“Mộ Trình sư huynh, huynh đang làm gì vậy?" Trương Lam vừa kỳ quái vừa sốt ruột, bọn họ hôm nay nhất định phải thắng một trận, đù phải dùng bất cứ thủ đoạn nào.
"Tần Mệnh không phải vô địch, hắn càng không thể nào ở Huyền Võ Cảnh vượt cấp khiêu chiến." Mộ Dung Trùng cũng thúc giục, nếu Mộ Trình không xuất chiến, bọn họ sẽ phải lên thay.
Mộ Trình mặt mày cương nghị, khí thế vô cùng mạnh mẽ, nhưng thanh Kim Kiếm sau lưng lại chậm rãi bình tĩnh lại.
"Mộ Trình sư huynh, huynh..." Trương Lam và Mộ Dung Trùng thầm kêu không ổn.
"Huyền Võ Cảnh không thể so với Linh Võ Cảnh, ta cao hơn ngươi một trọng thiên, không thích hợp luận võ. Đợi ngươi tiến vào nhị trọng thiên, ta sẽ tiếp nhận khiêu chiến của ngươi." Mộ Trình bình tĩnh nói ra những lời mà chính hắn cũng căm ghét. Hắn thua không nổi! Hắn thật sự thua không nổi! Hắn vừa mới tiến vào nhị trọng thiên, cảnh giới vẫn chưa ổn định.
Toàn trường xôn xao, cự tuyệt ư?
Không chỉ các đệ tử dưới đài kinh ngạc, mà cả những thân truyền đệ tử cũng đồng loạt nhíu mày.
Mộ Trình lại lấy thực lực nhị trọng thiên để cự tuyệt khiêu chiến của Tần Mệnh? Thật sự chỉ là cảm thấy không thích hợp thôi sao, hay trong lòng mỗi người đều có phán đoán riêng?
Năm vị trưởng lão đã rời đi, ngay khi Mộ Trình tỏ thái độ cự tuyệt, họ biết không cần thiết phải ở lại nữa. Đây là biến tướng nhận thua!
Hơn ngàn đệ tử hai mặt nhìn nhau, đây có còn là 'Kim Kiếm' Mộ Trình mà họ biết không?
“Mộ Trình sư huynh, không suy nghĩ lại sao?" Tần Mệnh mắt sáng như đưốc, tiếp tục nhìn chăm chú Mộ Trình.
"Chờ ngươi tiến vào nhị trọng thiên, giữa chúng ta sẽ có một trận chiến."
"Ta hỏi lại ngươi, chiến hay không chiến!" Tần Mệnh đột nhiên cất cao giọng, âm thanh chấn động võ đài, toàn thân bùng nổ lôi điện kịch liệt, đỏ rực chói mắt, gần như bao phủ lấy Tần Mệnh, tràn ngập uy danh cường thế bá đạo. Hai tay hắn nắm chặt, vòng xoáy màu đen gào thét xoay tròn, Tu La Đao dường như đã không thể áp chế được nữa.
Giờ khắc này, chiến ý của Tần Mệnh ngập trời, lôi điện và sát niệm quét sạch võ tràng, trấn trụ vô số người.
Mộ Trình chau mày, thoáng lộ vẻ do dự.
Tần Mệnh đột nhiên tản đi lôi điện, hai tay buông lỏng, thu hồi Tu La Đao, rồi sải bước rời khỏi diễn võ trường. Dạng Mộ Trình này so với những gì hắn mong đợi còn kém quá xa, không đáng để hắn phải khiêu chiến nữa.
Mộ Trình vô thức muốn thốt ra lời, chấp nhận khiêu chiến, nhưng cuối cùng không thể mở miệng.
Thứ năm diễn võ trường lâm vào sự tĩnh lặng quái dị.
Cứ như vậy kết thúc? Oanh oanh liệt liệt náo loạn hai ngày, vậy mà lại kết thúc bằng cục diện này!!
Họ mong muốn một kết cục là Tần Mệnh thảm bại, hoặc là thắng thảm.
Vậy bây giờ là thế nào?
Từ Mộ Trình và bốn vị Kim Linh đệ tử liên thủ khởi xướng khiêu chiến, vậy mà lại thành toàn cho Tần Mệnh.
"Sao ta đột nhiên cảm thấy Kim Linh đệ tử yếu đi vậy?"
"Không phải bọn họ yếu đi, là Tu La Đao của Tần Mệnh thật đáng sợ."
