hiều thứ sáu, đi làm về Điền thấy Mỹ Chi ngồi đợi ngay cửa. Thấy anh, nàng đứng lên nói thật nhanh.
- Đi anh… Em chở anh tới một chỗ…
Không muốn hỏi nhiều Điền mở cửa xe ngồi vào ghế bên cạnh.
- Em đưa anh về Columbus… Em muốn nhìn lại dòng sông xưa, muốn ngồi lại băng đá ngày xưa hai đứa mình đã ngồi…
Điền cười gật đầu. Kỹ niệm lúc nào cũng đáng được ghi nhớ và gìn giữ. Vừa lái xe, Mỹ Chi thuật lại cho Điền nghe cuộc nói chuyện giữa nàng với Matthew. Điền thở dài nhè nhẹ.
- Matthew là một người tốt. Anh nghĩ em nên ở lại với Matthew…
- Em cám ơn về lời khuyên của anh nhưng em cũng muốn nói cho anh biết em không yêu người tốt…
Nghe cái giọng giận hờn của Mỹ Chi, Điền cười.
- Vậy em nói anh xấu hả…
Mỹ Chi bật cười thánh thót.
- Dạ… Anh xấu lắm… Em ngu lắm nên mới nhè người xấu mà yêu…
Điền thở dài.
- Thực tình mà nói thì anh cảm thấy đôi lúc anh bất lực trong tình yêu của chính mình… Ở trong tận cùng của khốn khổ nhiều lúc anh muốn bỏ đời anh luôn cho khỏe. Sống cực trần thân…
Nghe Điền kể lể, Mỹ Chi cảm động cầm tay anh như an ủi và chia xẻ.
- Bây giờ ít ra anh còn có em…
Điền lắc đầu.
- Anh thấy cách giải quyết của Matthew không ổn. Trả em về với anh thì Matthew cũng khổ mà anh cũng không vui gì. Anh nghĩ em nên sống với Matthew tốt hơn…
Mỹ Chi cắn môi của mình.
- Anh với Matthew người nào cũng muốn tỏ ra mình độ lượng, bao dung, cho mình là quân tử của đông phương hay gentleman of the West. Anh với Matthew không nghĩ tới em, không để em có cái quyền tự do quyết định một chuyện mà em là kẻ đóng vai trò quan trọng nhất và hứng chịu nhiều đau khổ nhất. Em sẽ là người quyết định và chọn lựa chứ không phải anh hoặc Matthew…
Quay qua nhìn Mỹ Chi giây lát, Điền cười nhỏ nhẹ thốt
- Anh thấy em lớn thật rồi. Ừ thì tình yêu của em, em có quyền chọn lựa và quyết định. Vui buồn gì đối với anh cũng được. Mình có ghé thăm gia đình của Jane không?
- Dạ có… Xuống đây mà không ghé thăm Jacqueline sẽ chửi em tắt bếp luôn…
Im lìm như suy nghĩ giây lát, Mỹ Chi hỏi dò.
- Anh có ghé thăm Jane chưa?
- Có rồi. Anh tới thăm Jane, ở chơi hai ngày. Chủ nhật đưa anh ra bến xe bus, Jane có cho anh số điện thoại của em…
Mỹ Chi quay sang nhìn Điền chăm chú. Điền cười buồn.
- Anh đã xé và quẳng nó vào thùng rác…
- Tại sao?
- Em đã có chồng thì anh gọi em để làm gì nữa…
Mỹ Chi bật cười vui vẻ.
- Nhưng rốt cuộc rồi anh cũng gặp em. Phải chăng đó là mệnh số của chúng mình… Phải chăng cái duyên nợ của mình vẫn còn…
Điền thầm thở dài. Anh không biết lòng vui hay buồn cho cái số mệnh hay duyên nợ như Mỹ Chi nói. Nghe tiếng thở dài của Điền, Mỹ Chi quay nhìn anh rồi chậm chạp lên tiếng.
- Lần gặp nhau này em nhất quyết không cho anh bỏ đi nữa. Em sẽ làm đủ mọi cách để níu, kéo, ghì, giữ anh lại…
Điền cười cười làm thinh. Bốn mươi bảy tuổi song Mỹ Chi vẫn còn xuân sắc và mặn mà. Cái cốt cách thanh lịch và nét quyến rũ ngầm của nàng vẫn còn nếu không muốn nói nhiều hơn lúc còn trẻ. Lái xe nhưng Mỹ Chi có cảm giác người tình xưa đang chiếu tướng mình.
- Em già rồi phải không anh?
Điền trả lời câu hỏi bằng cách ngâm nga: '' Trai ba mươi tuổi đã già… Gái bao nhiêu tuổi mặn mà bấy nhiêu…''
Nghe xong Mỹ Chi bật ra cười sặc sụa. Âu yếm cười nhìn người tình, nàng cười hỏi đùa.
- Thế anh còn thương tưởng gái bao nhiêu tuổi mặn mà bấy nhiêu không?
Điền không trả lời ngồi ngó mong ra ngoài.
- Anh…
Mỹ Chi lên tiếng như nhắc nhở. Nhẹ đặt tay của mình lên tay của Mỹ Chi đang để trên tay lái, anh cười.
- Hành động chứng minh cho lời nói…
Xe từ từ vào thành phố. Điền nhận thấy sự thay đổi và mới mẻ của Columbus mà lần trước anh không nhận ra khi tới thăm gia đình của Jane. Cái tin Mỹ Chi đã lấy chồng làm cho anh không còn tha thiết chuyện gì nữa. Quẹo xe vào bãi đậu xe có trả tiền, hai người tản bộ về phía công viên dọc theo bờ sông.
- Phải chỗ mình ngồi ngày xưa không em?
- Em nghĩ chỗ này…
Điền ngồi xuống trước. Anh mỉm cười khi thấy Mỹ Chi ngồi sát vào bên mình và choàng tay qua vai mình nữa. Anh ngửi được hương tóc thân quen và bàn tay mềm ấm mân mê bàn tay chai cứng của mình.
- Anh ốm quá… Em thương anh…
Mỹ Chi thì thầm. Điền cười im lặng nhìn ra dòng sông. Cái gì thay đổi chứ dòng sông hình như rất ít. Màu nước óng ánh vàng của buổi nắng chiều sắp tắt. Gió man mát. Khu nhà lầu cao màu đỏ tươi của gạch. Vài chiếc tàu nhỏ chậm chập chạy ngược dòng nước. Không gian yên tịnh tới độ Mỹ Chi nghe được tiếng gió lùa qua hàng cây phong rậm lá người ta trồng dọc hai bên lối đi để lấy bóng mát. Nàng tự hỏi Matthew đang làm gì? Nghĩ gì về điều đã xảy ra hôm qua, hôm nay và ngày mai? Tự dưng nàng thở dài. Dù đã nói với Điền là nàng muốn được quyền quyết định và chọn lựa về tình yêu của mình nhưng bây giờ ngồi đây, có anh bên cạnh, nàng lại phân vân và cảm thấy dù quyết định như thế nào nàng cũng làm đau lòng những người mà mình thương hay yêu. Quyết định của nàng không ít thời nhiều đều gây ra hệ luỵ. Matthew sống hạnh phúc bên nàng 18 năm. Điền, cộng lại hai lần ở Atlanta và Pleiku vỏn vẹn một tháng. Có đủ cho anh không. Cảm thấy nằng nặng, quay qua nàng thấy Điền đã tựa đầu vào vai mình ngủ im lặng. Nàng biết anh rất cần một bờ vai để tựa.