Khi nỗi khổ vượt quá mức chịu đựng,
con người sẽ bị sự lạnh lùng và tà ác chinh phục.
− Victor Hugo −
1
“Gì cơ? Hơn năm trăm người?” Tôi giật mình, “Bây giờ người ta có hứng thú với bói toán thế cơ à?”
“Không chỉ bây giờ mà từ hàng ngàn năm trước, con người đã luôn mê mẩn bói toán.” Lâm Đào nói.
“Nếu hơn năm trăm người thì tuy đã thu hẹp được phạm vi nhưng chúng ta vẫn chưa thể nhìn thấy tia sáng hy vọng phá án.” Tôi nói.
“Còn cách nào khác không?” Trình Tử Nghiên gập máy tính lại, ngẩng đầu hỏi.
“Đừng gấp! Để tôi nghĩ đã!” Tôi nhắm mắt, cau mày suy nghĩ, lấy ngón cái day khẽ mi tâm.
Tình hình điều tra vụ án lần nữa lại đảo lộn trong đầu tôi. Tôi đã cảm thấy một cách rất chân thực rằng kẻ phạm tội sắp nổi lên mặt nước, sắp xuất hiện trước mặt chúng tôi. Nhưng vẫn còn thiếu chút nữa, tôi vẫn chưa tóm được cái đuôi của hắn.
“Nếu quả thực không xong thì đành báo cáo với Giám đốc Triệu tập trung lực lượng cảnh sát điều tra hết một lượt.” Đại Bảo nói, “Trước đây chúng ta từng xử lý vụ án phải điều tra hơn hai ngàn người cơ mà, năm trăm người này đáng là gì? Cậu đừng đánh giá thấp năng lực của bộ phận điều tra.”
“Không phải đánh giá thấp mà là họ phải liên tục tác chiến suốt thời gian dài, giờ đã kiệt sức lắm rồi.” Tôi nói, “Lúc này chúng ta phải áp dụng phương pháp tốc chiến tốc thắng.”
“Dẫu là vậy thì đó cũng không phải chuyện mà tổ kỹ thuật hình sự chúng ta phải giải quyết.” Đại Bảo nói, “Chúng ta đã cố gắng hết sức rồi.”
“Không, không, không! vẫn chưa cố gắng hết sức!” Đột nhiên tôi nghĩ đến một vấn đề, “Trong cuộc họp của tổ chuyên án ngày hôm qua, có phải đồng chí cảnh sát điều tra nói rằng thầy tướng số kia đã đưa cho Cảnh Linh Xán một vật gì đó không?”
“Có nói đến sao?” Đại Bảo hỏi, “Dẫu có đề cập thì chắc chỉ là thuận miệng nhắc đến thôi.”
“Đối với tình hình điều tra, chuyện thuận miệng nhắc đến thông thường sẽ là manh mối dễ dàng bị bỏ qua nhất.” Tôi nói, “Hàn Lượng, khi đó thầy tướng số có đưa cho cậu vật gì không?”
“Không!” Hàn Lượng đáp.
“Không sao?” Tôi nói, “Không thể có chuyện đó! Rõ ràng tôi nghe đồng chí cảnh sát điều tra đó đã nói vậy. Lẽ nào thủ đoạn gây án của hung thủ liên tục thay đổi sao?”
“Chắc chắn là có thay đổi chứ!” Lâm Đào nói, “Phương thức giết người liên hoàn không giống nhau. Phần tử tội phạm này rất có ý thức trong việc xóa dấu vết, hắn liên tục thay đổi thủ đoạn gây án là vì sợ chúng ta ghép thành chuỗi án liên hoàn.”
“Nhưng chúng ta vẫn ghép án đấy thôi!” Đại Bảo nói.
“Đợi chút, Hàn Lượng, cậu kể lại tỉ mỉ cho tôi nghe toàn bộ quá trình cậu gặp gỡ thầy tướng số đó.” Tôi nói.
Hàn Lượng nghĩ một lát rồi nói: “Toàn bộ quá trình ấy à... Vì khi đó tôi không chú ý lắm nên các chi tiết đều rất mơ hồ. Hôm đó tôi xin nghỉ phép, tôi và bố tôi cãi nhau vì chuyện của mẹ tôi, tâm trạng cực kỳ tồi tệ, nên sau đó tôi lái xe đi loanh quanh để giải tỏa bức bối. Chơi chán, tôi lái xe về nhà. Ở khu vực trồng cây xanh ven đường gần nhà tôi có một cụ già gầy quắt ăn mặc lôi thôi đang ngồi. Cụ già đội mũ rộng vành, không nhìn rõ mặt. Lúc tôi lái xe đến gần thì thấy ông ta giơ tay ra, tôi không rõ ông ta định chắn xe của tôi hay định cầu xin giúp đỡ.”
“Cụ già gầy quắt à?” Tôi hỏi, “Chẳng phải cậu bảo cậu không nhìn rõ diện mạo kẻ đó ư? Sao có thể xác định đó là một lão già?”
“Cách ăn mặc khiến tôi có cảm giác đó.” Hàn Lượng trả lời, “Vả lại sau đó lúc nói chuyện, giọng ông ta như thể cố rặn ra từng âm thanh trong cố họng vậy, tôi đoán có thể người này mắc bệnh gì đó về họng.”
“Trong những phần thân thể lộ ra ngoài, cậu có thấy tình trạng về da của kẻ đó không?” Tôi hỏi, “Không thể phán đoán được giới tính và độ tuổi thông qua giọng nói, nhưng đôi khi làn da lại chỉ dẫn cho chúng ta biết được thông tin nào đó.”
“Dạo này thời tiết thay đổi rất thất thường và hay mưa lớn.” Hàn Lượng nói, “Tôi cũng không nhớ kỹ cụ thể thời tiết hôm ấy thế nào, nhưng người đó ăn mặc rất kín đáo, đeo găng tay hở ngón, phần cơ thể để lộ ra ngoài e chỉ có mỗi mấy đầu ngón tay. Lúc đó tôi cũng không để ý tình trạng da của ông ta.”
“Cậu kể tiếp đi!” Tôi nói.
“Tôi lo là ông ta muốn nhờ mình việc gì đó nên đã dừng xe, hỏi ông ta có chuyện gì.” Hàn Lượng nói, “Người đó chỉ vào cốp xe phía sau của tôi, không nói không rằng khiến tôi thấy lạ lùng. Thế là tôi liền mở cốp ra xem. Thực ra đây là xe mới, tôi đã bỏ hòm đựng dụng cụ khám nghiệm ra ngoài nên trong cốp chẳng có gì. Sau đó ông ta run rẩy đứng dậy, bước đến chỗ cốp xe, nhìn một hồi. Nhìn chán chê, ông ta bắt đầu nói chuyện với tôi bằng chất giọng è è như cố rặn ra từ cổ họng. Ông ta nói làm đầu óc tôi như chìm trong sương mù.”
“Toàn dùng những thuật ngữ trong tướng số học sao?” Tôi hỏi.
“Đúng vậy!” Hàn Lượng đáp, “Tóm lại là nghe chẳng hiểu ông ta muốn nói nội dung gì, tuy vậy vẫn nghe ra ông ta là thầy tướng số. Thế là tôi đóng cốp xe, đuổi ông ta đi, đúng lúc này ông ta đột nhiên nói cái gì mà trong cốp xe của tôi có thứ không sạch sẽ, hỏi tôi trời tối có nhìn vào gương chiếu hậu hay không.”
“Trời ạ!” Lâm Đào bịt tai lại.
Tôi ngẫm thấy đây đúng là đoạn đáng sợ nhất trong mấy câu chuyện ma. Hồi mới bắt đầu vào nghề, tôi thường giải phẫu thi thy trong nhà xác đến 2 giờ sáng, sau đó vì phải vội vã quay trở lại hiện trường nên tôi lái xe về trước. Thầy tôi còn đang giải phẫu ở đó liền dọa rằng chớ nhìn gương chiếu hậu. Tôi hỏi vì sao, thầy nói đoạn đường này tối, lại gần nhà xác nên cẩn thận kẻo nhìn thấy trong xe có người ngồi ở hàng ghế sau. Lúc đó tôi nghe mà dựng hết tóc gáy, thầy liền phá lên cười bảo rằng dọa tôi thôi. Nhưng lúc lái xe đến hiện trường, từ đầu chí cuối tôi đều không dám nhìn vào gương chiếu hậu. Về sau tôi thường lấy câu chuyện này ra để dọa mọi người, chẳng ngờ hôm nay thầy tướng số lại dám giở chiêu này dọa Hàn Lượng.
“Tôi tưởng cậu đã nghe quen tai rồi chứ?” Tôi nói, “Vẫn thấy sợ à?”
“Tôi không sợ, cũng chẳng thèm đếm xỉa đến ông ta.” Hàn Lượng nói, “Nhưng khi tôi đang chuẩn bị lái xe đi thì thầy tướng số đó đột nhiên vọt ra một câu: Cậu không muốn biết đó là bé trai hay bé gái sao?”
“Ồ, ông ta nói về chuyện kia.” Trần Thi Vũ lạnh nhạt.
Hàn Lượng gật đầu: “Khoảng thời gian đó cũng chính là khoảng thời gian Lông Vũ thờ ơ với tôi, cho nên nghe ông ta nói vậy, tôi lập tức nghĩ đến chuyện riêng tư bị phơi bày trên Wechat. Tôi xuống xe hỏi rõ xem ý ông ta là gì. Ông ta liền nói: Cậu không biết cậu có con sao? Cậu không biết đứa bé đó đã mất rồi sao? Tôi nói tôi biết, thế thì sao? Sau đó ông ta lại dùng một loạt thuật ngữ khó hiểu nói với tôi, đại ý là đứa trẻ đó là yêu quái tu luyện đắc đạo, chuyển thế đầu thai, kết quả lại chết lãng xẹt như thế, nên nó chui vào cốp xe của tôi chờ cơ hội báo thù. Sở dĩ đến giờ tôi vẫn bình an vô sự là bởi vì mẹ tôi luôn ở bên trấn áp nó.”
“Thế mà cậu cũng tin?” Đại Bảo bưng mặt cười.
“Tôi cảm thấy người này chắc chắn đã theo dõi tôi một thời gian rồi.” Hàn Lượng nói, “Ban đầu tôi không tin, nhưng thứ nhất ông ta nói về tình trạng gần đây của tôi, đặc biệt là chuyện tôi cãi nhau với bố; thứ hai, ông ta nhắc đến mẹ tôi, cho nên tôi cũng không biết sao mình lại mê muội như vậy.”
“Đúng là cao tay.” Tôi nói, “Nếu Hàn Lượng không kể chuyện này với người khác trước khi xảy ra chuyện thì chẳng ai biết chuyện về thầy tướng số. Nhưng nếu cậu ta kể với người khác thì chẳng ai tin câu chuyện yêu quái sau cốp xe đang đòi mạng Hàn Lượng.”
“Sau đó tôi hỏi: Làm sao ông biết mẹ tôi đang bảo vệ tôi?” Hàn Lượng nói, “Ông thầy tướng số kia liền bảo ông ta có thể nhìn thấy mẹ tôi vẫn chưa tiến nhập luân hồi, vẫn luôn ở bên cạnh tôi. Nghe ông ta nói vậy tôi đã vỡ òa. Sau đó về cơ bản tôi không còn sức kháng cự lại những lời mê tín của ông ta nữa, liền gạn hỏi xem làm thế nào mới gặp được mẹ tôi. Thầy tướng số liền nói vào thời gian đó, một mình tôi hãy đến nơi đó, nằm ở trong xe. Ông ta giải thích rằng, vào thời gian đó tại nơi đó yêu quái sẽ xuất hiện và mẹ tôi cũng sẽ xuất hiện để bảo vệ tôi. Ông ta bảo tôi nằm ở ghế lái, giữa lúc nửa tỉnh nửa mơ thì chú ý nhìn vào gương chiếu hậu, ừm... những chuyện về sau các anh đều biết rồi đấy.”
“Tôi chỉ muốn biết có phải cậu thật sự nhìn thấy gì đó qua gương chiếu hậu không?” Đại Bảo cười hỏi.
Hàn Lượng lắc đầu, nói: “Lúc tôi lái xe về địa điểm đã hẹn, càng lái lại càng thấy chóng mặt, đến nơi thì cảm thấy buồn ngủ, thậm chí còn thấy ghê cổ buồn nôn, sau đó thì rơi vào trạng thái mất ý thức.”
