Tựa Bờ Vai Người

Lượt đọc: 35598 | 17 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2
Chữ hoa đầu chương

iền ngắm mình trong gương lần cuối trước khi ra khỏi khu nhà dành riêng cho các khoá sinh của lớp tham mưu trung cấp. Chiều New Year Eve. Bà Jane, mẹ của Jack đã mời anh dự buổi tiệc đêm nay. Jack cũng nói cho anh biết chẳng có ai ngoài người thân quen trong gia đình. Vào ngày lễ như thế này khu doanh trại vắng người vì lính tráng được nghỉ phép về nhà trừ những người có phận sự. Chừng 15 phút sau, Điền ra khỏi trạm canh và cuối cùng đứng dưới trạm chờ xe bus. Chiếc xe quen thuộc trờ tới. Leo lên xe, ngồi vào chiếc băng trống anh im lìm nhìn ra bên đường. Dù đã trưởng thành anh vẫn cảm thấy lòng có chút buồn bã khi nhớ tới đêm Tết ta năm nào lúc còn đi học. Mấy thằng bạn, hai đứa chở nhau trên chiếc xe đạp chạy rong trên khắp nẽo đường Sài Gòn rồi khuya về nhà chờ đón giao thừa và thức tới hai ba giờ sáng mới chịu đi ngủ. Tết ở đây mang chút gì quạnh hiu và vắng lặng có lẽ do thời tiết và cũng do cách đón lễ của dân bản xứ. Trời lạnh nên ít có ai chịu đi ra đường trừ nhóm trẻ. Họ, từng cặp, ôm nhau, nắm tay nhau đi trên đường. Vào năm 1967, thành phố Columbus này cũng nhỏ, dân cư ngụ chắc không quá trăm ngàn thành ra đời sống cũng không xô bồ lắm. Đa số dân ở đây có nhiều người làm việc trong trại Fort Benning. Nhà cũng cũ kỹ và vẫn còn nhiều ngôi nhà cất theo kiểu xưa làm cho thành phố mang nét đặc thù của vùng đất văn minh pha trộn chút hoang dã. Xe bus ngừng lại. Điền thong thả xuống xe ngay tại trạm quen thuộc. Dù Jack và bà Jane đều mong muốn anh tới chơi thường xuyên song vì nhiều lý do nên thỉnh thoảng anh mới tới nhà Jack ở chơi hai ngày cuối tuần. Trên đường tới nhà, như thường lệ anh ghé vào tiệm rượu. Cứ mỗi lần ghé thăm anh đều mua một chai rượu vang trắng cho Jane vì biết bà ta thích uống loại này. Con lộ nhỏ vào nhà của Jack sáng rực ánh đèn dù mới hơn 6 giờ tối. Giáng Sinh đã qua đúng tuần lễ song có rất nhiều nhà vẫn còn treo đèn để đón mừng Tết Dương Lịch. Mùa đông ở xứ Mỹ tối sớm nhất là ở thành phố Columbus này dường như còn tối sớm hơn nữa có lẽ vì nằm trong vùng rừng núi. Mặc quần áo thật ấm, ngoài khoác thêm áo choàng bằng nỉ đen mà anh cũng cảm thấy lành lạnh. Chút sương mù bay bay trong cơn gió nhẹ. Tới ngay ngôi nhà mang số 126, anh bấm chuông. Jack hiện ra với nụ cười kèm theo câu nói.

- Happy New Year Captain…

Điền nhăn nhăn mặt song lại cười thốt.

- Jack… Please don't call me Captain…

Nhìn cái đầu ba phân được cắt tỉa gọn gàng của Điền, Jack cười hì hì.

- Tại đêm nay ông trông rất giống lính nên tôi phải gọi bằng cấp bậc mới xứng đáng…

Đưa chai rượu cho Jack kèm theo hai tiếng '' for your mom '', Điền bước vào phòng khách đang có ba người ngồi. Jane cười lên tiếng " Happy New Year ''  với Điền xong chỉ vào cô gái tóc vàng ngồi bên cạnh mình.

- Tôi hân hạnh giới thiệu với Điền, Jacqueline con gái của tôi…

Điền vui vẻ bắt tay chào hỏi cô con gái của chủ nhà. Jacqueline nói trong lúc nhìn cô gái tóc đen dài tới vai.

