Tựa Bờ Vai Người

Lượt đọc: 35618 | 17 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19
Chữ hoa đầu chương

ang ngồi uống cà phê với chồng và hai con, nghe có tiếng gõ cửa Jane vội bước ra. Thấy một người đứng nơi cửa nhìn mình, bà bụm miệng nhìn trân trân rồi lát sau lẩm bẩm mấy tiếng.

- O God… O God… I can't believe it… I can't believe it…

Dứt mấy tiếng đó bà ôm chầm lấy người đứng rồi nức nở.

- Điền… Điền… I miss you so much…

Điền im lặng để cho Jane ôm mình. Lát sau Jane mới buông anh ra cười thốt.

- I'm glad to see you…

Dứt lời bà quay vào trong phòng khách réo lớn.

- Johnathan… Jack… Jacqueline… Come here… come here…

Nghe giọng réo của mẹ khác thường, Jack vội bước ra. Tới phiên Jack reo lớn.

- Điền… Captain Điền…

Jacqueline nhảy tọt khỏi sofa khi nghe em trai nói ba tiếng này.

- O my God… O my God…

Jacqueline chỉ nói được có mấy tiếng đó rồi vòng tay ôm ghì lấy Điền. Không hiểu chuyện gì Johnathan bước ra. Ông thấy vợ và con gái, kẻ thì nắm tay người thì '' hug '' một người đàn ông vóc dáng gầy mặc chiếc quần jean và áo sơ mi ngắn tay.

- Johnathan… Đây là Điền…

Hai người từng một thời là lính chiến đấu ở Việt Nam xiết chặt tay nhau. Jane lôi Điền vào phòng khách, rót nước mời. Bà nóng lòng muốn biết những gì đã xảy ra với Điền. Bằng giọng trầm buồn, anh kể cho bốn người của gia đình Johnathan nghe từ khi anh trở về nước năm 1968 nhất là đoạn đời từ lúc bị bắt làm tù binh vào tháng 3 năm 1975, bị đi cải tạo 10 năm rồi được phóng thích về nhà sống vất vơ vất vưởng cho tới khi được chính phủ Mỹ bảo trợ qua Mỹ thông qua chương trình HO. Đợi cho anh dứt lời, Jacqueline nhìn mẹ mấy lần rồi mới hỏi.

- Anh đã gặp Mỹ Chi chưa?

Điền lắc đầu cười buồn.

- Tôi không có địa chỉ của Mỹ Chi…

Thấy Jacqueline nhìn mẹ hoài, Điền mới hỏi.

- Có chuyện gì xảy ra với Mỹ Chi? Xin đừng giấu tôi…

Jacqueline thở dài nhè nhẹ.

- Mỹ Chi đã lấy chồng…

Điền im lặng. Không khí trong phòng như đông lại. Jane ứa nước mắt khi nhìn nét mặt hầu như tuyệt vọng của Điền. Thật lâu Jacqueline mới nói nhỏ.

- Sau khi Sài Gòn xụp đổ hai năm Mỹ Chi mới lấy chồng. Nó đã đi hết các trại tị nạn kiếm anh mà không gặp… Chắc nó nghĩ anh đã chết rồi nên mới chịu lấy chồng… Cũng tội cho nó…

Điền lặng thinh giây lát mới cười nói với Jacqueline.

- Cám ơn cô đã nói cho tôi biết. Như vậy tôi khỏi đi tìm Mỹ Chi…

Như để giải toả bầu không khí buồn thảm, Jane đứng lên cười nói với Điền.

- Điền ở lại chơi tới mai hãy về nghen. Tôi với Jacqueline đi làm cơm…

Thấy Điền do dự, bà ta tiếp liền.

