Cội nguồn của mọi nỗi bất hạnh luôn xuất phát từ một sự bất ngờ.
− Jean Baudrillard −
1
“Bố Tần Minh, tôi cũng phục bố luôn, có cần phải linh nghiệm đến mức đó không?” Hàn Lượng vừa nói vừa đánh tay lái quay đầu xe lên đường cao tốc, “Chúng ta chưa được nghỉ ngơi suốt mấy ngày liền, lúc này mà còn xảy ra án mạng tiếp là định đòi mạng chúng ta à?”
“Đừng! Mạng của tôi cứng lắm!” Đại Bảo liếm môi, “Khám nghiệm hiện trường, coi thường bệnh trĩ!”
Tôi vừa ngắt điện thoại bỏ vào túi áo vừa gãi đầu nói: “Nói cũng chẳng ích gì, chi bằng tranh thủ thời gian đánh một giấc. Khi nào đến nơi, Hàn Lượng không cần vào hiện trường, ngồi trong xe nghỉ ngơi là được. Lần này chưa chắc đã là án mạng, vẫn chưa chắc mà.”
“Xin cậu đấy!” Lâm Đào nhăn nhó, “Cậu ngậm miệng lại được không, cậu còn chưa biết mình độc miệng đến mức nào à? Nói cái tốt thì không linh nghiệm mà hễ nói cái xấu thì lập tức ứng nghiệm ngay.”
Bản lĩnh lớn nhất của nhân viên khám nghiệm hiện trường Sở Công an tỉnh chính là có thể ngủ mọi lúc, mọi nơi, mọi tư thế. Tuy khi nãy mọi người vừa chê bai tôi độc miệng nhưng chỉ trong vòng mười phút, ngoại trừ Hàn Lượng ra thì tất cả mọi người về cơ bản đều đã nhập mộng. Quả thực chiến đấu liên tục mấy ngày khiến mọi người đều mệt mỏi đến kiệt quệ.
Giữa lúc mê man, tôi vẫn loáng thoáng nhớ được nội dung cuộc điện thoại khi nãy.
Cú điện thoại là do Phó giám đốc Công an phụ trách hình sự thành phố Bân Nguyên - Triệu Quan Cường gọi đến, ngữ khí tràn ngập kinh ngạc. Thành phố Bân Nguyên và thành phố Long Phiên của chúng tôi cách nhau không xa lắm, vì thế tình trạng thời tiết tương đối giống nhau. Đêm qua chúng tôi tham gia thẩm vấn và tiến hành lục soát hang ổ của nhóm bán hàng đa cấp phi pháp, liên tục bận rộn đến tận lúc sáng sớm. Lúc sáng sớm, thành phố Long Phiên bắt đầu đổ mưa. Thành phố Bân Nguyên ở ngay cạnh cũng vậy, mưa vào lúc sáng sớm.
Ở ngoại thành thành phố Bân Nguyên có một mảnh đất được chính phủ trưng dụng, đang tiến hành giải phóng mặt bằng. Khi công nhân gần công trường đang phá dỡ thì trời đổ mưa, họ lập tức lấy vải bạt che mưa cho những thiết bị phá dỡ hạng nặng để bảo vệ máy móc. Ngoài ra, vì không muốn kéo các thiết bị nhỏ nhưng nặng nề từ công trường về nơi ở nên các công nhân tìm một nơi trú mưa tạm thời ở ngay trong khu vực phá dỡ. Ở góc công trường có một cây cột điện đứng sừng sững, phía dưới cột điện có một tủ sắt nom giống như tủ biến áp cao chừng nửa người lớn. Cánh tủ hòm sắt được cài chốt, may mà vẫn chưa khóa trái. Thế là mấy công nhân chuẩn bị nép vào trong tủ trú mưa.
Chẳng ngờ khi vừa mở chốt cửa hoen gỉ loang lổ và mở hai cánh tủ ra thì họ sợ gần chết. Đây chẳng phải tủ biến áp, cũng chẳng phải nơi cất chứa các thiết bị biến áp mà là một cái tủ sắt rỗng, bên trong có một thi thể nhăn nhúm đã ngả màu vàng sáp nến.
Đám công nhân sợ đến toát mồ hôi lạnh, cuống quýt bốc điện thoại gọi cho cảnh sát. Sau khi cảnh sát địa phương đến hiện trường, xác định tình hình thì gọi điện thoại thông báo cho đội Cảnh sát hình sự. Đội Cảnh sát hình sự vội vàng đến hiện trường lúc trời mới tờ mờ sáng.
Lúc này, trời đổ mưa rào, các bác sĩ pháp y mặc áo mưa chuyên dụng của cảnh sát bước thấp bước cao tiếp cận hiện trường, chỉ có điều khi nhìn thấy thi thể trong chiếc hòm sắt trước mắt, họ đều vô cùng kinh ngạc, vội vàng báo cáo với Trung tâm chỉ huy Sở Công an tỉnh. Trung tâm chỉ huy Sở Công an tỉnh vừa truyền đạt mệnh lệnh đến Công an thành phố chúng tôi vừa yêu cầu Phó giám đốc Triệu trực tiếp liên hệ với tôi.
Tình trạng khiến tất cả các bác sĩ pháp y đều cảm thấy kinh ngạc là trong cơn mưa như trút, họ lại phát hiện ra một cái xác khô.
Nếu nhìn thấy xác khô ở khu vực Tân Cương thì chẳng có gì kỳ lạ, nhưng nhìn thấy xác khô ở khu vực hạ nguồn sông Trường Giang như chỗ chúng tôi thì thật sự vô cùng hiếm thấy. Trong ấn tượng của tôi, ngoại trừ cỗ xác khô tiêu bản mà tôi nhìn thấy trong phòng trưng bày tiêu bản của Công an thành phố Nam Giang, thì quả thật tôi không hề nhìn thấy ở nơi khác.
Giữa lúc mơ mơ màng màng, đầu tôi vẫn chập chờn hiện lên dáng vẻ cỗ xác khô, sau đó ý thức chìm dần chìm dần vào giấc ngủ.
Trong cơn mưa lớn, xe khám nghiệm của chúng tôi vượt qua con đường nhỏ lầy lội đến công trường đang giải phóng mặt bằng nơi phát hiện án mạng. Chúng tôi ngồi trong xe, nhìn qua ô cửa kính được cần gạt gạt nước mưa sạch sẽ, thấy mấy chục viên cảnh sát mặc áo mưa, xỏ ủng cao su đi lại tìm kiếm ở vùng ngoại vi công trường.
Cả công trường đều là nền đất đỏ, lúc này bị nước mưa rửa trôi liền biến thành bùn nhão vô cùng khó đi, mà chỗ nào cũng toàn những dòng nước vàng khè chảy ngoằn ngoèo như rắn lượn, những giọt nước mưa lớn nện thình thình trên nóc xe, phát ra âm thanh vang dội. Chúng tôi nghe mà ngây người trong chốc lát, không biết xuống xe kiểu gì.
Lâm Đào xót xa nhìn đôi giày của mình, nói: “Tần Minh, không phải cậu bảo thích đi hiện trường vào ngày mưa sao? Cậu bảo mát mẻ còn gì? Tôi thấy cái hiện trường này sẽ dìm chết cậu, ướt chết cậu đấy!”
“Ướt thì chết làm sao được?” Tôi vừa tìm ủng cao su trong xe vừa nói, “Làm gì có kiểu chết đó!”
Đột nhiên cửa xe của chúng tôi bị mở ra từ bên ngoài, tiếng mưa rơi nghe càng vang rền, thậm chí đứng cách mấy thước mà không nghe rõ đối phương nói gì.
Người mở cửa xe mặc áo mưa chuyên dụng của cảnh sát, mũ áo mưa kéo xuống rất thấp, nước mưa men theo vành mũ nhỏ xuống tong tong, che khuất khuôn mặt của người đó. Tôi nhìn kỹ thì ra đó là Trưởng khoa pháp y của Công an thành phố Bân Nguyên, anh Đào Tuấn. Hai tay bác sĩ Đào Tuấn cầm hai bọc nilon to, nách còn kẹp một chiếc túi màu đen.
“Chào Trưởng khoa Tần Minh và Trưởng khoa Lâm Đào!” Bác sĩ Đào thò nửa người vào trong cửa xe, nói, “Đây là áo mưa và ủng cao su, các anh thay đi!”
Lâm Đào như gặp được cứu tinh, cậu ta cầm luôn túi nilon, mau chóng thay đôi giày da yêu quý của mình ra, nói: “Tần Minh, cậu có thể yêu cầu thầy cấp phát cho chúng ta một bộ đồ khám nghiệm chuyên dùng cho ngày mưa không?”
Tôi bất lực lắc đầu, rồi mặc áo mưa, đi ủng, cùng mọi người xuống xe.
Lúc xuống xe mới biết thì ra tình hình còn tồi tệ hơn tưởng tượng. Đất đỏ ở hiện trường tơi xốp, không chỉ khiến chúng tôi đi bước nào trơn trượt bước nấy mà còn khiến chúng tôi bị sa lầy. Chiếc tủ sắt nơi phát hiện thấy xác khô thực ra chỉ cách đường dây cảnh giới chỗ chúng tôi đứng ngoài một trăm mét, nhưng chúng tôi phải đi mất năm, sáu phút mới đến.
Cảnh sát địa phương không biết tìm đâu ra một mảnh áo mưa lớn, căng lên thành chiếc lều bảo vệ tủ sắt và khu vực xung quanh chiếc tủ. Mấy người chúng tôi chui vào trong lều. Việc đầu tiên khi Lâm Đào bước vào lều là cúi rạp xuống đất, tôi biết cậu ta đang tiến hành quan sát mặt đất tại hiện trường theo thói quen nghề nghiệp. Kiểu nền đất lầy bùn thế này là kiểu dễ để lại dấu chân lập thể nhất.
“Được rồi!” Tôi kéo tay Lâm Đào lên, chỉ về phía tủ sắt nói, “Cậu xem cái xác kia kìa, khô cong queo từ đời nào rồi, vụ án này hẳn đã xảy ra từ nhiều năm trước.”
“Ờ nhỉ!” Lâm Đào ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn thi thể, rồi lại bắt đầu nghiên cứu cánh tủ sắt.
Có lẽ thi thể này không cao lắm, chỉ tầm một mét năm mươi mấy. Xác chết ở tư thế ngồi, tựa vào vách tủ, mặc quần lót và quần soóc, không đi giày. Tuy lông tóc trên người đã rụng hết, thi thể khô quắt cao độ nhưng vẫn có thể nhận ra đây là thi thể nam. Da toàn thân ngả màu vàng cam và màu xám tro, giống như vỏ cây khô bọc bên ngoài thi thể vậy. Cả thi thể trông vô cùng gầy bé và quắt queo, đùi là bộ phận nom to nhất mà cũng chỉ bé bằng cổ tay người lớn. Thi thể ngửa mặt lên trời, miệng hé mở, lộ ra khoang miệng đen ngòm. Là nam giới nhưng chỉ cao nhỉnh hơn 1,5 mét một chút, kết hợp với chiều dài của bàn chân và khuôn mặt vẫn thấp thoáng có thể nhận diện cho thấy rất có khả năng thi thể này là của một cậu bé.
Chúng ta thường nhìn thấy cảnh tượng này trong phim “Xác ướp Ai Cập”.
“Hiện trường chỉ đơn giản như vậy.” Lúc này Phó giám đốc Triệu Quan Cường cũng bước vào trong lều, anh nói, “Một tháng trước, chỗ này vẫn còn là một thị trấn nhỏ khá sầm uất. Sau khi chính phủ ban hành lệnh trưng dụng đất thì nơi này thay đổi đến chóng mặt. Nó lập tức trở thành một bãi đất trống hoang phế.”
“Sầm uất ư?” Lâm Đào nói, “Anh xem, thì ra nơi này từng rất sầm uất, nhưng chẳng ai giấu xác ở một nơi sầm uất cả, chắc chắn cái xác này chỉ mới được chuyển đến trong vòng một tháng trở lại đây. Thế thì tôi phải quan sát mặt đất mới được!”
Nói xong, Lâm Đào lập tức cúi rạp người xuống mặt đất.
Tôi lại lần nữa kéo cậu ta lên: “Cậu nhìn kỹ đi, từ các dấu vết lờ mờ để lại bên cạnh thi thể cho thấy rõ ràng thi thể đã được cất giữ ở đây rất lâu. Chỉ khi để ở đây rất lâu mới xuất hiện những dấu vết đó.”
Lớp bụi dày phủ kín thi thể, xung quanh thi thể có dấu vết những vòng tròn bụi chồng lên nhau, điều đó chứng tỏ thi thể được đặt ở đây và giữ nguyên tư thế này suốt khoảng thời gian dài và không phải mới chuyển đến đây trong vòng thời gian một tháng như Lâm Đào phán đoán.
“Ồ!” Lâm Đào lại nhìn thi thể, rồi tiếp tục nhìn cánh cửa tủ sắt.
“Tôi từng xem một bộ phim Mỹ, hình như thi thể được ngâm phoóc-môn trong bệnh viện cũng có màu vàng cam khô quắt như thế này.” Trình Tử Nghiên nấp sau lưng Hàn Lượng ghé đầu ra nói, “Nhìn mà sợ hết cả hồn.”
“Thi thể trương phình, thi thể hóa sáp mỡ đáng sợ thế mà cô còn không sợ, sợ gì cái xác khô này? Xác khô đâu có toả hương?” Đại Bảo cười hì hì nói.
“Tử khí bốc ra từ xác chết được gọi là bốc mùi chứ không phải tỏa hương nhé!” Tôi đeo găng tay bóp nhẹ vào cánh tay của thi thể và nói, “Tiêu bản thi thể ngâm phoóc-môn và xác khô này có điểm khác biệt đấy. Cái xác này đích thị là xác khô theo đúng nghĩa.”