- This is Mỹ Chi, one of my best friend… She is Vietnamese…

Là người trầm lặng và quen chế ngự tình cảm của mình song Điền cũng biểu lộ chút ngạc nhiên và vui mừng trên nét mặt. Nhìn cô gái có tên Mỹ Chi, anh nói với Jane, Jack và Jacqueline.

- Tôi xin phép được nói vài câu thăm hỏi bằng tiếng mẹ đẻ của mình…

Jane cười nhẹ không nói gì hết. Nhìn cô gái, Điền hỏi nhỏ.

- Cô Mỹ Chi qua đây lâu chưa?

- Dạ hai năm rồi… Tôi du học ở Georgia Tech. Ông Điền làm gì ở đây?

- Tôi là lính du học ở Fort Benning…

Điền cười nói với Jane.

- Cám ơn bà… Cuộc thăm hỏi giữa tôi với Mỹ Chi xong rồi…

Jane cười đứng lên ra hiệu cho con trai và con gái.

- Tôi và hai đứa nhỏ lo sửa soạn bữa ăn tối. Nhờ Điền tiếp Mỹ Chi dùm…

Hiểu ý Jane để mình có cơ hội chuyện trò với Mỹ Chi, Điền nhìn bà ta tỏ vẻ cám ơn.

- Quê của Mỹ Chi ở đâu?

- Dạ ở Huế…

Thấy Điền tỏ vẻ ngạc nhiên, Mỹ Chi cười nói tiếp như giải thích rõ ràng hơn về mình.

- Dạ… Ba của Mỹ Chi là người Sài Gòn. Đi lính ông được đổi ra Huế và cưới mẹ của Mỹ Chi. Khi Mỹ Chi học xong tiểu học thì ba cho vào Sài Gòn ở với ông bà nội. Sau khi đậu tú tài 2, Mỹ Chi được học bổng sang Mỹ…

Gật nhẹ đầu Điền cười.

- Hèn chi… Giọng của Mỹ Chi có hơi hám của Sài Gòn nhiều hơn…

Mỹ Chi cười khẽ.

- Ba mẹ đại uý ở đâu?

- Ba mẹ tôi cũng ở Sài Gòn…

- Mỹ Chi thích ở đây không?

- Dạ cũng thích nhưng cũng không thích bằng ở Việt Nam. Quê hương mình đẹp nhất phải không đại úy…

Điền nhăn nhăn mặt.

- Ở đây hổng có ai gọi tôi là đại úy hết…

- Jack đó…

- Mỹ Chi đừng có bắt chước Jack… Xấu lắm…

- Không gọi đại úy thì gọi bằng ông Điền?

- Anh Điền đi… Tôi đâu có già đâu mà Mỹ Chi gọi bằng ông…

Mỹ Chi bật lên tiếng cười song ngậm miệng lại liền.

- Dạ… Anh Điền học ở đây lâu chưa?

- Mới được hơn 6 tuần lễ… Khóa học của tôi kéo dài chắc hơn nửa năm… Mỹ Chi học ngành nào?

- Dạ nông nghiệp… Anh Điền nói tiếng Anh giỏi quá…

Điền lắc đầu cười.

- Hổng có đâu… Tôi tính nhờ Mỹ Chi kèm thêm…

Mỹ Chi cười e thẹn. Cô biết ông lính kín đáo muốn làm quen với mình.

- Dạ…

Tiếng '' dạ '' của Mỹ Chi như tiếng dạ xuông mà cũng có nghĩa bằng lòng. Điền nhận thấy dù du học ở Mỹ hai năm, cô gái Huế-Sài Gòn này vẫn giữ nguyên nét thuỳ mị, dịu dàng, kín đáo và trầm mặc cố hữu của Việt Nam. Đôi mắt thật sâu, đen và long lanh ẩn chứa nét cỗ kính của Huế. Tuy nhiên nụ cười là của Sài Gòn. Thánh thót, tươi vui, ngọt ngào như nước mía thơm mùi trái tắc mà hồi còn đi học anh hay uống. Sau khi dạ tiếng nhỏ Mỹ Chi cúi đầu xuống và không nói gì thêm. Điều đó khiến cho Điền cũng đâm ra im luôn. Để tránh sự im lặng anh nhìn vào nhà bếp và bắt gặp Jane đang nhìn mình mỉm cười. Nụ cười như là câu hỏi " What's going on? ''. Hiểu ý Điền nhẹ lắc đầu. Jane nói vọng ra phòng khách.

