Tuyển Tập Lão Xá

Lượt đọc: 4889 | 5 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
TIÊN SINH QUẦN BÒ

Tàu hỏa ở ga đông Bắc Bình vẫn chưa chạy, vị tiên sinh cùng buồng nằm giường tầng trên, mặc quần bò, đeo kính râm, diện áo sơ mi Tây dương bằng đoạn màu xanh, ngực dắt bút viết chữ tiểu khải, chân dận ủng nhung xanh, lên tiếng hỏi:

- Anh cũng lên tàu từ Bắc Bình hả? - Rất nhã nhặn.

Tôi hơi mụ đầu, tàu chưa chạy, không lên từ Bắc Bình, chẳng lẽ từ - từ đâu bây giờ? Tôi đành phản công:

- Anh lên tàu từ chỗ nào ạ? - Nhỏ nhẹ không kém. Tôi mong ông ta nói lên tàu từ Hán Khẩu hay Tuy Viễn, vì quả nhiên là thế, vậy thì tàu hỏa Trung Quốc còn đâu quỹ đạo của nó nữa, tùy ý đi đi lại lại thế nào cũng được đâu; ôi, tự do biết bao!

Ông ta im lặng. Ngắm nghía chỗ nằm, vận hết sức lực toàn thân - mà cũng chưa chắc đã toàn thân - hét một tiếng:

- Hầu phòng!

Hầu phòng đang bận túi bụi giúp hành khách khuân đồ đạc, tìm giường nằm. Nhưng nghe tiếng gọi khẩn cấp đến thế, dù có trời sập cũng phải bỏ đấy, hầu phòng lao đến.

- Lấy chăn! - Tiên sinh quần bò hét.

- Xin ngài đợi một lát, thưa tiên sinh - Hầu phòng lễ phép nói - Tàu chuyển bánh, sẽ lập tức có cho ngài đắp ngay.

Tiên sinh quần bò đào bới lỗ mũi bằng ngón trỏ, không còn động tác nào khác.

Hầu phòng vừa bước được hai bước.

- Hầu phòng! - Lần này hình như cả đoàn tàu cũng bị chấn động, rung lên bần bật.

Hầu phòng quay ngoắt người như bị một con gió xoáy.

- Lấy gối! - Tiên sinh quần bò chắc đã thừa nhận, chăn thì có thể chậm một lát, nhưng gối thì bao giờ vẫn phải lấy ra trước.

- Tiên sinh, xin đợi một chốc, ngài đợi tôi làm nốt chỗ này rồi chăn và gối sẽ mang đến đủ cả - Hầu phòng nói liền một hơi nhưng vẫn rất nhã nhặn.

Hầu phòng nhìn tiên sinh quần bò một cái không nói lời nào, vừa quay người chuẩn bị bước đi, lần này, đoàn tàu mới thật sự rung lên đến nửa ngày trời:

- Hầu phòng!

Hầu phòng suýt bố chừng, vội vã ngoắt lại.

- Mang trà!

- Xin tiên sinh đợi chút xíu, tàu chuyển bánh liền có trà ngay.

Tiên sinh quần bò không một phản ứng. Hầu phòng cố nặn ra một nụ cười, tỏ ý xin lỗi. Sau đó ý tứ chầm chậm xoay người, đỡ khỏi phải quay lại quá nhanh mà ngã nhào. Quay xong, chân dợm bước, sau lưng sét giật đánh đùng:

- Hầu phòng!

Người hầu phòng đâu phải giả bộ không nghe tiếng, mà tai đã bị ù đặc, không hề ngoảnh đầu, sải bước đi thẳng một mạch.

- Hầu phòng! Hầu phòng! Hầu phòng! - Tiên sinh quần bò gọi liên tục, tiếng sau cao hơn tiếng trước. Người đưa tiễn, hành khách trên bệ hớt hải ùa đến, ngỡ trên tàu xảy ra hỏa hoạn, bằng không chắc là ai đó mất mạng. Hầu phòng cương quyết không quay đầu lại. Tiên sinh quần bò lại đào bới lỗ mũi một hồi, ngồi xuống giường của tôi. Vừa đặt đít, "Hầu phòng!". Hầu phòng không đến. Ngó ngó đầu gối của mình, mặt sụ xuống, sụ đến giới hạn hết mức cho phép, ngón tay ngoáy lỗ mũi, gương mặt như miếng vải vừa trải ra liền thun trở vào. Tiếp đó:

- Anh nằm toa hạng hai hả? - Câu này chắc là hỏi tôi đây. Tôi lại một phen giật mình, đích xác là tôi mua vé hạng hai thật, chẳng lẽ tôi lên nhầm tàu rồi sao?

- Còn ông? - Tôi trả lễ.

