bài gì đấy”, cậu hỏi cô ta.
“Opera, opera Đức”. Cô ta không muốn nói rõ tên bài hát.
“Chúng tôi có một ít bánh nhân táo nếu các cậu muốn dùng”.
“Cô ta bực mình, có phải không?” George hỏi.
“Ừ đúng đấy. Cô ấy không hiểu chúng ta, hẳn cô ấy nghĩ bọn ta định trêu cô về bài hát ấy. Cô ấy hẳn sinh trưởng trong vùng nói tiếng Đức, cô ấy chắc chẳng vui vẻ khi lên đây và rồi hẳn càng bực bội hơn khi mang thai mà chưa kết hôn”.
“Làm thế nào mà cậu biết cô ta chưa kết hôn?”
“Không có nhẫn cưới. Trời đất, quanh vùng này chẳng có cô gái nào chịu cưới trước khi chưa mang thai”.
Cánh cửa mở ra, một toán thợ cưa từ ngoài đường bước vào, giẫm chân giũ giày, hơi nước tỏa khắp phòng. Cô bán hàng mang ba lít rượu vang mới ra cho họ, cả toán ngồi vào hai cái bàn, đầu không đội mũ, lưng tựa vào tường hay cúi người về phía trước, lặng lẽ hút thuốc. Bên ngoài, mấy con ngựa kéo xe chở gỗ thỉnh thoảng phát ra tiếng chuông khi lắc đầu.
George và Nick vui lắm. Hai đứa rất quý nhau. Chúng biết chúng sắp sửa quay về nhà.
“Khi nào cậu lại đến trường?” Nick hỏi.
“Tối nay”, George đáp. “Mình đã phải đứng thứ mười trên bốn mươi ở Montreux”.
“Mình ước giá mà cậu có thể ở lại để ngày mai bọn mình đến Dent du Lys”.
“Mình phải đi học”, George nói. “Mà này, Mike, sao cậu không ước bọn mình có thể đi lang thang cùng nhau? Này nhé, mang thanh trượt, lên tàu đến nơi có đường trượt tốt, rồi tiếp tục, tạt vào quán rượu, đi qua Oberland, đến Valais, tới Engadine rồi chữa dụng cụ, mua thêm áo lót và pyjama nhét vào túi mà chẳng màng quái gì đến trường học hay những thứ tương tự”.
“Được đấy, rồi theo đường ấy qua Schwarzwald. Chà, những chỗ tốt lành”.
“Đấy là nơi cậu đã đến câu cá và vào mùa hè năm ngoái phải không?”
“Phải”.
Chúng ngồi ăn bánh và uống nốt chỗ rượu vang còn lại.
George tựa lưng vào tường, nhắm mắt lại.
“Rượu luôn khiến mình có cảm giác này”, cậu nói.
“Có mệt không”, Nick hỏi.
“Không. Mình thấy hưng phấn, nhưng buồn cười”.
“Mình hiểu”, Nick nói.
“Dĩ nhiên”, George nói.
“Ta gọi thêm chai nữa nhé!” Nick hỏi.
“Mình không uống nữa đâu”.
Chúng ngồi yên, Nick chống cùi tay lên bàn, George ngả lưng tưa vào tường. “Helen sắp sinh cháu à?” George hỏi lúc rời tường nghiêng về phía bàn.
“Ừ”.
“Khi nào?”.
“Cuối hè tới”.
“Cậu vui chứ?”.
“Ừ. Vào lúc này”.
“Cậu sẽ trở về Mỹ hả?”
“Mình tính thế”.
“Cậu có muốn có?”.
“Không”.
“Thế còn Helen?”
“Không”.
George ngồi lặng im, nhìn cái chai rỗng và mấy cái ly đã cạn. “Tệ quá, đúng không?” George hỏi.
“Không hẳn thế” Nick nói.
“Tại sao không?”
“Mình không biết”, Nick nói.
“Các cậu dự định sẽ cùng nhau trượt tuyết ở Mỹ chứ?” George
“Mình chưa chắc lắm”, Nick nói.
“Núi không nhiều”, George nói.
“Ừ”, Nick nói. “Núi nhiều đá lắm. Vả lại có quá nhiều cây cối và ở quá xa”.
“Ừ”, Nick nói, “California cũng có kiểu núi ấy”.
“Đúng đó”, Nick nói, “Mình đến nơi nào cũng thấy kiểu núi ấy”.
“Ừ”, George nói, Ừnúi như thể ở mọi nơi”.
Hai người Thụy Sĩ đứng dậy trả tiền rồi bước ra.
“Mình ước bọn mình là người Thụy Sĩ”, George nói.
“Họ đều bị bướu cổ”, Nick nói.
“Mình chẳng tin”, George nói.
“Mình cũng không tin”, Nick nói.
Chúng cười.
“Có lẽ bọn mình sẽ chẳng bao giờ trượt tuyết nữa Nick”, George nói.
“Bọn mình phải đi chứ”, Nick nói. “Nếu cậu không đi thì cuộc đời còn có ý nghĩa gì?”
“Đúng đấy, bọn ta sẽ phải đi”, George nói.
“Bọn ta phải đi”, Nick tán thành.
“Mình muốn hai đứa hứa với nhau về chuyện này”, George nói.
Nick đứng dậy. Cậu gài chặt chiếc áo jacket đi gió, cúi chồm qua người George lấy hai cây gậy trượt dựng tựa vào tường. Cậu cắm một cây xuống sàn nhà.
“Hứa hẹn cũng chẳng ích gì”, cậu nói.
Chúng mở cửa bước ra. Trời rất lạnh. Tuyết rơi nhiều. Con đường chạy lên ngọn đồi vào rừng thông.
Chúng nhặt mấy thanh trượt dựng tựa vào tường quán rượu. Nick đi găng. George đã sẵn sàng để lên đường, thanh trượt khoác trên vai. Bây giờ hai đứa sẽ cùng nhau về nhà.
Lê Huy Bắc dịch