- Dinner is ready…

Mỹ Chi đứng lên cười với Điền rồi bước vào nhà bếp. Nhìn theo dáng đi thanh thoát của nàng, anh liên tưởng tới hình ảnh của cô gái Huế trong bản nhạc Tà Áo Tím của Hoàng Nguyên rồi nghe giọng nói thánh thót vang lên.

- May I help something?

Giọng nói tiếng Anh của Mỹ Chi nghe thật lạ mang âm hưởng mềm ấm của không khí Sài Gòn vào một ngày mưa có chút gió lạnh từ biển thổi vào. Điền cũng bước vào phòng ăn.

- Jane… Do you need my help?

Cất tiếng cười trong trẻo bà chủ nhà nói với giọng bông đùa.

- OK… Mỹ Chi bày chén dĩa còn ông đại uý của tôi thì lo rượu… Ông nhớ là chỉ có tôi với ông uống rượu…

- Mẹ… Con muốn uống chút rượu cho vui… Please...

Jacqueline là người đầu tiên lên tiếng. Bắt chước chị, Jack cũng năn nỉ. Riêng Mỹ Chi chỉ cười im lặng. Liếc nhanh Điền, Jane cười thốt.

- Được rồi… Điền cứ rót rượu cho tất cả…

Được lệnh Điền rót rượu vào ly cho năm người. Đợi tất cả ngồi xuống ghế xong xuôi Jane mới đặt cái dĩa bàn dài đựng con gà nướng, kế đó dĩa thịt '' honey ham '' vàng tươi bốc mùi thơm lừng.

- Thơm quá…

Mỹ Chi lên tiếng. Nhìn cử chỉ hít hít mũi của nàng, Điền cười khen chủ nhà.

- Bà là đầu bếp thượng hạng. Chỉ cần ngửi mùi thịt nướng tôi cũng biết ngon rồi…

- Cám ơn Điền… Tôi xin phép cầu nguyện trước…

Điền không có đạo; riêng Mỹ Chi đạo Phật song cả hai vẫn nói tiếng '' Amen '' cùng với gia đình của chủ nhà khi lời cầu nguyện chấm dứt. Mọi người cụng ly và chúc tụng với nhau. Jack và Jacqueline là hai người trẻ tạo ra bầu không khí vui nhộn bằng lối nói chuyện duyên dáng khiến cho Mỹ Chi dù ít nói cũng phải cười. Điền nhận thấy Jane có vẻ trầm mặc và hơi buồn.

- Chắc bà đang nhớ Johnathan?

Ngồi đối diện Điền hỏi nhỏ. Jane cười nhẹ.

- Sao Điền biết?

- Tôi đoán bà đang chờ điện thoại của ông ấy. Bên này 8 giờ tối New Year Eve thì ở Việt Nam đã hơn 8 giờ sáng ngày Tết rồi. Thế nào Johnathan cũng gọi điện thoại về thăm nhà và chúc mừng…

Ngay lúc đó chuông điện thoại vang lên. Jane đứng dậy liền như chờ đợi cú điện thoại từ lâu rồi. Không biết ai ở đầu dây bên kia song mọi người đều đoán ra là Johnathan vì nghe Jane cười vui nói câu.

- Happy New Year... I miss you too… Darling…

Bốn người ngồi ở bàn im lặng lắng nghe cuộc đàm thoại của đôi vợ chồng ở cách xa nhau nửa vòng trái đất.

- Dạ... Hai con đều có mặt...

Hướng về hai đứa con của mình, Jane cười thốt.

- Ba hỏi thăm hai con và chúc hai con Happy New Year...

Hơi mỉm cười Jack bước tới đứng cạnh mẹ.

- Happy New Year Daddy... I love you...

Jacqueline cũng bước tới rồi nói vào ống điện thoại.

- Happy New Year Daddy… I miss you so much… I wish I can see you now…

Điền và Mỹ Chi không nghe được Johnathan nói gì chỉ nghe Jane với hai con cười hăng hắc. Hồi lâu cả ba mới trở lại bàn sau khi Jane nói câu từ biệt với chồng. Nhìn vẻ mặt tươi rói của Jane, Điền cười hỏi dò.

- Chắc bà có tin vui?

- Ông đoán đúng… Chồng tôi sẽ về thăm nhà vào tháng 4…

Uống hớp rượu Điền gật gù cười.

