[Bạch tiểu thư:
Lâu ngày không có thông tin, nhưng vẫn thường ghi nhớ trong lòng.
Trước đây ấu muội ngu dại, có lời mạo phạm tiểu thư cùng lệnh huynh, tôi vô cùng áy náy. Hôm trước đã hỏi rõ đầu đuôi nguyên do, lại càng cảm thấy hổ thẹn. Lệnh huynh một lòng vì đại nghiệp, vì hưng vong của quốc gia mà bôn ba liều mình, tuy sự việc rối rắm muôn mối, song ngày sau ắt sẽ có định luận, công lao lưu truyền muôn đời, không cần phải nói thêm.
Xá muội đã tự biết lỗi mình, mong được đích thân tạ lỗi với tiểu thư, không hay gần đây tiểu thư có thể bớt chút thời gian, đến dự yến tiệc không?
Thư không nói hết ý, kính chúc xuân an.
Từ Băng Nghiên
Dân quốc năm thứ tư, ngày mồng chín tháng Ba]
*
[Bạch tiểu thư:
Lá thư trước hẳn đã tới tay.
Tiểu thư chưa hồi âm, là vì vẫn còn giận chăng? Hay có lẽ còn chưa muốn gặp em ấy? Không biết có thể để tôi thay em ấy gửi lời xin lỗi tới tiểu thư được không? Gần đây rạp hát Victoria có chiếu phim mới, nếu tiểu thư bằng lòng, tôi rất mong được mời tiểu thư cùng đi xem.
Xuân đã về, đêm mưa vẫn lạnh, mong tiểu thư cẩn trọng giữ gìn. Kính chờ hồi âm.
Từ Băng Nghiên
Dân quốc năm thứ tư, ngày hai mươi bảy tháng Ba]
*
[Bạch tiểu thư:
Cách biệt đã lâu, lòng nhớ khôn nguôi.
Tôi sắp đi công cán ngoại tỉnh, e rằng phải sau thu mới có thể trở lại Thượng Hải. Không biết trước khi đi có thể gặp tiểu thư thêm một lần hay không? Trong mấy tháng tới tôi sẽ không thể liên lạc với ai, dù có nhận được thư từ cũng khó lòng hồi đáp, xin tiểu thư lượng thứ trước cho.
Viết vội không trọn ý, mong được khoan dung.
Từ Băng Nghiên
Dân quốc năm thứ tư, ngày mười lăm tháng Tư]
*
Tiếng tàu hỏa ầm ầm lao về phía trước, cảnh vật ngoài cửa sổ như bay vùn vụt lùi về sau. Lúc này, Bạch Thanh Gia đã ngồi trên chuyến tàu hướng về phương Bắc, chỉ có thể trong khoang xe yên tĩnh lật đi lật lại mấy phong thư anh gửi cho cô.
... Cô thực sự rất thích anh.
Nhưng... cô lại không thể không lo lắng cho sự an nguy của anh.
Chỉ tiếc rằng cô nhận được những lá thư này quá muộn. Giờ anh đã đi ngoại tỉnh công cán, e rằng khó có thể nhận được thư cô gửi. Nếu anh biết cô đã lên Bắc Kinh, liệu có hiểu lầm tâm ý của cô không? Cô không biết, cũng không có cách nào giải quyết, chỉ đành gửi gắm hy vọng rằng anh sẽ đợi cô, hoặc... hiểu được tấm chân tình của cô.
[Từ tiên sinh:
Rất xin lỗi vì đã không kịp thời hồi âm thư của anh. Khi tôi đọc được thì đã là tháng Năm, trong khoảng đó có nhiều điều quanh co phức tạp, anh thông minh như vậy, hẳn cũng đoán được là chuyện gì rồi, phải không?
Chuyện lần trước tôi cũng có lỗi, rốt cuộc không nên nói với lệnh muội như thế, anh kẹt ở giữa, chắc hẳn cũng rất khó xử? Tôi rất cảm kích việc hôm ấy anh đã đến tìm tôi để giải thích, càng cảm kích hơn vì sau đó anh vẫn viết thư cho tôi. Tính khí của tôi không được tốt, có lúc nóng nảy sẽ nói ra những lời khó nghe, kỳ thực nhiều điều không thể coi là thật lòng, mong anh đừng để trong tâm, nếu có thể quên hết đi thì càng tốt.
Gia đình tôi có việc phải lên Bắc Kinh, khi nào trở về Thượng Hải thì tạm thời chưa định, có lẽ sẽ về trước anh, cũng có thể muộn hơn. Dù sao thì đợi khi chúng ta đều quay lại rồi hãy gặp nhau. Tôi rất sẵn lòng đi dự yến tiệc anh nói, cũng rất sẵn lòng đi xem bộ phim anh nhắc tới...]
Viết đến đây, ngòi bút của cô khựng lại. Cô ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy cánh đồng mùa xuân đã hồi sinh, sắc xanh um tùm phủ kín mọi góc trong tầm mắt. Khoảnh khắc ấy, trong lòng cô vừa mềm mại vừa nhút nhát, có một thoáng cô muốn trực tiếp ký tên kết thư, nhưng nỗi nhớ mãnh liệt lại tràn ngập tâm can, ích kỷ xui khiến cô tiếp tục viết tiếp:
...
Đến đây cô bỗng dừng bút, vội vã đến mức không có lấy một đoạn kết tử tế, ngay cả dấu hỏi cuối cùng cũng viết vô cùng nguệch ngoạc, như thể người cầm bút vừa bị kinh động rất lớn.
