Tựa Bờ Vai Người

Lượt đọc: 35619 | 17 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20
Chữ hoa đầu chương

ác điện thoại của sở về chỗ cũ, Mỹ Chi lầm bầm tỏ vẻ bực bội. Ba ngày nay ở tại sở cũng như ở nhà, nàng đã nhiều lần gọi điện thoại cho Điền mà anh không trả lời. Bực, tức, phiền hà khiến nàng cáu giận. Ai cũng thấy sự thay đổi nhỏ nhặt đó nhưng tất cả đều mỉm cười thông cảm. Cuối cùng nàng phải gọi tổng đài điện thoại để xin địa chỉ của Điền. Nàng có thể gọi David hay Alice để xin địa chỉ cũng được song không muốn cho bạn biết chuyện riêng của mình nên phải liên lạc với tổng đài điện thoại.

Vừa đậu chiếc xe cũ của mình vào bãi đậu xe, Điền thấy một chiếc xe khác trờ tới đậu kế bên rồi một người mở cửa bước ra.

- Mỹ Chi đi đâu vậy?

- Đi kiếm anh chứ đi đâu…

- Kiếm anh làm gì?

- Muốn nói chuyện với anh?

- Mình còn chuyện gì để nói đâu…

- Có thể anh không còn nhưng em còn, còn rất nhiều điều để hỏi anh, để nói với anh…

Thấy Điền đứng tần ngần chưa chịu bước đi, nàng nghiêm giọng.

- Anh muốn vào nhà anh cũng được mà kiếm chỗ nào cũng được…

Cuối cùng Điền miễn cưỡng mời Mỹ Chi lên phòng trọ của mình. Chiếc sofa cũ. Tivi trắng đen cũng cũ. Bộ bàn ăn hai ghế ngồi cũng cũ. Điền không có nhiều thứ để làm đầy căn phòng trọ.

- Mỹ Chi uống gì?

- Anh cho em xin ly nước lạnh…

Đợi cho Điền ngồi xuống ghế xong xuôi, Mỹ Chi mới hỏi và Điền thuật hết câu chuyện dài bắt đầu sau lần cuối cùng họ từ biệt nhau năm 1973. Hơn hai mươi năm thật dài và lắm đổi thay. Vừa kể anh vừa nhìn những giọt nước mắt ứa ra của Mỹ Chi. Sau khi Điền kể hết, cả hai đều cảm thấy chút thanh thản. Họ cách biệt không phải lỗi của họ mà chỉ là do số phần khắc nghiệt.

- Anh với cô Tâm gì đó có phải là vợ chồng không?

Điền cười lắc đầu.

- Không phải. Lúc anh mới được thả về Sài Gòn thì bơ vơ không có nơi nương tựa. Ba mẹ anh mất trước đó vài năm. Hai bà chị thì đã vượt biên không nghe tin tức gì hết. Theo thằng bạn vá bánh xe lấy tiền sống qua ngày, anh gặp Tâm. Cô ta đem anh về nhà nuôi…

Nghe tới đó Mỹ Chi cười. Thấy vậy Điền mới hỏi thì nàng cười lắc đầu nói không có gì.

- Khi nghe tin anh được chánh phủ Mỹ bảo trợ qua Mỹ thì Tâm xin anh cho cô ta đi theo. Nghĩ tới cái ân của cô ta nên anh bằng lòng làm hôn thú rồi sau đó đưa cô ta với hai đứa con qua Mỹ. Qua đây xong cô ta từ biệt anh dọn về Houston ở với ba mẹ chờ ngày làm giấy tờ ly dị với anh…

- Sao anh không đi theo cô ta?

- Anh chỉ là chồng giả thì đi theo làm gì. Sở dĩ anh qua Mỹ là vì anh nghĩ anh sẽ được đoàn tụ với em, với con…

Mỹ Chi thở dài. Có muộn màng quá không? Nàng, có thể nào bỏ Matthew để sống với Điền. Clara mới được 16 vẫn còn cần tình thương và sự lo lắng của nàng? Và Matthew nữa. Anh vẫn yêu, vẫn si mê nàng. Huống chi anh đâu có tội tình gì trong mối tình trắc trở giữa nàng với Điền.