“Thấy chưa? Nếu tôi không phát hiện ra xe của anh và kịp thời chạy đến nơi thì anh đã bị vứt xuống hồ nuôi cá rồi.” Trần Thi Vũ tự hào nói, “Xem ra đúng là tôi đã dọa cho kẻ phạm tội sợ hết hồn mà bỏ chạy.”
“Ơn cứu mạng không biết lấy gì đáp đền.” Hàn Lượng khum hai tay trêu chọc.
“Ngừng!” Lâm Đào nhảy đến trước mặt Hàn Lượng, ngăn giữa cậu ta và Trần Thi Vũ.
“Cá lóc cắn người thật à?” Hàn Lượng rùng mình.
“Sao cứ cảm thấy trạng thái mà cậu vừa mô tả giống hiện tượng trúng độc thế nhỉ?” Tôi kéo câu chuyện trở lại chủ đề chính, “Trong quá trình mà cậu kể có bỏ sót chi tiết nào không? Ví dụ như cậu đã ăn hoặc đã uống gì đó, hoặc ông ta đưa cho cậu thứ gì đó?”
“Hay giống kiểu mà trên mạng hay đồn thổi, chỉ cần vỗ vai một cái là thấy choáng váng, rồi sau đó ngoan ngoãn nghe lời?” Trình Tử Nghiên nói.
Tôi lắc đầu bào: “Chỉ là tin đồn nhảm thôi, những đối tượng này đều nhẹ dạ cả tin nên bị lừa, sau đó trở về lại ngại nói với người nhà, mới bịa ra chuyện bị vỗ vai một cái liền bảo gì nghe nấy. Thực ra không có loại thuốc nào thần kỳ như thế. Thuốc khiến người ta hôn mê buộc phải đưa vào cơ thể thông qua con đường nào đó thì mới có thể phát huy được tác dụng của thuốc.”
“Không có! Thực sự là không có! Tôi có tham ăn như Đại Bảo đâu!” Hàn Lượng nói, “Nhưng khi ông ta lại gần nhòm cốp xe của tôi thì hình như hai tay thực hiện động tác gì đó, tôi cũng không quan tâm lắm. Vì lúc ông ta nói về việc nhìn gương chiếu hậu đã thu hút toàn bộ sự chú ý của tôi.”
“Tôi có một người bạn thời tiểu học rất nghịch ngợm.” Tôi nói, “Cậu ta thường đến các cửa hàng nhỏ ăn trộm bi ve. Ăn trộm bằng cách nào? Cậu ta đeo găng tay hở ngón, sau đó giả bộ đi chọn bi ve, nhân cơ hội chủ cửa hàng không để ý liền nhét hòn bi ve vào trong găng tay, rồi luồn xuống lòng bàn tay, thế là thần không biết, quỷ không hay. Cậu vừa bảo tay thầy tướng số kia thực hiện động tác nào đó, liệu có phải giấu thứ gì đó vào xe của cậu không?”
Tôi và Lâm Đào đưa mắt nhìn nhau, Lâm Đào nói: “Khi đó tôi đã chụp ảnh toàn diện xe của Hàn Lượng, mọi người xem đi!”
Nói xong, Lâm Đào liền tìm ảnh. Chúng tôi xem đi xem lại, thì phát hiện ở giữa cốp sau của xe có một vật màu xanh lá cây.
“Thứ gì đây?” Tôi hỏi.
“Không rõ!” Hàn Lượng nhìn chằm chằm vào màn hình.
“Toi rồi! Sau đó Trung tâm bảo dưỡng xe 4S tặng cho cậu gói rửa xe miễn phí còn gì? Liệu họ có dọn mất không nhỉ?” Đại Bảo giật mình kêu lên.
Mấy người chúng tôi nhìn nhau, rồi lao xuống tầng, chạy đến nhà xe.
Hàn Lượng mở cốp sau. Xe bảy chỗ nên cốp xe cũng không to lăm. Lúc Hàn Lượng mở cốp ra, chúng tôi thấy sàn cốp sạch trơn, nhưng khi lật nệm ghế lên thì thấy một góc phía dưới nệm có vật gì đó màu xanh. Tôi vô thức lấy găng tay trong túi áo ra, đeo vào, cầm vật màu xanh lên.
“Có vẻ Trung tâm 4S này rửa xe cho cậu không được sạch sẽ lắm nhỉ!” Lâm Đào tủm tỉm.
“Vật này vốn ở trong xe cậu à?” Tôi thấy một chiếc túi nhỏ màu xanh làm bằng vải không dệt.
Hàn Lượng nhìn chằm chằm vào chiếc túi nhỏ màu xanh hồi lâu, mới nói: “Tuy là xe mới mua nhưng trong ấn tượng của tôi thì không có vật này.”
“Bên trong chẳng có gì cả, cho nên không thể là vật vốn ở trong xe mới.” Tôi nói.
“Không có gì bên trong có thể chứng tỏ điều gì?” Đại Bảo thắc mắc.
“Không có gì bên trong mới chứng tỏ được vấn đề.” Tôi nói, “Lựa chọn chiếc túi làm bằng vải không dệt, vừa dễ thoát khí lại vừa ngấm nước chắc chắn phải có dụng tâm riêng. Tôi cảm thấy có khả năng đây chính là con đường mà hung thủ đầu độc Hàn Lượng, chúng ta mau mang nó đến phòng hóa nghiệm để tiến hành xét nghiệm.”
“Là nhôm photphua!” Anh Triệu, Trưởng khoa xét nghiệm vật lý và hóa học đưa ra kết luận, “Ngay từ khi bắt đầu nhìn thấy vụn xám vi lượng còn sót lại trong túi không dệt, tôi đã cảm thấy đó là bột của nhôm photphua.”
“Liệu tại hiện trường của bốn nạn nhân trước có thứ tương tự như vậy không? Hay nhân viên điều tra chúng ta đã bỏ qua mất nhỉ?” Tôi hỏi.
Đại Bảo gật đầu nói: “Loại túi vải này quả thật quá thường thấy. Rất nhiều đồ đều được đựng trong loại túi này để bảo vệ bề mặt, thậm chí túi đựng giày hiện nay cũng dùng loại túi bằng vải không dệt này. Nếu chất này có thể bay hơi thì cho dù cảnh sát điều tra tìm thấy túi vải đó ở hiện trường cũng sẽ bỏ qua nó bởi vì bên trong trống trơn chẳng có gì.”
“Trong vụ án đầu tiên, hiện trường tử vong của Tô Thi có dấu vết vật lộn, rõ ràng cô ta không bị trúng độc nhôm photphua.” Tôi nói, “Các hiện trường về sau đều có điểm chung, đó là nạn nhân hôn mê rồi tử vong ở trong xe hoặc là ở trong căn phòng nhỏ, nói chung đều là trong các không gian khép kín. Mà không gian khép kín chính là ‘điều kiện đủ’ để nạn nhân bị trúng độc thể khí. Sao trước đây chúng ta không nghĩ đến điều này nhỉ? Hung thủ rút ra được bài học ngay từ vụ án đầu tiên, cho nên những vụ án về sau hắn liền nâng cấp thủ đoạn. Tình hình này cũng rất thường thấy mà.”
“Tôi đã đề nghị với bộ phận điều tra của Công an thành phố tiến hành điều tra lại môi trường khép kín của hiện trường ba vụ án kia, đồng thời tiến hành kiểm đếm những vật chứng thu thập được lúc trước.” Lâm Đào nói, “Tôi đoán rằng sẽ tìm thấy túi đựng nhôm photphua đặt ở ba nơi kia nhanh thôi. Chỉ đáng tiếc là chiếc túi vải không dệt không hề có đặc trưng gì, hoàn toàn không có cách nào tra được nguồn gốc xuất xứ của nó.”
“Nhôm photphua sao? Hình như trước đây anh từng nói về chất này.” Hàn Lượng nói.
“Đúng thế, trước đây có một vụ án bị trúng độc cacbon điôxít, tôi từng nghi ngờ là trúng độc photphit.” Tôi nói, “Trúng độc photphit là loại trúng độc thể khí tương đối thường gặp, tuyệt đại đa số trường hợp trúng độc photphit đều là sau vụ gặt, họ giết côn trùng nên xảy ra trúng độc ngoài ý muốn. Nhưng chiếc túi vải không dệt này thì không đơn giản như vậy, rõ ràng đây không phải trúng độc ngoài ý muốn.”
“Nhôm photphua gặp nước trong không khí thì sẽ biến thành photphit không mùi.” Đại Bảo nói, “Chất này gây ghê cổ, buồn nôn, chóng mặt, thậm chí mất ý thức và tử vong.”
“Nếu nạn nhân bị trúng độc photphit thì chúng ta có thể xét nghiệm được thành phần photphit trong máu của nạn nhân.” Trưởng khoa Triệu nói, “Nhưng trong mấy vụ án trước của các anh, chúng tôi không hề phát hiện thấy thành phần photphit có trong máu của những nạn nhân mà các anh đưa đến.”
“Nếu trong cơ thể chỉ có một hàm lượng nhỏ, đủ khiến nạn nhân xuất hiện triệu chứng khó chịu và mất ý thức thì vẫn có thể thoát khỏi sàng lọc kiểm tra xét nghiệm phổ thông.” Tôi nói, “Vì dẫu sao mấy nạn nhân này không phải chết vì trúng độc. Trúng độc chỉ là một điều kiện tiên quyết để giết người, giúp hung thủ ra tay thuận tiện hơn mà thôi.”
“Khiến người ta mất ý thức, mất khả năng kháng cự, nhưng lại không làm họ chết, đã thế còn không để phát hiện ra manh mối thông qua xét nghiệm vật lý và hóa học. Muốn đạt được điều này thì cần phải tính toán hàm lượng vô cùng chính xác.” Hàn Lượng tỏ vẻ sợ hãi sau tai nạn.
“Phải căn cứ vào độ lớn của không gian khép kín tại hiện trường và thể trọng của người muốn đầu độc mới tính chính xác được hàm lượng cần dùng là bao nhiêu.” Tôi nói, “Người thường tuyệt đối không thể thực hiện được phép tính này.”
“Đúng thế, cho dù là tôi cũng chưa dám chắc rằng mình tính chuẩn.” Trưởng khoa Triệu nói, “Phần tử tội phạm này tuyệt đối là cao thủ trong ngành hóa học và độc chất học.”
“Không chỉ vậy, hắn còn có điều kiện tiếp xúc với nhôm photphua.” Tôi nói, “Nếu là vậy thì người này không chỉ có nền tảng học vấn về hóa học mà còn có bối cảnh công tác tại các nhà máy hóa chất. Ngoài ra, động tác làm đối phương mất khả năng kháng cự, rồi mới tiến hành sát hại chứng tỏ khả năng khống chế đối thủ của người này yếu, nhưng suy nghĩ lại vô cùng thận trọng, kín kẽ. Trong các vụ án mà chúng ta từng phá giải trước kia, khi đối tượng không tự tin với lực khống chế của mình, thậm chí còn không dám chắc mình có thể giành phần thắng trong cuộc đấu với một cô gái yếu ớt không có bao nhiêu sức kháng cự như Tô Thi thì thông thường đối tượng đó rất có khả năng là phụ nữ.”
“Phụ nữ?” Hàn Lượng kêu lên, nhưng ngay sau đó liền ngừng lại, suy nghĩ, rồi nói, “Anh không nói thì tôi cũng không nghĩ, nhưng nói rồi tôi lại thấy đúng là có khả năng thầy tướng số kia là nữ.”
“Vì sao?” Đại Bảo hỏi.
Hàn Lượng nói: “Tôi quen biết nhiều phụ nữ nên có kinh nghiệm. Giờ nghĩ lại mới thấy người đó mặc một chiếc áo rất rộng, thực ra là để che giấu phần ngực vồng lên. Tuy cô ta cố tình giả giọng, nhưng luồng hơi phát ra âm thanh rất mỏng và yếu.”
“Trong số năm trăm người mà chúng ta lọc ra trên Wechat lúc trước, hãy tập trung tìm kiếm những đối tượng là nữ giới, có nền tảng học vấn về ngành hóa, có bối cảnh công việc trong nhà máy hóa chất.” Tôi nói, “Có lẽ hung thù sẽ nổi lên mặt nước nhanh thôi.”