“Hì, may là xác khô, tôi sợ nhất là loại thi thể bị ngâm phoóc-môn.” Đại Bảo nói, “Khi còn học ở trường Học viện Y, tôi học môn giải phẫu chăm chỉ nhất, mỗi lần đến tiết thực hành, tôi đều đứng cách thi thể gần nhất. Bây giờ ấy à, sở dĩ các biểu cảm trên mặt tôi không phong phú, cũng rất ít khi cười là bởi vì tôi bị mùi phoóc-môn hun suýt ngất.”
Tôi và Hàn Lượng phá lên cười, Lâm Đào, Trần Thi Vũ và Trình Tử Nghiên thì lơ mơ không hiểu gì.
Đột nhiên tôi cảm thấy có điều gì đó không thỏa đáng, liền nhìn ngó xung quanh, thấy không có quần chúng vây quanh lều, mới yên tâm giải thích: “Ờm, Đại Bảo vừa kể chuyện cười ấy mà. Phoóc-môn là chất lỏng giúp cố định các mô mềm, hơn nữa nó còn có tính bay hơi. Đại Bảo, theo như anh nói, chẳng lẽ tất cả các bác sĩ khoa bệnh lý đều không biết cười nữa sao?”
“Xác khô? Hình như trước đây chúng ta đã từng gặp thì phải? Nó khác với tiêu bản thi thể ở điểm nào?” Trình Tử Nghiên rất hiếu học, tuy cô vẫn sợ cái xác khô cong queo mà mình chưa từng nhìn thấy bao giờ, nhưng cô vẫn rất tò mò muốn biết. Bởi vậy cô vừa tiếp tục núp sau lưng Hàn Lượng vừa hỏi.
“Tiêu bản thi thể có mùi phoóc-môn, hơn nữa còn ướt. Nhưng cái xác khô này thì không giống thế, cô nhìn xem, toàn thân xác chết bị mất nước nghiêm trọng, khô cong, co rúm lại thành bộ dạng như này.” Tôi ngừng một lát rồi tiếp tục phổ biến kiến thức, “Hiện tượng thi thể ở thời kỳ sau được chia thành hiện tượng thi thể dạng hủy hoại và hiện tượng thi thể dạng bảo quản. Chúng ta thường gặp nhất là hiện tượng thi thể dạng hủy hoại, ví dụ như thi thể phân hủy, thi thể trương phình, rồi thi thể hóa xương, còn có cả thi thể nấm mốc hay gọi là nấm thi nữa. Hiện tượng thi thể dạng bảo quản chia ra làm bốn loại, chúng ta đã từng gặp ít nhất hai loại, đó là thi thể hóa sáp mỡ và xác ướp bằng than bùn.”
“A, xác ướp bằng than bùn chính là nạn nhân được tìm thấy trong công viên sinh thái Wetland ở thành phố Long Phiên ở vụ án lần trước.” Trình Tử Nghiên sợ sệt nói.
Tôi gật đầu: “Ngoài ra còn hai hiện tượng thi thể bảo quản khác hiếm gặp hơn, chí ít là hiếm gặp ở khu vực hạ nguồn sông Trường Giang, đó chính là xác khô và xác ngâm mềm.”
“Xác khô thường thấy ở khu vực phía Tân Cương.” Đại Bảo nói, “Chỗ chúng ta đúng là rất ít gặp, ngoại trừ khoảnh đất nơi chôn xác có lượng lớn muối nitrat hoặc tương tự như vậy. Đúng rồi, xác khô còn gọi xác ướp. Cô biết xác ướp Ai Cập chứ? Họ cũng dùng phương pháp thủ công này để tạo ra các xác ướp đấy!”
“Sở dĩ họ làm thành xác khô là vì họ muốn bảo quản xác.” Tôi nói, “Cho nên xác khô là hiện tượng thi thể dạng bảo quản. Xác khô không chỉ có thể giữ lại những chứng bệnh hoặc tổn thương mà nạn nhân gặp phải lúc sinh thời mà còn có thể giữ lại một vài đặc trưng trên cơ thể, có tác dụng rất tích cực đối với việc truy tìm lai lịch thi thể.”
“Tôi vẫn nhớ cơ chế hình thành xác ướp được viết trên Baidu.” Hàn Lượng xen lời, “Vì thi thể bị mất nước nhanh chóng nên không thể xảy ra hiện tượng phân hủy, mà nó được bảo quản ở trạng thái khô quắt. Trong cuốn Tẩy oan tập lục của Tống Từ, hình như xác khô được gọi là cái gì mà Bạch cương can tụy thi.”
“Trời, cậu còn học thuộc cả cổ tịch cơ à?” Tôi kinh ngạc thốt lên, “Trong điều kiện thông thường, xác khô được hình thành ở môi trường thoáng gió, khô hanh và nhiệt độ cao. Có tài liệu ghi chép rằng, khi hàm lượng nước trong cơ thể giảm đi 40% thì có thể ức chế sự sinh sôi nảy nở của vi khuẩn; khi hàm lượng nước giảm 50% thì vi khuẩn hoàn toàn ngừng sinh sôi và như thế thi thể không còn điều kiện phù hợp để diễn ra quá trình phân hủy. Lượng nước càng thất thoát thì thi thể cũng dần dần biến thành xác khô.”
“Nhưng trong điều kiện khí hậu ở chỗ chúng ta thì không thể khô hanh đến mức ấy, độ ẩm trong không khí lại luôn rất cao, chẳng lẽ chỉ cần nhét vào tủ sắt là có thể trở thành xác khô được sao?” Lúc này Trần Thi Vũ đột nhiên xen ngang một câu, “Vả lại... vả lại anh nhìn ngoài trời mà xem, mưa to thế kia...”
“Ồ, đúng rồi!” Đại Bảo đột nhiên kêu lên, “Chúng ta vốn dĩ rất ít khi gặp xác khô, sao tự dưng lại mọc ra một cái xác khô ngay trong ngày mưa gió thế này? Thật kỳ lạ!”
Tôi hồ như đã quen với thói vô tâm vô phế, hơi chút đã làm ầm lên của Đại Bảo, cho nên chẳng đoái hoài đến anh ta. Tôi khom lưng chui vào trong tủ sắt, quan sát tình hình bên trong.
Chiếc tủ sắt này cao ngang ngực người lớn, bốn phía xung quanh đều làm bằng sắt, rộng chừng một mét vuông. Các góc phía ngoài đều bị tróc sơn, han gỉ, phía trong không quét sơn, nhìn đâu cũng thấy đen sì sì. Tủ sắt nằm gần một đống dây điện bỏ đi, có lẽ mấy năm rồi chẳng hề xê dịch. Thân tủ lún xuống bùn đất, nếu còn tiếp tục lún sâu thêm chút nữa thì chắc chắn sẽ gây trở ngại đến việc đóng mở cánh tủ. Phía chính diện của tủ sắt là hai cánh cửa sắt lắp đối xứng. Trên cánh tủ trái có chốt khóa, trên cánh tủ phải có vòng khóa. Sập chốt khóa vào vòng khóa là cánh cửa sắt sẽ không mở ra được, hơn nữa còn có thể khóa cả vòng khóa đó lại. Có điều cảnh sát điều tra cho chúng tôi biết cánh cửa sắt này không hề bị khóa.
Thi thể tựa vào vách phía đông của tủ sắt ở tư thế ngồi, hai đùi thò dài chạm vào đống than củi ở vách phía tây của tủ sắt. Tôi lấy đống vật liệu màu đen chất đống ở vách tây bên trong tủ sắt ra, quan sát tỉ mỉ từng thanh, rồi lại ngửi, đúng là mùi than củi không còn nghi ngờ gì nữa.
Tôi đeo găng tay trắng, chạm nhẹ vào từng vách tủ, găng tay lập tức bị dính một lớp muội than đen. Tôi lại nâng chân của thi thể lên, mặt dưới đùi của thi thể quả nhiên cũng đen nhánh.
“Xác khô được hình thành không chỉ cần những điều kiện mà tôi vừa nói, mà còn cần thời gian.” Tôi nói, “Trong điều kiện môi trường thích hợp, người trưởng thành cần khoảng thời gian từ hai đến ba tháng mới có thể trở thành xác khô.”
“Có điều sau khi hình thành xác khô thì diện mạo thi thể sẽ được bảo quản nguyên vẹn.” Hàn Lượng nói, “Cho nên chúng ta không thể phán đoán được thời gian người đó tử vong đại khái là vào lúc nào, cũng không thể suy đoán được thời gian thi thể được giấu ở chỗ này đã bao lâu.”
“Tôi kể cho mọi người câu chuyện này trước đã.” Tôi nói, “Các cậu đều biết sau khi nhiều cao tăng viên tịch thì có khả năng sẽ giữ nguyên thân xác, thân xác này không hề bị phân hủy suốt ngàn năm. Thân xác nói đến ở đây thực ra chính là thi thể được khô hóa. Vì môi trường tự nhiên không giống nhau nên sau khi cao tăng viên tịch thì có người có thể giữ lại được thân xác nhưng có người lại không thể bảo quản được. Phật pháp nói rằng đó là xá lị của những cao tăng đại đức sau khi viên tịch. Nhưng các bác sĩ pháp y chúng ta thì biết rõ đó là nhờ điều kiện tự nhiên phù hợp mới hình thành nên xác khô, điều này đúng là cần xác suất nhất định. Quá trình viên tịch đều giống nhau nhưng chỉ có số ít cao tăng giữ lại được thân xác, điều này hoàn toàn Là cơ duyên ngẫu nhiên tạo thành mà thôi.”
“Thực ra sau khi viên tịch cũng có bàn tay con người tác động đến.” Hàn Lượng nói.
Tôi gật đầu, nói: “Trước khi viên tịch, các cao tăng thường nhịn ăn, nhịn uống trong vài ngày, điều đó giúp lượng nước toàn thân giảm nhanh. Đây là điều kiện đầu tiên. Điều kiện thứ hai là sau khi cao tăng viên tịch thì sẽ ngồi trong một cái chum lớn, đáy chum đặt ít than củi, đàn hương. Than củi có khả năng hút nước rất mạnh, thực ra đều do bàn tay con người tác động lên cả.”
“Thế cái xác này giống y như vậy còn gì!” Đại Bảo nói, “Chẳng lẽ cao tăng viên tịch ở đây à? Mà vừa vặn cái xác này cũng không có tóc.”
“Vớ vẩn!” Tôi đá chân Đại Báo, chi vào đáy tú chỗ ngay cạnh thi thể, nói, “Tóc rụng đầy kia kìa, mà nạn nhân cũng không ngồi ở tư thế tĩnh tọa.”
“Ý anh Tần Minh là điều kiện môi trường này vừa vặn giống với môi trường của các cao tăng sau khi viên tịch, nên mới hình thành nên xác khô với xác suất nhất định.” Trần Thi Vũ giải thích thay tôi.
Tôi nói: “Đúng thế, nhưng sở dĩ ở chỗ chúng ta các cao tăng rất khó lưu giữ lại thân xác là bởi vì môi trường bên ngoài quá ẩm ướt. Cho dù nắng lên vài ngày thì chỉ cần một trận mưa là sẽ khiến vi khuẩn sống trong thi thể tiếp tục bừng bừng trỗi dậy, bắt đầu khiến thi thể phân hủy. Khi nãy tôi vừa nói việc hình thành xác khô cần khoảng thời gian từ hai đến ba tháng.”
“Không sai!” Trần Thi Vũ gật đầu, “Năm ngoái là năm đại hạn, suốt hai tháng ròng không hề có giọt mưa nào.”
“Đây chính là ý mà tôi muốn biểu đạt.” Tôi nói, “Có lẽ người này bị nhét vào trong tủ sắt vào thời điểm đại hạn mùa hè năm ngoái. Vì bị mặt trời chiếu rọi suốt thời gian dài, cộng thêm sự dẫn nhiệt của tủ sắt khiến nhiệt độ môi trường trong tủ sắt rất cao dễ khiến lượng nước trong thi thể bốc hơi ra ngoài. Lượng nước bốc hơi đi chưa kịp quay trở lại thi thể thì lượng nước còn sót lại trong thi thể đã bị đống than củi bên cạnh hút cạn. Điều đó càng làm đẩy nhanh quá trình mất nước của cơ thể. Trải qua thời gian dài như vậy, thi thể đã trở thành xác khô và trạng thái xác khô này được bảo quản cho đến tận giờ.”
“Phân tích này thật ngầu!” Lâm Đào vừa kiểm tra cửa tủ sắt vừa nói, “Như vậy chúng ta đã khoanh vùng được phạm vi thời gian tử vong, đại khái là mùa hè năm ngoái. Phạm vi tìm kiếm lai lịch thi thể cũng thu nhỏ hơn nhiều, việc tìm ra lai lịch của thi thể cũng không còn là chuyện khó nữa.”
“Bây giờ tôi còn một vấn đề chưa hiểu.” Tôi quay sang nói với Phó giám đốc Triệu, “Anh nói năm ngoái chỗ này vẫn còn là một thị trấn nhỏ sầm uất, vậy thì vì sao thi thể này giấu trong tủ sắt suốt một năm mà không có ai phát hiện ra chứ?”
2
Tôi hỏi Phó giám đốc Triệu nhưng cũng chính là hỏi chính mình. Có điều hai chúng tôi tạm thời chưa nghĩ ra câu trả lời.
“Liệu có phải xác khô này được hình thành ở nơi khác, sau đó mới chuyển đến đây không?” Phó giám đốc Triệu hỏi.
Tôi lắc đầu nói: “Rất khó tìm thấy điều kiện môi trường tốt như thế này. Tuy năm ngoái hạn hán nặng nề nhưng chúng ta cũng không hề phát hiện thấy cái xác khô nào khác mà. Hơn nữa làm gì có chuyện đợi đến khi giải phóng mặt bằng mới dời xác khô đến đây, làm thế khác gì cố tình để cho cảnh sát phát hiện ra sao? Nhìn kỹ các vết tích xung quanh thi thể thì có thể khẳng định nó đã được cất giấu ở đây ít nhất một năm rồi.”