Ngày nhà họ Bạch đến Bắc Kinh là mười tám tháng Năm. Vợ chồng Bạch Thanh Bình cùng nhau ra ga đón người, còn dẫn theo cả Nhuận Hy và Nhuận Sùng. Một năm không gặp, hai đứa trẻ đã lớn hơn nhiều, giờ cũng đã đi học ở Bắc Kinh, thấy Bạch Thanh Gia vẫn thân thiết như xưa, ùa đến bên cô gọi "tiểu cô cô", khiến tâm trạng u uất của cô hiếm hoi lắm mới dịu đi đôi chút.
Những ngày tiếp theo liền trở nên vô vị vô cùng.
Luận điệu này vừa xuất hiện, cả nước lập tức xôn xao. Chính phủ cũng hành động vừa nhanh vừa gọn, nơi làm việc của anh cả cô trong cơ quan văn chức lại càng bận rộn không yên, họ không ngừng xúi giục các danh lưu trong xã hội thành lập cái gọi là "Hội Trù An". Dương Độ, Tôn Dục Quân, Lý Tiếp Hòa, Hồ Anh, Lưu Sư Bồi, Nghiêm Phục... đều có tên trong danh sách, bắt đầu công khai tiến hành các hoạt động hỗ trợ, lại còn viết dài dằng dặc một bản "tuyên ngôn công khai", thực là náo nhiệt đến cực điểm.
Chuyện này trong xã hội bị thổi lên rất dữ dội, trong nhà dĩ nhiên cũng không tránh khỏi bàn luận. Đặc biệt là về sau, Trình Cố Thu còn đích thân đến nhà họ Bạch một chuyến, chính là muốn cùng Bạch Thanh Bình bàn luận sự hoang đường của việc này, hy vọng anh cô có thể dựa vào thân phận quan viên của mình mà can gián Đại Tổng thống.
Bạch Thanh Bình nào dám nhận lấy vụ án muốn chết này? Phục bích đã là tên trên dây cung, không bắn không được, người sáng mắt đều hiểu rằng thượng tầng đã sớm quyết định, hắn sao có thể chủ động đi chuốc lấy xui xẻo? Vì vậy né tránh Trình Cố Thu còn không kịp, vừa nghe người hầu nói anh ta đến là vội vã từ cửa sau rời nhà, chưa đợi người đi thì tuyệt đối không quay về.
Trước đó, có lẽ anh còn chưa biết tin Bạch Thanh Gia đã trở lại Bắc Kinh, cho nên khi gặp cô trong phòng khách nhà họ Bạch thì có phần kinh ngạc. Khi ấy cảm xúc dâng trào vẫn chưa lắng xuống, đến cả khi gọi một tiếng "Bạch tiểu thư" cũng mang theo chút bất ổn.
"Mời Trình tiên sinh ngồi," Bạch Thanh Gia khách khí gật đầu với anh, đồng thời che đỡ cho anh cả mình, "Anh tôi ra ngoài công cán, hôm nay e rằng không về được."
Lời lẽ đường hoàng như thế, ai nghe cũng biết là lời dối trá. Trình Cố Thu cũng hiểu Bạch Thanh Bình đang tránh mình, nỗi bất lực và chán chường trong lòng anh thực sự đã nhiều đến mức sắp tràn ra ngoài. Thế nhưng đối diện với Bạch tiểu thư xinh đẹp động lòng người này, anh lại không thể phát tác, chỉ đành thuận theo ý cô mà ngồi xuống ghế sofa, miễn cưỡng nhấp một ngụm trà người hầu mang lên.
Vẻ tiều tụy của Trình tiên sinh quả thực không cách nào che giấu. Có lẽ đã rất lâu rồi anh không có được một giấc ngủ trọn vẹn, dưới mắt đã hiện rõ quầng thâm. Anh cũng nhận ra Bạch Thanh Gia đang quan sát mình, vì hình dung nhếch nhác mà cảm thấy lúng túng, sau khi đặt chén trà xuống lại cười khổ một tiếng, tự giễu mà nói: "Bạch tiểu thư đến phương Bắc không dễ, vậy mà tôi lại với bộ dạng nhếch nhác này dày mặt đến thăm, thực là hổ thẹn."
"Tiên sinh chớ nói vậy," Trong lòng Bạch Thanh Gia không khỏi thở dài, lúc này cũng cảm thấy vài phần buồn bã thay cho Trình Cố Thu, "Tiên sinh có chí lớn, là đang vì quốc sự mà lo lắng."
Trình Cố Thu nghe vậy liền lắc đầu cười, vị đắng chát trong nụ cười lại càng đậm hơn, nói: "Thiên hạ hưng vong, thất phu hữu trách. Chỉ là không ngờ Tôn, Lý, Hồ, Lưu, những người từng vào Hội Đồng minh, cũng lại phản bội, càng không ngờ cả hiệu trưởng Nghiêm cũng..."
Nói đến đây anh chợt khựng lại, dường như không thể nói tiếp được nữa. Nghỉ một chút, anh mới lại cất lời: "Hiện nay kẻ làm quan đều xu thời phụ thế, các tỉnh liên tiếp phát điện thư hưởng ứng cái gọi là tuyên ngôn của Hội Trù An. Chẳng lẽ thành quả to lớn của cuộc cách mạng trước kia thật sự sẽ bị hủy hoại trong chốc lát, vĩnh viễn không còn cách nào cứu vãn nữa hay sao?"