et Offensive. Vỏn vẹn có hai tiếng đó thôi mà khiến barrack của các sĩ quan ngoại quốc du học đều xôn xao bàn tán. Người này hết người kia tới chỗ giường ngủ của Điền để chia buồn với anh về cái tin xui xẻo đó.
- Captain Điền… You have a telephone call Sir…
Đang trò chuyện với mấy người bạn cùng phòng, Điền nghe có tiếng gọi lớn của người sĩ quan khoá sinh trực đại đội. Sửa lại quần áo cho chỉnh tề, anh thong thả đi về phía văn phòng của International Student Training Detachment. Tuy không biết ai gọi song anh thầm đoán chỉ có ba người. Đó là Jack hoặc Jane và Mỹ Chi. Có thể Jane gọi vì cái tin quân đội Bắc Việt và Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam đồng loạt mở cuộc tấn công các vị trí của Việt Nam Cộng Hoà vào sáng ngày mồng một Tết Mậu Thân. Mỹ Chi thì không chắc lắm vì cú gọi phải là long distance mà Mỹ Chi không có tiền với không dám xài sang như vậy. Sau lần gặp nhau hôm tết dương lịch, anh không gặp lại Mỹ Chi mà chỉ có viết thư thôi. Viết thư tuy chậm chạp và lâu lắc song được cái ít tốn tiền mà lại nói được nhiều hơn. Cũng nhờ thư đi lại mà cả hai hiểu nhau và thân nhau nhanh hơn. Anh tính để dành tiền mua vé xe bus lên Atlanta thăm Mỹ Chi vào dịp cô nghỉ spring break.
Đi tới phòng điện thoại chờ đợi giây lát, Điền nghe có tiếng của Jane bên kia đầu dây.
- Tôi chắc ông đã nghe tin…
- Dạ… Tôi có nghe về Tet Offensive. Bà có nghe tin gì của Johnathan?
Jane nói một hơi thật dài. Dường như bà ta đang lo âu và bị kích thích bởi nguồn tin chiến sự bùng nổ một cách bất ngờ.
- Tôi chưa nghe gì hết. Tôi xem tivi được biết Sài Gòn cũng bị tấn công. Toà đại sứ Hoa Kỳ tại Sài Gòn cũng bị địch chiếm đóng một phần. Theo như lời tường thuật của phóng viên truyền hình thì hầu như các căn cứ quân sự quan trọng của quân đội miền nam đều bị địch tràn ngập… Khi nào chồng tôi gọi về chắc sẽ có tin tức chính xác và đầy đủ hơn…
- Bà biết Johnathan đang ở đâu không?
- Tôi không rõ lắm. Lần cuối cùng nói chuyện anh cho biết đang ở ngoài miền trung… Có tin gì mới tôi sẽ gọi cho ông… Bye…
Jane cúp điện thoại. Điền lửng thửng đi bộ về trại. Tin tức cho biết ngoài Sài Gòn, bên địch còn tấn công vào thành phố Huế nữa. Anh thoáng nghĩ tới Mỹ Chi. Chắc cô chưa biết tin buồn này. Anh muốn nhân dịp tới thăm. Về phòng, xem xét lại tiền bạc, lấy mớ quần áo và các thứ lặt vặt bỏ vào túi xách, anh hối hả ra cổng đón xe bus tới trạm Greyhound mua vé đi Atlanta. Dù chưa tới thành phố này cũng như không biết trường Georgia Tech nằm ở đâu nhưng anh không ngại. Anh tin mình sẽ tìm ra Mỹ Chi. Chắc cô ta sẽ ngạc nhiên lắm khi thấy mình lù lù xuất hiện. Nghĩ tới ánh mắt long lanh buồn của Mỹ Chi sáng lên vẻ vui mừng khi thấy mình, anh cảm thấy bằng lòng và phấn khởi. Columbus và Atlanta cách nhau chừng 100 dặm nên xe chỉ chạy hơn 2 tiếng đã tới. Thành phố đông đảo, nhộn nhịp hơn anh tưởng. Anh hỏi nhân viên bán vé của trạm Greyhound đường đi tới Goergia Tech. Người này vui vẻ gọi tắc xi và dặn dò tài xế chở anh tới tận văn phòng của trường. Sau khi trình bày tên họ của mình và lý do thăm viếng, nhân viên nhà trường chỉ đường cho anh đi bộ tới nơi Mỹ Chi ở.
