Uống Băng

Lượt đọc: 2012 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 67
trùng phùng

Đất Vân Nam hẻo lánh, núi non hiểm trở, là một trong số ít tỉnh thành hiếm hoi sau Tân Hợi mà thế lực Bắc Dương chưa thể thâm nhập sâu vào, trong giới quân chính phần nhiều là người của Đồng Minh Hội, từng nhiều lần bí mật tụ họp để thai nghén chiến sự. Vị tướng quân Đường Kế Nghiêu kia cũng là người tinh ranh, trước khi phong trào Hộ Quốc bùng nổ đã âm thầm mở rộng quân đội, cuối cùng gom đủ hai sư đoàn và một lữ đoàn hỗn thành quân Vân Nam thảo Viên, tổng cộng chừng một vạn năm nghìn người. Chính phủ quân sự Vân Nam lại vào ngày 1 tháng 1 năm 1916 ban bố hịch thảo Viên, trong đó liệt kê hai mươi tội lớn của Viên thị, từng chữ từng câu đều rơi lệ nhuốm máu, kêu gọi quân dân cả nước cùng nhau phản đối đế chế, bảo vệ nền cộng hòa dân quốc.

Giờ đây, Bạch lão tiên sinh có thể coi là đồng hồ đo chiến sự: mỗi ngày đều giành đọc báo đầu tiên trong nhà để xem tình hình mặt trận. Nếu đọc xong mà lặng im không nói, người trong nhà liền biết hôm nay quân chính phủ thắng trận, còn nếu đang đọc mà không nhịn được chửi ầm lên, vậy hẳn là cục diện đã có phần bất lợi rồi.

Vị tướng quân Quý Ninh Viễn của chính phủ quân sự Vân Nam bị ông mắng chửi kia nói ra cũng chẳng phải người xa lạ, với Bạch lão tiên sinh vốn đã có thù oán từ trước. Bạch tiểu thư từng khiêu vũ cùng con trai độc nhất của ông ta là Quý Tư Ngôn, chính tại yến tiệc năm ngoái do Tăng Phó Tham mưu trưởng tổ chức, cũng từ đó mới biết anh ta và Từ Băng Nghiên từng là bạn học. Nay hai cha con đều là tướng lĩnh của quân Vân Nam, cùng trấn giữ chiến sự ở biên giới Quý–Hồ, nghe nói đã đánh cho quân chính phủ liên tiếp bại lui, đầu tháng Hai đã phải tháo chạy khỏi ải Ngô Công.

Lời dự đoán của Bạch lão tiên sinh quả nhiên chẳng sai, cục diện chiến sự ở Tây Hồ Nam vào cuối tháng Hai thật sự lại sinh biến. Quân Bắc Dương trước tiên mất Hồng Giang, Tĩnh Huyện, Thông Đạo, Tuy Ninh, sau đó đến tháng Ba phản công Ma Dương, Kiềm Dương. Hộ Quốc quân thế cô lực mỏng, nghe nói đã dần lộ ra dấu hiệu suy bại, thậm chí còn có tin đồn rằng quân đội nhà họ Quý gặp tổn thất nặng nề, bản thân Quý công tử cũng bị thương, hiện sống chết chưa rõ.

Dân thường thì mua hay không mua cũng chẳng sao, dù sao trong túi họ cộng lại cũng chẳng có mấy đồng bạc, nhưng những phú thương cự phú eo lưng vạn bạc thì khó lòng thoát nạn, nhất là những kẻ đã công khai bám đùi chính phủ đế quốc càng không thể không cắt bớt thịt, xả bớt máu.

Nhà họ Bạch chính là một con cừu béo như thế.

Nhà họ Bạch tính toán chu đáo vô cùng, dường như đã thấy tước vị khiến người ta thèm thuồng kia đang vẫy tay gọi mình.

Thế là nền kinh tế của Chính phủ đế quốc bắt đầu lung lay, tình hình chiến trường vì thiếu quân lương mà càng thêm xấu đi. Bệ hạ thấy tình thế không ổn liền vội vàng triệu tập các yếu nhân quân chính các tỉnh về Bắc Kinh, bày một bữa tiệc tại Tân Hoa cung. Bề ngoài là nâng chén đổi ly cổ vũ sĩ khí, nhưng thực chất là ép tất cả mọi người thắt chặt lưng quần mà moi bạc ra đấy thôi.