“Nhưng chỗ này thường có người qua kẻ lại, chẳng lẽ không một ai mở tủ sắt ra sao?” Phó giám đốc Triệu nói, “Cánh tủ sắt còn không khóa mà.”
“Chuyện này cần điều tra dân chúng đã từng sống ở đây.” Tôi nói.
“Vậy vụ án này liệu có phải tai nạn ngoài ý muốn không?” Phó giám đốc Triệu ôm tâm lý ăn may hỏi tôi.
Tuy phía ngoài tủ sắt được căng lều bạt che mưa nhưng vì tủ sắt ở gần cột điện nên vẫn phải đục thủng một lỗ trên vải bạt, bởi thế chúng tôi không dám mạo hiểm chuyển thi thể từ tủ sắt ra ngoài, sợ bị dính mưa. Tôi lại chui vào trong tủ sắt, quan sát và kiểm tra tình trạng bề mặt thi thể.
Vì xác khô là hiện tượng thi thể dạng bảo quản nên lớp biểu bì của thi thể được giữ lại nguyên vẹn, không hề có khuyết thiếu gì. Tôi kiểm tra lớp da khoang ngực bụng và da đầu của người chết, nhưng không thấy xuất hiện vết thương, cũng không có bất kỳ dấu vết xuất huyết, rõ ràng nạn nhân không tử vong vì các vết thương cơ học do lực tác động mạnh từ thế giới bên ngoài. Tôi lại kiểm tra khoang mũi của nạn nhân, vì thi thể đã khô quắt và niêm mạc khô cong, bong tróc ở mức độ cao nên trông cũng không chân thực lắm, tuy nhiên tôi vẫn để ý thấy da môi dường như có vết thương nhỏ. Có điều tôi biết vết thương ở mức độ này căn bản không thể khiến nạn nhân ngạt thở mà chết. Da cổ của thi thể rất khô và lồi lõm, nhưng khi tôi dùng tay vuốt phẳng thì cũng loại trừ khả năng phần cổ phải chịu lực.
Chí ít nhìn bề mặt thi thể thì vẫn chưa phát hiện được căn cứ chứng tỏ người này tử vong vì nguyên nhân ngoại lực hay nói đơn giản là chưa chứng minh được người này tử vong vì bị kẻ khác sát hại.
Tôi nói thế, tâm lý ăn may của Phó giám đốc Triệu càng bành trướng, anh đeo găng tay, tự mình kiểm tra chốt khóa rồi nói: “Các cậu xem, có khả năng chốt khóa này có vấn đề. Giả dụ nạn nhân là trẻ em, lại giả dụ nạn nhân không may tự chui vào trong tủ sắt, mà nếu thế thật thì nạn nhân không thể ăn than trong tủ sắt mà sống nên sẽ bị chết đói.”
“Nhưng chẳng lẽ cậu bé không biết đường đập cửa kêu cứu sao?” Tôi nói.
“Lỡ như cậu bé đó tự nhốt mình vào lúc đêm khuya hoặc giả sử nó tự nhốt mình rồi quá hoảng sợ đến mức quên cả kêu cứu, liệu có thể xảy ra trường hợp đó không?” Phó giám đốc Triệu hỏi.
“Vậy tại sao y phục của cậu bé lại rơi vào tình trạng này?” Tôi nêu thắc mắc.
Phó giám đốc Triệu nói: “Trẻ em ở quê tôi, mà thậm chí ngay cả người lớn cũng thường chỉ mặc quần đùi vào mùa hè. Hiện tượng chạy ra ngoài bằng chân trần cũng chẳng hiếm gì.”
Trong lòng tôi lờ mờ cảm thấy chuyện này không thể xảy ra nhưng nhất thời không tìm ra lý do phản bác lại quan điểm của Phó giám đốc Triệu, thế là tôi chỉ cúi đầu, im lặng suy nghĩ.
May mà một câu nói của Lâm Đào đã khiến tôi bừng tỉnh khỏi suy tư. Cậu ta nói: “À, tôi đã biết vì sao lâu thế vẫn không có ai phát hiện ra thi thể rồi.”
Tôi vội vàng ngồi xổm bên cạnh Lâm Đào, nghe cậu ta phân tích.
Lâm Đào khép hai cánh tủ sắt lại, sập chốt xong xuôi, rồi chỉ vào chính diện cửa sắt, nói: “Các anh nhìn thấy gì nào?”
Đại Bảo nói: “Cánh cửa!”
“Trên cánh cửa có gì?” Lâm Đào phì cười hỏi.
“Khóa cửa!” Đại Bảo đáp tiếp.
“Nhìn kỹ lại xem!” Lâm Đào đập vào ót Đại Bảo một cái.
Tôi nhíu mày nhìn kỹ cánh cửa tủ sắt hồi lâu, rồi nói: “Hình như có chữ!”
“Đúng rồi! Là chữ đó!” Lâm Đào hưng phấn nói tiếp, “Nhận ra chữ gì không?”
Trên cánh cửa tủ sắt có lẽ có ba hàng chữ, mỗi hàng có bốn chữ, tất cả có mười hai chữ. Xem ra đó là những ký hiệu được viết bằng bút mực đen, hơn nữa còn viết từ khá lâu rồi. Do dầm sương dãi nắng nên những ký hiệu đó đã phai màu, chỉ còn thấy lờ mờ đường nét mà thôi.
“Chữ đầu tiên của hàng thứ nhất viết chữ tủ, chữ thứ ba của hàng thứ hai viết chữ có , chữ cuối cùng của hàng thứ ba viết chữ gần. ” Tôi nói.
“Thế... là ý gì nhỉ?”
“Đừng vội!” Lâm Đào lấy đèn led đa bước sóng và kính lọc ánh sáng ra, rồi nói, “Loại mực của bút viết ký hiệu đều có huỳnh quang, tuy mực đã nhạt màu nhưng chúng ta dùng cái này để kích hoạt phản ứng huỳnh quang, có khả năng sẽ khiến dòng chữ hiện nguyên hình.”
Nói xong, Lâm Đào bật đèn led, đeo kính lọc ánh sáng, nhìn một hồi, rồi nói: “Ha ha! Tôi đã nói mà! Tủ điện cao thế, cảnh báo có điện, không được lại gần!”
“Không đúng!” Tôi nói, “Tôi đã nhìn kỹ một lượt quanh tủ, trong tủ dính rất nhiều muội than, điều đó chứng tỏ công dụng vốn có của tủ sắt này là để chứa than, chứ không phải tủ điện cao thế.”
Lâm Đào tháo kính, nhìn tôi mỉm cười.
Tôi vỗ vào đầu đánh bộp một cái rồi nói: “Ôi, chắc tôi bị nhiễm bệnh ngơ của Đại Bảo rồi. Mấy chữ này là do hung thủ cố tình viết lên, ngụy trang tủ sắt thành tủ điện cao thế, rồi đặt dưới cột điện. Chính vì ngụy trang thành tủ điện cao thế nên trong suốt một năm đó, dân cư sống xung quanh đều ngoan ngoãn không chạm vào tủ sắt này. Vì trong tiềm thức của họ, tủ sắt này là tủ điện cao thế. Hành vi này của phần tử phạm tội chính là để kéo dài thời gian phát hiện ra vụ án.”
“Đồng thời điều đó cũng chứng tỏ có hành vi ngụy trang, vậy thì chắc chắn đây là một vụ án mạng.” Bác sĩ pháp y Đào Tuấn kết luận.
“Đúng vậy, không ngoài dự liệu, đây chính là một vụ án mạng.” Tôi nói, “Đưa thi thể về nhà xác tiến hành khám nghiệm tử thi để xác định nguyên nhân tử vong và các manh mối về lai lịch thi thể. Ngoài ra chỉ e rằng cần phải điều tra tất cả những người hành nghề bán than ở khu vực quanh đây.”
Phó giám đốc Triệu gật đầu nói: “Tôi hiểu ý anh. Trong tủ sắt này vốn chất đầy than củi, phần tử phạm tội bỏ một ít ra ngoài, sau đó nhét thi thể vào trong. Đối tượng có cơ hội tiếp xúc với tủ sắt này đương nhiên chính là người bán than. Mà tủ sắt này lại nặng như thế, theo nguyên tắc xa vứt, gần giấu, thì thi thể bị giấu vào đây chứng tỏ hung thủ là người sống quanh đây. Yên tâm đi, chiếc tủ sắt này đặc biệt như thế, chúng tôi chắc chắn sẽ tìm ra chủ nhân của nó chỉ trong vòng nửa ngày.”
“Mọi người ai cần đi khám nghiệm thì mau đi khám nghiệm, ai cần đi bắt người thì mau đi bắt người!” Lâm Đào lại đeo kính lọc ánh sáng lên, nói, “Tôi phải ở lại đây nghĩ cách xem có biện pháp chụp ảnh hình sự đặc biệt nào để chụp lại mấy chữ này không. Chụp xong sẽ mang đến chỗ anh Ngô là có thể có chứng cứ hữu hiệu chứng minh hành vi phạm tội.”
Anh Ngô có tên đầy đủ là Ngô Kháng, Trưởng khoa giám định văn bản thuộc tổng đội cảnh sát hình sự của Sở Công an tỉnh. Trong chuyên án “Kẻ dọn rác” trước đây, chính nhờ anh Ngô phát hiện ra những chi tiết nhỏ trong chữ viết của hung thủ đã giúp cảnh sát xác định được đối tượng phạm tội, từ đó phá được vụ án.
Tuy độ co cứng của xác khô đã giảm bớt nhưng để phá vỡ được tư thế vốn có của tử thi quả thật không hề dễ dàng. Vì các cơ thịt đã khô quắt nên chúng tôi phải mất rất nhiều công sức mới khiến thi thể từ tư thế ngồi chuyển thành tư thế nằm ngửa, sau đó đặt lên bàn giải phẫu.
“Mọi người đâu rồi?” Tôi nghiêng ngó trái phải, chỉ thấy Đại Bảo và bác sĩ Đào nên vừa thở hổn hển vừa hỏi.
“Lông Vũ đi bắt nghi phạm.” Đại Bảo nói, “Trình Tử Nghiên hình như rất sợ xác khô nên sang phòng bên rồi. Hàn Lượng ở cạnh cô ấy. Cậu bảo xem, một nữ cảnh sát từng nhìn thấy bao nhiêu là thi thể như cô ấy, sao lại sợ một cái xác khô nhỉ?”
“Mỗi người có một thứ khiến mình cảm thấy sợ hãi.” Lúc nói câu này, hình ảnh con gián bất chợt sượt qua não tôi, tôi nói tiếp, “Có điều gần đây Hàn Lượng và Tử Nghiên có vẻ thân thiết với nhau nhỉ!”
“Hì hì! Cậu bắt đầu thích tán chuyện rồi đấy!” Đại Bảo cười khì khì.
Tôi giơ tay làm động tác suỵt để Đại Bảo nhanh chóng bắt đầu công việc khám nghiệm tử thi.
Ánh sáng đèn trong phòng giải phẫu rất tốt cho nên mới quan sát được rõ ràng trạng thái của bề mặt thi thể có điều dưới ánh sáng tốt như thế, chúng tôi vẫn không phát hiện ra bất kỳ vết thương nào trên thi thể. Tuy tôi biết muốn lấy được vật chứng gì đó từ thi thể ở điều kiện này là điều hết sức khó khăn, nhưng tôi vẫn tiến hành giải phẫu lấy vật chứng theo quy chuẩn: lấy dịch ở khoang miệng, hậu môn, quy đầu của nạn nhân, sau đó cắt móng tay của nạn nhân.
Vì thi thể đã chuyển màu đen sì nên chúng tôi không phát hiện thấy móng tay có điểm gì khác thường. Tuy nhiên khi cắt móng tay vì cự ly quan sát rất gần nên tôi phát hiện màu sắc của mặt móng tay vẫn thẫm hơn các mô xung quanh.
“Anh bảo liệu có triệu chứng ngạt thở không?” Tôi hỏi.
Đại Bảo lật mí mắt của nạn nhân lên, nói: “Nhãn cầu đã quắt lại, kết mạc cũng đã đổi màu, không thấy điểm xuất huyết, cũng chẳng nhận ra môi có màu gì. Cho nên tôi không biết có triệu chứng ngạt thở hay không.”
“Chí ít có một điểm tôi dám khẳng định.” Bác sĩ Đào nói, “Người này không bị bịt mũi hoặc chẹn cổ, cũng không bị chèn ép khoang ngực dẫn đến ngạt thở.”
“Tôi tán đồng nhận định của anh.” Tôi nói, “Tủ sắt ở hiện trường không đóng kín, không có điều kiện khiến người bị ngạt thở. Xem ra tôi nghĩ nhiều rồi.”
“Bắt đầu thôi!” Đại Bảo bắt đầu đưa dao.
So với tiêu bản thi thể ở trong bệnh viện thì da của xác khô khó giải phẫu hơn nhiều. Tuy dao phẫu thuật rất sắc nhưng lại không bền, lúc này thể hiện rõ nhược điểm của nó. Chúng tôi phải thay đến lưỡi dao thứ ba mới mở hết khoang ngực của thi thể. Vì toàn bộ máu trong cơ thể đã cạn khô, cơ thịt cũng khô quắt nên tôi đành dùng kéo lấy một dẻ xương sườn mềm làm vật mẫu mang đi xét nghiệm ADN.
