Toàn trường tĩnh lặng như tờ, đến mức kim rơi cũng có thể nghe thấy. Hai ngàn người trên diễn võ trường hoàn toàn im phăng phắc!
Từ lúc hai người bắt đầu giằng co đến thời khắc va chạm cuồng mãnh này, dường như chỉ là khoảnh khắc, lại cũng tựa như đã rất lâu. Tất cả sự kinh hoàng bừng tỉnh bởi màn nghiền ép cuồng bạo của Tần Mệnh.
Lý Niệm nện mạnh xuống mặt đá cứng của võ đài, cảm giác thân thể như bị chặt làm đôi, ngực bụng cuộn trào dữ dội, một ngụm huyết thủy trào ra, thân thể mảnh mai vặn vẹo một cách bất thường.
Tần Mệnh ra tay nhanh như chớp, không đợi thân thể Lý Niệm chạm đất, đã bóp lấy cổ họng nàng, nhấc bổng lên không trung.
Hắc khí dày đặc, đáng sợ xâm nhập vào đầu nàng. Chính là sát khí Tu La Đao!
Tiếng kêu thảm thiết của Lý Niệm nghẹn lại, đồng tử giãn to, miệng há hốc, toàn thân cứng đờ. Những phù chú thánh khiết vận chuyển trong cơ thể nàng vỡ nát, tiêu tan. Sau một hồi lâu... ý thức Lý Niệm quay cuồng, chìm vào bóng tối. Thân thể đầy thương tích mềm nhữn, bị bàn tay trái rắn chắc của Tần Mệnh giơ cao giữa không trung.
Hình ảnh như ngưng đọng tại thời khắc này!
Toàn trường vẫn tĩnh lặng, kinh hãi? Hay rung động? Kinh ngạc, hay hoảng hốt?
Các thân truyền đệ tử hít sâu một hơi lạnh, toàn thân tê dại như điện giật.
Tần Mệnh giơ cao Lý Niệm, khẽ nhíu mày, cố gắng nhớ lại tình huống vừa rồi. Lý Niệm dường như đã khôi phục tỉnh táo? Vào khoảnh khắc tất cả ký tự thu lại vào cơ thể, ý thức nàng đột nhiên tỉnh lại. Lẽ nào những phù chú kia đã cưỡng ép thanh lý Sát Niệm?
Lãnh Tình Chú này quả nhiên có chút uy lực.
Nhưng Tu La Đao không khiến Tần Mệnh thất vọng, trong nháy mắt đã xuyên thủng Lãnh Tình Chú, trọng thương Lý Niệm.
Hắn chưa bao giờ kỳ vọng Tu La Đao vô địch tuyệt đối, uy lực này đã đủ đáng sợ rồi.
Năm vị trưởng lão trao đổi ánh mắt, đều thấy sự ngưng trọng trong mắt nhau. Tu La Đao quả nhiên kinh khủng, gần như vô địch. Ngay cả Kim Linh đệ tử như Lý Niệm còn bị miểu sát, thì những người khác làm sao chống đỡ?
Đinh Điển và những người khác cũng sững sờ. Họ cho rằng Tần Mệnh và Lý Niệm đều đã tiến vào Huyền Võ Cảnh, chênh lệch không đến mức lớn như vậy, ai ngờ lại còn đáng sợ hơn cả thời Linh Võ Cảnh.
Yêu Nhi cười tươi rói, Ta La Đao không khiến nàng thất vọng, không hề bị Lãnh Tình Chú cản trở. Lý Niệm này cũng quá tự phụ, vừa lên đã trực tiếp đối đầu với chiêu thức mạnh nhất của Tần Mệnh, rõ ràng là tự tìm tai họa. Ngay cả nàng cũng không dám trực
Bầu không khí toàn trường nhanh chóng sôi sục, những tiếng kinh hô vang lên không ngớt. Tất cả đều bị chấn động sâu sắc.
Miểu sát? Đây quả thực là miểu sát!
Lý Niệm đó, Kim Linh đệ tử đó, người mà họ ngưỡng vọng, vậy mà bị Tần Mệnh miểu sát!
Họ đoán Tần Mệnh đã khác, nhưng không ngờ lại khác đến mức biến thái như vậy.
Tần Mệnh đặt Lý Niệm xuống võ đài.
Vô số đệ tử hốt hoảng chạy tới, kiểm tra vết thương và kịp thời chữa trị.
Tần Mệnh mặt không đổi sắc, bình tĩnh thu Lôi Xà, hướng Trương Lam và Mộ Dung Trùng khiêu chiến: "Ai tiếp theo?"