6 giờ chiều. Bước ra khỏi cửa thư viện, Mỹ Chi tần ngần không biết làm gì và đi đâu vào chiều thứ bảy. Ba đứa bạn cùng phòng, Jacqueline, Suzane và Emily có rủ cô xuống phố chơi song biết mình không có tiền nên từ chối viện cớ phải '' do homework ''. Biết tính bạn nên họ không nài ép. Vào thư viện cắm đầu học hơn hai giờ cô cảm thấy mệt và nhức đầu bèn gấp sách lại rời thư viện về nhà. Lối đi trong trường quanh co và đầy bóng nắng khiến cho cô cảm thấy ấm áp hơn dù đang mùa đông. Lững thững cất bước cô nghĩ ngợi lung tung. Tết qua đi trong tẻ lạnh và buồn bã. Đêm qua trùm mền kín mít cô khóc thầm vì nhớ ba mẹ, anh chị và bạn bè thân quen. Ở bên kia nửa vòng trái đất họ đón xuân ra sao. Cách nhau 12 tiếng đồng hồ giờ này họ làm gì. Cô hầu như không biết những gì xảy ra trên xứ sở của mình. Không có tivi đã đành mà cô cũng không có radio để biết tin tức. Hoạ hoằn lắm cô mới mượn chiếc radio nhỏ của Jacqueline để nghe nhạc cho đỡ buồn. Thỉnh thoảng cô mới đọc được tờ báo cũ mà ai đó bỏ quên trong thư viện. Cô nghe bạn bè nói ở downtown Atlanta có phố Tàu mà chưa hề bước chân tới vì không có tiền. Cô rất muốn gặp Điền song không có tiền mua vé xe bus. Đi ké và ở đậu nhà Jacqueline cũng được song ngại nên thôi. Đã gần tháng rồi kể từ ngày gặp Điền, cô đã viết thư cho anh và cũng nhận được thư của anh. Hình như thư không đủ. Cô biết mình chưa yêu thương người lính đó mà chỉ cần nhìn thấy mặt, nghe giọng nói để cảm thấy bớt đơn độc thôi. Ở Điền, cô cảm thấy lòng mình thật ấm áp và an vui. Nghĩ tới đó cô nhớ lại lần gặp gỡ Điền hôm tết dương lịch. Cô không dám xác quyết lý do để yên cho Điền hôn lên trán. Một cách mơ hồ cô biết có chút gì khang khác khi được người con trai đầu tiên hôn mình. Cảm giác thật lạ, thật mới mẻ mà cũng thật dao động. Cơn gió lạnh ùa tới làm cô rùng mình dù đã mặc ba lớp áo dày cộm lại còn mang găng tay, đội thêm chiếc nón nỉ che kín hai tai và khăn quàng cổ nữa. Vừa đi vừa cúi đầu để tránh gió lạnh, nghe tiếng bước chân của ai đó tới gần, cô ngước đầu lên. Nụ cười vui mà ánh mắt buồn, nét mặt rắn rỏi song phảng phất có chút gì mỏi mệt, người lính tên Điền đứng nhìn cô bằng tia nhìn dịu dàng của một người bạn lớn tuổi và âu yếm của thứ tình cảm trai gái vừa chớm nở. Giữa cơn gió mùa đông lạnh lùa tới sân trường vắng ngắt, hai người nhìn nhau không nói được tiếng nào.