Chỉ riêng việc nhìn thấy xác khô vốn đã rất hiếm hoi, càng đừng nói đến việc giải phẫu xác khô. Không biết trước đây Đại Bảo và bác sĩ Đào từng giải phẫu xác khô bao giờ chưa, còn tôi thì chưa bao giờ. Có điều, giống như tưởng tượng của tôi, nội tạng của cái xác tuy đã khô quắt vì mất nước nhưng hình dạng cơ bản vẫn còn nguyên vẹn. Như vậy, công việc giải phẫu của chúng tôi cũng không đến nỗi khó khăn lắm.
Dẫu sao nhìn bề mặt thi thể không phát hiện ra được nguyên nhân tử vong nên chúng tôi phải lần lượt kiểm tra từng bộ phận nội tạng để khám nghiệm tỉ mỉ. Các mô tế bào của thi thể đều đã khô cong, không thể tiến hành khám nghiệm bệnh lý học của các mô. Nếu nạn nhân quả thực chết bất đắc kỳ tử thì e là chúng tôi cũng không thể phát hiện ra căn cứ chính xác, không thể đưa ra kết luận chính xác được. Như thế tình hình sẽ tương đối phức tạp.
Đầu tiên tôi giải phẫu dạ dày của nạn nhân. Thức ăn sót lại trong dạ dày không nhiều, nhưng vẫn có thể nhận ra một ít chất xơ khô kiệt. Điều đó chúng tỏ nạn nhân không ở trong trạng thái cực kỳ đói khát, có thể loại trừ giả thuyết mà Phó giám đốc Triệu đặt ra khi nãy là đứa trẻ lỡ tay nhốt mình vào trong tủ sắt rồi bị đói đến chết.
Nhưng rốt cuộc đứa bé này chết vì nguyên nhân gì? Đã khám nghiệm xong toàn bộ nội tạng của thi thể mà vẫn chưa tìm ra câu trả lời khiến tôi nôn nóng, bất an.
Đại Bảo thấy chưa tìm ra nguyên nhân tử vong cũng không lãng phí thời gian, bắt đầu lấy căn cứ ở khớp mu của thi thể. Lúc trước phỏng đoán thi thể này là thi thể bé trai bởi căn cứ vào chiều cao, thể trạng và dung mạo còn sót lại, nhưng những căn cứ đó không hoàn toàn đáng tin. Chỉ có phán đoán tuổi tác dựa vào khớp mu mới có thể cho ra kết quả chính xác nhất.
Nếu một bác sĩ pháp y không thể đoán ra được nguyên nhân tử vong của nạn nhân thì quả thực là chuyện vô cùng mất mặt, bởi vậy tôi vẫn không bỏ cuộc, tiếp tục khám nghiệm các cơ quan khác của nạn nhân.
Trước đó, tôi từng nghi ngờ nạn nhân có triệu chứng ngạt thở, nhưng không thể xác định chắc chắn, giờ quan sát kỹ phần đáy sọ của thi thể, tôi phát hiện hai cạnh của phần đá xương thái dương có dấu hiệu xuất huyết, điều đó càng khiến tôi tin chắc nạn nhân tồn tại triệu chứng ngạt thở. Đã nghi ngờ có triệu chứng ngạt thở thì trọng điểm khám nghiệm là phổi của nạn nhân. Khí quản và phế quản của nạn nhân đã bị Đại Bảo giải phẫu, và không phát hiện thấy điều gì khác thường, cũng không phát hiện thấy tình trạng màu sắc đậm thêm, khô đi sau khi xung huyết và tụ huyết. Thoạt trông phổi của thi thể không có hiện tượng khác thường. Tôi nghĩ mãi, tiếp tục lấy kéo chuyên dụng của khoa mắt lách men theo phế quản, hy vọng sẽ phát hiện ra dị vật trong phế quản.
Không giải phẫu thì không biết, làm rồi thì đúng là mọi thứ đều như phơi bày ra rõ ràng trước mắt.
Trong phế quản ở hai bên phối của nạn nhân quả nhiên có dị vật giống như bùn. Trong phòng giải phẫu sạch sẽ không thể khiến thi thể bị nhiễm bẩn, vậy thì dị vật trong phế quản của nạn nhân nhất định chính là nguyên nhân gây ra ngạt thở và dẫn đến tử vong.
Tôi thận trọng dùng kẹp gắp dị vật trong phế quản ra, đặt trên tờ giấy trắng, quan sát tỉ mỉ xem rốt cuộc đó là vật gì. Tôi tháo găng tay, cầm dị vật sang phòng thí nghiệm bên cạnh, đặt dưới kính hiển vi mà quan sát.
Tôi dùng đầu nhọn của chiếc kẹp không ngừng trải phẳng dị vật, mọi thứ dần trở nên rõ ràng dưới ống kính hiển vi, một sợi chất xơ rất mảnh xuất hiện trước mắt tôi. Rõ ràng đây không phải thành phần cấu tạo nên mô trong cơ thể người mà là một dị vật rất mềm làm từ chất xơ.
“Đại Bảo, chúng ta đến phòng Hình sự thành phố nhờ các đồng nghiệp ở bộ phận giám định vật chứng vi lượng kiểm tra giúp.’’ Tôi giục Đại Bảo đang mải miết xử lý phần khớp mu của nạn nhân.
“Được! Được! Chỉ năm phút nữa thôi!” Đại Bảo nói, “Tôi đã nhìn rõ đại khái rồi, rãnh mặt khớp mu và xương sống vô cùng rõ rệt, ngành trên xương mu vẫn chưa hình thành. Quả nhiên đây là thi thể của một bé trai tầm mười hai, mười ba tuổi.”
“Có điều kiện đó là đủ rồi.” Tôi nói, “Lát nữa gọi điện thoại cho Lông Vũ, bảo cô ấy truyền đạt lại với tổ chuyên án. Bây giờ con độc nhất trong nhà đều là bảo bối của bố mẹ, chúng ta đã biết thời gian nạn nhân mất tích, đồng thời còn biết tuổi tác đại khái. Chắc chắn chúng ta sẽ dễ dàng tìm ra lai lịch của nạn nhân từ hồ sơ các vụ án mất tích mà cảnh sát đang nắm giữ thôi. Giờ chúng ta phải tìm hiểu nguyên nhân tử vong, nhanh tay lên một chút mới được.”
Đại Bảo sắp xếp bác sĩ Đào ở lại, dùng nồi nấu xương mu, như vậy có thể phán đoán tuổi của nạn nhân chính xác hơn nữa. Có điều tôi biết rằng, trong vụ án này, việc xác định được độ tuổi chính xác hay không thực ra không mấy quan trọng.
Tôi và Đại Bảo vội vàng đến phòng giám định vật chứng vi lượng ở Công an thành phố, Trưởng khoa là nữ bác sĩ họ Kỳ. Thực ra bác sĩ Kỳ xấp xỉ tuổi tôi nhưng vì vóc dáng nhỏ bé, tính cách lại hoạt bát, hướng ngoại nên chúng tôi cứ ngỡ cô mới ngoài đôi mươi.
Chúng tôi không nói chuyện ngoài lề, mà đi thẳng vào vấn đề chính, Trưởng khoa Kỳ dùng kính hiển vi quan sát hình thái dị vật.
“Loại chất xơ này... rất rõ ràng... là giấy.” Trưởng khoa Kỳ vừa quan sát vừa nói.
“Giấy?” Kết quả giám định khiến tôi vô cùng bất ngờ, trước đó tôi còn ngờ rằng không biết có phải chất xơ kiểu thủy tảo gì đó hay không, rồi còn suy nghĩ không biết có phải nạn nhân bị chết đuối hay không.
“Còn nhìn thấy gì nữa không?” Tôi trấn tĩnh lại, hỏi ngay.
“Loại chất xơ này rất mảnh và mềm, rõ ràng là giấy vệ sinh.” Trưởng khoa Kỳ bổ sung.
“Giấy vệ sinh ở trong phế quản sao?” Đại Bảo gãi đầu nói, “Sao vào được nhỉ? Điều này đã vượt khỏi phạm vi mà trí tuệ của tôi có thể lý giải.”
“Cũng vượt khỏi phạm vi lý giải của tôi.” Tôi nói, “Thông thường hiện tượng ngạt thở do hít phải dị vật hay gặp nhất là thức ăn trong dạ dày trào ngược lên phế quản sau khi uống rượu xong, dẫn đến ngạt thở và tử vong. Nhưng hít hẳn giấy vệ sinh vào thì đúng là tôi không thể tưởng tượng nổi.”
“Tôi không hiểu các kiến thức về pháp y.” Trưởng khoa Kỳ nói, “Nhưng giám định vật chứng vi lượng về giấy chính là đề tài nghiên cứu thạc sĩ trong suốt ba năm của tôi.”
“Điều đó có nghĩa là chúng ta đã tìm đúng người.” Đại Bảo nói.
Trưởng khoa Kỳ mỉm cười tiếp lời: “Có điều rất đáng tiếc, ba năm nghiên cứu sinh của tôi cộng thêm mười năm công tác, nhìn đủ loại kết cấu tinh vi của giấy vệ sinh, nhưng tôi cũng chưa từng nhìn thấy loại giấy này bao giờ.”
“Đặc biệt cũng không có gì tệ.” Tôi nói, “Càng đặc biệt lại càng dễ nhận diện và càng có hy vọng trở thành manh mối phá án.”
“Ý cậu là muốn tôi đi siêu thị tìm đủ các loại giấy vệ sinh về cho Trưởng khoa Kỳ quan sát đúng không?” Mặt Đại Bảo méo xệch.
Đại Bảo là người thích khám nghiệm hiện trường và khám nghiệm tử thi, nhưng bảo anh ta đi làm những việc tìm kiếm manh mối ngoài lề, anh ta luôn tỏ thái độ không tình nguyện.
Nhưng anh ta không đi thì ai đi? Tôi quay sang anh ta cười cười và gật đầu rất kiên quyết.
Trở về văn phòng tổ chuyên án, tôi thấy Trần Thi Vũ đã ngồi ngay ngắn ở đó, mồ hôi nhễ nhại, tươi cười nhìn tôi. Tôi biết họ đã bắt được người bán than cần tìm về quy án.
Tôi bước đến bàn máy tính của tổ chuyên án, cắm USB vào, trình bày tình hình giải phẫu thi thể.
“Căn cứ vào tình trạng giải phẫu thì nạn nhân là một bé trai hơn mười tuổi, trên người cậu bé không hề có manh mối giúp chúng ta lần ra lai lịch. Nhưng một đứa trẻ bị mất tích thì chắc chắn người nhà sẽ phải nhanh chóng đi báo cảnh sát. Một đứa trẻ hơn mười tuổi đã có khả năng nhận thức, người lạ không thể dẫn nó đi chơi xa, bởi vậy chỉ cần đi tìm một bé trai mất tích từ tháng Ba đến tháng Mười năm ngoái quanh khu vực phát hiện vụ án thì chắc chắn sẽ mau chóng tìm ra lai lịch của thi thể. Sau khi tìm thấy lai lịch của người chết thì phải hỏi rõ thời gian và tình hình lúc bé trai mất tích một cách thật cụ thể.” Tôi nói, “Thời gian tử vong của bé trai này đồng nhất với suy đoán trước đó tại hiện trường của chúng tôi, đó là từ tháng Ba đến tháng Mười năm ngoái, còn nguyên nhân tử vong là ngạt thở do hít phải dị vật.”
“Ngạt thở do hít phải dị vật ư?” Phó giám đốc Triệu hỏi, “Hít phải dị vật gì?”
“Giấy vệ sinh!”
“Giấy vệ sinh?” Phó giám đốc Triệu tròn mắt hỏi, “Làm sao có thể hít giấy vệ sinh vào phế quản được? Vậy đây có phải vụ án mạng hay không?”
Tôi cười nói: “Căn cứ vào các suy đoán tại hiện trường thì đây đúng là một vụ án mạng. Còn vì sao có thế hít được giấy vệ sinh vào phế quản... tôi nghĩ chỉ sau khi phá án mới biết được. Có điều kết cấu tinh vi của giấy vệ sinh mang tính đặc thù cao, cũng có nghĩa là khả năng nhận diện và khu biệt rất cao. Nếu chúng ta tìm thấy loại giấy vệ sinh tương tự như loại mà cậu bé hít vào phế quản thì sẽ dễ dàng khoanh vùng, thậm chí về sau có thể biến nó thành chứng cứ trước tòa.”
3
Qua một số manh mối thu hoạch được từ việc khám nghiệm tử thi, tuy vẫn chưa biết kết quả nhưng cũng đủ khiến lòng người phấn chấn, có điều niềm tin hừng hực sẽ phá án thành công vừa mới gây dựng đã nhanh chóng bị tình hình thẩm vấn và điều tra vòng ngoài đối với người bán than của bộ phận điều tra đánh sập.
“Tôi đảm bảo một trăm phần trăm, gã Lương Văn, chủ cửa hàng bán than này không phải kẻ gây án.” Đội trường đội điều tra dõng dạc khẳng định, “Thông qua công tác điều tra vòng ngoài, quả thực ăn Tết năm ngoái xong, tức vào khoảng cuối tháng Một năm nay, Lương Văn đã rời khỏi thành phố Bân Nguyên chúng ta và đi Quảng Đông làm thuê. Trong quá trình thẩm vấn, anh ta thanh minh rằng mình không thể tiếp tục kiếm sống bằng nghề bán than củi nên quyết định bỏ chiếc tủ sắt đó đi, đồng thời rời khỏi chỗ bán cũ. Thực ra chiếc tủ sắt đó chính là kho chứa than của anh ta.”
“Có ai làm chứng cho anh ta không?” Tôi hỏi.