“Tôi đã truyền đạt lại thông tin, đồng thời sẽ giúp đỡ cảnh sát thành phố điều tra, phân tích và phán đoán các thông tin.” Trình Tử Nghiên gập máy tính xách tay lại, nói một cách hưng phấn.
2
Trên màn hình máy tính của tổ chuyên án có ba bức ảnh hộ chiếu lần lượt xếp theo hàng ngang.
“Đây là ba đối tượng tình nghi trọng điểm được sàng lọc từ danh sách năm trăm kẻ khả nghi ban đầu theo thông tin nghề nghiệp như Trưởng khoa Tần Minh yêu cầu.” Trình Tử Nghiên đúng trước máy chiếu, biểu hiện còn non nớt, ngượng ngùng, “Bức ảnh đầu tiên là một người đàn ông.”
“Có lẽ đối tượng là nữ.” Tôi cắt ngang, “Phân tích lúc trước của chúng tôi là vậy, cho nên trường hợp này có thể pass.”
“Ô la la, giỏi quá, siêu sao quá, lại còn bắn cả tiếng Anh nữa chứ!” Đại Bảo chế nhạo tôi, “Trình độ tiếng Anh của cậu lên level bao nhiêu rồi?”
Tôi lườm Đại Bảo, rồi nói tiếp: “Tôi tin chắc rằng hung thủ là nữ.”
Trình Tử Nghiên gật đầu, trỏ bút trình chiếu sang bức ảnh tiếp theo, rồi nói: “Để đảm bảo không xảy ra sai sót gì, nên chúng tôi không giới hạn giới tính trong lúc lọc thông tin. Người thứ hai tên là Cổ Linh, nữ, ba mươi tư tuổi. Cô ta là Giám đốc kinh doanh của nhà máy hóa chất quốc doanh ở thành phố Long Phiên. Nghe nói cô ta là tiến sĩ đi du học ở nước ngoài về, là dân ngoại tỉnh, làm việc và sống một mình tại thành phố Long Phiên.”
Tôi nhìn ảnh thẻ của cô gái còn khá trẻ trên màn hình, nom rõ dáng vẻ của dân trí thức, thanh tú và mềm yếu.
Trình Tử Nghiên giới thiệu tiếp: “Người thứ ba tên là Vạn Thanh Linh.”
Đại Bảo nói: “Tôi còn tường cô ta tên là Thanh Khai Linh [7] .”
Tôi trừng mắt nhìn Đại Bảo, chê anh ta lắm lời, gật đầu ra hiệu cho Trình Tử Nghiên nói tiếp.
Trình Tử Nghiên nói: “Cô ta ba mươi tuổi, học đại học chính quy, hiện làm nhân viên bán hàng tại cửa hàng nông dược ở thành phố Long Phiên. Trước đây cô ta từng bị xử phạt tài chính vì tội chứa chấp mại dâm, cũng từng bị cưỡng chế cai nghiện vì cô ta từng hút thuốc phiện.”
“Nông dược?” Trần Thi Vũ liếc mắt nhìn tôi như thể muốn trưng cầu ý kiến.
Tôi giải thích: “Nhôm photphua dùng để giết côn trùng, một số kênh bán sản phẩm nông dược cũng có cơ hội tiếp xúc với chất này.”
Trình Tử Nghiên nói tiếp: “Vạn Thanh Linh có mấy anh chị em, nhưng vì Vạn Thanh Linh có nhiều vết nhơ nên người trong nhà không muốn tiếp xúc với cô ta. Công việc của cô ta không mấy bận rộn, cũng thường xuyên xin nghỉ phép.”
“Hành tung cụ thể của hai người trên vẫn đang được điều tra phải không?” Tôi cố kìm nén tinh thần đang kích động mạnh.
“Có tiền án tiền sự thì sẽ ra tay tàn độc.” Trưởng khoa Hồ nói, “Liệu người tên Vạn Thanh Linh này có trở thành đối tượng tình nghi số một của chúng ta không?”
“Vậy bây giờ có thể khống chế được hai người này chưa?” Tôi hỏi Giám đốc Triệu.
Giám đốc Triệu gật đầu, nói: “Hai tổ lực lượng tinh nhuệ đã bắt đầu triển khai công tác vòng ngoài, ngoài ra hai tổ này sẽ phụ trách theo dõi và khống chế nghi phạm. Hiện giờ chúng tôi đang đợi thông tin phản hồi của họ.”
Vừa kết thúc tin nhắn thoại, hai máy điện thoại di động của Giám đốc Triệu Kỳ Quốc đồng thời reo vang.
Anh đưa một máy cho đội trưởng đội điều tra đang đứng cạnh, hai người cùng nhíu chặt hàng lông mày, chăm chú nghe điện thoại.
Mãi hồi lâu sau, hai người gần như tắt máy cùng lúc.
Đội trưởng đội điều tra nói: “Tổ thứ nhất báo cáo rằng việc điều tra các mối quan hệ vòng ngoài của Cổ Linh đến giờ vẫn chưa có tiến triển gì. Cô ta được tuyển dụng vào công ty trong đợt chiêu mộ nhân tài của chính quyền thành phố. Còn về tình hình bối cảnh gia đình của cô ta thì cần chính quyền địa phương nơi cô ta từng sinh sống hỗ trợ điều tra. Trước mắt đã gửi cho họ báo cáo yêu cầu trợ giúp điều tra và đang đợi họ phản hồi. Tổ phụ trách khống chế nghi phạm phản hồi rằng, hai hôm trước, vì nhà máy này cần mở rộng thị trường ở Thượng Hải nên cử Cổ Linh đến văn phòng công ty tại Thượng Hải để chỉ đạo vạch ra kế hoạch kinh doanh. Bây giờ tổ phụ trách khống chế nghi phạm đang tìm kiếm tung tích của cô ta.”
“Ha ha! Trùng hợp thật đấy!” Giám đốc Triệu nói, “Tôi vừa nhận được báo cáo của tổ công tác thứ hai. Họ nói rằng kể từ ngày hôm qua Vạn Thanh Linh bắt đầu không đến cửa hàng làm việc, hiện tại đang trong tình trạng mất liên lạc.”
“Vậy chẳng phải chính là Vạn Thanh Linh rồi sao?” Trần Thi Vũ đứng bật dậy nói, “Các anh nói xem, làm sao tìm được cô ta?”
“Có điều...” Giám đốc Triệu xua tay ra hiệu cho Trần Thi Vũ ngồi xuống, rồi nói tiếp, “Theo lời chủ cửa hàng thì Vạn Thanh Linh từ trước đến giờ đều chẳng rõ đi đâu, ở đâu, lúc làm việc cũng lơ đễnh như kẻ mất hồn. Tình trạng đột nhiên không đi làm hoặc mất liên lạc vài ngày cũng không hiếm gặp.”
“Trước đây cô ta đột nhiên biến mất chắc chắn là để đi lừa những người bị hại.” Trần Thi Vũ nói, “Lần này lại mất liên lạc nói không chừng là bởi cô ta thông qua kênh nào đó biết được chúng ta đang đi tóm cái đuôi của cô ta.”
“Đương nhiên, cũng không loại trừ khả năng đó.” Giám đốc Triệu chỉ tay vào màn hình nói, “Tôi để hai tổ công tác gửi ảnh thường nhật của hai đối tượng này qua Wechat, Hàn Lượng, cậu có thể nhận ra ai là thầy tướng số trong hai người họ không?”
Hàn Lượng nhìn chăm chú vào màn hình hồi lâu rồi lắc đầu.
Quả thực, tuy nhìn gần thì có thể nhận thấy tướng mạo hai người phụ nữ này khác xa nhau một trời một vực, nhưng nếu nhìn hình dáng họ qua những bức ảnh đời sống thường ngày chụp từ đằng xa thì thấy họ cũng hao hao giống nhau. Hơn nữa, lúc Hàn Lượng giao tiếp với hung thủ thì hung thủ đã dày công ngụy trang tỉ mỉ, cho nên cũng khó trách Hàn Lượng hoàn toàn không nhận ra nổi.
“Chuyện đến nước này ...” Tôi nói, “Hai kẻ đó đã không ở nhà thì tôi đề nghị chia thành hai tổ lập tức đồng thời tiến hành lục soát bí mật nơi ở của họ. Tốt nhất trước khi họ về nhà, chúng ta phải làm rõ được người chúng ta muốn tìm rốt cuộc là kẻ nào.”
“Được, vậy tôi đi điều đình với cơ quan kiểm sát.” Giám đốc Triệu nói, “Các cậu có thể lập tức triển khai công tác.”
“Tôi đến nhà Vạn Thanh Linh.” Đại Bảo giơ tay xung phong.
Tôi nhấn cánh tay đang giơ cao của Đại Bảo xuống, nói: “Để tôi đi! Anh, Lông Vũ và Hàn Lượng đến nhà Cổ Linh.”
Đây không phải lần đầu tiên tôi thực hiện nhiệm vụ bí mật lục soát nơi ở của nghi phạm. Cho nên sau khi bố trí hai đồng chí cảnh sát điều tra đứng canh chừng ở cầu thang nhà Vạn Thanh Linh thì chúng tôi liền xông vào cổng nhà cô ta.
Cổ Linh thuê nhà trọ nên các cảnh sát điều tra trực tiếp mượn chìa khóa ở chỗ chủ nhà để mở cửa. Còn đối tượng lục soát của tổ chúng tôi là nhà riêng của Vạn Thanh Linh cho nên đành nhờ cậy vào kỹ thuật của Lâm Đào để mở khóa.
Chúng tôi đeo bọc giày, thận trọng tiến vào trong hiện trường. Hai cảnh sát điều tra cầm súng chậm rãi đi về phía trước để đề phòng có sự cố bất ngờ xảy ra.
Rõ ràng Vạn Thanh Linh sống một mình. Trong căn phòng nhỏ một phòng khách, một phòng ngủ này chất đầy vật phẩm. Điều đó khiến chúng tôi nhất thời không biết bắt đầu tìm kiếm từ đâu. Trong đầu tôi không ngừng đảo lộn các hình ảnh về bốn vụ án liên hoàn và tất cả những tình tiết hôm Hàn Lượng gặp tai nạn. Tôi hy vọng có thể tìm thấy con dao găm, chiếc áo dính máu, cái búa hoặc chiếc túi làm bằng vải không dệt, hoặc là tìm thấy đôi găng tay, cái mũ kỳ quái dùng để cải trang hoặc quần áo, đồ dùng của đàn ông nom bắt mắt, nói không chừng còn tìm thấy những vật dụng thuộc về người bị hại trong căn phòng nhỏ này. Thêm vào đó tôi biết nếu tìm thấy vết máu đáng ngờ trong căn phòng nhỏ này thì phải lập tức cho tiến hành xét nghiệm máu nhanh.
Có lẽ hiện trường bên Cổ Linh cũng tồn tại vấn đề tương tự như vậy cho nên trước khi đeo găng tay tôi nhắn tin cho Đại Bảo, lưu ý anh ta những vấn đề trọng điểm lúc tiến hành lục soát, sau đó gập máy điện thoại di động lại, đeo găng tay, bắt đầu “giúp” Vạn Thanh Linh “sắp xếp” lại căn phòng.
Đồ dùng tạp nham trong phòng rất nhiều, tuy nhiên do đã có “người gác cửa” nên chúng tôi cũng không gấp gáp, dọn dẹp từng món đồ ở hiện trường.
Tuy tôi biết phần từ tội phạm này có tư duy kín kẽ, cẩn trọng, lại có ý thức xóa dấu vết rất mạnh mẽ nên về cơ bản không thể để lại chứng cứ gì trong nhà mình, nhưng chính ý chí “chưa thấy quan tài chưa đổ lệ” đã giúp chúng tôi trụ vững và làm việc miệt mài suốt ba tiếng đồng hồ.
Hy vọng càng lúc càng mờ mịt, cuối cùng chúng tôi hoàn toàn nản chí. Đúng lúc công việc lục soát sắp kết thúc thì tôi nhận được điện thoại của Đại Bảo.