- Dạ... Anh Điền đi đâu dzậy?
Hỏi xong câu đó Mỹ Chi mới biết mình thật vô duyên. Tuy nhiên đã buột miệng nói rồi cô không thể làm gì khác bèn cố gắng nhoẻn nụ cười làm duyên và cũng tỏ ý xin lỗi bằng câu nói.
- Gặp anh Điền, Mỹ Chi mừng quá...
- Tôi cũng vậy... Ngồi trên xe bus tôi cứ lo âu và hồi họp sợ không gặp được Mỹ Chi...
- Anh Điền như không được khỏe...
Mỹ Chi buông câu hỏi khi thấy vẻ mệt mỏi của Điền. Nhẹ gật đầu nhìn Mỹ Chi, Điền hỏi nhỏ.
- Mỹ Chi hay tin gì chưa?
- Dạ tin gì anh?
Điền thong thả nói cho Mỹ Chi biết về tin tổng công kích Tết Mậu Thân của quân đội Cộng Sản Bắc Việt vào tất cả các tỉnh thành của nước Việt Nam Cộng Hòa trong đó có thủ đô Sài Gòn và thành phố Huế. Nhìn những giọt nước mắt từ từ ứa ra và sau đó thành dòng của Mỹ Chi, Điền thở hắt hơi dài.
- Tôi chỉ biết có thế thôi... Chắc phải đợi vài ngày nữa mới có thêm chi tiết... Đó là lý do tôi tới gặp Mỹ Chi...
Điền ngập ngừng như có điều gì khó nói. Hình như vẫn còn bị xúc động vì tin mà Điền mang đến nên Mỹ Chi im lặng.
- Ngoài ra tôi cũng muốn gặp Mỹ Chi... muốn thấy mặt Mỹ Chi để... để...
Điền nói một cách khó khăn.
- Chỉ cần được nhìn thấy Mỹ Chi xong tôi có thể trở về...
- Dạ... Mà anh Điền tính về liền hả?
Điền cười chưa kịp trả lời, Mỹ Chi lại tiếp nhanh.
- Chiều rồi anh Điền... Hay anh về phòng của Mỹ Chi ở tạm qua đêm rồi sáng mai hãy về...
Dứt lời mặt cô hồng lên vì mắc cỡ. Đây là lần đầu tiên cô mời một người con trai về phòng riêng trong suốt hai năm học.
- Có tiện cho Mỹ Chi không?
- Dạ... Cũng có chút bất tiện nhưng Mỹ Chi nghĩ không sao... Anh Điền là một '' quân tử '' mà...
Người nói cũng bật cười mà người nghe cũng cười có phần lớn hơn vì hiểu được ý của người nói. Đường đi bộ hẹp và gió đông thổi mạnh càng thêm lạnh khiến cho hai người đi sát vào nhau. Chỉ cần tay trong tay hoặc ôm nhau họ có thể thành đôi tình nhân.
- Em lo cho gia đình ở Huế...
Lần đầu tiên Mỹ Chi xưng em. Có lẽ vì bận tâm điều gì đó, Điền không chú ý tới cách xưng hô này.
- Mỹ Chi hãy viết thư cho ông bà nội ở Sài Gòn hỏi tin tức về ba mẹ ở Huế...
- Dạ...
Mỹ Chi dạ tiếng ngoan hiền. Điền hắng giọng.
- Tôi cũng sẽ viết thư về nhà để biết coi ba mẹ tôi có bình yên không đồng thời nhờ ông bà thăm dò về trận đánh ở Huế... Mỹ Chi cũng biết thư từ giữa Mỹ với Việt Nam mình lâu lắc lắm. Thư đi thư lại chắc cũng hai ba tháng...
- Nhà em ở Gia Hội. Anh nghĩ ba mẹ em có gì không anh?
Lần này Điền nhận biết cách xưng hô thân mật của Mỹ Chi. Dịu dàng nhìn cô, anh cười nói vui vẻ như muốn trấn an.