- Anh chớ có từ chối lời mời của tôi… Đó là lệnh nghe chưa…

Điền cười. Jane và con gái vào bếp làm cơm để ba cựu chiến binh ngồi nhắc lại chiến tranh Việt Nam. Trưa hôm sau, ngồi trên chuyến xe bus trở lại Atlanta, Điền mở tờ giấy có ghi số điện thoại của Mỹ Chi mà Jane đã đưa cho. Ngẫm nghĩ giây lát anh xé miếng giấy ném vào thùng rác trên xe bus. Anh muốn quên Mỹ Chi dù biết mình không thể quên. Anh sang đây để đoàn tụ với Mỹ Chi. Bây giờ chuyện đó hỏng rồi thì níu kéo làm chi cho đau lòng.

 Vừa thay quần áo xong Điền nghe tiếng gõ cửa. Anh biết đó là David, người làm cùng sở tới đón mình về nhà ăn tiệc sinh nhật của vợ anh ta. Vốn là VietnamVet, nên khi biết Điền thì David làm quen liền. Nghe Điền kể bị tù cải tạo 10 năm, có lẽ do ở lòng thương hại và chút tình chiến hữu của những người lính từng tham dự chiến tranh Việt Nam, David hết lòng giúp đỡ và kết tình bạn thân. Anh hay mời Điền tới nhà uống bia, ăn tối và đi câu cá với nhau.

Nhìn Điền ăn mặt tươm tất, David cười đùa.

- Tôi trông anh rất điển trai. Để tôi giới thiệu với anh một bà nghen…

Bật lên tiếng cười ngắn, Điền lắc đầu.

- Tôi mệt với yêu thương lắm rồi… Chỉ muốn an thân già…

Về tới nhà, thấy khách khá đông, Điền nói với bạn cứ tiếp khách đi đừng để ý tới anh. Ngồi thu hình trong góc, với lon bia trên tay anh vừa uống từng ngụm nhỏ anh nhìn ngắm mọi người đang cười nói vui vẻ. Tiếng David vang lớn trong phòng đông người.

- Matthew… Đi với tôi lại đằng này tôi giới thiệu cho anh một người bạn của tôi…

Điền nhíu mày. Cái tên Matthew nghe quen quen. Tới lúc David và người đàn ông tới gần, nhìn thấy mặt anh mới ngờ ngờ.

- Đây là Matthew… Còn đây là Major Đ.

Matthew nhìn sững người ngồi trước mặt mình. Cũng khuôn mặt khắc khổ đó. Ánh mắt tinh anh mà buồn u ẩn. Matthew chợt nhớ tới cái căn cứ ở vùng biên giới hoang vu. Anh reo tiếng lớn mừng rỡ.

- Major Đ.… Đại uý Alex…

Mấy tiếng đó khơi dậy quá khứ. Điền mỉm cười.

- Như vậy anh đúng là Matthew dưới quyền chỉ huy của đại uý Alex…

- Chính tôi thưa thiếu tá…

Matthew xiết chặt tay vị tiểu đoàn trưởng, người đã cứu mạng anh trong trận đánh đẫm máu năm 1970. Alex đã thuật từng chi tiết một về hành động can đảm của Major Đ. cho Matthew nghe. Từ đó anh mang trong lòng sự biết ơn đối với cá nhân Major Đ. và những người bạn lính Việt Nam.

- Tôi tưởng không bao giờ gặp lại thiếu tá nữa. Thiếu tá qua Mỹ lâu chưa?

- Gần một năm… Tôi làm chung sở với David…

Hỏi han giây lát, Matthew cười thốt.

- Tôi xin phép thiếu tá giây lát sẽ trở lại. Tôi muốn giới thiệu vợ tôi với thiếu tá…

- Anh cứ tự nhiên…

Lát sau Matthew sóng bước với một người đàn bà tiến về chỗ Điền ngồi. Vừa nhìn thấy người đó, Điền cảm thấy mình đang bơi trong dòng nước có băng ngầm khiến anh lạnh run.

- Major Đ.… Tôi hân hạnh giới thiệu với ông đây là Mỹ Chi, '' my beautiful & lovely wife ''

Matthew nói bằng giọng rất mực sủng ái người vợ của mình. Gượng đứng dậy, Điền  hơi nghiêng mình và nói chậm.