“Nhà của Cổ Linh rất sạch sẽ, hơn nữa ngoại trừ các đồ dùng sinh hoạt cơ bản nhất thì chẳng có lấy một đồ vật thừa thãi.” Đại Bảo nói trong tiếng ồn ĩ, tôi biết anh ta đã ra khỏi hiện trường, ngừng giây lát, anh ta nói tiếp, “Theo các trọng điểm cậu đưa ra, chúng tôi đã lục soát khắp lượt, tuy diện tích phòng không nhỏ nhưng đồ đạc lại rất ít ỏi, chẳng có gì đáng nghi cả.”
Kết quả này không khác tôi dự đoán là bao, dường như chúng tôi lại làm đứt đoạn manh mối đi tắt phá án. Xem ra bước tiếp theo là phải tiến hành tìm kiếm tung tích của hai nghi phạm này, khống chế họ và điều tra các mối quan hệ vòng ngoài. Công việc này không hề nhẹ nhàng nhưng trong tình huống không còn con đường tắt nào khác thì đành phải dùng phương pháp truyền thống đó vậy.
“A, còn một chuyện này nữa, cô Cổ Linh này chắc là người rất cứng bóng vía đây!” Đại Bảo nói tiếp, “Một mình mà thuê hẳn căn phòng hai phòng ngủ, một phòng khách, cô ta ở một phòng, phòng còn lại làm linh đường. Tôi không thể hiểu nổi, một mình ở cùng một bức di ảnh mà không thấy sợ sao?”
“Linh đường?” Lòng nhiệt tình đang chìm nghỉm của tôi lập tức sôi trào chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, “Linh đường thờ ai?”
“Không rõ, một thanh niên trẻ, có lẽ là con trai của cô ta.” Đại Bảo thở hổn hển như thể đang leo dốc.
“Cô ta mới ba mươi tư tuổi thôi mà, chàng trai đó bao nhiêu tuổi? Là con cô ta thật sao?” Tôi thắc mắc.
“Ô, thế thì không đúng, cậu thanh niên này xem ra phải hơn hai mươi tuổi rồi.” Đại Bảo nói, “Tôi cũng không biết nữa, hay là em trai? Trông đẹp trai lắm!”
“Cổ Linh có em trai sao?” Tôi quay sang hỏi viên cảnh sát điều tra đứng canh cửa.
“Không rõ.” Viên cảnh sát đáp, “Tôi nghe nói Cổ Linh là tiến sĩ mới từ nước ngoài về, là nhân tài mà chính quyền thành phố mới chiêu mộ, cũng là người ngoại tỉnh. Còn về tình hình gia đình thì tôi không rõ lắm, một tổ của chúng tôi đã đến quê cô ta tiến hành điều tra rồi.”
“Nghĩa là cần thời gian phải không?” Tôi hơi sốt ruột.
Viên cảnh sát điều tra xòe tay tỏ vẻ không còn cách nào khác.
“Đại Bảo, giờ các anh rời khỏi hiện trường rồi phải không?” Tôi nói, “Các anh mau quay lại đó đi, tôi sẽ lập tức đến ngay.”
Tôi không ngừng giục giã chạy xe thật nhanh nên chẳng mấy chốc chúng tôi đã đến tòa nhà nơi Cổ Linh thuê phòng. Khu chung cư này có vẻ không tệ, tuy đã hơi cũ nhưng công tác quản lý không tồi, bảo dưỡng cũng tạm ổn. Đại Bảo đang đứng đợi chúng tôi ở cổng chung cư, thấy tôi đến, anh ta lập tức đưa chúng tôi lên phòng của Cổ Linh ở tầng 2.
Phản ứng thái quá của tôi khiến các cảnh sát điều tra liền lên tinh thần cảnh giác. Lúc này, chủ nhà đã bị cảnh sát địa phương gọi đến của căn hộ cho thuê để hỏi thăm tình hình. Nhưng xem ra người chủ ngôi nhà này không hề hay biết gì.
Tôi vô cùng hiếu kỳ với linh đường ở trong phòng, cho nên vội vã mặc đồng phục khám nghiệm bước vào trong. Tuy các đồ gia dụng và vật trang hoàng đều đã cũ kỹ nhưng quả nhiên căn phòng được thu dọn rất gọn gàng, sạch sẽ, hơn nửa diện tích của căn hộ hai phòng ngủ này không hề nhỏ chút nào, ước chùng phải đến 120 mét vuông. Phòng ngủ chính được trang trí mang hơi thở thời đại, tường treo tivi trang trí phức tạp, nom giống kiểu trang trí thịnh hành từ hai mươi năm trước, phòng rất rộng, nhưng bày biện đơn giản. Nhìn các vật dụng sinh hoạt hằng ngày được bày biện một cách ngay ngắn, tôi biết Cổ Linh không hề có ý định chạy trốn. Phòng ngủ phụ nhỏ hơn rất nhiều, chỉ khoảng mười mấy mét vuông, nhưng đúng như Đại Bảo nói, đó là một linh đường.
Linh đường đã được xử lý che ánh sáng, cửa sổ duy nhất trong phòng treo rèm kín bưng. Cho dù là ngày nắng chói chang mà đóng cửa phòng lại thì căn phòng này quả thực tối đến mức giơ tay ra không nhìn thấy ngón. Tôi lấy hòm đựng dụng cụ khám nghiệm chặn cánh cửa gỗ của căn phòng để đảm bảo trong phòng còn có ánh sáng, sau đó quan sát tỉ mỉ linh đường quái lạ này.
Thực ra linh đường không có gì phức tạp, ngoại trừ hương án dài đặt đối diện với cửa phòng thì không có vật bài trí và trang hoàng nào khác. Trên hương án bày một di ảnh đóng khung đen. Trên di ảnh là một chàng trai trẻ nét mặt thanh tú, chừng hai mươi ba, hai mươi tư tuổi, để tóc đầu đinh. Chàng trai mặc bộ đồng phục màu xanh lam nhạt, nở nụ cười rạng rỡ như vầng dương, hàm răng trắng bóng nom rất bắt mắt. Tôi bước đến trước di ảnh, giơ tay đeo găng quệt nhẹ lên bề mặt và viền khung ảnh, quả nhiên không có chút bụi nào. Xem ra Cổ Linh rất thường xuyên lau chùi khung ảnh. Ngón tay tôi di đến trước ngực của chàng trai trên khung ảnh, ở đó có gắn huy chương, một chiếc huy chương với các đường nét rất đơn giản, các đường nét đơn giản kết hợp lại với nhau tạo thành hình một con báo săn uy vũ, con báo như nhảy nhót trước ngực, toả sáng lấp lánh.
Tôi quay lại nhìn Hàn Lượng nói: “Cậu có biết cậu ta mặc đồng phục của tổ chức hay đơn vị nào không?”
Hàn Lượng bước lại gần, nhíu mày nhìn chăm chú, lát sau đáp: “Nếu tôi nhớ không nhầm thì đây là đồng phục của đội cứu hộ của một vài tỉnh, gọi là đội cứu hộ Báo Săn. Đội cứu hộ này được quản lý dưới hình thức công ty, kinh doanh thành chuỗi liên hoàn. Họ đã phát huy được công dụng thực sự trong không ít lần xảy ra thiên tai, sự cố.”
“Hình như tôi cũng biết sơ qua chuyện này.” Tôi cúi đầu ngẫm nghĩ một lát rồi nói, “Có thể rút lực lượng điều tra chỗ Vạn Thanh Linh, tập trung điều tra phía Cổ Linh. Trọng điểm điều tra là cậu thanh niên này và mọi chuyện, mọi đối tượng có liên quan đến cái chết của cậu ta. Còn nữa, nhiệm vụ cấp bách trước mắt là bằng giá nào cũng phải tìm thấy Cổ Linh.”
Các cảnh sát điều tra nhìn tôi, có vẻ không yên tâm lắm, họ nói: “Được, vậy để tôi đi xin chỉ thị của Giám đốc Triệu.”
“Nhưng tìm thấy cô ta thì có tác dụng gì chứ?” Đại Bảo nói, “Hình như chúng ta không hề có bất kỳ chứng cứ nào có thế bắt giữ cô ta, hơn nữa, cậu cứ ra vẻ thần bí, rốt cuộc là thế nào?”
“Anh tự nghĩ đi!” Tôi không trả lời Đại Bảo, bởi vì tôi phát hiện ra một vật nhỏ rất thú vị.
Phía trước di ảnh đặt một lư hương nhỏ bằng đồng, lư hương rất tinh xảo, vách chạm trổ long phụng trông vô cùng tinh tế, có vẻ giá không rẻ chút nào. Tôi nhìn trái nhìn phải mấy lượt, thấy bên trong lư hương không hề cắm hương. Mà với thể chất đặc biệt và cái mũi thính hơn cảnh khuyển của Đại Bảo, nếu trong không gian khép kín thế này mà thắp hương thì chắc chắn cậu ta đã phát hiện ra.
Nếu không dùng để thắp hương thì đặt lư hương ở đây để làm gì nhỉ? Chẳng lẽ chỉ để bày biện cho đẹp mắt?
Tôi sửa lại găng tay, thận trọng nhấc lư hương lên. Quả nhiên tàn hương chiếm hai phần ba dung lượng trong lư hương. Tôi đang chuẩn bị dùng ngón tay khuấy đảo tàn hương thì đột nhiên phát hiện phía trên tàn hương hình như có một lớp tro tàn màu đen. Lượng tàn tro này không nhiều, không đủ che phủ lớp tàn hương màu xám phía dưới, cho nên trông nó rất bắt mắt khi nằm phía trên lớp tàn hương màu xám.
Tôi vội vàng lấy kính lúp trong hòm đựng dụng cụ khám nghiệm ra, thò ngón tay chạm nhẹ vào tàn tro màu đen để tàn tro dính một chút ít lên đầu ngón, rồi quan sát tỉ mỉ dưới kính lúp.
Những người xung quanh thấy tôi dường như phát hiện thấy điều gì đó liền nín thở theo dõi.
Quan sát xong, tôi nhớ lại từng chi tiết của bốn vụ án liên hoàn đã xảy ra, trong lòng đột nhiên sáng tỏ như gương.
“Không phải Đại Bảo cần chứng cứ sao?” Tôi mỉm cười nói, “Đây chính là chứng cứ.”
Tôi mặc kệ Đại Bảo đang ngẩn người không hiểu gì, cầm nilon bọc thực phẩm trong hòm đựng dụng cụ khám nghiệm ra. Đây chính là lúc tôi lấy vật chứng. Để đề phòng vật chứng chảy mất, tôi phải dùng đến công cụ bọc vật chứng.
Tôi dùng nilon bọc thực phẩm thận trọng bọc quanh lư hương, sau đó cất vào túi vật chứng.
“Bây giờ chúng tôi cần một đến hai ngày để tiến hành giám định và khám nghiệm.” Tôi nói với viên cảnh sát điều tra, “Trong khoảng thời gian này, các anh cần làm rõ mối quan hệ gia đình của Cổ Linh và tìm kiếm cô ta, vấn đề không lớn quá chứ?”
“Chắc không vấn đề gì đâu.” Viên cảnh sát gật đầu.
“Anh nói gì cơ?” Chị Trịnh làm trong phòng xét nghiệm ADN kêu lên với vẻ mặt vô cùng kinh ngạc, “Phải tìm ra nang tóc trong đống tàn hương loạn xì ngầu này sao? Anh không đùa đấy chứ? Tôi làm gì có bản lĩnh đó?”
“Tôi tin chị, chị Trịnh!” Tôi mỉm cười nói, “Vụ án này đã có bốn người chết, ngay cả Hàn Lượng cũng suýt mất mạng. Có thể đưa hung thu ra tòa hay không đều dựa vào cú đánh chí tử này của chị đấy!”
“Nhưng... nhưng tìm bằng cách nào bây giờ?” Chị Trịnh băn khoăn, “Toàn là tàn tro, chẳng có cách nào lọc được cả.”
“Chị xem, tôi đã đưa nó đến đây, còn bảo vệ nó cẩn thận thế kia, không hề xê dịch tàn tro bên trong một chút xíu nào.” Tôi nói, “Các loại kính hiển vi đời mới nhất, cao cấp nhất của chị có dịp dụng võ rồi đấy!”