"Nếu không có Tu La Đao, Lý Niệm bợn họ hẳn là có thể chống lại Tần Mệnh."
"Thảo nào có thể quét ngang tám tông trà hội, Tu La Đao của Tần Mệnh thật sự đáng sợ."
"Nghe nói kiếm pháp của Tần Mệnh không tệ, đáng tiếc, không có cơ hội lĩnh giáo."
Những tiếng nghị luận thưa thớt vang lên giữa biển người, nhưng phần lớn mọi người vẫn còn chìm trong kinh ngạc, khó mà chấp nhận!
"Lần này thì hay rồi, Tần Mệnh trở thành tân sinh mạnh nhất của Thanh Vân Tông." Đinh Điển lẩm bẩm hai tiếng, Thanh Vân Tông trên dưới còn ai dám không phục Tần Mệnh? Các ngươi không phải đều hiếu kỳ Tần Mệnh rốt cuộc có thực lực gì, vì sao có thể thay thế Mộ Trình bọn họ tiến vào top năm của tám tông môn sao? Lần này hẳn là đã rất rõ ràng rồi.
Nhưng theo phán đoán của Định Điển, Tần Mệnh cũng không đến mức mạnh đến thể?
Hàn Thiên Diệp lẩm bẩm: "Tần Mệnh và Nguyệt Tình so ra, ai sẽ mạnh hơn?"
"Hai người bọn họ có quan hệ đặc thù, ai mạnh ai yếu không cần phải phân định rõ ràng như vậy."
Mộ Trình, Mộ Dung Trùng, Trương Lam đều đứng trên lôi đài thật lâu trong im lặng, lòng mang đủ loại cảm xúc phức tạp. Là chúng ta đột nhiên yếu đi sao? Vì sao ngay cả dũng khí khiêu chiến cũng không có?
Sau khi Tần Mệnh rời đi, kết quả võ hội nhanh chóng lan khắp Thanh Vân Tông.
Lý Niệm thảm bại, Mộ Dung Trùng và Trương Lam trầm mặc, Mộ Trình cự tuyệt, kinh động toàn tông đệ tử, cũng kinh động các trưởng lão ở các nơi. Dù những người ủng hộ Mộ Trình ra sức giải thích, nói rằng Mộ Trình chỉ là không muốn dùng cảnh giới để ức hiếp Tần Mệnh, nhưng người sáng suốt đều có thể đoán được tâm cảnh của Mộ Trình lúc đó, hắn thua không nổi!
Giống như lời Đinh Điển nói, bây giờ ai còn dám không phục?
Các đệ tử Thanh Vân Tông đã đến lúc thử chấp nhận hiện thực, Tần Mệnh quả thực đã mạnh lên.
"Thiếu gia chẳng phải là vô địch trong cùng cấp rồi sao?" Khương Bân vô cùng kiêu ngạo, như thể người chiến thắng là mình.
"Đối kháng trên võ đài có khác biệt so với chiến đấu thực tế, Tu La Đao không thể có hiệu quả nhiều lần. Thiên hạ rộng lớn, bên ngoài Thanh Vân Tông còn có Bắc Vực, bên ngoài Bắc Vực còn có Hoàng Triều, bên ngoài Hoàng Triều còn có Liệt Quốc, bên ngoài Liệt Quốc còn có bí cảnh, còn có thiên hạ rộng lớn hơn nữa. Ta chỉ là đi ra một bước nhỏ." Tần Mệnh thật sự không đến mức vì thắng Lý Niệm bọn họ mà kiêu ngạo, dù các đệ tử Thanh Vân Tông rất kinh ngạc.
"Thiếu gia, Lãnh Tình Chú thật sự không có ảnh hưởng gì sao?" Diệp Tiêu Tiêu lặng lẽ hạ thấp giọng.
"Có ảnh hưởng, nó không thể ngăn cản, nhưng có thể tiêu trừ."
"Về sau phải đề phòng hơn." Diệp Tiêu Tiêu gật đầu, quả nhiên! Lý Niệm bọn họ có thể tràn đầy tự tin khiêu chiến, nhất định là đã kiểm chứng qua, nhưng vẫn là đánh giá thấp Tu La Đao của thiếu gia.
Yêu Nhi bước chân nhẹ nhàng đi trên bậc thang: "Thanh Vân Tông đã không còn không gian để ngươi khiêu chiến, đến Huyết Tà Tông của ta thử xem, tám đại tông môn đều có đặc sắc riêng, luôn có một cái thích hợp với ngươi. Khách quan mà nói, Kim Linh đệ tử của Thanh Vân Tông các ngươi không mạnh như ta tưởng tượng, cũng không bằng Lăng Tuyết và Thiết Sơn Hà sáng chói."