Đội trưởng đội điều tra kiên định gật đầu: “Căn cứ vào lời khai của bạn làm ăn với anh ta thì bắt đầu từ năm ngoái, Lương Văn liên tục làm việc cho một công ty xây dựng, vì sống một mình nên anh ta chưa bao giờ rời khỏi đó. À, có một thời gian anh ta cũng rời khỏi công trường, chính là thời điểm một tháng trước, khi chính phủ ban hành lệnh giải phóng mặt bằng và trưng dụng đất đai, anh ta về thành phố Bân Nguyên, đến ủy ban Nhân dân thành phố để thỏa thuận về các điều khoản đền bù giải phóng mặt bằng. Anh ta ở lại thành phố một đêm rồi hôm sau ngồi tàu cao tốc trở lại Quảng Đông. Quảng Đông cách thành phố chúng ta rất xa, muốn đi đi về về buộc phải ngồi tàu cao tốc hoặc máy bay. Cho nên chúng tôi cũng tiến hành xác nhận lại thông tin với bên quầy bán vé. Quả thực trong khoảng thời gian một năm rưỡi này, Lương Văn chỉ đi về một lần, chính là lần về cách đây một tháng.”
“Nếu là một tháng trước thì thời gian gây án sai lệch rất lớn so với phán đoán của chúng ta.” Tôi nói, “Hơn nữa, nếu anh ta gây án trước khi rời thành phố Bân Nguyên thì tôi nhớ khí hậu vào dịp Tết năm ngoái rất ẩm thấp, lại còn mưa nữa, đúng không nhỉ? Vậy thì thi thể sẽ nhanh chóng bị phân hủy, không có cơ hội trở thành xác khô.”
“Theo căn cứ vào điều tra của các anh thì đúng là có thể loại trừ thời gian gây án của Lương Văn.” Phó giám đốc Triệu nói.
Tôi nghĩ một lát, rồi gật đầu: “Quả đúng thế! Không chỉ có thể loại trừ thời gian gây án mà thực ra còn có thể loại trừ động cơ gây án. Chỉ có điều lúc trước chúng ta chưa nghĩ thấu suốt đã manh động đi bắt người. Phần tử phạm tội ghi dòng chữ cảnh báo lên tủ sắt là nhằm mục đích kéo dài thời gian phát hiện ra vụ án. Trong khi đó lúc thẩm vấn Lương Văn, chúng ta lại biết tủ sắt đó chính là kho chứa than của anh ta. Rõ ràng là kho chứa than thì không thể để ngoài trời phơi mưa phơi nắng. Vậy thì tủ sắt đó vốn dĩ phải đặt ở trong phòng.”
“Đúng vậy! Gã Lương Văn cũng nói anh ta để tủ sắt trong căn nhà nhỏ cũ nát của mình.” Viên cảnh sát điều tra nói.
Tôi tiếp lời: “Nếu là Lương Văn gây án thì anh ta không cần chuyển tủ sắt đó ra ngoài trời, vì rõ ràng để trong nhà sẽ an toàn hơn, có khả năng kéo dài thời gian bị người ta phát hiện hơn và cũng không cần phải viết dòng chữ cảnh báo lên tủ sắt.”
“Vậy thì nếu kẻ khác gây án, hắn cũng không cần phái chuyển tủ sắt ra ngoài trời.” Phó giám đốc Triệu nói.
“Điều đó chứng tỏ phần tử tội phạm có hiểu biết nhất định về hiện trường nhưng lại không thông thạo lắm.” Tôi nói, “Hắn biết ở đây có một ngôi nhà bỏ hoang, nhưng không biết chủ nhân của ngôi nhà đó lúc nào sẽ trở về, bởi vậy để đảm bảo an toàn, hắn đành chuyển chiếc tủ sắt ra ngoài, ngụy trang thành tủ điện cao thế.”
“Có vẻ chỉ còn mỗi cách giải thích như vậy.” Phó giám đốc Triệu xòe tay.
“Ngoại trừ căn nhà nhỏ và chiếc tủ sắt, Lương Văn còn khai gì nữa không?” Tôi hỏi.
Đội trưởng đội điều tra giở sổ ghi chép, nhìn lướt qua một thoáng rồi nói: “Anh ta khai thế này: Nơi ở cũ của anh ta cách cột điện chừng ngoài năm trăm mét, diện tích ba, bốn mươi mét vuông, thường ngày anh ta vẫn ở đó, kiếm sống bằng nghề bán than. Bây giờ nghề bán than không dễ kiếm lời nên cuối cùng anh ta quyết định bỏ nghề. Năm ngoái, sau khi ăn Tết xong, anh ta liền đi Quảng Đông, rồi ở miết đó mãi tháng trước mới quay về một chuyến. Thì ra sau khi anh ta rời đi thì ngôi nhà đó đã bị bỏ hoang, vì đã bán hết đồ đạc trong nhà nên anh ta cũng không cần khóa cửa lại. Trong nhà còn nửa tủ than củi, ban đầu cũng nghĩ bán thanh lý cho xong, nhưng sau đó vội sang tỉnh khác làm việc nên anh ta ngại phiền phức, cũng bỏ mặc kệ. Tủ sắt không khóa, đặt ở góc phòng. Tủ khá nhẹ, cộng cả than bên trong mới khoảng 30 ki-lô-gam. Trên tủ sắt hoàn toàn trắng trơn, không có chữ gì cả. Ngoài ra anh ta là người bản địa ở đây, sinh ra và lớn lên ở Bân Nguyên, nhưng tính cách hướng nội, lại không được đi học, bố mẹ qua đời từ sớm, không có họ hàng thân thích, cũng chưa lấy vợ sinh con. Bởi thế anh ta không có người quen ở Bân Nguyên, cũng chẳng có người thân quen nào biết tình hình sinh sống của anh ta. Ừm, e là chỉ có bấy nhiêu.”
“Tuy lời khai khá ít nhưng lượng thông tin lại rất đầy đủ.” Tôi mỉm cười, nghĩ một lát rồi nói, “Nhà của anh ta cách đây không xa lắm, anh có thể dẫn chúng tôi đến đó không? Phần tử tội phạm có thể chuyển tủ sắt từ trong nhà ra ngoài chứng tỏ rất có khả năng địa điểm gây án chính là ở căn nhà đó.”
“Nhưng cả khu vực nhà ở nơi đó đều đã bị giải tỏa hết rồi.” Viên cảnh sát điều tra nói, vẻ mặt nuối tiếc.
“Cứ đến đó xem sao, dù chỉ còn lại đống hoang phế, thì chúng ta cũng phải bới đống hoang phế đó lên xem những thứ còn sót lại bên dưới.” Tôi nói.
Nhờ Lương Văn dẫn đường, chúng tôi trở lại hiện trường, tôi và Lâm Đào đều mặc sẵn áo mưa và đeo ủng cao su. Xe của tổ khám nghiệm chạy đến nơi cách công trường đang giải phóng mặt bằng không bao xa. Lương Văn ngồi ở ghế phụ lái, chỉ tay về phía dãy nhà mái bằng vẫn chưa phá dỡ hết và nói: “Kia kìa! Nhà tôi ở đó, căn nhà ở sâu bên trong nhất.”
“Vẫn chưa phá dỡ sao?” Lâm Đào kích động đến mức mặt đỏ ửng.
Xe không vào được bên trong, mấy người chúng tôi đành nhảy xuống, đi bộ vào. Dù trời đã ngớt mưa nhưng mặt đất lầy lội vô cùng. Chúng tôi bước thấp bước cao từ từ vượt qua bùn nhão, hướng về phía ngôi nhà. Máy ủi to kềnh càng kề cà tiến gần đến vách tường của ngôi nhà. Tôi biết chỉ cần nó chạm nhẹ một cái là ngôi nhà dặt dẹo kia sẽ sụp đổ trong nháy mắt.
Tôi vừa xua tay vừa hét với người lái máy ủi, may mà lúc máy ủi sắp húc đổ ngôi nhà, người lái máy ủi kịp thời nghe thấy tiếng chúng tôi hét gọi, anh ta vội vàng đạp phanh chân.
Mấy người chúng tôi chạy đến bên ngôi nhà gỗ nhỏ xíu, cúi gập người thở hổn hển, nhìn người bên cạnh mình đều lấm lem bùn đất mà phì cười. Vừa khéo làm sao chúng tôi lại đến kịp lúc, nhờ thế mới kịp thời giữ lại hiện trường mấu chốt nhất của vụ án, mà rất có thể hiện trường này chứa đựng con đường ngắn nhất giúp chúng tôi phá án.
Nghỉ ngơi giây lát, chúng tôi đẩy cánh cửa gỗ bụi bặm lâu ngày ra.
Cánh cửa gỗ lung lay sắp đổ vừa bật mở, bụi liền bay xuống là tả khiến chúng tôi ho sặc sụa. Căn phòng không lớn lắm, cũng không bài trí vật dụng gì, thậm chí ngay cả bóng đèn huỳnh quang lắp chính giữa căn phòng cũng đã vỡ hỏng. Trên mặt đất chất đống các loại rác thải sinh hoạt, bụi phủ một lớp dày lên tất cả. Chúng tôi tìm kiếm góc nhà nơi từng đặt tủ sắt, nhưng điều kiện nền đất đúng là quá kém nên căn bản không phát hiện thấy bất kỳ dấu vết nào, chỉ biết vị trí đại khái dựa vào mô tả của Lương Văn.
Lúc này Đại Bảo đang dạo quanh siêu thị, nhìn thấy xe cảnh sát của chúng tôi từ phía xa xa liền chạy đến. Anh ta nói nhiệm vụ đi tìm giấy vệ sinh ở siêu thị quá nhàm chán, không có mục tiêu gì cả, chẳng bằng đến hiện trường cùng quan sát với chúng tôi.
Rác trên sàn nhà rất nhiều, chúng tôi đành tìm cái chổi, vun lại thành đống, sau đó lần lượt tìm trong các đống rác xem có vật gì đặc biệt không. Không quét thì không thấy gì, quét rồi mới thấy quả đúng là không uổng công quét dọn. Bất ngờ đáng mừng liền bày ra trước mắt.
Khi tôi đang quét dọn sàn nhà thì đột nhiên phát hiện vài vết đốm dạng tia ở trên nền xi măng phủ đầy bụi. Tôi ngồi xổm xuống quan sát tỉ mỉ, tuy đã trải qua một năm nhưng nhờ kinh nghiệm dày dạn của mình, tôi vẫn nhận ra đây là vết máu nhỏ xuống từ độ cao hơn một mét.
Lâm Đào thấy tôi hoài nghi liền dùng thí nghiệm benzidine tiến hành test nhanh, không ngờ dấu vết đó đúng là vết máu. Chúng tôi vội vàng dùng tăm bông lấy vật chứng, bảo Hàn Lượng lập tức chuyển đến phòng xét nghiệm ADN của Công an thành phố đế làm xét nghiệm, sau đó so sánh với ADN lấy trên xương sườn của thi thể. Nếu hai mẫu ADN này trùng khớp, vậy thì có thể khẳng định hiện trường này đích xác là hiện trường gây án. Và nếu quả là thế thì đống rác trong hiện trường có hy vọng sẽ phát huy được công dụng giúp phá án.
Khi thí nghiệm benzendine cho kết quả dương tính, mối nghi ngờ trong lòng tôi càng bùng lên mãnh liệt. Chúng tôi đã kiểm tra thi thể rất cẩn thận, khắp người nạn nhân đều không tồn tại bất kỳ vết thương hở nào. Đã không có vết thương hở thì máu chảy ra từ đâu? Lẽ nào đây là máu của hung thủ? Nếu là máu của hung thủ vậy thì điều đó có nghĩa là chúng tôi đã lấy được chứng cứ trực tiếp nhất. Nhưng nếu quả thực đây là máu của nạn nhân, vậy phải giải thích ra sao? Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu tôi, tôi lập tức nghĩ đến một giả thiết.
“Ô ô ô, cái này hay, cái này hay đây!” Đại Bảo đang ngồi xổm bên đống rác, vẫn đang dọn dẹp dở thì chợt kêu lên.
Mạch suy nghĩ của tôi liền bị ngắt quãng, tôi vội vàng chạy đến chỗ Đại Bảo, hỏi: “Gì thế?”
“Cậu xem đây là cái gì này?” Đại Bảo dùng kẹp gắp một hộp giấy rút lên.
“Hộp giấy rút mà!” Tôi nói, “Sao anh biết hộp giấy rút này đồng nhất với giấy vệ sinh trong phế quản của thi thể?”
“Tôi cũng đâu biết.” Đại Bảo nói, “Nhưng hộp giấy rút này là loại giấy rút mà siêu thị ở Bân Nguyên tự sản xuất, chắc chắn không giống với các loại giấy vệ sinh thông thường mà chúng ta vẫn thấy trên phố. Trưởng khoa Kỳ đã nói kết cấu chất xơ của loại giấy vệ sinh này rất đặc biệt, vậy thì khả năng nó được lấy ra từ hộp giấy rút này rất cao.”
Tôi nghĩ đi nghĩ lại, thấy Đại Bảo nói cũng có lý, liền hỏi: “Trong đống rác còn có gì nữa không?”
“Có vài thứ linh tinh như ga trải giường, chai bia, vải bạt... Toàn là đồ dùng sinh hoạt cơ bản.” Đại Bảo đáp, “Ngoài ra còn có mấy lọ dưa muối chưa ăn hết, giờ đã mốc meo, khô quắt cả rồi.”
“Rõ ràng đây không phải những đồ mà Lương Văn để lại.” Tôi nói, “Chứng tỏ thực sự đã có người từng ‘tạm trú’ ở đây. Vậy thì rất có khả năng phán đoán của Đại Bảo là chính xác. Nhanh lên, lập tức đi siêu thị tìm loại giấy rút này, sau đó mang đến chỗ Trưởng khoa Kỳ, nhờ cô ấy kiểm tra giúp.”
Tất cả các xét nghiệm đều có kết quả ngay trong buổi chiều. Lúc đó chúng tôi mới biết quyết định đi khám nghiệm căn nhà nhỏ của Lương Văn sáng suốt biết chừng nào.