“Đừng khua môi múa mép với tôi!” Chị Trịnh phì cười, “Chuyện này tốn thời gian và công sức lắm, mà anh lại chỉ cho tôi hai ngày. Nếu huy động tất cả nhân viên phòng xét nghiệm chúng tôi cho vụ án này thì cũng có khả năng sẽ hoàn thành, nhưng anh có chắc chắn không đấy? Nếu phân tích của anh không chính xác thì sẽ lãng phí thời gian hai ngày quý báu của phòng xét nghiệm chúng tôi. Đến lúc đó, tội anh lớn lắm đấy!”
Thực ra tôi cũng không dám chắc, nhưng vào lúc này tôi đành bạo gan đánh cược một phen, liền nói: “Chị xem, khi khám nghiệm tử thi, chúng tôi phát hiện cả bốn người chết đều xuất hiện tình trạng mất một nhúm tóc. Nếu nói trong vụ án thứ nhất, Tô Thi vô tình mất nhúm tóc giữa lúc đôi bên giằng co dữ dội, thì người bị hại trong ba vụ án sau đều bị sát hại trong trạng thái hôn mê, như vậy việc họ mất nhúm tóc phải giải thích thế nào? Hơn nữa, không phải là dùng kéo cắt hay dùng dao cứa đứt tóc mà là dùng tay nhổ cả cụm lên. Chị bảo, có phải lông dê đâu cơ chứ, hung thủ giật tóc người bị hại ra để làm gì?”
“Để làm gì?” Đại Bảo tranh hỏi trước khi chị Trịnh kịp hỏi.
Tôi cười đáp: “Ban đầu tôi cũng không chắc chắn lắm về hành vi giật tóc này, nhưng vừa nhìn thấy lư hương thì tôi liền tin chắc là vậy.”
Tôi dùng đầu ngón tay mô phỏng giữa không trung chỉ vào nhúm màu đen nằm trên đám tàn tro trong lư hương, hỏi: “Mọi người đoán xem loại hương nào sau khi đốt xong thì cho ra tàn tro màu đen?”
“Hương giả.” Đại Bảo đáp.
Tôi đập mạnh vào ót anh ta một cái, mắng: “Anh im miệng cho tôi nhờ! Thực ra sau khi hương cháy hết thì tàn hương đều có màu xám, cho nên tàn tro màu đen này không phải tàn của hương để lại, hơn nữa trong hiện trường cũng không có mùi hương. Liên hệ với tình trạng thi thể lúc trước, tôi liền hiểu mọi chuyện. Hung thu đã giật một nhúm tóc của người chết làm tín vật, đốt trước di ảnh.”
“Tín vật?” Lâm Đào ôm cánh tay, sờ cằm, nói, “Ý cậu là hung thủ đang tiến hành một nghi lễ nào đó? Hay là lấy tóc để tế cậu thanh niên trong ảnh?”
“Đúng thế!” Tôi ngần ngừ một lát, mới nói tiếp, “Có lẽ là vậy! Tàn tro màu đen chính là tàn tro của tóc sau khi đốt. Chúng ta đều biết tóc rất dễ cháy, hễ chịu nhiệt liền nhanh chóng cháy rụi. Nhưng chính vì dễ cháy, quá trình đốt rất ngắn ngủi, nên mới xuất hiện tình trạng hai đầu chưa cháy hết, nang tóc là một trong hai đầu đó.”
“Mà hung thủ lại giật tóc chứ không cắt tóc, điều đó chứng tỏ mỗi sợi tóc đều có nang tóc, có thể tiến hành xét nghiệm ADN.” Đại Bảo nói, “Không thể tìm được ADN trên thân tóc nhưng lại có thể tìm được trên nang tóc.”
“Cuối cùng anh cũng phát biểu đúng một câu.” Tôi cười khen ngợi, “Có lẽ hung thu đã đốt ba nhúm tóc, tôi cứ cảm giác có phần nang tóc chưa cháy hết. Nếu tìm thấy ADN của nạn nhân trong nhà của Cổ Linh thì đây chính là bằng chứng thép chứng minh cô ta phạm tội.”
“Cho nên anh mới yêu cầu tôi tìm nang tóc mà mắt thường không nhìn thấy trong đống tàn hương này sao?” Chị Trịnh bất lực lắc đầu.
“Nếu chị thực sự không thể tìm ra thì sau này tôi sẽ gọi chị là cô Trịnh.” Tôi cười xấu xa.
“Anh mới là cô, vợ anh mới là cô!” Chị Trịnh cầm lư hương, quay ngoắt người bước vào phòng xét nghiệm, bỏ lại một câu, “Sẽ cố gắng trả kết quả cho anh vào chiều ngày kia.”
Cuối cùng chị Trịnh cũng đồng ý nhận nhiệm vụ có vẻ bất khả thi này, tôi thầm thở phào nhẹ nhõm, đưa mắt nhìn ra phía ngoài tòa nhà văn phòng. Trời đã tối, mấy người tổ khám nghiệm chúng tôi đều đói mềm ruột. Tôi đang định dẫn mọi người đến quán ăn nhét tạm thứ gì vào bụng thì điện thoại di động liền kêu vang chẳng đúng lúc chút nào.
3
“Ăn xong rồi hẵng đi chứ?” Đại Bao giương mắt nhìn quán ăn chỉ cách năm trăm mét nữa với vẻ mặt tội nghiệp.
“Gói về ăn trên đường vậy.” Tôi nói, “Vân Thái lâu lắm rồi chưa xảy ra vụ án nào lớn, thế mà vụ án lần này chết những hai người, hơn nữa còn không lần ra bất kỳ manh mối nào. Vụ án này đúng là cần Sở Công an tỉnh chúng ta xuất trận khám nghiệm hiện trường.”
“Được ăn là tốt rồi! Được ăn là tốt lắm rồi!” Đại Bảo liếm môi
“Nhưng chuỗi án liên hoàn kia đang ngấp nghé phá giải được đến nơi, điều chúng ta sang vụ án khác, tôi thấy hơi sốt ruột.” Lâm Đào nói.
“Phía chị Trịnh bảo phải ngày kia mới có kết quả.” Tôi nói, “Phía cảnh sát điều tra cũng đang tích cực tìm kiếm tung tích và điều tra bối cảnh gia đình của Cổ Linh. Thực ra lúc này chúng ta chẳng giúp gì được cho vụ án cả. Nếu thực sự thấy sốt ruột thì chúng ta phải cố gắng hơn nữa, phải chịu đựng vất vả làm sao ngày mai là có thế phá được án, như thế thì chúng ta sẽ không làm lỡ công việc của đôi bên.”
Trên đường chẳng ai nói gì cả, người nào người nấy cắm cúi ăn. Cả khoang xe đều nồng mùi thức ăn khiến Hàn Lượng cũng sôi dạ dày.
Khi Hàn Lượng dừng xe bắt đầu ăn như thuồng luồng thì chúng tôi đã ăn uống no say, bước đến đường dây cảnh giới ở hiện trường.
Chi đội của anh Hoàng đến cổng hiện trường đợi chúng tôi từ trước.
Vụ án này vốn là do trung tâm chỉ huy 110 nhận được điện thoại báo án của một đứa trẻ. Cậu bé nói rằng có một tên côn đồ đột nhập vào nhà, đồng thời đang đánh nhau dữ dội với bố mẹ mình ở phòng khách, còn cậu bé khóa trái cửa nhốt mình trong căn phòng nhỏ. Sau đó cậu bé nói địa chỉ cụ thể của nhà mình, rồi ngắt điện thoại. Vì đã có bài học từ vụ thảm án giết sạch cả gia đình xảy ra vào vài năm trước nên trung tâm chỉ huy 110 vừa nhận được điện thoại liền trực tiếp điều động ba đội Cảnh sát đặc nhiệm quanh khu vực bao vây khu chung cư có liên quan trong vòng năm phút, tiến hành kiểm tra tất cả những đối tượng ra vào khu chung cư, đồng thời chỉ huy đội Cảnh sát hình sự tiến hành điều tra, các nhân viên kỹ thuật hình sự cũng lập tức đến hiện trường.
Trận địa thép của đội Cảnh sát đặc nhiệm không tìm ra phần tử phạm tội, ngược lại sau khi nhân viên kỹ thuật hình sự đến hiện trường, còn chưa vào bên trong đã xác định đây là án mạng.
Căn hộ nơi xảy ra án mạng ở tầng 5, bên cạnh ống nước ngầm của ban công tầng 5 có một giọt chất lỏng treo lơ lửng. Lúc nhân viên kỹ thuật hình sự đến hiện trường thì đã chiều muộn. Ánh tà dương đỏ thẫm như máu, chiếu vào giọt chất lỏng kia làm nó cũng ánh lên màu máu.
Nó đích xác là một giọt máu.
Sau khi cảnh sát điều tra phá cửa xông vào thì phát hiện hai chủ nhân của căn hộ đang nằm gục giữa ranh giới ban công và phòng khách, hơi thở thoi thóp, đã mất thần trí, sau đó các y bác sĩ 120 vội vàng tiến hành cấp cứu cho hai người này nhưng không thể cứu sống được. Hai người họ vẫn chết. Cảnh sát điều tra ập vào hiện trường, phát hiện cửa phòng ngủ phụ đóng chặt, gõ cửa nhiều lần, cánh cửa mới mở ra, bên trong là cậu bé khi nãy đã dùng điện thoại di động của mình gọi cho cảnh sát. Cậu bé tên là Lý Nham, mười lăm tuổi, học lớp chín trường Trung học cơ sở Vân Thái II. Có lẽ cậu bé vẫn chưa biết bố mẹ mình đã chết nên thái độ chỉ hoang mang, lo lắng chứ không sợ hãi lắm. Dưới sự bảo vệ của cảnh sát đặc nhiệm, Lý Nham được đưa đến đội cảnh sát hình sự gần đó để trả lời thẩm vấn và để được bảo vệ an toàn.
Lúc này đã là đêm khuya, vì tránh làm ảnh hưởng đến sự nghỉ ngơi của dân chúng, nên tuy ở hiện trường có mấy chục cảnh sát nhưng mọi người đều im lặng, cố gắng không để ánh đèn halogen chiếu vào cửa sổ của nhà dân.
Chúng tôi mặc đồng phục khám nghiệm, men theo ván giẫm khám nghiệm đến cửa ban công ở tận cùng phòng khách. Hai thi thể đang nằm ngửa ở đó, nghe nói đội cấp cứu 120 đã lật họ lại khi đến đây, trước đó hai thi thể đều ở tư thế nằm sấp.
Nửa thân trên của hai thi thể đều nhuốm máu, vũng máu lớn tập trung xung quanh thi thể. Vì mặt sàn ban công hơi dốc cho nên máu chảy về vị trí ống thoát nước, một ít máu chảy vào ống thoát nước rớt xuống tầng dưới. Vì không muốn cư dân sống ở chung cư lo lắng, cảnh sát lấy bông nhét vào miệng ống thoát nước.
“Chúng tôi tiến hành đo nhiệt độ thi thể vào lúc 6 rưỡi tối.” Bác sĩ pháp y họ Cao cầm nhiệt kế nói với chúng tôi, “Lúc đó, nhiệt độ của thi thy là 36.5 độ c. Điều này có nghĩa là nạn nhân vừa mới tử vong từ khoảng nửa tiếng đồng hồ trước. Bên cấp cứu 120 đúng là đã đến hiện trường lúc 6 giờ tối và nhanh chóng tuyên bố hai nạn nhân đã tử vong, đứa trẻ gọi điện thoại báo cho cảnh sát lúc 5 giờ 45 phút chiều.”
“Khi đội cấp cứu 120 đến nơi thì nạn nhân vẫn còn dấu hiệu của sự sống.” Đội trưởng Hoàng bổ sung, “Cho nên trong vụ án này, thời gian tử vong không có tác dụng gì. Từ cú điện thoại báo án của đứa trẻ có thể xác định thời gian gây án là lúc 5 giờ 45 phút chiều, nhưng sau khi hung thủ gây án thì đương sự không chết ngay lập tức, còn hung thủ thì chạy trốn.”
“Hiện trường không có dấu vết lục lọi đồ đạc, xem ra rõ ràng đây là vụ án giết người để trả thù.” Đại Bảo nói, “Nhìn dấu máu để lại có thể thấy ngay từ lúc người bị hại mở cửa thì đã bị tấn công, đồng thời có quá trình kháng cự và lùi dần về sau, trong quá trình này người bị hại đã bị thương, cho nên vết máu dạng giọt mới chạy theo hướng ban công.”