"Bọn họ gánh vác quá nhiều vinh dự, không chịu nổi kết quả thất bại. Nếu thực sự đánh nhau, ta có thể thắng Mộ Trình hay không thật sự không chắc."
Yêu Nhi bỗng nhiên kéo tay Tần Mệnh: “Ngươi nói thật cho ta biết, ngươi rốt cuộc có muốn làm tông chủ không?”
"Chuyện tương lai ai mà nói trước được."
"Ý ta là ngươi có nguyện ý hay không. Nếu ngươi làm tông chủ, duyên phận của hai ta sẽ hết đấy. Quyết định đi, chọn ta hay chọn tông chủ?"
Thải Y nhìn không được, kiều hừ: "Buông tay ra! Ôm chính ngươi đi."
Yêu Nhi trêu nàng: "Tiểu nha đầu ngươi cũng ôm đi, còn một cánh tay nữa mà, để cho ngươi."
Thải Y siết chặt tay Tần Mệnh, ra vẻ thị uy với Yêu Nhi.
Tần Mệnh xấu hổ rút tay ra: "Thải Y, ngươi dẫn Yêu Nhi đi dạo khắp nơi, thưởng thức phong cảnh Thanh Vân Tông đi."
"Ngươi đi đâu?"
"Đi Vũ Tông Các lấy một bộ võ pháp."
"Ngươi còn muốn võ pháp? Hiện tại không đủ để ngươi tu luyện sao?" Yêu Nhi kỳ quái, Thanh Vân Tông còn có võ pháp nào khiến Tần Mệnh cảm thấy hứng thú sao?
“Một bộ võ pháp rất đặc thù, Kim Cương Hỗn Nguyên Đạo."
Sau khi rời khỏi diễn võ trường, Tần Mệnh đi thẳng đến Vũ Tông Các.
Với thân phận Kim Linh đệ tử, hắn có thể tùy tiện ra vào, và được tùy tiện lấy những bộ võ pháp phù hợp.
Trưởng lão thủ các mỉm cười gật đầu, tỏ vẻ muốn biết hắn đến đây để làm gì: "Địa cấp võ pháp ở lầu chót, cầm chìa khóa này."
"Đa tạ trưởng lão." Tần Mệnh nhận lấy chìa khóa.
Hôm nay Vũ Tông Các không có nhiều người, phần lớn thân truyền đệ tử đều đi xem võ hội của hắn, bây giờ còn chưa trở về.
Tầng cao nhất là nơi Thanh Vân Tông cất giữ Địa cấp võ pháp, có hai vị trung niên đệ tử canh giữ, và có một cánh cửa sắt nặng nề.
Chìa khóa không cần chạm vào, liền tự động bay lên, nở rộ huỳnh quang, tự động dung hợp với cửa sắt. Huỳnh quang nhanh chóng lan khắp các đường vân trên cửa sắt, hào quang rực rỡ, khiến người mở mắt không ra.
Bên trong cửa sắt vang lên những tiếng ầm ầm liên tiếp, từng lớp khóa nặng nề theo thứ tự mở ra.
"Mời!!" Hai vị trung niên đệ tử mặt không biểu tình, vô cùng nghiêm túc.
Tần Mệnh đẩy cửa sắt, tiến vào tầng cao nhất.
Nơi này tự nhiên có khác động thiên, như thể đột nhiên bước vào một mảnh ngân hà, quang ảnh pha tạp, kỳ quái, vô cùng thần kỳ.
Hơn ngàn Tinh Thạch tùy tiện nổi bồng bềnh giữa không trung, huỳnh quang lóng lánh, uyển như sao trời.
Dưới đất là một tòa đại trận tinh mang rộng hơn trăm mét, xung quanh phân bố mười sáu cây cột đá, cùng đại trận liền thành một khối, cuồn cuộn linh lực bành trướng.
Tần Mệnh ngạc nhiên bước vào đại trận tinh mang, hoàn cảnh nơi này hoàn toàn vượt quá dự đoán của hắn.
Hơn mười Địa cấp võ pháp được bao bọc bởi huỳnh quang, trôi nổi giữa không trung, chúng đều giống như có linh tính yếu ớt, đều tụ tập tại nơi Linh Thạch dày đặc, hấp thu linh lực bên trong.