Nghe nói bộ phận điều tra cũng hoàn thành cơ bản công tác điều tra lai lịch của nạn nhân, có khả năng họ đã tìm thấy một vài đối tượng nghi là bố mẹ của nạn nhân, sau đó lấy máu để tiến hành giám định quan hệ ruột thịt. Trước khi có kết quả giám định, chúng tôi đã tập trung đầy đủ ở văn phòng tổ chuyên án nghe phân tích tình hình.
“Sau khi khám nghiệm căn nhà nhỏ của Lương Văn, chúng tôi tìm thấy vài giọt máu, qua xét nghiệm ADN thì xác định đây là máu của nạn nhân. Bởi vậy căn nhà đó chính là hiện trường gây án.” Tôi nói, “Phần tử phạm tội lấy nơi này làm cứ điểm, dùng phương pháp nào đó khiến nạn nhân tử vong, sau đó nhét vào trong tủ sắt, rồi ngụy trang tủ sắt thành tủ điện cao thế, chuyển tủ sắt đến chân cột điện. Đây chính là toàn bộ quá trình gây án. Tại hiện trường, chúng tôi phát hiện thấy một hộp giấy rút, sau khi đối chiếu với loại giấy bán ở siêu thị thì xác định thành phần chất xơ của loại giấy vệ sinh trong hộp giấy rút đồng nhất cao độ với thành phần chất xơ trong phế quản của nạn nhân. Nạn nhân hít loại giấy vệ sinh này vào phế quản gây ngạt thở, và đây chính là nguyên nhân dẫn đến tử vong. Vì loại giấy vệ sinh này là sản phẩm do chuỗi siêu thị Linh Long ở thành phố Bân Nguyên tự sản xuất cho nên chúng tôi đã tiến hành điều tra năm cửa hàng của Linh Long trên khắp thành phố, đặc biệt là siêu thị ở gần hiện trường vụ án nhất. Tuy thời gian xảy ra án mạng cách đây đã lâu, nhưng may mà siêu thị vẫn giữ lại tất cả các video của camera giám sát cho nên Trình Tử Nghiên và Hàn Lượng đã giúp bộ phận điều tra bằng hình ảnh của thành phố lấy tất cả số video đó. Nhưng vì số lượng video quá nhiều, trải rộng trên khoảng thời gian dài, công tác điều tra hình ảnh ắt gặp nhiều khó khăn, cho nên tôi cho rằng phải đợi tìm ra lai lịch của nạn nhân, xác định được thời gian nạn nhân mất tích, sau đó căn cứ vào mốc thời gian nạn nhân mất tích lần mò tìm kiếm những người sống quanh đó từng mua hộp giấy rút ở siêu thị trong vòng vài ngày này. Như thế, đối tượng cần tìm sẽ giảm đi rất nhiều.”
“Đúng thế! Các công việc tiếp theo đều xây dựng trên cơ sở tìm thấy lai lịch của nạn nhân. Biết được lai lịch thì coi như đã phá được một nửa vụ án.” Phó giám đốc Triệu nói.
Tôi gật đầu bổ sung: “Ngoài ra, một cậu bé chừng mười hai, mười ba tuổi hẳn đã có ý thức nhận biết, cho nên tôi cho rằng hung thủ là người quen với cậu bé. Bởi vậy sau khi xác định được lai lịch của nạn nhân, chúng ta cần tiến hành điều tra sâu thêm về tất cả các mối quan hệ mâu thuẫn xã hội của cha mẹ cậu bé, từ đó khép chặt mục tiêu.”
Tôi nói xong thì có một viên cảnh sát đẩy cửa bước vào văn phòng tổ chuyên án. Chưa nhìn thấy người đã nghe thấy tiếng: “Phó giám đốc Triệu, đã xác định được lai lịch của nạn nhân, các công tác thẩm vấn có liên quan vẫn đang được tiến hành.”
“Có phải nạn nhân bị bắt cóc không?” Tôi gấp gáp hỏi.
Viên cảnh sát sững sờ giây lát rồi gật đầu đáp: “Hình như là vậy!”
Nạn nhân tên là Lương Khởi Hoa, nam, mười ba tuổi, là học sinh trung học ở Trường phổ thông Cơ sở 1 thành phố Bân Nguyên. Ngày 15 tháng 4 năm ngoái, sau khi tan học thì em không về nhà nữa. Bố mẹ em hỏi thầy giáo, đồng thời xem camera giám sát ở trường thì biết Lương Khởi Hoa ra khỏi trường đúng giờ sau khi tan học. Bố mẹ của cậu bé là người vô tâm, lại cho rằng chắc chắn cậu bé sang nhà bạn chơi nên không để ý, liền cùng bạn bè tiếp tục đánh mạt chược suốt đêm. Vì làm lỡ thời cơ giăng lưới tìm kiếm nên cảnh sát địa phương chỉ có thể phát động trường học và gia đình tìm kiếm cậu bé trong khu vực bán kính ba ki-lô-mét quanh trường, nhưng chẳng có kết quả gì. Sau đó, vụ án mất tích này được lưu mãi trong hồ sơ của cảnh sát, cậu bé Lương Khởi Hoa thì cứ như bốc hơi vậy, sống không thấy người, chết không thấy xác.
“Làm sao cậu dám khẳng định đây là vụ án bắt cóc?” Phó giám đốc Triệu hỏi viên cảnh sát điều tra.
Tôi xua tay ra hiệu để tôi nói trước, rồi bảo: “Khi nãy tôi đã hiểu hết rồi. Nguyên nhân tử vong của nạn nhân là do giấy vệ sinh làm tắc nghẽn đường thở. Vậy thì giấy vệ sinh được hít vào phế quản bằng cách nào? Thi thể không hề có dấu vết bị tổn thương, vậy mấy giọt máu kia chảy từ đâu ra?”
“Máu mũi!” Đại Bảo giơ tay nói to.
“Anh nói đúng!” Tôi cười khen, “Kết hợp hai thắc mắc này lại với nhau là chúng ta có ngay đáp án. Không biết vì nguyên nhân gì mà Lương Khởi Hoa lại bị chảy máu mũi, hung thủ bèn dùng giấy vệ sinh nhét vào lỗ mũi cậu bé. Lúc này xảy ra sự cố bất ngờ nào đó khiến Lương Khởi Hoa hít cả nhúm giấy vệ sinh vào đường thở, dẫn đến tình trạng ngạt thở, rồi tử vong. Đây là tình huống mà hung thủ không lường trước được, bởi vậy hắn chỉ có thể nghĩ ra phương pháp vứt xác không hề an toàn một chút nào.”
“Ý anh nói hung thủ không cố ý khiến nạn nhân tử vong?” Phó giám đốc Triệu hỏi.
Tôi nói: “Muốn sát hại một học sinh trung học, hung thủ có hàng trăm cách, rõ ràng cách chết của nạn nhân giống tình huống bất ngờ hơn.”
“Đúng thế!” Viên cảnh sát điều tra khẳng định, “Qua điều tra thì phát hiện thực ra vào đêm cậu bé Lương Khởi Hoa mất tích thì có một cuộc điện thoại từ máy cố định gọi đến máy di động của Lương Siêu, tức bố cậu bé Lương Khởi Hoa, nhưng Lương Siêu đang mải chơi mạt chược nên không nhận điện thoại. Sáng hôm sau, lúc Lương Siêu theo dõi video giám sát tại trường học con trai, thì lại nhận được cuộc điện thoại đến từ số máy giống với số máy gọi nhỡ ngày hôm qua. Kẻ gọi điện thoại đến chỉ nói một câu: “Con trai mày đang ở trong tay tao, đợi điện thoại của tao, tao sẽ nói cho mày biết thời gian và địa điểm giao tiền”, sau đó thì tắt máy. Lúc đó Lương Siêu lập tức báo với cảnh sát. Cảnh sát bí mật tiến hành theo dõi các cuộc gọi từ máy bàn, nhưng không có kết quả gì. Hơn nữa cũng không có ai gọi điện đến đòi tiền chuộc nữa. Vì Lương Siêu có rất nhiều kẻ thù, bọn chúng đều muốn đứng nhìn người khác gặp nạn, bởi thế Lương Siêu cho rằng đây chỉ trò đùa ác của ai đó. Địa điểm đặt số máy bàn này thực ra chỉ cách nơi xảy ra án mạng hai cây số. Đáng tiếc là sau này tuy phạm vi tìm kiếm đã bao trùm cả hiện trường gây án, nhưng vẫn không ai chú ý đến chiếc tủ sắt được ngụy trang thành tủ điện cao thế kia.”
“Cậu bảo Lương Siêu có rất nhiều kẻ thù?” Tôi hỏi.
Viên cảnh sát điều tra gật đầu, nói: “Lương Siêu hành nghề cho vay lãi, đây là một cách hút vốn đầu tư phi pháp, thường thấy nhiều trong quần chúng nhân dân. Nhưng sau này anh ta bị phá sản, nợ đầm đìa khắp nơi. Căn cứ vào điều tra của chúng tôi thì Lương Siêu đang vay nợ hơn một trăm người. Vả lại trong số hơn một trăm người này thì một nửa là bạn bè, thân thích của anh ta. Có điều Lương Siêu cũng chẳng hề lo nghĩ về món nợ khổng lồ đó, cứ có tiền là tiêu, lười chảy thây chẳng chịu làm gì.”
“Vậy thì phạm vi điều tra là các chủ nợ kia rồi!” Phó giám đốc Triệu nói, “Không cố ý giết người; bắt cóc một đứa trẻ yếu ớt; lại còn đa số chủ nợ là bạn bè, thân thích... Với các tình tiết này thì xem ra khả năng hung thủ là các chủ nợ tương đối cao.”
“Hơn một trăm đối tượng, muốn điều tra hết cũng cần không ít thời gian.” Viên cảnh sát điều tra lo lắng.
“Không cần bao nhiêu thời gian đâu! Chỉ một buổi chiều là có thể phá án.” Giọng Hàn Lượng chợt vang lên.
Hàn Lượng bước vào văn phòng tố chuyên án, sau lưng cậu ta là Trình Tử Nghiên đang cầm theo máy tính xách tay. Hàn Lượng làm động tác tay “xin mời”, ra hiệu cho Trình Tử Nghiên trình bày với chúng tôi kết quả công việc điều tra bằng hình ảnh.
Trình Tử Nghiên cất giọng nhỏ nhẹ như mọi khi: “Căn cứ vào tình tiết đứa trẻ mất tích vào ngày 15 tháng 4, chúng tôi tiến hành phân tích và nghiên cứu các video từ camera giám sát đặt tại siêu thị Linh Long trong khoảng thời gian ba ngày trước và sau thời điểm mất tích. Sau khi phân tích, phán đoán, chúng tôi khoanh vùng 107 ảnh rõ nét cắt từ các video giám sát. Những hình cắt này đều nhằm vào đối tượng mua hộp giấy rút ở cửa siêu thị Linh Long trong ba ngày này. Khi nãy chúng tôi đến nhà Lương Siêu, yêu cầu vợ chồng Lương Siêu nhận diện người quen từ 107 bức ảnh. Sau khi quan sát, họ xác nhận kẻ này có mâu thuẫn nợ nần với Lương Siêu.”
Trình Tử nghiên phóng to một hình ảnh cắt từ video clip lên màn hình máy vi tính. Trong ảnh là khuôn mặt của một người đàn ông trung niên, thời gian hiển thị là 8 giờ 12 phút 39 giây ngày 15 tháng 4 năm ngoái.
4
Theo lời khai của Lương Siêu, trong số 107 đối tượng xuất hiện trong 107 bức ảnh này thì anh ta chỉ quen một người tên là Văn Hóa. Tính theo thứ bậc quan hệ họ hàng, Văn Hóa là chồng của dì họ Lương Khởi Hoa. Qua kỹ thuật điều tra bằng hình ảnh có thể phán đoán, lần này Văn Hóa đi siêu thị không chỉ mua hộp giấy rút mà còn mua một vài hàng tiêu dùng như bia, bánh quy. Những đồ vật này khá trùng khớp với rác để lại tại hiện trường. Chính vì vậy, Văn Hóa đã nổi trên mặt nước và trở thành đối tượng tình nghi quan trọng.
Nhưng vụ án đã xảy ra từ một năm trước, không thể lấy được bất kỳ chứng cứ phạm tội chứng minh trực tiếp nào từ hiện trường hay thi thể, cho nên Phó giám đốc Triệu vẫn lo lắng và cân nhắc, nếu chỉ dựa vào những chứng cứ đang nắm trong tay thì anh không dám đường đột hạ lệnh bắt người. Nhưng hễ đánh rắn là động cỏ, gã Văn Hóa này chắc chắn sẽ chuẩn bị sẵn tâm lý ứng phó, không thẩm vấn được gì đồng nghĩa với việc vụ án này sẽ đầu voi đuôi chuột mà dần chìm vào quên lãng.
Tổ chuyên án lần nữa rơi vào trạng thái im lặng.
“Chồng của dì họ à? Chẳng hiểu gã Lương Siêu này nợ cả thảy bao nhiêu tiền?” Hàn Lượng hỏi.
Câu hỏi vu vơ của Hàn Lượng bất ngờ khơi thông mạch tư duy của mọi người.
“Tiền vốn là hai mươi vạn Nhân dân tệ.” Viên cảnh sát điều tra nói, “Còn về phần lãi thì thời gian dài quá, chưa tính ra con số cụ thể.”
“Hai mươi vạn tệ thôi à, cũng đâu nhiều đến nỗi phải giết người nhỉ?” Hàn Lượng nói.
“Hai mươi vạn tệ mà còn không nhiều? Bằng cả mấy năm tiền lương của tôi đấy!” Đại Bảo sửng sốt, “Hơn nữa lúc nãy cậu không có mặt ở đây, cậu Tần Minh đã phân tích rồi, cái chết của Lương Khởi Hoa chỉ là tai nạn bất ngờ, hung thủ không cố ý sát hại đứa trẻ đó.”