- Tôi mong được gặp Johnathan trước khi trở về xứ…

- Tôi cũng mong như vậy vì tôi nghĩ đó là cuộc hạnh ngộ nhiều lý thú…

Tiệc kéo dài tới hơn 9 giờ tối mới dứt. Jack cáo lỗi đi chơi với bạn gái. Jacqueline cũng tạ từ đi lại nhà người bạn cũ thời trung học. Điền rũ Mỹ Chi đi bộ ra phố. Còn Jane cũng lái xe tới nhà chị gái. Trời lập đông khá lạnh khiến Mỹ Chi xuýt xoa.

- Mỹ Chi lạnh thôi mình đi về…

Thọc hai tay vào túi áo choàng dày cộm, Mỹ Chi cười nói nhỏ.

- Dạ lạnh song Mỹ Chi chưa muốn về nhà. Lang thang vào đêm New Year Eve có cái thú vị riêng và đặc biệt làm Mỹ Chi nhớ Sài Gòn… Năm rồi lúc mới quen Jacqueline, đêm Noel và New Year Eve Mỹ Chi đi bộ một mình…

- Mỹ Chi không sợ à?

- Dạ cũng sợ chứ anh Điền song cái mong muốn lại mạnh hơn thành ra Mỹ Chi cứ đi đại… Đi để cảm nhận ra mình đơn độc và nhớ nhà muốn khóc…  

Ngập ngừng giây lát, Mỹ Chi liếc nhanh Điền đang im lặng đi bên cạnh rồi thỏ thẻ.

- Anh Điền chắc có nhiều người để nhớ lắm hả?

Điền nhẹ buông tiếng thở dài.

- Thì cũng có đôi ba người để nhớ…

- Như ai?

Điền quay sang nhìn người bên cạnh và thấy được ánh mắt long lanh dịu dàng nhìn mình.

- Như bạn bè trong lính…

- Chứ hổng có nhớ bồ hả?

Mỹ Chi bật cười tiếng nhỏ sau khi hỏi vặn. Điền lắc lắc đầu.

- Nói ra thì Mỹ Chi chắc không tin nhưng tôi không có bồ để nhớ…

- Người yêu?

- Cũng không?

- Bạn gái?

- Cũng không luôn…

- Hổng tin đâu…

Điền bật cười vì cái giọng của Mỹ Chi khi nói ba tiếng trên.

- Lúc chưa vào lính tôi cũng có bồ, cũng hẹn hò và nhung nhớ đủ thứ. Khi tôi đi lính chừng năm thì được tin cô ta có người khác và sau đó lập gia đình…

- Anh Điền có buồn không?

- Mới đầu cũng có chút chút rồi sau đó cũng quên… Làm lính đánh trận như tôi thì có ít thời giờ để nhớ để buồn mà khi muốn nhớ lại không nhớ được, muốn buồn cũng không buồn được…

- Sao kỳ vậy anh Điền?

Đưa tay vào túi áo Điền nhìn Mỹ Chi cười hỏi.

- Tôi hút thuốc có phiền gì Mỹ Chi không?

- Dạ chắc là không… Tuy không thích ngửi mùi thuốc lá song Mỹ Chi cũng ráng làm quen. Jacqueline, Suzane và Emily đang tập hút thuốc. Tụi nó cho Mỹ Chi thử một lần là sợ luôn…

Điền cười im lặng. Biết Mỹ Chi nói không phiền song anh chỉ hút vài hơi rồi lại dịu tắt.

- Anh Điền nói lính chiến như anh ít có thời giờ để nhớ mà khi muốn nhớ lại không thể nhớ được. Xin anh giải thích thêm cho Mỹ Chi hiểu…

Giọng nói của người lính cất lên nhỏ trầm bay nhanh trong cơn gió mùa đông.

- Đơn vị của tôi đóng ở vùng gần biên giới. Bị địch pháo kích và tấn công hoài. Có người chết mỗi ngày. Tôi và lính sống trong nỗi sợ chết nhiều hơn là nỗi nhớ người khác…

Mỹ Chi thấy Điền cúi nhìn xuống đất rồi thở dài tiếp.