“Không có dấu vết khống chế, vừa gặp liền ra tay, bất kể giết chết hay không, hung thủ đều rút lui ngay lập tức.” Tôi nói, “Dù vết tích giết người trả thù rất rõ ràng nhưng có vẻ hung thủ không phải người quen biết với nạn nhân.”
“Giết người trả thù mà lại không phải người quen biết sao?” Đội trường Hoàng nhíu mày, “Hai nạn nhân đều là giáo viên trung học, lẽ nào hung thủ là phụ huynh học sinh?”
“Hoặc là kẻ được thuê đến để giết người.” Tôi nói, “Bất kể thế nào, nhiệm vụ cấp bách lúc này là điêu tra các quan hệ mâu thuẫn xã hội của hai nạn nhân và xem có thể hỏi thêm thông tin gì từ chỗ cậu con trai nạn nhân không. Ví dụ như lúc hung thủ đang hành hung có nói gì không, hoặc là hai nạn nhân có hét lên câu gì không?”
Đội trưởng Hoàng gật đầu, cầm điện thoại di động lên bố trí công việc cho cấp dưới.
Lâm Đào cúi rạp người trên ván giẫm, dùng đèn phát hiện dấu chân soi mặt sàn. Đối với chuyên ngành giám định dấu vết, hiện trường ban đêm có lợi cho việc phát hiện và lấy vật chứng hơn nhiều. Bởi vì trong tình trạng ánh sáng xung quanh hơi tối, đèn phát hiện dấu chân càng nhìn thấy dấu chân rõ hơn.
“Có gì không?” Tôi hỏi.
Lâm Đào gật đầu nói: “Có không ít thông tin. Có điều tôi cần thời gian để phát hiện, lấy vật chứng và sắp xếp lại.”
“Được!” Tôi nói.
Nói xong, tôi cầm miếng ván giẫm khám nghiệm ở phía sau đặt lên phía trước, rồi cứ lặp đi lặp lại hành động đó, chầm chậm dịch từng bước vào các gian phòng trong hiện trường. Phòng vệ sinh và phòng bếp rõ ràng không xuất hiện tình trạng bất thường. Trong phòng bếp có ít thịt và rau tươi, vẫn còn đọng nước, có lẽ mới lấy từ tủ lạnh ra để chuẩn bị cho bữa tối. Trong phòng ngủ chính không có vết máu và dấu vết lục đồ. Tủ đầu giường có hai cuốn sổ tiết kiệm, kẹp tờ hai ngàn tệ tiền mặt bên trong. Cạnh cuốn sổ tiết kiệm còn có mấy đồ trang sức nữ bằng vàng và một chiếc đồng hồ nam, tất cả còn nguyên vẹn. Điện thoại di động của hai nạn nhân đều đang sạc điện trên tủ đựng tivi, không bị ai lấy đi cả. Vì điện thoại di động của họ đang ở chế độ khóa màn hình cho nên không biết tình trạng bên trong ra sao.
Phòng ngủ phụ bị đứa trẻ khóa trong nên hoàn toàn không có hiện tượng gì bất thường.
Tôi bước đến bên bàn học ở phòng ngủ phụ, lắc nhẹ chuột khiến màn hình máy tính bật sáng. Máy tính đang ở trạng thái chờ, trên màn hình máy tính không mở bất kỳ chương trình nào. Tôi tiện tay mở ngăn kéo bàn học và tủ quần áo, mọi thứ bên trong hơi lộn xộn một chút nhưng chỉ là các vật dụng sinh hoạt và đồ dùng học tập thường ngày của cậu bé. Điện thoại di động của cậu bé để trên bàn học, màn hình điện thoại không khóa, trên màn hình vẫn hiển thị tình trạng sau khi bấm máy gọi cảnh sát cơ động 110.
Tôi nhìn xung quanh một lượt, phát hiện các cửa sổ ở cả ba gian phòng căn hộ tầng 5 này đều có song sắt chống trộm bảo vệ bên ngoài, ngay cả phía ngoài ban công dạng khép kín cũng có song sắt inox chống trộm bao quanh. Cửa sổ chống trộm vẫn lành lặn, nguyên vẹn, cho nên lối vào duy nhất của phần tử tội phạm chính là lối cửa chính.
Lâm Đào vừa bước vào cửa là lập tức tiến hành kiểm tra cánh cửa và nắm cửa. Nghe cậu ta nói khóa cửa vẫn nguyên vẹn, không có dấu hiệu bị cạy phá. Nắm cửa bên trong có dấu tay dính máu tiềm ẩn. Ngay từ cửa đã nhìn thấy một vài vết máu dạng giọt di chuyển dần đến cửa ở ban công, từ đó có thể suy đoán đúng là hung thủ đã gõ cửa vào nhà rồi hành hung, sau đó rời khỏi hiện trường qua lối cửa chính.
Sau khi làm rõ lối ra vào của hung thủ, Trình Tử Nghiên liền cùng đồng nghiệp ở bộ phận điều tra bằng hình ảnh ở Công an thành phố Vân Thái bắt đầu tìm kiếm camera giám sát xung quanh hiện trường và sao chép các video clip trong camera sang đĩa cứng.
Nhóm chúng tôi đi qua đi lại trên các ván giẫm tại hiện trường chỉ khiến các nhân viên bộ phận giám định dấu vết phiền thêm, cho nên sau khi quan sát sơ qua toàn bộ hiện trường, tôi cùng nhóm khám nghiệm đến thẳng nhà xác tiến hành giải phẫu tử thi.
Trong các phòng giải phẫu tử thi pháp y học của Công an thành phố Vân Thái có hai phòng đang đồng thời tiến hành công tác giải phẫu.
Để bổ sung vào vị trí khuyết thiếu, Đội trưởng Hoàng vốn xuất thân là bác sĩ pháp y liền đích thân mặc đồng phục giải phẫu, cùng tôi tiến hành giải phẫu, khám nghiệm tử thi cho nạn nhân nam Lý Đình Sương.
Vừa giải phẫu, thỉnh thoảng chúng tôi vừa sang phòng giải phẫu bên cạnh ngó nghiêng tình hình giải phẫu của Đại Bảo và bác sĩ Cao cho nạn nhân nữ Đinh Hoa diễn ra thế nào.
Năm nay Lý Đình Sương và Đinh Hoa đều bốn mươi hai tuổi, là giáo viên trường trung học Vân Thái II. Vì giờ đang là tháng bảy nên học sinh bậc phổ thông cơ sở và phổ thông trung học đều đang nghỉ hè, bởi vậy hôm xảy ra án mạng, cả ba người nhà họ đều không ra khỏi cửa.
Lúc xảy ra án mạng có lẽ là Lý Đình Sương ra mở cửa, vì hai tay anh ta đều có vết thương nghiêm trọng gây ra do chống cự. Trên hai cánh tay của anh ta có mười mấy vết dao đâm thủng, còn có mấy vết rạch. Tuy Lý Đình Sương chống cự rất quyết liệt với hung thủ nhưng dẫu sao tay không cũng đấu không lại dao sắc, cuối cùng anh ta đau đớn quá mức và thể lực không thể chống đỡ được nữa nên bị hung thủ tìm ra khe hở.
Ngoại trừ vết thương gây ra do kháng cự, trước ngực thi thể của Lý Đình Sương có bốn vết thương, phía sau lưng cũng có một vết thương nữa.
Trong công tác khám nghiệm tử thi, điều khiến các bác sĩ pháp y e ngại nhất chính là trên thi thể có quá nhiều vết thương và các hình thái vết thương quá phức tạp. Bởi vì trước khi giải phẫu khám nghiệm tử thi, các bác sĩ pháp y cần tiến hành đo đạc, chụp ảnh, ghi chép tất cả các vết thương trên bề mặt thi thể, công việc này tiêu tốn rất nhiều thời gian.
Các vết thương trên thi thể Đinh Hoa ở phòng giải phẫu bên cạnh ít hơn nhiều nên khi phòng cách vách tuyên bố bắt đầu tiến hành giải phẫu thi chúng tôi vẫn đang vật lộn không ngừng nghỉ với hai vết thương nào đó trên cánh tay phải của Lý Đình Sương, xem đó có phải vết thương xuyên thấu hay không.
Vì đường kính cẳng tay dưới của thi thể có hạn nên thông thường các vết thương không thể tái hiện đặc trưng của hung khí một cách toàn vẹn, dẫu vậy chúng tôi vẫn hy vọng có thể thông qua phương hướng, mức độ của các vết thương dày đặc này phát hiện ra một vài manh mối. Có điều các vết thương trên tay của Lý Đình Sương không giúp chúng tôi suy đoán ra được điều gì.
Sau khi làm rõ các vết thương trên cánh tay phải của Lý Đình Sương thì các vết thương ở các vị trí khác trên thi thể đơn giản hơn nhiều. Trước ngực nạn nhân có ba vết đâm, hai chỗ vì đâm trúng xương sườn nên vết thương chỉ nông ngay dưới da, chỗ còn lại lách qua giữa xương sườn đâm vào khoang ngực. Từ vết bầm tím dạng nạm viền xung quanh vết thương có thể phân tích được rằng nhát dao này có lẽ đã đâm lút cán vào khoang ngực, vì phần bảo vệ tay của đoạn trước cán dao tác động lên quần áo của nạn nhân tì mạnh xuống da mới hình thành nên vết bầm tím hình tròn xung quanh vết thương.
Loại vết thương này có ý nghĩa rất quan trọng trong pháp y, vì thông qua việc đo đạc vết thương có thể tính được độ dài chính xác của con dao. Nếu xác định vết thương này là vết đâm chứ không phải vết rạch thì hoàn toàn có thể tái hiện được đại khái hình dáng của dao găm.
“Có biết vì sao vết thương này là vết đâm chứ không phải vết rạch không?” Đội trưởng Hoàng ghép lại vết thương trên da thi thể, hỏi các thực tập sinh đứng kiến tập phía sau.
“Vết đâm là động tác đâm thẳng, còn vết rạch là đầu tiên phải đâm vào sau đó rạch xuôi xuống, cho nên đây là hai động tác khác nhau.” Một nữ thực tập sinh đáp trôi chảy, “Vết đâm có chiều thẳng đứng, không gấp khúc, còn vết rạch là kết quả của hai động tác nên không thể nằm trên cùng một đường thẳng, mà nó sẽ có góc độ gấp khúc nhất định, vết đâm cho thấy hình thái mặt phẳng của dao găm, còn vết rạch không thể phản ánh được độ rộng của lưỡi dao.”
Đội trường Hoàng gật đầu hài lòng, chỉ vào quần áo của thi thể để bên cạnh, nói: “Quần áo của nạn nhân ở đó, khi nãy tôi và Trưởng khoa Tần Minh đã xem rồi, những vị trí đối ứng bên trên đó đều có vết thương, vết thương để lại trên quần áo thế hiện rõ hơn nên chúng tôi càng khẳng định đây là vết đâm. Các cô cậu tự cầm lên xem đi!”
Nhân lúc các thực tập sinh xem xét đống quần áo, Đội trưởng Hoàng và tôi hợp sức lật thi thể lại, quan sát vết thương khác phía sau lưng.
“Chỗ đó thì sao?” Đội trưởng Hoàng ghép lại phần da xung quanh vết thương ở sau lưng, rồi hỏi các thực tập sinh.
“Đây cũng là vết đâm.” Một thực tập sinh đáp, “Chỉ có điều vết đâm này ngắn hơn vết khi nãy, có lẽ nó không sâu lắm.”
Thành tích học tập của thực tập sinh này khá tốt, hơn nữa còn biết kết hợp, móc nối các kiến thức lại với nhau để suy luận. Tôi lấy kim thăm dò vết thương sau lưng, vết thương đã tiến vào khoang ngực, dường như rất sâu. Tim tôi đập thình thịch, nhất thời chưa hiểu chuyện này là thế nào.
Để tiết kiệm thời gian, Đội trưởng Hoàng để thực tập sinh giải phẫu hộp sọ để tiến hành kiểm tra thường quy, còn chúng tôi mở khoang ngực bụng của nạn nhân. Phổi, màng tim, tim và động mạch chủ đều bị vỡ, tuy rằng hiện trường lênh láng máu nhưng trong khoang ngực của người chết vẫn còn rất nhiều máu tụ.