- Anh chắc ba mẹ của em không có mệnh hệ gì đâu. Tin tức chỉ nói phe địch tấn công vào Huế thôi. Mình phải đợi tin bên nhà mới biết chính xác được...
Mỹ Chi nói bằng giọng run run.
- Dạ... Em sẽ đọc kinh mỗi tối cầu xin Phật tổ che chở cho gia đình em...
Điền nắm lấy bàn tay lạnh của Mỹ Chi và xiết nhè nhẹ như để an ủi và chia xẻ chút buồn lo. Hình như hiểu được thiện ý của Điền, Mỹ Chi để yên cho anh nắm tay mình. Để chuyển hướng câu chuyện, anh cười hỏi nhỏ.
- Mỹ Chi có ăn tết không?
- Dạ hông... Đêm giao thừa em trùm mền khóc vì nhớ nhà. Còn anh?
Điền cười.
- Anh không có trùm mền khóc như Mỹ Chi mà anh thức tới hai giờ sáng... Trằn trọc không ngủ được...
- Chắc anh nhớ bồ...
Mỹ Chi đùa. Quay nhìn, bắt gặp ánh mắt tinh nghịch và nụ cười hóm hỉnh của cô bạn, Điền cũng cười giỡn lại.
- Ừ thì nhớ... mà nhớ cái bản mặt này nè...
Điền xỉa ngón tay trỏ vào trán Mỹ Chi.
- Ư... Mỹ Chi làm gì mà anh Điền nhớ...
- Mỹ Chi chẳng có làm gì hết... Tự anh nhớ khơi khơi...
- Anh đừng nhớ... xấu lắm...
Cuối cùng hai người dừng lại trước phòng trọ của Mỹ Chi. Điền nhận ra ngay vẻ bối rối và thẹn thùng của cô khi lần đầu tiên đưa người lạ về nhà mà người lạ này lại là gã thanh niên cô có nhiều cảm tình.
- Mỹ Chi nên nhớ anh là một quân tử của Việt Nam nghen...
Điền nói bằng giọng bông đùa khiến cho Mỹ Chi bật cười. Cũng nhờ câu nói và tiếng cười, cô trở lại trạng thái bình thường và thanh thản.
- Quân tử thì sao hả anh?
- Là không làm những gì xúc phạm tới người khác... Là không làm những gì nếu người khác không muốn mình làm...
- Cám ơn anh... Quân tử Việt Nam của em...
Cười hăng hắc Mỹ Chi xô cửa nhường cho khách vào trước rồi mới bước theo. Khép cửa lại cẩn thận cô lên tiếng.
- Anh đưa cái túi xách cho Mỹ Chi bỏ vào phòng riêng…
Căn phòng trọ rộng có bếp riêng với chiếc bàn ăn bốn chỗ ngồi. Phòng khách hẹp. Hai phòng tắm rộng hơn. Bốn sinh viên, mỗi người có phòng riêng nhỏ với một giường '' twin size '' đủ cho một người ngủ.
- Chật và bề bộn hả anh?
Mỹ Chi lên tiếng. Điền cười gật đầu.
- Cũng không đến nỗi nào. Sang hơn trại lính nhiều. Mỹ Chi biết anh từng màn trời chiếu đất. Phòng như vầy là sang nhất hạng đó nghen...
- Đây là phòng của Mỹ Chi...
Cười lỏn lẻn cô giới thiệu giang sơn nhỏ hẹp của mình. Giường nệm phẳng phiu. Tủ đựng quần áo thiết trí dính vào tường. Chiếc bàn học mà cũng là bàn trang điểm bề bộn sách vở.
- Tối nay anh ngủ trên giường của Mỹ Chi...
- Còn Mỹ Chi ngủ ở đâu?
- Mỹ Chi ngủ trong túi ngủ...
Điền cười lắc đầu.