- Tôi nghĩ không có người lính nào lại nhớ được người yêu, vợ con, cha mẹ anh chị em khi có hàng trăm, ngàn trái đại bác dội lên đầu mình. Khó mà nhớ lắm. Hoạ hoằn mới có ngày bình yên để nhớ… Tôi nghĩ không có cô nào chịu lấy một người như tôi. Họ sợ thành goá phụ…

Điền nghe được tiếng thở dài dù rất nhẹ nhàng của Mỹ Chi.

- Mỹ Chi hiểu ý của anh Điền. Mẹ của Mỹ Chi cũng từng than thở như thế. Tuy nhiên bà nói sợ thì sợ mà thương thì cứ thương…

Mỹ Chi bật lên tiếng cười ngắn sau khi nói xong. Riêng Điền cũng cười rồi hỏi nhỏ.

- Còn Mỹ Chi thì sao?

Mỹ Chi liếc nhanh người đi bên cạnh. Chút khắc khổ. Chút trầm mặc. Chút dãi dầu sương gió. Chút u uẩn. Chút lóng lánh tin yêu. Những thứ đó tạo cho người lính cô mới quen có cái gì xa lạ mà gần gụi, tách rời mà cũng có chút thu hút người khác lại gần.

- Mỹ Chi cám ơn anh Điền nhiều về sự hy sinh cao cả. Không có những người lính chiến như anh Điền thì Mỹ Chi không có cái may mắn được sống an bình và được đi du học…

Điền mỉm cười trong bóng đêm sáng mờ mờ nhờ ánh đèn đường và đèn của đêm New Year Eve.

- Mỹ Chi cám ơn thì tôi nhận, nhưng tôi nghĩ…

Dường như hiểu được ý của người đi bên cạnh, Mỹ Chi thỏ thẻ.

- Ngay bây giờ thì chưa còn ngày mai thì khả dĩ… Còn quá sớm để Mỹ Chi có thể xác định tình cảm của mình…

- Mỹ Chi ăn nói khôn ngoan lắm…

- Cám ơn anh Điền…

Dứt hai câu đối đáp, hai người chợt phá ra cười. Hình như họ, qua mối tương giao nào đó chưa định hình, nhận ra rằng họ có chút tình cảm với nhau dù chỉ mới biết nhau chưa trọn ngày.

- Ở đây họ treo đèn Giáng Sinh đẹp quá… Mỹ Chi thích cái ngôi sao đó…

Mỹ Chi chỉ vào cái ngôi sao năm cánh lớn có nhiều màu rực rỡ. Con đường sáng hơn và có thêm nhiều người đi lại mà đa số là những cặp trai gái. Cúi mặt cười vu vơ khi thấy một cặp đang hôn nhau say đắm, Mỹ Chi liếc nhanh Điền. Nàng cảm thấy có chút xô động dấy lên trong lòng khi ngắm đường nét gãy gọn trên khung mặt và làn môi mỏng hơi mím lại của Điền. Nó giống như khuôn mặt của người nào đó, có thể là hình ảnh mà người ta vẽ ra trên sách báo, âm nhạc… Hình ảnh nửa như có thực mà nửa như huyền thoại mà với tuổi ngây thơ 15, 16 cô đã thấy và đâm ra mến mộ.

- Mỹ Chi nhìn gì vậy. Tôi phải không?

Mỹ Chi hơi lộ ra vẻ bối rối và ngượng ngùng vì bị người ta cật vấn khi bắt gặp mình nhìn lén. Cúi mặt xuống như cố giấu nụ cười, cô lắc lắc đầu.

- Dạ đâu có nhìn anh Điền…

- Mỹ Chi mỏi chân chưa?

- Dạ chưa...

- Vậy mình đi bộ ra bờ sông... Ban đêm đẹp lắm...

- Sao anh Điền biết. Bộ có đi với cô nào rồi hả. Thú thật đi...

Điền cười hăng hắc.

- Khi nào buồn tôi hay ra phố đi bộ hoặc ngồi ngắm dòng sông về đêm để nhớ Sài Gòn...

- Vậy hả anh Điền… Từ khi qua đây học, Mỹ Chi hổng có dám đi chơi… Cứ cắm đầu học vì sợ học dở sẽ bị cắt học bỗng…

Điền quay qua nhìn khi nghe cô bạn than thở. Mỹ Chi cũng ngẩng đầu lên nhìn anh. Trong ánh mắt còn sót lại chút thơ ngây, anh thấy được sự dịu dàng, đằm thắm và buồn bã.

