Phải nói rằng giác ngộ ấy vô cùng sâu sắc. Đến mức khi cấp trên nhận được thư, hiếm hoi lắm mới dành cho anh ta một ánh nhìn tán thưởng. Trương Tụng Thành mãn nguyện trong lòng, lại càng tinh ý nhận ra lúc này cấp trên hẳn không muốn bị quấy rầy, liền nghiêm chỉnh chào một kiểu quân lễ rồi nhanh chóng xoay người rời khỏi phòng.
[Từ tiên sinh:
Tôi đã nghĩ kỹ rồi, muốn đi ăn những món có phong vị đặc sắc. Anh cũng biết tôi mới về nước chưa lâu, trước đó lại còn đi Bắc Kinh, nên không rõ mấy năm gần đây ở Thượng Hải có nhà hàng nào nổi tiếng. Nếu anh biết thì dẫn tôi đi nhé. Tôi không kén ăn, mặn ngọt đều được, cay cũng ăn được một chút, nhưng không thể quá cay.
Hoặc chúng ta cũng có thể thử món quê anh? Ở Thượng Hải có chỗ nào làm món Chiết Giang ngon không? Haiz, sao cũng được, anh quyết đi. Chỉ cần đừng dẫn tôi đi ăn đồ Tây là được, mấy món đó tôi ngán lắm rồi, ít nhất nửa năm nữa không muốn đụng tới.
Không biết khi nào anh rảnh, tuần này tôi đều được, tốt nhất là ngày mai. Nếu anh quyết định thời gian và địa điểm thì viết thư báo tôi nhé.
Chúc anh một ngày vui vẻ.
Bạch Thanh Gia
Dân quốc năm thứ tư, ngày sáu tháng ba]
[Ngày mai rất tốt.
Tôi sẽ đến đón cô.]
Hôm sau thời tiết cực kỳ đẹp, hiếm hoi lắm mới có nắng, ấm áp đến mức như thể mùa xuân đã thực sự tới rồi.
Cô đứng trước gương ngắm nghía hồi lâu, rất hài lòng. Nhưng khi ra cửa lại bị mẹ gọi lại, hỏi cô định đi đâu. Lúc ấy cha cô đang ngồi trong phòng khách đọc báo, mắt thì không nhìn cô, nhưng tai lại dựng lên rất cao, rõ ràng là đang nghe câu trả lời.
Cô chột dạ nói dối, bảo tâm trạng tốt nên ra ngoài mua quần áo mới. Không biết hai ông bà tin hay không, mẹ chỉ thở dài, dặn cô mang thêm mấy người hầu theo. Cô không chịu, nói chỉ cần Tú Tri đi cùng là đủ. Sau đó không đợi mẹ nói thêm gì đã vội vàng chạy ra ngoài, dáng vẻ hấp tấp ấy trông chẳng khác nào một con mèo ham chơi nóng lòng ra ngoài tìm kích thích.
Nhưng làm sao cô có thể không sốt ruột chứ?
Cô... sắp được gặp anh rồi mà.
Anh không đợi cô trước cổng lớn Bạch công quán, vì không tiện để người nhà cô trông thấy, nên đã đỗ xe cách đó hai khu phố. Khi cô tới nơi, phát hiện anh đang đứng ngoài xe chờ cô, thân hình cao thẳng như tùng bách, tuấn tú đến mức khiến người ta khó quên.
Cô cố gắng kiềm chế biểu cảm, không muốn cười quá lộ liễu, nhưng khi đi đến bên anh, đôi mắt vẫn sáng lên. Nhất là khi cô thấy trong ánh nhìn hướng về phía mình của anh vô thức lộ ra sự kinh diễm và dịu dàng, trong lòng cô càng thêm đắc ý, đến mức vẫn không nhịn được cong môi hỏi: "Đợi lâu chưa?"
"Không," Giọng người đàn ông trầm thấp mà ôn hòa, không hề nhắc đến việc cô đã đến muộn hai mươi lăm phút, "Tôi cũng vừa tới."
Thực ra anh đã đợi cô gần một tiếng.
Cô gật đầu, thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng lại vì mấy lời bình thường ấy của anh mà xao động không yên, nhất thời chẳng biết nên nói tiếp gì. May mà anh chu đáo, đã mở sẵn cửa xe quân dụng cho cô, lịch sự mời cô lên xe.
Tú Tri hiểu rõ tâm ý của tiểu thư nhà mình, cũng biết cô thích vị sĩ quan trước mặt này đến mức nào, dĩ nhiên không định mặt dày đi theo phá hỏng bầu không khí. Nhưng dù sao vẫn khó tránh khỏi lo lắng cho sự an toàn của cô, nên quay sang khẽ cúi người trước Từ Băng Nghiên, đầy băn khoăn dặn dò: "Vậy hôm nay xin phiền ngài chăm sóc tiểu thư nhà tôi nhiều hơn."
Khi ấy Bạch Thanh Gia đã ngồi vào trong xe, người đàn ông cao lớn đứng ngay bên cạnh cô, cửa xe còn chưa đóng. Cô nghe rõ ràng lời anh đáp: "Nhất định."
Giọng nói rất trịnh trọng, nghiêm túc như một lời hứa. Dừng lại giây lát, anh lại bổ sung: "Trước khi trời tối, tôi sẽ đưa cô ấy về nhà."
Chẳng hạn như lúc này đây, Bạch Thanh Gia đã không vui rồi, ngồi cạnh người đàn ông đang lái xe mà âm thầm giận dỗi.
Cái gì chứ?
Trước khi trời tối đã đưa cô về nhà?