- Timothy chắc có gia đình rồi hả Mỹ Chi?

- Dạ chưa… Nó đang học ở bên Texas…

Nhìn thấy đồng hồ treo tường chỉ gần 8 giờ tối, Điền hối Mỹ Chi đi về. Gật đầu đứng lên nàng dặn dò.

- Em sẽ gọi điện thoại cho anh mà anh nhớ trả lời nghen. Anh đừng có trốn em, đừng bỏ em…

Điền thở dài im lặng. Mỹ Chi nghẹn giọng.

- Em cần anh…

- Mỹ Chi đã có gia đình thì cần gì ở một người già nua bệnh hoạn như anh…

Mỹ Chi nói trong lúc nước mắt ứa ra.

- Lúc nào em cũng cần anh… Lúc nào em cũng yêu anh… Em nhận lời cầu hôn của Matthew chẳng qua vì mất hết hi vọng đoàn tụ với anh. Sống bên Matthew, em mới biết dù anh có chết hay mình có cách xa em vẫn yêu anh hoài. Em cố gắng yêu Matthew song em biết tình cảm không thể bắt buộc được…

Cảm động vì những lời thành thực của Mỹ Chi, Điền bước tới vòng tay ôm nàng vào lòng mình.

- Anh biết em vẫn còn yêu anh và anh vẫn còn yêu em. Tuy nhiên duyên nợ của chúng mình đã đứt đoạn rồi. Muộn quá rồi để bắt đầu…

Mỹ Chi ngước mắt lên cười.

- Em thấy trong mắt anh vẫn còn một tình yêu lặng lẽ…

Điền cười nhẹ. Hơi cựa mình ra khỏi vòng tay của người tình xưa, Mỹ Chi thốt.

- Em mới 47 và anh 52. Đối với tình yêu chúng ta chưa già… không khi nào già…

Điền bật cười khi nghe Mỹ Chi lý luận.

- Anh chưa già nhưng anh mệt mỏi. 10 năm cải tạo rồi 10 năm sống thêm dưới chế độ cộng sản khiến anh mệt mỏi và tàn tạ…

Nhìn vẻ mặt hốc hác, xương xẩu, khắc khổ và héo sầu của người yêu, Mỹ Chi cảm thấy thương cảm. Tình yêu bấy lâu nay bị nàng đóng hòm chôn kín bỗng thức dậy.

- Em sẽ ở cạnh anh, chăm sóc anh…

Điền nhè nhẹ lắc đầu.

- Em còn Matthew, còn con gái chưa trưởng thành. Đừng phá vỡ mái ấm gia đình vì một kẻ sắp tạ tàn như anh. Anh bị tiểu đường, bịnh gan, bịnh phổi, bịnh phong thấp, bịnh đủ thứ bịnh. Em sẽ khổ và anh cũng sẽ khổ. Em khổ nhiều rồi…

Mỹ Chi làm thinh. Dường như nàng không tin Điền bị bịnh mà nghĩ anh hù doạ mình. Thấy đồng hồ chỉ 8 giờ tối, nàng cầm lấy xách tay.

- Em đi về. Mai mốt em gọi anh…

Điền im lặng nhìn Mỹ Chi bước xuống cầu thang. Anh không biết phải làm gì.

Theo cửa của nhà chứa xe bước vào nhà bếp, Mỹ Chi thấy Matthew đang ngồi ở phòng khách đọc báo.

- Hi anh…

Bỏ tờ báo xuống, Matthew nhìn nàng giây lát đoạn cười nhẹ.