- Hân hạnh được biết bà…

Mỹ Chi đưa tay ra như muốn bắt tay khiến cho Điền vì lịch sự cũng phải đưa tay ra. Nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Điền, Mỹ Chi thốt với giọng không được bình thường cho lắm.

- Hân hạnh được biết ông…

Nhìn vợ, Matthew cười nói.

- Anh đã từng phục vụ dưới quyền của Major Đ. Chính ông ta là người đã cứu mạng anh khi anh bị thương nặng năm 1970 mà anh đã kể cho Mỹ Chi nghe…

Thấy vợ và Điền im lặng, anh tiếp thêm.

- Đại uý Alex kể cho anh nghe là khi nghe tin anh và nhiều người lính bị thương, Major Đ. đã chỉ huy một đại đội đột phá vòng vây của địch tới giải vây cho đại đội đang bị địch tấn công rồi cho lính với các thương binh trong số đó có anh rút lui trước còn ông ta ở lại để cản đường. Ông ta là một chiến sĩ can trường, một cấp chỉ huy thương lính kể cả người lính xa lạ như anh…

Mỹ Chi thấy Điền cúi đầu nhìn xuống đất trong suốt câu chuyện mà Matthew kể. Vì thế nàng không thể thấy được nét mặt để có thể đoán biết tình cảm của anh ra sao. Thật lâu Điền mới thở dài ngước lên nhìn Matthew.

- Chuyện đó xảy ra lâu rồi. Anh chiến đấu cho nước tôi thì tôi xả thân cứu mạng anh cũng là chuyện thường…

Matthew cười tiếp.

- Thiếu tá nói vậy chứ tôi lúc nào cũng để trong lòng cái ân cứu tử của thiếu tá. Trước khi về thiếu tá cho tôi xin số điện thoại để tuần sau tôi gọi điện thoại mời thiếu tá đến nhà tôi chơi. Mỹ Chi nấu ăn ngon lắm…

Tới đó chủ nhà David đứng ra mời mọi người xếp hàng lấy thức ăn. Tỏ ra kính nể và lịch sự Matthew mời Điền đi trước song Điền lại nhường cho Mỹ Chi đứng trước mình. Dù đã gần năm mươi, dù có nhiều thay đổi, Điền nhận thấy cô gái Huế-Sài Gòn của anh vẫn còn giữ nguyên vóc dáng của ngày xưa. Cốt cách, cử chỉ của nàng không thay đổi trừ một điều. Tình yêu. Nàng đã có chồng con, có gia đình êm ấm đúng như lời của Jacqueline nói. Tình yêu hết thì còn gì để nói nữa. Lấy thức ăn xong Điền lẳng lặng về ngồi lại chỗ cũ. Cúi đầu cắm cúi ăn anh không thấy có một ánh mắt hướng về mình hoặc anh cố tránh không nhìn về phía người có ánh mắt đó. Ăn xong tới phần cắt bánh. Điền thấy Mỹ Chi bước tới chỗ mình ngồi với dĩa bánh ngọt trên tay. Đưa cái dĩa cho anh, nàng cười nhẹ thốt.

- Mỹ Chi biết anh không thích bánh ngọt song thỉnh cầu anh ăn cho hết miếng bánh Mỹ Chi làm…

Hơi ngần ngừ rồi Điền cũng cầm lấy dĩa. Đưa cây viết ra nàng cười tiếp.

- Mỹ Chi cũng xin anh số điện thoại…

Nàng xoè bàn tay ra. Những ngón tay nuột nà. Lòng bàn tay đỏ hồng. Bàn tay của ngày xưa. Hơi run tay, Điền viết lên bàn tay số điện thoại của mình.

- Cám ơn anh…

Nhìn theo dáng đi của Mỹ Chi, Điền thở dài thườn thượt. Anh cảm thấy mình rã mục.

« Lùi
Tiến »