- Hạng hai. Toa này hạng hai. Hạng hai có giường nằm. Sắp chạy chưa nhỉ? Hầu phòng!

Tôi nhặt tờ báo lên.

Ông ta đứng dậy, đếm hành lý của mình, tổng cộng tám chiếc, chất sang cả lên một chiếc giường tầng khác - cả hai chiếc giường tầng trên bị ông ta chiếm cả. Đếm hai lượt xong xuôi, lại lên tiếng:

- Hành lý của anh đâu?

Tôi lặng. Té ra tôi hiểu nhầm: ông ta có ý tốt, vì liền đó, ông ta tiếp tục:

- Gã hầu phòng đáng ghét, sao không chuyển hành lý cho ông?

Tôi không thể im lặng mãi.

- Tôi không có hành lý.

- Hả? - Đích thị ông ta giật nảy người, cứ như đi tàu xe mà không đem theo hành lý là làm chuyện đại nghịch bất đạo vậy.

- Biết thế bốn cái va ly của tôi đã khỏi phải mua vé hành lý rồi!

Lần này đến lượt tôi - Hả? - Tôi nhủ thầm - May quá, nếu bằng không vác cả bổn cái va ly vào nữa, còn đâu chỗ mà ngủ!

Giường đối diện với tôi đã có hành khách vào ngồi, ông ta cũng không có hành lý, ngoài cái cặp da xách ở tay.

- Hả? - Tiên sinh quần bò lại hớt hải - Nếu biết trước các anh đều không mang hành lý, cỗ quan tài đỡ phải tốn vé!

Tôi bèn quyết định, lần sau đi tàu xe nhất quyết đem theo hành lý; phải ôm cỗ quan tài ngủ một đêm ai chịu nổi!

Anh hầu phòng lướt qua cửa:

- Hầu phòng! Lấy khăn mặt!

- Đợi chút! - Anh hầu phòng hình như đã hạ quyết tâm chống đối đến cùng.

Tiên sinh quần bò tháo tung cà vạt ra, rút cổ áo xuống, chia ra treo từng chiếc lên hàng móc sắt: Tất cả móc đã bị chiếm cả. Mũ, áo khoác của ông ta đã chiếm hai chiếc.

Tàu lăn bánh, bất chợt ông ta muốn mua báo:

- Hầu phòng!

Hầu phòng không đến. Tôi tặng ông ta tờ báo của tôi, đây là chủ ý của cái màng nhĩ tai tôi.

Ông ta trèo lên giường tầng, tháo ủng ngay trên đầu tôi, lại còn vỗ bồm bộp đám đất bám dưới đế ủng. Gối đầu lên chiếc túi xách tay, lấy tờ báo của tôi đậy mặt, tàu chưa kịp tới Vĩnh Định Môn, ông ta đã say giấc rồi.

Lòng tôi thanh thản đi nhiều.

Đến Phong Đài, tàu chưa dừng bánh, phía trên đã phát ra tiếng:

- Hầu phòng!

Không đợi hầu phòng thưa gửi, ông ta lại chìm vào giấc ngủ; chắc hẳn lần này ông ta nói mê.

Qua Phong Đài, hầu phòng bưng đến hai bình trà nóng. Tôi và vị khách ngồi đối diện - một người bình thường chẳng có gì đặc biệt, chừng bốn mươi tuổi, mặt mũi vẫn còn khả quan - vừa uống vừa trò chuyện. Chắc chưa tới Lang Phường, bên trên đã sấm rền:

- Hầu phòng!

Hầu phòng đến, mày cau lại như phải ăn thịt ai đấy thì mới hả lòng.

- Làm gì? Tiên... sinh?

- Lấy trà! - Tiếng sấm trên đầu tôi lại vang lên.

- Đây chẳng phải hai bình trà? - Hầu phòng trỏ vào bàn con, nói.

- Bên trên cần một bình khác!

- Được! - Hầu phòng lui ra.

- Hầu phòng!

Hai bên lông mày hầu phòng dính chặt vào nhau, đến nỗi mấy sợi chực rớt xuống.

- Không cần trà, lấy một bình nước lọc!

- Được thôi!

- Hầu phòng!

Tôi cứ sợ lông mày anh hầu phòng rụng sạch!

- Lấy chăn, lấy gối, lấy khăn mặt, lấy.. - Tựa như chưa kịp nghĩ ra lấy cái gì nữa.

- Tiên sinh, ngài đợi một chút. Còn có hành khách ở Thiên Tân lên nữa, qua Thiên Tân rồi chúng tôi sẽ thu xếp một thể, không lỡ mất giấc ngủ của ngài đâu ạ!

Hầu phòng nói liền một hơi, ngoắt đầu đi thẳng, như thể không bao giờ còn quay lại nữa.