- Tôi hiểu… Mỹ Chi phải ráng học để giúp đỡ cho xứ sở mình. Chiến tranh đã hủy hoại nhiều thứ lắm. Tôi đã thấy vườn tược, ruộng lúa bị bỏ hoang. Nhà cửa bị tàn phá vì bom đạn của cả hai bên…

Điền thở dài sau khi dứt câu nói. Mỹ Chi thì thào.

- Dạ mẹ của Mỹ Chi cũng viết thư cũng khuyên như vậy… Chiến tranh triền miên làm cho đất nước điêu tàn và dân chúng khổ sở…

Điền cười lặng lẽ. Không hiểu nghĩ sao anh lại choàng tay qua vai kéo Mỹ Chi đi sát vào người của mình. Quay mặt về bên kia để giấu nụ cười, Mỹ Chi để yên rồi ngước lên thì thầm.

- Mỹ Chi lạnh… Tay lạnh ngắt nè…

Điền cười cầm lấy bàn tay thon mềm và nhỏ nhắn bóp nhè nhẹ như sưởi ấm. Đường đi bộ dọc theo bờ sông mờ mờ ánh đèn. Người ta đi bộ nhiều hơn. Có rất nhiều cặp trai gái ôm nhau, nắm tay nhau đi về phía tòa thị sảnh đón chờ năm mới. Đưa tay lên xem giờ, Điền nói nhỏ với Mỹ Chi.

- Còn 5 phút nữa mới tới 0 giờ…

Thấy Jack đang cặp kè cô bạn gái ở đằng xa, Điền giơ tay vẫy và Jack cũng vẫy tay chào. Mọi người đều đổ xô về tòa thị sảnh. Họ đứng đông nghẹt chờ đón phút giây cuối cùng của năm cũ và bắt đầu một năm mới. 0 giờ… Tất cả người tham dự đồng loạt hô lớn Happy New Year. Điền hôn nhẹ lên trán của Mỹ Chi kèm theo câu nói '' Chúc Mỹ Chi một năm mới nhiều sức khỏe và an vui để học cho giỏi nha…''. Mỉm cười Mỹ Chi ngước lên nhìn Điền đang vòng tay ôm mình. Tiếng thì thầm của cô bị át bởi những lời chúc tụng của những người xung quanh song Điền cũng nghe được. '' Mỹ Chi cũng chúc anh Điền một năm mới an vui. Cầu xin Phật tổ từ bi sẽ che chở anh…''

Ngần ngừ và lưỡng lự giây lát Mỹ Chi cầm tay của Điền dặc dặc mấy cái rồi cười thốt.

- Cám ơn anh Điền…

Dù biết Mỹ Chi cám ơn về điều gì song Điền vẫn gặn hỏi.

- Cám ơn cái gì?

Mỹ Chi chớp mắt cười e thẹn. Giọng nói mang theo hơi thở thơm phà vào mặt làm cho Điền rùng mình.

- Mỹ Chi chưa bao giờ được người con trai nào hôn… Anh Điền là người đầu tiên…

Ngừng lại giây lát cô mới cười nói tiếp bằng giọng vui vẻ.

- Jacqueline cười nhạo Mỹ Chi khi Mỹ Chi thố lộ chưa bao giờ hôn ai. Nó bảo Mỹ Chi cù lần và nhà quê… Nó bảo Mỹ Chi nên thử đi…

Điền xiết nhẹ vòng tay của mình. Liếc nhanh những cặp tình nhân xung quanh thấy họ hôn nhau, Mỹ Chi thì thào. Giọng của cô run run.

- Anh Điền đừng có bắt chước người ta nha… Xấu lắm…

Không nhịn được Điền bật lên cười.

- Tôi sẽ không bắt chước chi tới khi nào Mỹ Chi năn nỉ…

Hơi cựa mình như muốn thoát khỏi vòng tay ôm của Điền, Mỹ Chi cười hắc hắc.

- Năn nỉ… Hổng có đâu…

- Vậy thì Mỹ Chi muốn tôi năn nỉ…

- Không biết… Về sau thì không biết nhưng lúc này thì chưa… Mình kiếm cà phê uống đi anh Điền… Mỹ Chi lạnh…

Hai người đi bên nhau về quán cà phê còn mở cửa. Dòng sông phía bên trái của họ sáng lấp lánh.

« Lùi
Tiến »