Chúng tôi thận trọng lấy hết máu tụ trong khoang ngực bụng của thi thể ra ngoài, được năm trăm mi-li-lít máu. Sau khi dọn hết đống máu tụ, chúng tôi có thể nhìn rõ vết thương trong khoang ngực của nạn nhân.
Tôi lại lấy kim thăm dò vết thương, vừa dùng kim nối liền các vết thương trên cơ quan nội tạng, cơ thịt, dưới da và bề mặt da, vừa nói: “Nhát dao ở ngực này lách qua xương sườn số bảy và số tám ngay trước nách, đâm vào khoang ngực, chọc vỡ phổi trái, cuối cùng chạm đến màng tim. Mũi dao đâm thúng màng tim, đồng thời tạo thành vết thương dài khoảng 2 mi-li-mét ở tâm thất trái. Nếu là vậy thì vết thương dài 16 xăng-ti-mét. Hung khí của hung thu cũng dài 16 xăng-ti-mét, phần rộng nhất của dao là 7 xăng-ti-mét.”
Tôi đang nói thì một thực tập sinh đã vẽ hình dáng con dao lên sổ ghi chép khám nghiệm thi thể.
“Con dao này không dài nhưng bản rộng.” Thực tập sinh nói, “Là loại dao ngắn, thô và to bản.”
Nghe thực tập sinh nói vậy, tôi hơi nhíu mày, nói tiếp: “Vết thương sau lưng của nạn nhân, từ phía trong bả vai trái, lách qua xương sườn đâm vào khoang ngực, làm thủng phổi phải, trung thất, cuối cùng dẫn đến vết rách dài năm mi-li-mét ở gốc động mạch chủ. Xem ra hung khí này độ dài ít nhất, ừm, hơn 16 xăng-ti-mét, nhưng độ dài vết thương ở lưng lại chỉ có ba xăng-ti-mét, điều đó chúng tỏ lưỡi dao chỉ rộng ba xăng-ti-mét.”
Thực tập sinh lại vẽ hình dáng con dao vào sổ ghi chép, hình dáng hoàn toàn khác với con dao mà cậu ta vừa vẽ trước đó.
“Vậy... sao lại có hai con dao?” Thực tập sinh kêu lên ngạc nhiên.
“Khi nãy dùng kim thăm dò để khám nghiệm bề mặt da, tôi cũng cảm thấy có điều gì đó không đúng.” Tôi nói, “Nhưng không ngờ nó lại kỳ lạ đến mức này.”
Phát hiện đó khiến mọi người đều chìm vào trầm mặc.
Đội trưởng Hoàng cũng không nghĩ ra, liền nêu thắc mắc: “Vậy nguyên nhân từ vong của nạn nhân là gì nhỉ?”
Tôi nói: “Hai vết thương này đều có thế dẫn đến tử vong. Nhát dao ở ngực cứa vào đỉnh tim, chắc chắn sẽ gây ra mất máu quá nhiều hoặc chèn ép tim mà chết. Nhát dao sau lưng làm thủng động mạch chủ cũng có thể gây mất máu mà chết. Cho nên hai nhát dao này chính là nguyên nhân đồng thời dẫn đến cái chết của nạn nhân. Một nhát dao là đủ, hai nhát dao càng khiến nạn nhân chết nhanh hơn.”
Nói xong, dường như nhớ ra điều gì, tôi vội vàng tháo găng tay, chạy sang phòng giải phẫu bên cạnh. Việc giải phẫu thi thể Đinh Hoa, vì ít vết thương kháng cự nên có lẽ tiến độ nhanh vượt xa chúng tôi. Nhưng đến lúc tôi sang đó thì phát hiện họ cũng đang tiến hành cùng tiến độ với chúng tôi, khoang ngực bụng của thi thể, vẫn chưa khâu lại. Bác sĩ Cao đang dùng kim thăm dò vết thương ở khoang ngực của nạn nhân, còn Đại Bảo chống tay lên bàn phẫu thuật suy nghĩ đăm chiêu.
“Gặp vấn đề gì à?” Tôi bước lại gần hỏi.
“Không đúng! Hai nhát dao trước ngực, một nhát dao sau lưng.” Đại Bao lẩm bẩm, “Nhưng khi chúng tôi suy đoán công cụ gây sát thương thì thấy hai nhát dao trước ngực này bị đâm bằng dao bản rộng và không dài lắm, còn nhát dao sau lưng bị đâm bằng dao bản hẹp và khá dài. Rõ ràng là hai con dao khác nhau mà, nhưng tôi nhớ Đội trưởng Hoàng nói khi đứa trẻ báo với cảnh sát thì bảo chỉ có một người đột nhập vào nhà.”
“Đúng thế, một người mà cầm hai hung khí ở hai tay... khả năng này không lớn lắm.” Tôi nói, “Rốt cuộc có phải một người hay không thì phải xem tình hình giám định và khám nghiệm hiện trường chỗ Lâm Đào.”
“Hai tay cầm hai vũ khí? Các anh chơi game World of Warcraft nhiều quá à?” Bác sĩ Cao vừa luồn kim thăm dò vừa nói, “Lẽ nào tình hình bên đó của các anh cũng giống chỗ chúng tôi?”
Tôi gật đầu nói: “Không chỉ trùng hợp về công cụ sát thương mà ngay cả vết thương gây ra do công cụ thứ hai kia cũng ở lưng. Các anh còn nhớ lực lượng cấp cứu 120 và cành sát địa phương đến hiện trường điều tra bước đầu đã nói những gì không? Cả hai nạn nhân đều trong tư thế nằm sấp.”
4
“Điều đó cũng có nghĩa là đầu tiên hung thủ dùng một con dao lớn đi giết người, sau đó đợi hai người đều mất khả năng kháng cự thì dùng tiếp một con dao nhỏ bồi thêm một nhát?” Giám đốc phụ trách hình sự mới được bổ nhiệm của Công an thành phố Vân Thái tên là Hoàng Tòng Thanh nói, “Đây là kiểu tâm lý gì vậy?”
“Ban đầu chúng ta nghĩ đến trường hợp hai tay hung thủ cầm hai hung khí.” Tôi nói, “Tuy rằng các vụ án mà một hung thủ cầm hai hung khí trong tay rất hiếm gặp nhưng không phải không có. Nhưng sau khi chúng tôi phát hiện ra vấn đề này thì lại tiến hành nghiên cứu vết thương gây ra do kháng cự trên hai cánh tay của Lý Đình Sương. Sự khác biệt giữa hai hung khí này không chỉ ở độ ngắn dài mà còn là ở độ dày mỏng. Con dao ngắn và thô có lưỡi rất dày, còn con dao dài mảnh thì lưỡi lại mỏng. Cho nên chúng ta có lý do tin rằng tất cả vết thương gây ra do kháng cự trên cánh tay Lý Đình Sương đều được hình thành từ con dao ngắn, không hề có dấu vết do con dao dài gây ra. Nếu hung thủ cầm hai hung khí cùng lúc bằng hai tay thì làm sao có thể chỉ dùng một con dao trong lúc vật lộn hồi lâu với nạn nhân?”
“Đúng vậy! Rất vô lý!” Giám đốc Hoàng nói.
Tôi nói tiếp: “Sau đó chúng tôi hoài nghi hung thủ lần lượt sử dụng hai con dao khác nhau. Nhưng các anh nghĩ mà xem, hung thủ cầm con dao thứ nhất vào hiện trường, sát hại hai người bị hại, đợi khi họ mất khả năng kháng cự, hung thủ liền cất con dao thứ nhất đi, lôi con dao thứ hai trong túi ra để đâm tiếp. Thế này... có phải càng không hợp lý hơn không?”
“Đúng thế!” Giám đốc Hoàng gật đầu, nhíu mày suy nghĩ.
“Cho nên chỉ còn lại một khả năng. Đó chính là có hai người gây án.” Tôi nói, “Người thứ nhất dùng dao đánh nhau với người bị hại, khiến người bị hại mất khả năng kháng cự. Lúc này, người thứ hai xuất hiện, bồi thêm một nhát dao sau lưng nạn nhân.”
“Không thể có chuyện đó!” Lâm Đào giơ tay nói, “Chúng tôi lấy được tất cả mười một dấu chân máu hoàn chỉnh tại hiện trường, ngoài ra còn có bốn mươi mấy dấu chân máu không hoàn chỉnh. Trong suốt ba tiếng đồng hồ, chúng tôi đã tiến hành phân tích tất cả các dấu chân máu. Bao nhiêu dấu chân máu như thế đều không phải dấu chân của hai người bị hại. Điều đó chứng tỏ hai người bị hại có kháng cự’ nhưng sau đó nhanh chóng bị đâm trúng và chịu khuất phục, không bò dậy nổi nữa. Cả dấu chân máu hoàn chỉnh và một phần dấu chân máu không hoàn chỉnh đều của một người đàn ông cao chừng 1,75 mét, đi giày thể thao loại phổ thông. Sau khi tiến hành loại trừ thì có thể xác định dấu chân này chính là dấu chân của phần tử phạm tội.”
“Cậu vừa bảo ‘một phần’.” Tôi hỏi, “Phần còn lại thì sao?”
Lâm Đào nói: “Những dấu chân máu không hoàn chỉnh còn lại có rất nhiều loại. Chúng tôi đều đã chụp ảnh lưu lại. Sau khi đối chiếu, chúng tôi xác định toàn bộ dấu chân máu còn lại là của cánh sát địa phương vào hiện trường khảo sát tình hình bước đầu, của các nhân viên cấp cứu 120 và của Lý Nham, con trai của hai nạn nhân. Nói cách khác, ngoại trừ những đối tượng bình thường đi vào hiện trường thì chỉ có một dấu chân khà nghi duy nhất. Điều đó cũng có nghĩa là hung thủ chỉ có một người. Tôi dám khẳng định, ở hiện trường đẫm máu thế này, chỉ cần đi vào trong là chắc chắn sẽ để lại dấu chân máu, trừ phi kẻ đó biết bay.”
Nói xong Lâm Đào rùng mình một cái.
“Tôi cũng có thể chứng nhận quan điểm của Trưởng khoa Lâm Đào.” Trình Tử Nghiên liếc mắt nhìn Lâm Đào, mặt thoáng đỏ, cô nói, “Chúng tôi đã tiến hành tìm kiếm xung quanh hiện trường, phát hiện một hộ gia đình ở tầng 1 của đơn nguyên I tòa nhà này cải tạo căn hộ nhà mình thành siêu thị mini, đồng thời lắp camera cá nhân ở cửa ra vào siêu thị. Điều vô cùng trùng hợp là tuy rằng camera không thể quay lại toàn cảnh một cách hoàn chỉnh nhưng một góc trong phạm vi camera có thế quay được lại chính là lối vào tòa nhà nơi xảy ra án mạng. Cho dù không nhìn rõ hình dáng và tướng mạo nhưng chí ít có thể nhìn rõ số người. Gần khoảng thời gian xảy ra án mạng lại vừa vặn chỉ có một người đi vào trong tòa nhà, mười phút sau thì chạy trở ra. Kết hợp với công tác khám nghiệm hiện trường trước đó của các anh thì có thể khẳng định hung thủ ra vào bằng lối cổng chính, cho nên không ngoài dự liệu chắc chắn kẻ này chính là phần tử tội phạm, và chỉ có một mình anh ta.”
“Đã có đủ điều kiện theo dõi tung tích qua video clip chưa?”
Trình Tử Nghiên gật đầu, nói: “Đang làm công tác này.”
Tôi yên tâm, nghĩ tiếp, lát sau mới nói: “Tôi nhớ lúc trước Đội trưởng Hoàng nói rằng sau khi Cảnh sát địa phương vào hiện trường điều tra bước đầu, phát hiện thấy Lý Nham vẫn nhốt mình trong phòng, vậy sao lại có dấu chân máu của cậu bé tại hiện trường nhỉ?”
“Tôi cũng chú ý đến vấn đề này.” Lâm Đào nói, “Tôi đặc biệt đi một chuyến đến trung đội cảnh sát hình sự số 2 để gặp Lý Nham, đế giày của cậu bé quả thật có dính máu. Nhưng lúc trước nói chuyện với cảnh sát hình sự, cậu bé đã khai rằng sau khi nghe thấy tiếng đóng cửa lần nữa, cậu bé khẽ mở cửa chui ra ngoài, cậu bé còn khẽ chạm vào bố mẹ mình, phát hiện không còn thở nữa nên sợ hết hồn, vội vàng chạy vào phòng tự nhốt mình cho đến khi cảnh sát đến. Đây cũng là phản ứng rất bình thường của một cậu bé mới mười mấy tuổi đầu.”