Một lúc sau, nước lọc bưng đến, tiên sinh quần bò lại lạc vào miền mộng, tiếng phì phò chỉ nhỏ hơn "hầu phòng" đôi chút thôi, nhưng thành nhịp thành điệu hẳn hoi, đều đặn liên tục, đôi khi tiếng ngáy thấp xuống một tí, à, bù vào đó là tiếng nghiến răng ken két.

- Nước lọc, tiên sinh!

- Hầu phòng!

- Ở đây này, nước lọc!

- Thưa có đây, tiên sinh!

- Lấy giấy lau!

- Trong nhà vệ sinh có.

- Hầu phòng! Phòng vệ sinh bên nào?

- Bên nào cũng có.

- Hầu phòng!

- Lát nữa nhé!

- Hầu phòng! Hầu phòng! Hầu phòng!

Không lời đáp.

- Khò - khò khò - khò - khò - ngủ mất rồi.

Hay thật đấy!

Đến Thiên Tân. Một loạt hành khách mới lên. Tiên sinh quần bò choàng tỉnh, tu một hơi cạn sạch bình nước. Tiếp tục gõ ủng bồm bộp trên đầu tôi. Thọc ủng vào, trườn xuống, ngón trỏ ngoáy lỗ mũi, ngó ngó ra ngoài.

- Hầu phòng!

May thay hầu phòng lướt qua trước cửa.

- Lấy chăn!

- Chăn tới ngay.

Tiên sinh quần bò đi ra, đứng đờ đẫn giữa hành lang, vướng cẳng hành khách và phu khuân vác qua lại. Đột ngột dùng hết sức ngoáy mũi, dứt khoát bước đi. Xuống tàu, ngắm nghía lê, mua mua; xem xem, cóc mua, dòm dòm cỡ áo các phu khuân vác, vô tác dụng. Lại trở lên, hỏi tôi một câu:

- Thiên Tân, hỉ? - Tôi nín thinh.

Ông ta lẩm bẩm một mình - Hỏi thử hầu phòng vậy - lập tức một tiếng sét:

- Hầu phòng!

Tôi hối hận, vội vàng đáp:

- Là Thiên Tân, đúng thế.

- Vẫn phải hỏi hầu phòng cho chắc, hầu phòng!

Tôi bật cười, không sao nhịn được.

Khá lâu tàu mới rời Thiên Tân.

Tàu vừa chuyển bánh, hầu phòng đã đem chăn, gối và khăn mặt đến cho tiên sinh quần bò. Tiên sinh quần bò thọc khăn vào lỗ mũi, lỗ tai, đâu đâu cũng săn sóc tận tình, lau chiếc khăn ấy ít nhất cũng mất mười lăm phút, sau cùng dùng nó chà xát đất, bụi trên túi xách.

Tôi đếm hộ ông ta, trong vòng chừng mười phút từ ga cũ đến ga mới, ông ta hét thêm đến bốn năm chục câu "hầu phòng". Hầu phòng chỉ đến có một lần, vấn đề của ông ta là, tàu chạy về hướng nào? Đáp rằng không biết; thế là gợi ra một lô kiến nghị, nào lên trên tàu phải có người biết chứ, hầu phòng nên đảm đương nhiệm vụ đi hỏi. Hầu phòng bảo, cả lái tàu cũng chẳng biết đông tây nam bắc ở đằng nào. Thế là ông ta tái mặt, lỡ tàu đi nhầm đường thì sao? Hầu phòng chẳng nói chẳng rằng, nhưng rụng thêm mấy sợi lông mày.

Ông ta lại thiếp đi, lần này từ phía trên đầu tôi thả đánh sượt một chiếc tất, may nước dãi không thõng nhổ xuống mà chiếu cố đến nóc tàu.

Tôi mất giấc ngủ là đương nhiên, tôi đã thấy rõ từ trước, trừ phi có một cặp "chắn âm thanh" nếu không hiển nhiên là không sao ngủ nổi. Đáng thương cho những người ở buồng khác, họ không chuẩn bị để thức trắng đêm, nay trong bầu không khí rền vang tiếng ngáy này, đành chong mắt một đêm.

Điểm đến của tôi là Đức Châu, trời sáng thì tới nơi ngay, ơn trời ơn đất!

Tàu dừng ở đó chừng nửa giờ, tôi thuê xe xong đâu đây, vào thành rồi, tai vẫn nghe rõ mồn một "hầu phòng!"

Hơn một tuần sau, tôi vẫn tiếc thương hàng lông mày của anh hầu phòng.

(Đã đăng trên kỳ ba quyển "Giới thanh niên" số 3 ngày mùng 5 tháng 5 năm 1933)

« Lùi
Tiến »