Sắc mặt Mộ Dung Trùng và Trương Lam khó coi vô cùng, nghẹn ứ như nuốt phải ruồi. Hôm nay là trận chiến mà họ trăm phương ngàn kế để dương danh, muốn giẫm lên Tần Mệnh và thanh danh Tu La Tử để trở lại đỉnh cao của tông môn, sao có thể ngờ lại có kết quả như vậy?
Lãnh Tình Chú của Lý Niệm vậy mà mỏng manh như giấy dán, bọn họ lên thì chẳng phải vẫn không phòng được Tu La Đao sao? Đến lúc đó, lên một người, bị đánh nằm sấp một người, lên một người, bị đánh ngã một người, còn gì mất mặt hơn!
Tại sao lại như vậy?
Không nên như vậy chứ!
Lãnh Tình Chú lĩnh hội từ Linh Bảo vạn năm trước, hẳn là có thể bảo vệ Tần Mệnh khỏi Sát Niệm.
Họ thật khó chấp nhận!
Đang mong đợi nghiền ép Tần Mệnh, ai ngờ lại thành toàn cho hắn.
“Mộ Dung sư huynh, làm sao bây giờ?" Cả hai đều không thể bình tĩnh.
Mộ Dung nghiêm mặt, "Làm sao bây giờ? Ta cũng muốn biết làm sao bây giờ. Lần đầu tiên trong đời có cảm giác dời đá ghè chân mình."
"Hai vị sư huynh, ai lên?" Tần Mệnh lần nữa khiêu chiến.
"Lên đi, tiếp tục đi, còn chưa bắt đầu sao lại kết thúc." Trong đám người vang lên tiếng hô lớn, nhưng bị các đệ tử khác trừng mắt.
Mục Trình trầm giọng nói: "Trương Lam lên, trực tiếp nói rõ với Tần Mệnh, thừa nhận uy lực của Tu La Đao, hy vọng so tài các võ pháp còn lại. Chỉ cần Tần Mệnh không dùng Tu La Đao, ngươi sẽ có cơ hội chiến thắng."
"Đây là biện pháp của ngươi?" Sắc mặt Trương Lam khó coi. Hắn là Kim Linh đệ tử, có tôn nghiêm và ngạo khí của mình, bây giờ lại phải nói ra những lời như Mục Trình. Tần Mệnh mạnh nhất là Tu La Đao, trực tiếp hạn chế hắn không được dùng? Nếu Tần Mệnh cũng nói một câu, "Ta thừa nhận võ pháp mạnh nhất của ngươi, ngươi cũng đừng dùng, hai ta đấu thể thuật xem sao', hắn biết làm thế nào?
"Nếu không thì sao, hay là cả hai ngươi cùng lên."
Trương Lam và Mộ Dung Trùng càng không vui. Hai người cùng lên? Thắng thì mờ ám, thua thì càng mất mặt!
Mộ Dung Trùng đột nhiên nói: "Mục Trình sư huynh, ngươi lên đi. Chỉ có ngươi mới có thể áp chế Tần Mệnh."
Trương Lam lập tức gật đầu: "Đúng! Lãnh Tình Chú không thể hoàn toàn vô dụng, ngươi cảnh giới cao hơn hắn một trọng thiên, có lẽ có thể chống đỡ được Tu La Đao."
Mục Trình có chút đo đự. Dù sao Huyền Võ Cảnh không giống Linh Võ Cảnh, Huyền Võ Cảnh cao hơn một trọng thiên chẳng khác nào áp chế tuyệt đối. Nếu hắn xuất chiến, chẳng phải là lấy mạnh hiếp yếu sao? Đến lúc đó thắng không đẹp coi như bỏ, nếu thắng thảm thì sao? Chẳng khác gì bại.
"Mục Trình sư huynh, ngươi sợ hãi?" Mộ Dung Trùng và Trương Lam kích động hắn. Bọn họ tuyệt đối sẽ không xuất chiến, chỉ có thể để Mục Trình lên, nếu không hôm nay thật sự mất mặt.
Mục Trình nắm chặt song quyền, chiến ý trào dâng trong lòng.
Kim Kiếm sau lưng phát ra tiếng ngân vang chói tai, kiếm khí màu vàng ngày càng mãnh liệt. Kim Kiếm và chủ nhân tâm thần tương thông, đã kích động.
Bọn họ do dự, các đệ tử dưới đài chờ không nổi.
"Nhanh bắt đầu đi. Đến phiên ai?"
"Trương Lam sư huynh, tin ngươi, lên đi!"
"Mộ Dung sư huynh, cho Tần Mệnh kiến thức Vô Tận Huyễn Hải của ngươi đi!"
"Chẳng lẽ sợ rồi?"