- Hổng được rồi. Anh là lính ngủ đâu cũng được... Mỹ Chi ngủ trên giường đi...
Mỹ Chi kèo nài.
- Anh là khách của Mỹ Chi mà...
- Khách khứa gì... Nếu Mỹ Chi không chịu ngủ trên giường thì hai đứa mình nằm chung túi ngủ. Chịu cái nào?
Mỹ Chi cười lắc đầu quầy quậy mà mặt mày đỏ au vì đề nghị kỳ cục của Điền.
- Anh kỳ ghê... Anh ỷ lớn ăn hiếp nhỏ...
Điền bật ra tiếng cười vui vẻ.
- Chứ hổng phải Mỹ Chi ỷ nhỏ bắt nạt người lớn hả...
- Ok... Vậy thì Mỹ Chi ngủ trên giường của Mỹ Chi còn anh ngủ dưới thảm cho rệp cắn anh chơi...
Mỹ Chi dùng dằng. Điền cười nhẹ.
- Anh lính quen ngủ bị mồng chích muỗi bu thì rệp cắn đâu có nhằm nhò gì...
Cười cười Mỹ Chi lên tiếng.
- Em đi nấu cơm. Anh muốn ăn gì?
- Cái gì cũng được... Có cơm nguội cũng được...
- Em có thịt kho với trứng...
- Mấy cô bạn của em ăn gì?
- Khỏi lo phần tụi nó... Pizza, hamburger, fried chicken cả đống. Jacqueline thích ăn cơm với thịt kho... Em là đầu bếp nấu cái gì tụi nó ăn cái đó...
Lát sau Mỹ Chi bày lên bàn ăn tô thịt kho và dĩa xà lách với tô cơm nóng. Cô cười nói vui vẻ khi nghe Điền kể chuyện. Anh như vùng trời kỹ niệm của tuổi thơ mà cô cần để bớt đi nỗi lo buồn và đơn lẽ của đời sinh viên xa xứ. Ngược lại Điền cũng tìm thấy ở Mỹ Chi thứ tình cảm dịu dàng. Hai người thân thiết nhau thật dễ dàng và nhanh chóng vì biết họ không có còn nhiều thì giờ bên nhau. Vài tháng nữa thôi họ sẽ chia tay và có thể không bao giờ thấy nhau lần nữa. Không có nhiều ràng buộc để họ có thể tìm nhau. Không có gì níu kéo để họ phải nhớ nhau.
Đêm im lặng. Chút ánh sáng mờ mờ từ chiếc đèn ngủ. Máy sưởi chạy rì rầm. Kéo chiếc mền lên tận cổ, Mỹ Chi thì thầm.
- Anh Điền ngủ chưa?
Điền hơi cựa mình.
- Chưa... Chắc Mỹ Chi khó ngủ hả?
- Dạ...
- Tại sao?
- Dạ... Tại có người lạ ở chung phòng...
Điền bật cười nhỏ.
- Anh đâu phải người lạ. Mỹ Chi cứ coi anh như là anh trai của Mỹ Chi thì mọi sự sẽ trở nên bình thường...
Tới phiên Mỹ Chi bật ra tiếng cười.
- Mỹ Chi đã cố coi anh như là anh trai mà hổng được...
- Thì coi như bạn...
- Anh Điền biết hồi tối Jacqueline nhét vào tay Mỹ Chi cái gì không?
- Cái gì?
- Mấy viên thuốc ngừa thai. Mỹ Chi không chịu lấy thì nó cười nói cứ cầm đi biết đâu mày cần nó...
Điền cười lên tiếng.
- Đừng bắt chước người khác... Mỹ Chi là cô gái Việt Nam...
- Dạ... Mỹ Chi không muốn giống mấy cô bạn Mỹ... Mỹ Chi tín nhiệm anh Điền...
Cười thành tiếng, Điền nói.
- Anh không phủ nhận là anh có tình cảm nhiều với Mỹ Chi; tuy nhiên còn quá sớm để anh nói ra điều mình muốn nói...