“Sao lại chưa thể tính rõ tiền lãi?” Tôi gạn hỏi.
“Các điều khoản hợp đồng rất phức tạp.” Viên cảnh sát điều tra gãi đầu nói, “Lúc chúng tôi đi điều tra, thấy bản hợp đồng viết tay năm đó của họ, tôi còn chụp ảnh lại, nhưng kỹ năng tính toán của tôi không tốt lắm, lại không hiểu các điều khoản của họ nên chưa tính được con số cụ thể. Các anh nhìn xem có hiểu gì không.”
“Chữ viết tay sao?” Lâm Đào nhảy dựng lên, “Có điều kiện vật chứng tốt như thế sao không lấy ra từ sớm?”
Tôi hiểu ý của Lâm Đào, nên bảo viên cảnh sát không cần quan tâm đến điều khoản trong hợp đồng mà gửi ảnh chụp bản họp đồng viết tay đó vào Wechat của Lâm Đào, sau đó Lâm Đào gửi ảnh chụp cho anh Ngô ở Sở Công an tỉnh để tiến hành phân tích.
“Anh chắc chắn bản hợp đồng đó do chính tay Văn Hóa viết sao?” Tôi hỏi.
“Lương Siêu nói vậy, theo quy tắc của anh ta, ai đến góp vốn thì đều phải soạn hợp đồng viết tay.” Viên cảnh sát nói, “Lương Siêu thừa nhận năm đó chính Văn Hóa mang tiền đến, cho nên hợp đồng này là do chính tay Văn Hóa viết ra.”
“Vậy thì chúng ta chỉ còn việc ngồi yên đợi tin tức của anh Ngô.” Tôi nói.
“Không thể ngồi yên được, trước tiên phải cử đội trọng án đến khống chế Văn Hóa.” Phó giám đốc Triệu sốt ruột, “Đề phòng hắn bỏ trốn.”
Khoảng thời gian chờ đợi bao giờ cũng trôi rất chậm chạp, chúng tôi ngồi ở văn phòng tổ chuyên án, nhìn sắc trời dần dần chuyển tối, mãi lâu sau anh Ngô mới gọi điện thoại đến.
Lâm Đào nhận điện thoại, vẻ mặt cậu ta căng thẳng, sau đó ủ rũ nói: “Anh Ngô có kết quả giám định chữ viết rồi, căn cứ vào hình thái chữ viết trên tủ sắt và chữ viết trên hợp đồng thì có thể loại trừ khả năng dòng chữ trên tủ sắt là do Văn Hóa viết.”
“Loại trừ rồi sao? Vậy có thể ngụy trang chữ viết không?” Phó giám đốc Triệu vội vàng hỏi.
Mọi người buồn rầu, lòng ai nấy đều nguội lạnh.
“Không thể!” Lâm Đào đáp, “Giám định chữ viết là công việc chuyên phát hiện ra những mánh lới nhỏ này. Dưới con mắt của các chuyên gia giám định chữ viết, bất kể anh ngụy trang giỏi đến mức nào, họ đều có thể phát hiện ra những điểm giống nhau. Anh Ngô là chuyên gia giám định chữ viết nổi tiếng cả nước, chắc chắn không giám định sai đâu.”
“Không sao, chúng ta đã bỏ quên một vấn đề.” Trong đầu tôi đã có sẵn phỏng đoán, nên nói tiếp, “Vụ án này không thể do một mình Văn Hóa thực hiện. Tuy chiếc tủ sắt kia chỉ nặng chừng 30 ki-lô-gam nhưng thể tích của nó khá lớn, một người khó mà di chuyển nó đi xa với khoảng cách 500 mét để tìm cột điện ngụy trang thành tủ điện cao thế. Nhưng nếu hai người cùng khiêng thì đơn giản hơn nhiều. Thêm vào đó, hình ảnh trong video clip của Văn Hóa mà nhóm Trình Tử Nghiên lấy được từ camera giám sát là vào buổi tối ngày 15, vào thời điểm đó Lương Khởi Hoa đã bị khống chế. Nếu một mình Văn Hóa gây án thì làm sao anh ta có thể bỏ mặc con tin, rời khỏi đó đi siêu thị mua hàng gia dụng được chứ?”
“Đúng thế! Trên tủ sắt là bút tích của một người khác.” Phó giám đốc Triệu nói, “Chỉ cần xác nhận bút tích thì tổ điều tra chúng tôi sẽ tìm ra mối quan hệ giữa hai người này và xác định chứng cứ.”
“Xét theo góc độ tâm lý gây án thì người còn lại có khả năng là người thân hoặc bạn thân của Văn Hóa, người này có thể làm nghề gì đó liên quan đến thợ điện.” Tôi nói, “Sau khi tổ điều tra tìm thấy manh mối thì đừng rút dây động rừng, trước tiên tìm cách lấy được bút tích của kẻ đó đã.”
“Tối nay anh Ngô sẽ trực ở văn phòng, các anh có kết quả một cái là gửi đến Sở Công an tỉnh để anh ấy tiến hành so sánh ngay.” Lâm Đào nói, “Chúng tôi còn tiếp tục thức nữa thì chết mất, cho nên chúng tôi sẽ đợi tin tức tốt lành của các anh vào sáng mai.”
Sáu giờ sáng hôm sau, tôi nhận được điện thoại thông báo đã phá được án, sau đó tôi tắt điện thoại, tiếp tục vùi đầu ngủ tiếp. Mãi đến 10 giờ trưa, tôi mới gọi đồng nghiệp dậy và trở về thành phố.
“Theo lời khai của Văn Hóa thì năm năm trước, anh ta thả một khoản tiền vào chỗ Lương Siêu.” Tôi nói, “Tính theo lãi suất thì đến năm nay Lương Siêu phải trả anh ta ba mươi vạn. Nhưng bắt đầu từ năm kia, Văn Hóa đi tìm Lương Siêu đòi tiền thì Lương Siêu bắt đầu ì ra không trả, còn mặt dày bảo muốn lấy mạng thì trả mạng chứ không có tiền trả. Văn Hóa liền làm đơn gửi lên tòa án tố cáo Lương Siêu, tòa án cũng đưa ra phán quyết nhưng việc thi hành thì chẳng tới đâu.”
“Thứ lỗi cho tôi nói thẳng, đối với những tranh chấp nợ nần dân sự thì mức độ người dân chấp hành phán quyết của tòa án thấp đến mức đáng thương.” Đại Bảo nói.
Tôi không tiếp lời Đại Bảo, chỉ thuật lại: “Chẳng may đúng lúc đó bố của Văn Hóa mắc bệnh nặng, nên anh ta cần tiền gấp. Nhưng bất kể anh ta mềm nắn rắn buông thế nào, Lương Siêu vẫn đáp trả bằng thái độ vô sỉ: Chẳng phải anh đã tố cáo tôi rồi sao? Giờ có giỏi thì đừng đến tìm tôi nữa, đi mà tìm tòa án! Bị bức đến bước đường cùng, Văn Hóa cực chẳng đã nghĩ ra ý tưởng ngu ngốc. Văn Hóa và em trai anh ta là Văn Hào, một thợ điện làm việc ở thành phố Bân Nguyên, hai người họ quan sát địa hình xung quanh thành phố, tìm thấy căn nhà hoang của Lương Văn và lấy đó làm cứ điểm. Dẫu sao Văn Hóa cũng là chồng của dì họ Lương Khởi Hoa nên anh ta dễ dàng lừa Lương Khởi Hoa đến căn nhà nhỏ đó, rồi trói cậu bé lại.
“Ồ, tại thi thể nạn nhân đã hóa xác khô nên chúng ta không nhìn rõ dấu vết khống chế.” Đại Bảo tổng kết.
Tôi nói tiếp: “Khi Vãn Hóa đi mua đồ dùng sinh hoạt gia đình và gọi điện thoại tống tiền thì Văn Hào ở nhà trông chừng Lương Khởi Hoa. Vì Lương Khởi Hoa không quen biết Văn Hào nên có lẽ cậu bé thấy sợ hãi và bắt đầu gào khóc. Chúng ta đều biết lúc đó hiện trường vụ án vẫn còn là một thị trấn nhỏ khá sầm uất. Thế là Văn Hào vội vàng bịt mũi và mồm của Lương Khởi Hoa, đương nhiên cũng có thể anh ta còn đánh đập cậu bé, nhưng đương sự không thừa nhận. Động tác này khiến niêm mạc mũi của Lương Khởi Hoa bị tổn thương, gây xuất huyết. Khi Văn Hóa quay lại, anh ta liền lấy giấy vệ sinh nhét vào mũi cậu bé để cầm máu. Máu được cầm thì mọi chuyện lại bình yên vô sự. Vì đêm hôm đó không gọi được điện thoại nên ba người đều thức trắng, chẳng ai ngủ cả. Sáng ngày 16, Văn Hóa tiếp tục chạy đi gọi điện thoại. Mà lúc này mũi của Lương Khởi Hoa lại bắt đầu chảy máu. Văn Hào bực bội lấy giấy vệ sinh nhét cả hai lỗ mũi của cậu bé. vì anh ta nhét quá sâu nên cậu bé thấy đau, bắt đầu kêu khóc. Văn Hào không biết làm thế nào lại dùng tay bị mồm Lương Khởi Hoa. Trong lúc giãy giụa, Lương Khởi Hoa đã hít cả nhúm giấy vệ sinh vào khí quản, dẫn đến ngạt thở và tử vong. Khi Văn Hóa quay về, thấy cảnh tượng đó, anh ta sợ ngây người, vốn dĩ anh ta chỉ định dùng Lương Khởi Hoa để đổi lấy số tiền mình đã đưa cho Lương Siêu, nào ngờ lại gây ra tai họa tày trời thế này. Hai anh em anh ta đành phải nghĩ cách giấu xác, câu chuyện về sau thì chúng ta đều biết cả rồi đấy.”
“Nét chữ của Văn Hào giống hệt nét chữ viết trên tủ sắt, hai kẻ tình nghi đều đã thừa nhận hành vi phạm tội của mình.” Lâm Đào nói.
“Lại phá thêm được một vụ án nữa. Chúng ta giỏi quá!” Đại Bảo vỗ tay, “Nhưng hai anh em nhà kia có bị xử tử hình vì tội bắt cóc trẻ em không nhỉ?”
“Chắc không đâu!” Trình Tử Nghiên nói, “Thực ra hai anh em họ cũng đáng thương, bị Lương Siêu bức vào bước đường cùng mới dẫn đến hành động ngu xuẩn như vậy.”
“Vì Văn Hóa không có hành vi bắt cóc tống tiền cụ thể.” Tôi nói, “Hơn nữa cái chết của Lương Khởi Hoa là sự cố ngoài ý muốn giống như chúng ta phán đoán từ đầu, cho nên hai anh em họ sẽ không phải nhận mức án nặng nề, nhưng tội danh giam giữ người trái phép và vô ý gây chết người chắc chắn không thể nào thoát được.”
“Dù thông cảm với hoàn cảnh của họ đến đâu thì cũng không thể tha thứ cho hành vi ra tay với một đứa trẻ của họ.” Trần Thi Vũ phẫn nội, “Dù rằng bố cậu bé rất đáng ghét nhưng cậu bé hoàn toàn vô tội.”
“Báo đài đều đưa tin về vụ án này, coi như dạy cho Lương Siêu và những chủ nợ khác một bài học.” Lâm Đào nói, “Chúng ta thực sự cần một xã hội trung thực và đáng tin cậy, chỉ có lòng tin mới tạo ra một xã hội hài hòa.”
Tôi gật đầu tán thành: “Tóm lại bất kể xuất phát từ nguyên nhân gì, chúng ta cần phải loại trừ mầm mống cái ác nảy nở từ trong trứng nước. Bởi vì bất kể nhân tố nào cũng đều có khả năng phóng đại cái ác mà mình đã làm, thậm chí còn vượt xa sức tường tượng của chúng ta.”
“Tối qua ngủ ngon quá! Hôm nay có nên tìm việc gì mà làm không nhỉ?” Đại Bảo hưng phấn.
Lâm Đào nghe Đại Bảo nói vậy, liền vội vàng bịt miệng tôi lại, bảo: “Từ giờ trở đi, Tần Minh, cậu bị cấm nói!”
Tôi giãy ra khỏi tay Lâm Đào, cười bảo: “Biết rồi, tôi không nói là được chứ gì! Nhưng hôm nay chúng ta cũng không rảnh đâu. Bốn vụ án liên hoàn xảy ra ở Long Phiên vẫn chưa có manh mối gì. Chiều nay hẹn gặp nhau ở văn phòng tổ chuyên án. Chúng ta đi nghe xem kết luận của mười mấy nhóm điều tra như thế nào, biết đâu lại tìm thấy manh mối.”
Từ khi vụ án đầu tiên xảy ra cho đến nay cũng đã một, hai tháng. Thời tiết giao mùa khiến người ta dễ cảm thấy buồn ngủ như bây giờ mà hàng trăm cảnh sát hình sự của tổ chuyên án chưa phút giây nào gỡ bỏ được áp lực đè nặng lên người. Thời gian càng dài càng mài mòn nhuệ khí, càng làm cơ thể mệt mỏi, kiệt quệ cực độ. Không ít cánh sát vì thức đêm trường kỳ khiến sức đề kháng yếu đi và đã ngã bệnh, nhưng vì lực lượng cảnh sát quá mỏng nên dù đang ốm bệnh vẫn phải gắng gượng vào vị trí thực hiện nhiệm vụ.
Chúng tôi nhìn vẻ rệu rã của các anh em tổ chuyên án mà vô cớ thấy đau lòng.
Giống như các cuộc họp chuyên án diễn ra hàng tuần khác, mười mấy người phụ trách các nhóm điều tra lần lượt trình bày các thu hoạch của nhóm mình.