Và cũng chính vào lúc này, Bạch Thanh Gia lần nữa nhận được tin tức liên quan đến Từ Băng Nghiên.

Tin tức này là do đại ca mang đến cho cô. Dạo ấy, Văn quan thự đang phụ trách kiểm kê danh sách nhân viên các tỉnh lên kinh dự yến. Đại biểu Thượng Hải vốn dĩ phải là bản thân tướng quân Từ Chấn, nhưng lão hồ ly ấy hẳn đã sớm nhìn thấu đây là một bữa tiệc Hồng Môn lấy mạng người, nên nhất quyết không chịu đích thân ra Bắc, bèn lấy cớ mình lâm bệnh, đẩy người con nuôi vừa mới bị thương của mình ra thay thế, trực diện đối mặt với sự bóc lột và uy hiếp từ Hoàng đế bệ hạ cùng các tầng quan viên.

Cô thực sự rộn ràng, niềm hoan hỉ trong lòng như thủy triều êm dịu từng đợt từng đợt dâng lên, quyến rũ cô không ngừng tưởng tượng cảnh tượng khi gặp lại anh, anh nhất định vẫn sẽ mặc quân phục chỉnh tề ngay ngắn, cổ tay cổ áo đều sạch sẽ gọn gàng, dù đứng giữa đám đông chen chúc nhất cũng vẫn nổi bật, bởi anh vốn anh tuấn cao ráo đến vậy, lại có một đôi mắt sâu thẳm mê người như đêm tối.

Anh sẽ thế nào khi nhìn thấy cô? Có vui mừng như cô không? Đôi mắt lạnh lùng ấy khi dõi theo cô có lộ ra sự dịu dàng kín đáo mà rõ ràng chăng?

Ý nghĩ ấy đẹp đẽ vô cùng. Từ khi biết tin anh sắp lên kinh, tinh thần của cô luôn ở trạng thái hưng phấn, ăn uống ngủ nghỉ cũng chẳng cần ai nhắc nhở, tự mình lo liệu chu toàn cho bản thân. Cô còn chủ động nói với cha chuyện đi dự yến, bởi lần này số danh ngạch được mời cực kỳ khan hiếm, cần cha và huynh trưởng phải cố gắng tranh thủ mới có thể giành được. Cô tốn không ít công sức xoay xở cùng gia đình, mãi một lúc mọi chuyện mới coi như lắng xuống.

Cô... muốn vĩnh viễn ở bên anh.

Ngày dự yến cuối cùng cũng đến.

Ngày 7 tháng 3, Tân Hoa cung.

Mùa xuân phương Bắc so với phương Nam luôn đến muộn hơn, nhất là về đêm lại càng rét buốt, lạnh hơn nhiều so với lúc họ chia tay tại Thượng Hải năm ấy. May thay, "trong cung" lại vô cùng ấm áp. Khi nhà họ Bạch đến nơi, trong điện đã chật kín khách quý, cung điện lộng lẫy huy hoàng, hương áo tóc mây khiến người hoa mắt. Bạch tiểu thư xinh đẹp vẫn là viên minh châu rực rỡ nhất giữa đám đông, nhất là khi cô cởi bỏ chiếc áo lông chồn dày nặng, để lộ bộ lễ phục dài màu hồng phấn ôm sát thân hình bên trong, phong thái mê người ấy càng khiến kẻ khác hồn xiêu phách lạc, chỉ sơ sẩy một chút là bị cô câu mất tâm trí.

Mọi người đều nhìn cô. Dù chỉ là gấu váy khẽ lay động theo bước chân của cô cũng đủ thu hút toàn bộ ánh mắt trong yến tiệc. Thế nhưng ánh nhìn kiêu quý của cô cuối cùng lại chỉ bị một sĩ quan đứng nơi góc phòng cướp mất. Người ấy yên tĩnh đến lạ thường, lặng lẽ ẩn mình trong chốn phồn hoa thanh sắc tột bậc, bóng nghiêng như một cây tùng xanh không hiểu phong tình, đôi mắt đen trầm còn sâu hơn cả màn đêm mùa đông phương Bắc, lúc này đã xuyên qua từng tầng từng lớp người mà chạm vào ánh nhìn của cô.

Giống như một cuộc trùng phùng bất ngờ.

...Lại giống như một định mệnh không sao tránh khỏi.

Ngôn Tình, Sủng, Cận Đại
Nguồn: Bông Hồng Có Gai
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của đào tử nhi