Mỹ Chi nói trong tiếng cười có chút gì chọc ghẹo mà cũng có chút gì như tò mò.
- Chừng nào anh Điền mới nói?
Điền xoay mặt nhìn lên chỗ Mỹ Chi đang nằm. Trong bóng mờ hắt ra từ chiếc đèn ngủ nhỏ anh thấy đôi mắt đen long lanh đang nhìn xuống.
- Chừng nào không chịu đựng được nữa thì anh nói ra... Chỉ còn vài tháng nữa anh xong các khoá học và phải trở lại Việt Nam…
Điền nghe được tiếng thở dài dù rất khẽ của Mỹ Chi.
- Anh nghĩ anh sẽ nói trước khi mình xa nhau…
Nói xong Điền cũng buông tiếng thở dài áo não. Đã nhiều lần xa bạn, chia tay với người thương, mất đồng đội nhưng đây có lẽ là lần chia tay khiến cho anh bận lòng nhất. Dù biết không có anh bên cạnh Mỹ Chi cũng tiếp tục học và đi nốt con đường đã được định sẵn, cũng như anh đã được dành sẵn một chỗ khi trở về nước làm nhiệm vụ của người lính chiến song anh vẫn chút băn khoăn và quan hoài cho cô gái dù gặp gỡ không lâu mà hình ảnh hình như chiếm một vị trí quan trọng trong tâm hồn của anh.
- Xa anh Mỹ Chi buồn lắm… Chẳng có ai chơi, trò chuyện và tâm tình…
- Anh cũng vậy… Trở về nước làm lính đi đánh giặc nhưng anh biết anh sẽ nhớ nhung Mỹ Chi hoài…
- Sáng mai anh trở lại Fort Benning hả anh?
- Trưa mai… Anh muốn ở bên Mỹ Chi lâu chút nào hay chút đó…
Điền nghe tiếng giường nệm kêu rồi sau đó tiếng bước chân di động và cuối cùng Mỹ Chi nằm xuống bên cạnh. Hơi giựt mình anh kêu lên.
- Mỹ Chi làm gì vậy?
Mỹ Chi nói trong tiếng cười.
- Nằm cạnh anh nói chuyện… Được hông anh?
Điền buông câu nói như tiếng than.
- Anh nghĩ nếu anh nói không thì Mỹ Chi cũng đã nằm rồi…
Mỹ Chi cười hắc hắc.
- Mỹ Chi không sợ thì sao anh lại sợ…
- Anh thương Mỹ Chi… Anh sợ mình mềm lòng làm bậy thì gây khổ cho em…
- Làm bậy là làm gì hả anh?
Điền cười lắc đầu. Anh biết Mỹ Chi dù chưa có bồ bịch với ai song cũng không ngây thơ tới độ không biết gì. Sống chung nhà với ba cô bạn Mỹ mà cô nào cũng có boy friend thì làm gì Mỹ Chi không được nghe bàn về chuyện sex.
- Làm bậy là làm bậy chứ cái gì… Ngủ đi… Anh buồn ngủ lắm rồi…
- Anh xạo… Lính như anh thức khuya giỏi lắm mà… Anh kể chuyện về quê hương mình ngày còn nhỏ cho Mỹ Chi nghe thì Mỹ Chi ngủ liền…
Điền cười bắt đầu kể chuyện tuổi thơ của mình. Rút người sát vào Điền, Mỹ Chi thì thầm.
- Em lạnh…
Điền đưa tay ra cho Mỹ Chi gối đầu rồi tiếp tục kể chuyện. Trong bóng đêm yên tịnh giọng kể chuyện của anh tựa tiếng ru ngủ miệt mài hoà trong tiếng thở nhẹ và đều đặn của Mỹ Chi. Điền thở dài thầm lặng. Anh biết mình sẽ không có nhiều đêm như thế này.