- Hôm nay em về trễ… Em thay quần áo đi rồi mình ăn cơm…

Thái độ của chồng làm cho Mỹ Chi áy náy. Mười mấy năm chung sống với nhau, Matthew chưa bao giờ nặng lời, không bao giờ làm trái ý nàng từ việc lớn tới việc nhỏ. Có thể nói Matthew là một người chồng và người cha hoàn hảo. Anh không hút thuốc, không uống rượu, rất ít bạn. Mỹ Chi là vợ mà cũng là bạn của anh. Đọc sách và khắc tượng bằng cây là thú vui của anh. Đi dạy ở trường trung học về sớm hơn nên anh nấu ăn và nấu ăn ngon khiến cho Mỹ Chi và hai con chỉ có việc ăn mà khỏi nấu. Từ khi sống chung tới giờ đây là lần đầu tiên Mỹ Chi về nhà trễ, rất trễ nhưng Matthew không tỏ thái độ nào vì anh tin vợ, tín nhiệm vợ. Điều đó khiến cho nàng thấy mình có lỗi với chồng. Dù không yêu song nàng kính trọng anh. Tuy nhiên nàng cũng nghĩ đi gặp Điền, hỏi han anh để giả tỏa những thắc mắc của mình trong suốt thời gian xa cách nhau từ năm 1973 tới nay không phải là một lỗi lầm hay phản bội Matthew. Đây có thể là bữa cơm tối đầu tiên mà hai vợ chồng im lặng ăn. Đúng hơn Mỹ Chi cứ cắm đầu ăn. Nhận thấy thái độ trầm tư của vợ, Matthew lên tiếng.

- Em có chuyện gì lo nghĩ? Anh thấy dường như mấy hôm nay em hơi là lạ…

Uống ngụm nước lạnh, Mỹ Chi hỏi trong lúc nhìn chồng.

- Anh ở dưới quyền chỉ huy của Major Đ. bao lâu?

- Khoảng 7, 8 tháng… Ông ta là người trầm lặng ít nói. Thực sự thì anh không chịu sự chỉ huy của ông ta. Anh ở trong toán cố vấn, dưới quyền chỉ huy của đại úy Alex…

- Anh có nói chuyện với ông ta thường không?

Tuy hơi ngạc nhiên về những câu hỏi của vợ song Matthew vẫn vui vẻ trả lời.

- Không thường lắm… Chỉ gặp nhau chào hỏi sơ thôi. Ông ta là thiếu tá còn anh binh nhì. Hai cấp bậc khác nhau…

Mỹ Chi gật đầu như hiểu Matthew muốn nói điều gì. Uống xong ngụm nước Matthew lên tiếng tiếp.

- Anh chỉ biết ông ta đã được gởi qua Mỹ học khóa tham mưu ở Fort Benning. Anh cũng nói anh học ở Georgia Tech rồi bị động viên đi lính. Ổng nói ổng cũng có người quen học ở Georgia Tech…

Im lặng thật lâu Mỹ Chi mới nhìn Matthew.

- Anh là chồng của em. Em thương anh và kính phục anh. Vì vậy em không muốn giấu diếm anh điều gì hết. Mấy ngày hôm nay em đi làm về trễ vì em có lý do đặc biệt…

Matthew nhìn vợ song không nói gì cả.  Thở dài, Mỹ Chi cất giọng buồn buồn.

- Em đi gặp Major Đ…

Mỹ Chi thấy sự kích động hiện ra trên mặt của chồng. Giọng của nàng thấp xuống khi buông ra câu hỏi.

- Anh biết ông ta là ai không?

Matthew chưa kịp lên tiếng, Mỹ Chi tiếp nhanh như sợ chậm phút nào nàng lại không đủ can đảm để nói ra sự thực.

- Ông ta là cha ruột của Timothy đó…

Lần này Mỹ Chi thấy rõ sự thảng thốt và bàng hoàng của Matthew mặc dù anh không có nói hay cử chỉ nào khác lạ trừ ánh mắt và bàn tay run run đặt trên mặt bàn.

- Major Đ. là cha của Timothy…

Matthew lập lại và Mỹ Chi gật đầu.