Còn anh thì sao? Hoàn toàn không thấu hiểu nỗi vất vả của cô, lại còn nói gì mà "trước khi trời tối sẽ đưa cô về nhà". Vậy rốt cuộc họ có thể ở bên nhau được bao lâu chứ?
Trong lòng đang buồn bực, cô liền ngồi im không nhúc nhích. Lúc này anh cũng nhận ra tâm trạng cô có gì đó không ổn, nhưng nhất thời lại không xác định được cô đang giận chuyện gì. Nghĩ ngợi một hồi, anh cho rằng hẳn là cô không hài lòng với nhà hàng này, bèn cân nhắc hỏi: "Cô không thích quán này sao?"
Trong xe yên lặng một hồi lâu, chẳng ai lên tiếng. Anh lại liếc nhìn gương mặt nghiêng căng thẳng của cô, chuẩn bị quay đầu xe đến nhà hàng Đức lần trước họ từng ăn cùng nhau. Thế nhưng xe vừa khởi động, cô cũng cử động theo, hậm hực tự tay mở cửa xe bước xuống. Thấy vậy anh vội đạp phanh, khi xuống xe thì cô đã đi thẳng vào trong nhà hàng rồi.
... Haiz.
Vào đến phòng riêng, sắc mặt của cô vẫn chẳng khá hơn là bao, nhưng rốt cuộc cũng chịu gọi món, một hơi gọi bảy tám món, rõ ràng là có ý trút giận.
Còn Bạch Thanh Gia lúc này thì lại có phần lúng túng.
Sau khi xuống xe, cô đã lấy lại được chút lý trí, bỗng nhận ra cơn cáu kỉnh vừa rồi của mình quả thật rất vô lý. Cô rốt cuộc muốn anh thế nào? Chẳng lẽ trời tối rồi mà anh không đưa cô về nhà? Như một kẻ nguỵ quân tử tranh thủ chiếm tiện nghi của cô ư? Thế thì cô còn giận hơn nữa, còn phải mắng anh là đồ vô liêm sỉ, không bằng cầm thú ấy chứ.
Nhưng tính khí của cô vốn quanh co phức tạp, cho dù biết mình vô lý cũng không chịu cúi đầu trước. Thế nào cũng phải được người ta dỗ dành, đưa sẵn bậc thang thì cô mới chịu thong thả bước xuống. Vậy mà lúc này, người phục vụ gọi món đã rời đi, trong phòng chỉ còn lại cô và anh. Trớ trêu thay, anh lại im lặng không nói lời nào, khiến cô ngồi mà như có kim chích lưng, gai đâm người.
Cô cúi đầu nhìn chiếc đĩa trước mặt mình, như thể có thể nhìn ra hoa lá gì đó, đang lúc lúng túng nhất thì lại nghe anh mở miệng hỏi: "Cô... giận rồi sao?"
Đây quả là một pha giải vây hào phóng, khiến cô thở phào nhẹ nhõm. Cô đã quyết định sẽ tranh thủ bậc thang quý giá này mà tự mình bước xuống cho xong. Thế nhưng khi ngẩng mắt lên, cô lại thấy anh hơi cau mày, trong ánh nhìn dành cho cô thấp thoáng chút áy náy, rõ ràng không hề có ý trách cô vô cớ gây sự.
Tim cô khẽ động, bỗng chốc hóa thành kẻ đầu cơ vừa phát hiện một "cơ hội làm ăn" phi pháp. Cô không vội bước xuống bậc thang nữa, ngược lại muốn nghe xem anh sẽ nói tiếp điều gì. Thế là sau khi liếc anh một cái rất hờ hững, cô lại quay mặt đi, bóng nghiêng trông còn mang mấy phần tiêu điều rất thật.
Trong phòng lại rơi vào yên lặng. Cô lặng lẽ chờ đợi, cuối cùng cũng nghe thấy giọng anh lần nữa.
"Vì tôi không đi gặp cha mẹ cô, nên cô giận rồi?" Anh hỏi. "Cô thấy tôi quá đường đột sao?"
À.
Chuyện này...
Cô hoàn toàn không ngờ anh lại nói như vậy, như thể chẳng hề để tâm đến những cơn giận vô cớ khiến người ta phát phiền của cô, ngược lại còn gom hết mọi lỗi lầm về phía mình. Nhưng chỉ sau một thoáng sững sờ, cô bỗng hiểu ra, cuối cùng cũng nhìn rõ kẻ đầu sỏ thực sự đã khơi lên tất cả cảm xúc hôm nay của mình.
Thực ra cô chưa từng nghiêm túc nghĩ về tương lai giữa mình và anh, có nên yêu hay không, có nên kết hôn hay không, có nên sống bên nhau suốt cả đời hay không. Cô chỉ là bị anh mê hoặc, rơi vào một thứ tình cảm mờ mịt mà nồng nhiệt. Khi mãnh liệt, nó hành hạ cô đến mức trằn trọc không yên. Khi nhạt đi, nó vẫn nắm chặt lấy trái tim cô, khiến mỗi lần nghĩ đến anh, tim lại khẽ thắt, vừa chua vừa ngọt, một cảm giác khó nói thành lời.
Cô bị thứ tình cảm chưa từng có tiền lệ này mê hoặc đến mất cả tâm trí, chỉ biết mải miết đuổi theo sự kích thích và ngọt ngào ấy. Được gặp anh, được chạm vào anh, được anh chú ý và tử tế đối đãi, được nhận những lá thư do chính tay anh viết. Nhưng những thứ đó mong manh biết bao...
Chúng chẳng có nền tảng gì cả, bởi đến cả cha mẹ mình, cô còn không dám nói rằng hôm nay cô ra ngoài là để hẹn hò cùng anh.