Thực ra ngay từ khi bước vào văn phòng tổ chuyên án, tôi đã biết tuần này chẳng có bao nhiêu thu hoạch. Các thành viên tổ điều tra vẫn thực hiện nhiệm vụ được phân công từ lần trước, vừa điều tra mối quan hệ chung giữa những nạn nhân vừa điều tra quỹ tích hành động trước khi mất tích của họ. Sau một tuần điều tra về quỹ tích hoạt động của bốn nạn nhân, những gì có thể điều tra đều điều tra hết rồi, những gì chưa điều tra ra e rằng có điều tra thêm nữa cũng chẳng thu hoạch được hơn. Còn về phần điều tra mối quan hệ mâu thuẫn xã hội chung giữa bốn người này thì vẫn không hề có bất kỳ kết quả nào.
Tôi ngồi trong góc phòng họp, nghe họ nói mà hiu hiu buồn ngủ.
Nhóm điều tra thứ năm bắt đầu báo cáo: “Trong tuần này, nhóm chúng tôi vẫn tiến hành điều tra quỹ tích hoạt động của Cảnh Linh Xán trước khi anh ta mất tích. Mấy ngày trước khi anh ta mất tích, vì mới mãn hạn tù nên anh ta liên tục đi tìm việc. Chúng tôi đã điều tra từng công ty mà anh ta đến ứng tuyển, nhưng anh ta không được công ty nào tuyển dụng, bởi vậy họ không hề có bất kỳ mối quan hệ nào với anh ta.”
Tôi vẫn đang trong trạng thái mơ mơ màng màng buồn ngủ.
“Chúng tôi cũng cầm ảnh của Cảnh Linh Xán, điều tra men theo tuyến đường anh ta đi tìm việc. Điều duy nhất có thể nói không phù hợp với tình hình bình thường chính là câu chuyện mà một huấn luyện viên thể hình kể với chúng tôi.” Viên cảnh sát nói tiếp, “Có lẽ là vào hôm Cảnh Linh Xán mất tích, sau khi anh ta đến ứng tuyển ở công ty Trung Cường mà không có kết quả, lúc ra về anh ta đi ngang qua một quầy bán vé xổ số nhỏ ở tầng trệt tòa nhà Trung Cường thành phố Long Phiên, anh ta liền mua mấy tấm vé số. Sau khi ra khỏi quầy bán vé số, vị huấn luyện viên thể hình này liền mời chào anh ta mua thẻ tập thể hình. Vì thái độ của Cảnh Linh Xán lúc đó rất tồi tệ nên vị huấn luyện viên này mới có ấn tượng với anh ta. Theo phản ánh của huấn luyện viên thể hình, Cảnh Linh Xán đã đứng ở cửa quầy bán vé số nói chuyện vài câu với một thầy tướng số quái dị, dường như thầy tướng số còn đưa cho Cảnh Linh Xán thứ gì đó.”
Tôi đột ngột bừng tỉnh, vội vàng hỏi: “Thầy tướng số đó là ai? Vì sao lại đứng ở cửa quầy bán vé số?”
“Tôi cũng đã hỏi thăm chuyện này rất chi tiết.” Viên cảnh sát điều tra đáp, “Vị huấn luyện viên thể hình kia nói, thầy tướng số nọ ăn mặc rất kín cổng cao tường, không nhìn rõ mặt mũi và hình dáng, cũng chẳng biết là ai. Còn về việc thầy tướng số đó ngồi ở cửa quầy bán vé số từ bao giờ, thì chẳng ai chú ý. Tôi lại hỏi ông chủ quầy bán vé số, ông ta bảo chẳng gặp thầy tướng số nào cả. Chúng tôi đứng canh ở cửa quầy bán vé số, hỏi những nhân viên tan làm hay đi qua đây, đa số mọi người đều nói không có ấn tượng, cũng có vài người nói hình như từng nhìn thấy thầy tướng số đó thì phải.”
“Thầy tướng số bày hàng trên phố là chuyện rất bình thường, chẳng có chứng cứ nào chứng minh thầy tướng số đó có liên quan đến vụ án này.” Lâm Đào nói.
Tôi chỉ tay về phía Hàn Lượng, sắc mặt Hàn Lượng tái nhợt, đang cúi đầu suy nghĩ gì đó.
“Các cậu quên rồi à?” Tôi nói, “Lúc Hàn Lượng gặp nguy hiểm, cậu ta đã nói gì? Nói rằng đã gặp một cao nhân, phải vậy không? Các cậu hỏi lại cậu ta mà xem.”
“Tôi đã biết đại khái chuyện gì xảy ra rồi.” Hàn Lượng chợt ngẩng đầu, nói, “Một ngày trước khi tôi gặp tai nạn, tôi cũng gặp một thầy tướng số.”
“Gặp thầy tướng số xong thì gặp nạn sao?” Đại Bảo kinh ngạc hỏi, “Trùng hợp đến mức này thì không thể gọi là tình cờ được.”
“Không chỉ vậy, thầy tướng số mà tôi gặp cũng che chắn rất kín đáo, tôi còn chẳng nhận ra kẻ đó là nam hay nữ. Giờ nhớ lại mới thấy hình như hắn còn giả giọng.” Hàn Lượng nói, “Mà việc đến khu nuôi trồng thủy sản đó cũng là do thầy tướng số bảo tôi đi.”
“Thế thì đúng rồi!” Tôi đập bàn, “Đây chính là điểm mấu chốt. Hung thủ lợi dụng chiêu bài xem tướng để dụ dỗ, lừa người bị hại đến địa điểm chỉ định.”
“Mà nơi Hàn Lượng bị lừa đến là hồ nuôi cá lóc.” Trần Thi Vũ nói, “Là hồ nuôi cá lóc đó! Điều này cũng có nghĩa là trong hồ toàn là cá lóc ăn thịt. Tôi đoán hung thủ muốn sát hại Hàn Lượng, sau đó vứt thi thể xuống hồ cho đàn cá lóc cắn xé.”
Mặt Hàn Lượng đỏ bừng, cho thấy cậu ta đang đấu tranh nội tâm kịch liệt.
Đại Bảo rùng mình ớn lạnh, hỏi: “Hàn Lượng, kẻ đó lừa cậu đến hồ cá bằng cách nào?”
Hàn Lượng không đáp, còn mọi người đều đổ dồn mắt về phía Hàn Lượng, chờ đợi câu trả lời của cậu ta. Hàn Lượng nghĩ một lát, liếc quanh một lượt, phát hiện mọi người đang nhìn mình chăm chú. Cậu ta biết rất có khả năng manh mối này chính là điểm mấu chốt giúp phá án. Nhưng tôi cũng biết nội tâm của Hàn Lượng lúc này đang đấu tranh và giằng xé mãnh liệt.
Mãi hồi lâu sau, Hàn Lượng dường như đã hạ quyết tâm, chậm rãi nói: “Thầy tướng số này nói rất nhiều thuật ngữ chuyên ngành về tướng số, tôi cũng chẳng hiểu lắm, nhưng ý đại khái là vì mẹ tôi nên tôi buộc phải trải qua kiếp nạn này. Nếu tôi vẫn vô cùng nhớ mẹ thì có thể đến nơi đó vào thời gian đó để đợi mẹ xuất hiện.”
Chúng tôi đều biết “mẹ” mà Hàn Lượng vừa nhắc đến là người mẹ đã qua đời từ lâu của cậu ta.
“Thế mà cậu cũng tin à?” Đại Bảo không thể lý giải nổi vì sao một cuốn từ điển sống như Hàn Lượng mà lại mê tín đến độ đó.
“Ban đầu tôi cũng không tin.” Hàn Lượng nói, “Nhưng thầy tướng số này không chỉ biết chuyện về mẹ tôi mà còn biết chuyện sai trái tôi từng làm trước kia. Giờ nhớ lại thì hình như kẻ đó cũng chỉ biết vài chuyện vặt vãnh nhưng tại hắn nói năng rất hùng hồn như thể thấu tỏ mọi chuyện khiến tôi cũng bị cuốn vào. Lúc đó tôi hoàn toàn tin rằng thầy tướng số này biết xem tướng thật, hơn nữa lại còn không thu tiền. Tôi nghĩ có thờ có thiêng, có kiêng có lành, dẫu sao mình cũng chẳng mất gì.”
“Vậy sao khi xảy ra chuyện cậu vẫn không nghi ngờ hắn?” Tôi hỏi.
“Tôi hoàn toàn không nghĩ đến chuyện thầy tướng số có liên quan đến tai nạn của mình.” Hàn Lượng nói, “Mà quả thực tôi bị hôn mê là do vấn đề của xe, thậm chí khi đó tôi còn thấy hối hận vì không gặp được.”
Tôi nhíu mày suy nghĩ, rồi quay sang nói với các cảnh sát điều tra đang ù ù cạc cạc không hiểu chúng tôi nói chuyện gì: “Hiện giờ không có thời gian để giải thích, có nhiều con đường để đi, nhưng giờ chúng ta buộc phải tìm ra con đường ngắn nhất.”
“Được, anh nói đi!” Giám đốc Triệu Kỳ Quốc nói.
“Hàn Lượng, vào lúc này tôi không thể chỉ nghĩ riêng cho chuyện cá nhân của cậu.” Tôi nói.
Hàn Lượng gật đầu.
Tôi nói tiếp: “Hàn Lượng từng làm một chuyện sai trái, đó là đã khiến một cô gái có bầu mà lại không chọn ở bên cô ấy , cuối cùng cô gái bị sảy thai. Vì chuyện này, cô gái đó núp dưới một tài khoản đăng ký Wechat tiến hành bình luận, đăng bài viết dài tố cáo Hàn Lượng. Nếu tôi nhớ không nhầm thì trong bài viết dài đó có nhắc đến chuyện mẹ Hàn Lượng qua đời, mà nguyên nhân qua đời sớm vẫn còn là ẩn số đáng ngờ, điều đó cũng có nghĩa là bài viết này có khả năng chính là nguyên nhân khiến phần tử phạm tội kia quyết định chọn Hàn Lượng là đối tượng ra tay tiếp theo. Nếu tôi đoán không sai thì tài khoản Wechat này cũng tùng nhắc đến những chuyện tồi tệ mà bốn người bị hại kia đã làm.”
“Để tôi kiểm tra xem sao.” Trình Tử Nghiên liền mở máy tính xách tay.
“Chuyện của Hàn Lượng là chuyện bí mật, ngoại trừ Hàn Lượng và cô gái kia thì chắc không có người thứ ba hay biết.” Tôi nói, “Chúng ta biết chuyện này cũng từ bài viết trên Wechat. Vả lại vì thực ra các phương tiện truyền thông khác chẳng hứng thú gì với câu chuyện cẩu huyết này, cũng chẳng có ý định lan truyền nó rộng rãi. Cho nên tôi cho rằng kênh có thể để lộ thông tin chính là bài viết trên Wechat kia.”
“Đã kiểm tra xong, đúng là tài khoản Wechat kia đã đăng bài viết về những chuyện tồi tệ mà bốn nạn nhân kia đã làm. Nhưng không chỉ rõ tên họ cụ thể của họ, chỉ là đăng bài viết mang tính khách quan thôi.” Trình Tử Nghiên nói.
“Không cần chỉ đích danh.” Tôi nói, “Chỉ cần kẻ nào đó để tâm tìm hiểu, đến địa điểm quanh nơi xảy ra sự việc hỏi thăm vài người là có thể hỏi được tình hình cụ thể của bốn nạn nhân kia ngay. Sau đó hắn sẽ lấy những chuyện này làm vỏ bọc, cộng thêm một vài nội dung bói toán làm mồi câu lừa người bị hại đến địa điểm gây án.”
“Đã hiểu! Lập tức điều tra tất cả những người theo dõi tài khoản này trên Wechat.” Một viên cành sát hình sự nói.
“Có tất cả 150 ngàn người theo dõi tài khoản này.” Trình Tử Nghiên nói.
Viên cảnh sát le lưỡi ngán ngẩm.
Phó giám đốc Triệu hỏi: “Có cách nào thu hẹp phạm vi điều tra không?”
Tôi nhíu mày nói: “Vì Hàn Lượng không thể xác định được độ tuổi, khẩu âm và các đặc trưng của thầy tướng số kia, thậm chí còn không thế phán đoán được giới tính là nam hay nữ, nên cách duy nhất giúp thu hẹp phạm vi điều tra chính là bản thân thân phận thầy tướng số của hắn.”
“Tìm thầy tướng số giữa 150 ngàn người sao?” Viên cảnh sát điều tra hỏi.
Tôi lắc đầu: “Kẻ này chắc chắn không phải là thầy tướng số thật sự, bởi vì hắn đang cố tình ngụy trang bản thân. Và lại tìm ra nghề nghiệp thực sự của 150 ngàn người kia đâu phải chuyện dễ.”
“Ý anh là chuyện trên mạng xã hội thì xử lý trên mạng xã hội sao?” Phó giám đốc Triệu hỏi.
Tôi nghiến răng nói: “Bất kể là đúng hay sai thì cứ làm như vậy đi. Tôi cảm thấy có thể tìm kiếm tài khoản trên mạng của những người theo dõi này xem họ có theo dõi từ khóa tướng số hay không. Nếu hắn quả thực là thầy tướng số giả mạo, lại nói được nhiều từ ngữ chuyên dùng trong tướng số học thì chứng tỏ hắn đã học những kiến thức này qua mạng. Người theo dõi cộng thêm từ khóa tướng số, bây giờ đành thử vận may với hai thông tin trên, kết quả ra sao, ai mà biết được. Nhưng chúng ta chỉ có thể thử. Nhiệm vụ này giao cho Trình Tử Nghiên, kỹ thuật phân tích số liệu của cô tốt nhất, hy vọng ngày mai cô có thể phản hồi kết quả với tổ chuyên án.”