- Phải… Điền là chính là cha ruột của Timothy, chồng chưa cưới của em, người mà anh nói đã cứu mạng anh…

Matthew thở dài. Tiếng thở dài của anh nặng nề, u uất và buồn bã. Người lính đã cứu mạng anh cũng chính là người mà Mỹ Chi thương yêu suốt đời. Đúng là sự xếp đặt lạ lùng. Cái ơn cứu mạng đó anh không thể quên và nghĩ có ngày mình sẽ đền đáp. Trong tình yêu của Mỹ Chi, anh là kẻ tới sau. 18 năm nay anh đã sống hạnh phúc và an vui bên Mỹ Chi. Như thế quá đủ cho anh rồi. Đến lúc anh phải trả nàng về cho Điền, người lính có quá nhiều bất hạnh mà anh đã mang ơn cứu tử. Như thế mới công bình. Như thế mới an lòng anh. Nhìn vợ ngồi cúi đầu buồn rũ, anh nghẹn lời.

- Cám ơn em đã nói cho anh biết…

Dứt câu Matthew đứng dậy bước qua chỗ Mỹ Chi ngồi. Ôm vai nàng, anh thì thầm.

- Anh không trách móc chuyện em gặp Điền. Ông ta là kẻ bất hạnh cần được em yêu thương và chăm sóc… Ông ta khổ nhiều rồi…

Nước mắt ứa ra, Mỹ Chi đưa tay lên bóp nhè nhẹ tay chồng như một lời xin lỗi. Nhìn theo Matthew đi vào căn phòng đọc sách riêng của anh, nàng thở dài không biết mình vui hay buồn. Hạnh phúc sao có nhiều nước mắt. Tình yêu dù diễm tuyệt nhất vẫn chát đắng.

7 giờ tối. Đang ngồi xem tivi nghe có tiếng gõ cửa Điền hơi ngạc nhiên. Mỹ Chi không có tới nhà vào giờ này. Khi cánh cửa mở ra anh nhìn thấy nàng đứng bên cạnh một thanh niên. Nhìn Mỹ Chi, anh hỏi.

- Timothy phải không?

Mỹ Chi cười im lặng. Còn thanh niên nhỏ nhẹ lên tiếng.

- Dạ… Con chính là Timothy. Con với mẹ con đã nói chuyện với nhau. Ba… Daddy khoẻ không?

- Cám ơn con ba khoẻ…

Điền đưa Mỹ Chi và Timothy vào ngồi nơi phòng khách.

- Em nghĩ anh nói chuyện với con bằng tiếng Anh dễ hơn. Con không rành tiếng Việt lắm…

Điền cười gật đầu. Mỹ Chi nói ít như dành thời giờ cho cha con trò chuyện nhiều hơn.

- Con không biết nhiều về ba cho tới lúc gần đây. Mẹ cũng đưa cho con xem hình của ba mặc quân phục. Đẹp lắm…

Điền bật cười khi nghe con trai khen. Nhìn Mỹ Chi bằng cái nhìn âu yếm, anh nói với con.

- Ba yêu mẹ con nhiều lắm song vì lý do ngoài ý muốn nên ba phải xa mẹ con với con… Ba xin lỗi đã không làm tròn bổn phận của mình…

Nhìn mẹ rồi lại nhìn sang cha giây lát, Timothy mới cười nói.

- Với mẹ con thì con không biết nhưng với con, ba không có lỗi gì hết. Ba là người  Việt Nam, chiến đấu cho tự do của dân tộc và đất nước Việt Nam nên con rất tự hào về ba. You're my hero… Daddy…

Điền ứa nước mắt khi nghe con trai nói. Anh cảm thấy lòng mình thanh thản. Đứng lên, ôm cả hai người thân yêu vào lòng, anh thì thầm.

- Ba yêu mẹ của con… Ba thương con… Được nhìn thấy con trưởng thành là ba mãn nguyện rồi…

Mỹ Chi cười sung sướng. Ước vọng để cho cha con gặp gỡ và thương yêu nhau đã thành.

« Lùi
Tiến »