Các đệ tử dưới đài càng lúc càng ồn ào, vừa rồi bị chấn nhiếp, nhưng chưa đã nghiền, rất muốn xem lại Tu La Đao của Tần Mệnh, xem những trận đấu đặc sắc hơn.
Ánh mắt Tần Mệnh chuyển từ Trương Lam sang Mục Trình. "Mục Trình sư huynh, có hứng thú so một trận không?”
"Tần Mệnh khiêu chiến Mục Trình?"
"Mục Trình hiện tại là Huyền Võ nhị trọng thiên."
"Mỗi trọng thiên của Huyền Võ Cảnh đều có chênh lệch rất lớn, Tần Mệnh thật to gan, trực tiếp vượt cấp khiêu chiến."
"Mục Trình sư huynh, tiếp chiến!!"
Đại lượng đệ tử đưới đài ồn ào, trận đấu hôm nay còn kích thích hơn mong đợi.
Càng lúc càng nhiều người nhìn về phía Mục Trình, nhất là các thân truyền đệ tử, cũng rất muốn xem Tần Mệnh có khả năng vượt cấp khiêu chiến ở Huyền Võ Cảnh hay không. Nếu là người khác, họ có lẽ khịt mũi coi thường, xem như trò cười, nhưng biểu hiện vừa rồi của Tần Mệnh đã làm họ rung động. Có lẽ... hắn thật sự có thể tạo ra kỳ tích.
"Mục Trình sư huynh, mời?" Tần Mệnh dang hai tay, hắc khí lượn lờ bốc hơi, sát khí vô hình lần nữa tràn ngập toàn trường. Ánh mắt hắn sắc bén, nhìn chằm chằm Mục Trình, chiến ý cuồn cuộn mãnh liệt trong toàn thân, như lửa thiêu đốt. Hai tay hắn nắm chặt, rồi đột nhiên mở ra, mỗi bên hiện ra một luồng hắc khí nồng đậm hơn, kịch liệt xoay tròn trong lòng bàn tay.
Hai luồng hắc khí, hai cơn lốc nhỏ, mỗi bên dựng dục một thanh Tu La Đao.
"Hai thanh Tu La Đao?" Sắc mặt Trương Lam và Mộ Dung Trùng khó coi, thế này thì còn đánh thế nào!
Mục Trình lạnh lùng nhìn chằm chằm Tần Mệnh, cố gắng không nhìn hai cơn lốc kia. Nhưng ánh mắt bắt đầu bị kéo tới đó, nơi đó như hai mảnh lỗ đen tĩnh mịch, tràn ngập lực hấp dẫn băng lãnh, muốn hút cả linh hồn người ta vào, đóng băng!
"Mục Trình sư huynh, tiếp chiến không?" Tần Mệnh nắm hai thanh Tu La Đao trong tay, đã bắt đầu giằng co với Mục Trình.
"Mục Trình! Mục Trình!!" Vô số đệ tử bắt đầu ồn ào, hô to đồng thanh.
Những đệ tử thân thiện với Mục Trình cũng bắt đầu hô theo.
Kim Kiếm sau lưng Mục Trình run rẩy kịch liệt, nở rộ ánh sáng vàng chói lọi. Hai tay hắn càng nắm càng chặt, gân xanh nổi đầy.
Tiếp chiến không?
Hắn thật muốn hung hăng giáo huấn Tần Mệnh.
Nhưng...
Thảm bại của Lý Niệm khiến hắn do dự. Nếu Lý Niệm có thể kiên trì một đoạn thời gian, chứng tỏ thực lực Tần Mệnh vẫn nằm trong phạm vi có thể chấp nhận. Nhưng bây giờ thì sao, Tần Mệnh rốt cuộc mạnh đến mức nào? Hắn nhìn hai chuôi phi đao, trong lòng chậm rãi sinh ra một cỗ ý lạnh.
Ánh mắt Mục Trình đột nhiên ngưng tụ, thanh tỉnh. Không, sao ta có thể sợ hãi!
"Mục Trình sư huynh! Tiếp chiến không? Các ngươi mời ta đến diễn võ trường, chỉ chiêu đãi như vậy thôi sao?” Tần Mệnh thấy sự do đự trong mắt Mục Trình, không còn vẻ sắc bén và cao ngạo như trước.
"Ta đoán Mục Trình không dám nhận chiến." Yêu Nhi thích thú nhìn sự giằng co trên sân, dường như thú vị hơn cả xem luận võ.
"Vì sao?"
"Hắn sợ thua!"
Một vài đệ tử trung niên bắt đầu bàn luận khẽ. "Mục Trình đang do dự, do dự lâu sẽ sinh sợ."