“Không phải chứ? Chẳng lẽ anh nghi ngờ một học sinh cấp hai mới mười mấy tuổi đầu? Hơn nữa nạn nhân còn là bố mẹ của cậu bé?” Trần Thi Vũ chú ý đến hàm ý trong câu nói của tôi.
“Bất kế đối tượng là ai, chỉ cần có chứng cứ mang tính chỉ hướng, tôi đều buộc phải nghi ngờ.” Tôi cũng thẳng thắn thừa nhận phỏng đoán đáng sợ của mình, “Chỉ có một kẻ không chính đáng bước vào hiện trường, trong khi đó, dưới góc nhìn của bác sĩ pháp y thì phải có hai người gây án mới phù hợp với tính chỉ hướng của các chứng cứ. Vậy trong số những người chính đáng bước vào hiện trường, phải có kẻ là hung thủ thứ hai. Mà các bác sĩ và cảnh sát đều nhận được lệnh khẩn cấp mới đến hiện trường, không thể là kẻ tình nghi giết người để trả thù được, thế thì, chỉ còn lại Lý Nham.”
“Với đối tượng là trẻ vị thành niên, tôi đã từng thấy trường hợp cháu giết ông bà, chứ chưa từng thấy con giết bố mẹ bao giờ.” Giám đốc Hoàng nói, “Vì chịu ảnh hưởng của quan niệm giáo dục gia đình truyền thống, nên hiện tượng này vô cùng hiếm gặp. Chẳng lẽ không còn khả năng nào có thể giải thích được sao?”
Tôi lắc đầu.
“Nhưng phần tử phạm tội bước vào hiện trường đánh nhau với chủ nhà là ai?” Đại Bảo hỏi, “Chẳng phải ban đầu chúng ta nghi ngờ hung thủ là phụ huynh học sinh và là người không quen biết với chủ nhà sao?”
“Lúc trước tôi còn nói một khả năng nữa.” Tôi nói, “Đó là thuê kẻ giết người.”
“Không thể có chuyện đó! Tôi không tin!” Trần Thi Vũ nói, “Cậu bé còn chưa tròn mười lăm tuổi.”
“Hãy kiểm tra nhật ký nói chuyện của Lý Nham trên các phần mềm giao tiếp mạng xã hội như QQ, Wechat và cả nhật ký cuộc gọi trong điện thoại di động của cậu ta.” Tôi nói.
“Đã kiểm tra nhưng không phát hiện ra điều gì bất thường.” Viên cảnh sát điều tra nói.
“Còn phần mềm giao tiếp trên mạng xã hội nào khác không? Liệu có phải cậu ta đã xóa hết sau khi sử dụng không?” Tôi hỏi, “Có thể kiểm tra qua hậu đài của công ty kinh doanh mạng không?”
“Được! Chúng tôi sẽ đi xử lý.” Viên cảnh sát điều tra nói.
“Anh không bới lông tìm vết thái quá đó chứ?” Trần Thi Vũ nói, “Anh cứ nhất mực nghi ngờ một cậu bé mới mười lăm tuổi sẽ khiến kẻ phạm tội thực sự được nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật đấy!”
Trần Thi Vũ rất đơn thuần, loại giả thiết không thể tưởng tượng nổi này chắc chắn đã chạm đến ngưỡng cô ấy không thể chấp nhận nổi. Cho nên tôi cũng không để ý đến phản ứng thái quá của cô. Tôi ngẫm nghĩ một lát, hy vọng có thể nghĩ ra lý do nào đó đầy đủ hơn để thuyết phục cô ấy. Trong lúc suy nghĩ, tôi liếc mắt thấy Trình Tử Nghiên đang thao tác máy tính, đột nhiên một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu tôi.
Tôi hỏi Trình Tử Nghiên: “Tử Nghiên, camera giám sát của các cô hiển thị thời gian hung thủ đi vào hiện trường cụ thể là lúc nào?”
Trình Tử Nghiên nhìn màn hình máy tính, nhíu mày, đáp: “Thời gian này không đúng, tôi đoán có khi ông chú siêu thị không điều chỉnh lại giờ ngay từ lúc mới mua về. Để tôi điều chỉnh lại một chút.”
Tôi gật đầu, kiên nhẫn chờ đợi Trình Tử Nghiên hiệu chỉnh lại thời gian giám sát.
Khoảng mười phút sau, Trình Tử Nghiên nói: “Tôi chỉnh xong rồi. Thời gian nghi phạm bước vào tòa nhà hiện trường là lúc 5 giờ 1 phút 13 giây. Thời gian hắn ra khỏi tòa nhà là lúc 5 giờ 17 phút 21 giây.”
“Chắc chắn không? Chính xác không?” Tôi nhướng mày hỏi.
“Chắc chắn! Chính xác!” Trình Tử Nghiên đáp rất tự tin.
Tôi quay sang Đội trưởng Hoàng, nói: “Có thể giúp tôi xác định thời gian cụ thế lúc Lý Nham gọi điện thoại cho cảnh sát cơ động 110 không?”
Đội trưởng Hoàng đã lờ mờ hiểu con đường tư duy của tôi nên mò sổ tìm thời gian từ trước, sau đó mỉm cười nói: “Lúc 5 giờ 39 phút 20 giây chiều, cuộc gọi kéo dài 21 giây.”
“Điều đó có nghĩa là sau khi nghi phạm rời khỏi tòa nhà 22 phút, Lý Nham mới gọi điện thoại cho cảnh sát. Thế mà lúc báo cảnh sát, cậu ta lại nói rằng có một người đột nhập vào nhà và đang hành hung bố mẹ cậu ta.” Tôi mỉm cười hỏi Trần Thi Vũ, “Cô đã cảm thấy điểm bất thường chưa?”
Trần Thi Vũ nghẹn lời.
“Cách giải thích này rất hợp lý.” Giám đốc Hoàng nói, “Trách gì tôi cứ thấy lấn cấn trong lòng. Sau khi nhận được điện thoại khoảng năm phút, ba trung đội đặc nhiệm của chúng tôi lập tức bao vây hiện trường, lần lượt tiến hành điều tra các đối tượng ra vào tòa nhà nhưng lại vẫn để nghi phạm chạy mất. Hiện trường ở tầng 5, lúc Lý Nham gọi điện thoại báo án thì hung thủ vẫn còn đang vật lộn với nạn nhân. Trong vòng năm phút ngắn ngủi, chẳng lẽ hung thủ có thể giết chết hai người, sau đó chạy ra khỏi cổng tòa nhà, rồi trốn khỏi khu chung cư rộng lớn dường này? Tôi cứ nghĩ mãi vẫn chưa thông. Giờ cuối cùng đã hiểu rồi, thì ra sau khi hung thủ đã chạy hẳn khỏi tòa chung cư, người báo án mới gọi điện báo cho cảnh sát.”
“Giống như cậu Tần Minh nói, bây giờ tất cả manh mối đều chỉ về phía Lý Nham.” Đại Bảo nói, “Nhưng tất cả đều căn cứ vào suy đoán, phân tích cũng như kết quả khám nghiệm và giám định của chúng ta, chứ chưa hề có chứng cứ trực tiếp chứng minh Lý Nham có tội.”
“Đã 12 giờ khuya rồi.” Tôi nâng cổ tay lên xem đồng hồ, rồi nói tiếp, “Về ngủ đã, đợi ngày mai, ánh sáng tốt hơn thì chúng ta sẽ đi xem xét lại hiện trường. Ồ, đúng rồi, Đội trưởng Hoàng, ở đơn vị anh có chó nghiệp vụ không?”
Sáng sớm ngày hôm sau, cả đội chúng tôi xuất phát đến hiện trường tiến hành khám nghiệm lại lần nữa.
“Anh cần chó nghiệp vụ làm gì?” Đại Bảo nói với vẻ sợ sệt, “Thành phố Vân Thái chỗ họ không có chó nghiệp vụ nên phải sang thành phố Thanh Hương mượn của Công an thành phố bên đó. Tôi bảo chứ, chúng ta đi khám nghiệm là được rồi, sao phải giày vò nhau thế?”
Tôi biết Đại Bảo vẫn còn sợ chú cảnh khuyển dò bom mà lần trước suýt nữa đã cắn anh ta. Tôi phá lên cười, rồi trêu chọc: “Sao lại gọi là giày vò? Nếu bàn luận về khả năng tìm kiếm, tuy anh được mệnh danh là ‘mũi thính như cảnh khuyển’, nhưng anh vẫn bị cảnh khuyển chính hiệu bỏ xa mấy con phố. Yên tâm đi! Lần này chúng ta mượn chó phát hiện vết máu chứ không phải chó dò bom. Cho nên anh và nó có cùng chung hệ ngôn ngữ đấy!”
Đại Bảo chưa nghe ra tôi đang đá xoáy anh ta nên không phản ứng gì, ngược lại còn thấy yên tâm trong lòng.
Lúc chúng tôi đến hiện trường thì vừa vặn nhìn thấy nhân viên huấn luyện chó thuộc đại đội cảnh khuyển của Công an thành phố Thanh Hương đang dẫn chú chó Springer Spaniel mặc áo giáp hai mảnh đi lên tầng. Đại Bảo vừa nhìn thấy nó là muốn tay bắt mặt mừng. Chẳng ngờ chú chó Spaniel này gặp Đại Bảo lại nhe răng gầm gừ.
Đại Bảo sợ hết hồn, ôm chầm lấy tôi nói: “Chẳng phải cậu vừa bảo con chó này có cùng hệ ngôn ngữ với tôi sao?”
Nhân viên huấn luyện chó phì cười, bảo: “Anh Bảo, giống chó này có cùng hệ ngôn ngữ với anh, nhưng ngày nào anh cũng đùa giỡn cái tai của nó thì nó không vui đâu.”
Tôi đẩy Đại Bảo ra nói: “Anh bỏ thói quen động chút là quắp chặt lấy người ta được không? Ra dáng đàn ông một tí xem nào?”
Đại Bảo ngượng ngùng sửa lại vạt áo, đập tay vào ót nhân viên huấn luyện chó nghiệp vụ, nói: “Cậu nhóc này, lúc mới vào đội cảnh sát, tôi còn dẫn cậu đi chơi, giờ lại bắt đầu lôi chó ra dọa tôi. Đúng thật là! Thoạt trông nó đáng yêu thế mà lúc nhe răng thì nhìn phát khiếp.”
Tôi biết trước đây Đại Bảo từng công tác vài năm ở Công an thành phố Thanh Hương, quen biết với nhiều đồng nghiệp ở đó. Tôi đoán, chắc anh ta bị mất mặt ngay trước mặt đồng nghiệp cũ nên muốn thanh minh mấy câu cho đỡ ngượng. Thế là tôi lắc đầu, kệ anh ta, bước vào hiện trường trước, thuật lại tình hình vụ án cho nhân viên huấn luyện chó nghiệp vụ, rồi nói: “Vụ án là như vậy. Lý Nham đã bị tình nghi là kẻ gây án, vậy thì con dao găm dài mảnh chắc chắn là vật sở hữu của cậu ta. Sau khi xảy ra chuyện, cậu ta không hề rời đi, sau đó lại được cảnh sát đặc nhiệm đưa về đồn, cho nên chắc là cậu ta đã ném hung khí ra khỏi nhà qua cửa sổ, hoặc là cậu ta vẫn giấu nó trong phòng. Ngoại vi hiện trường đã được các đồng nghiệp ở bộ phận kỹ thuật hình sự của chúng tôi lục soát một lượt, nếu có dao găm thì đã phát hiện từ lâu rồi.”
“Điều đó có nghĩa là chắc chắn hung khí được giấu trong phòng cậu ta?” Nhân viên huấn luyện chó nghiệp vụ hỏi.
Tôi gật đầu.
Nhân viên huấn luyện dẫn chú chó Spaniel đến cạnh vùng máu ở phòng khách, chỉ vào vũng máu ra lệnh: “Đại Bảo, ngửi!”
“Ô hô! Tôi biết ngay thằng nhóc nhà cậu bụng dạ hiểm ác mà! Lấy tên tôi đặt tên cho con chó này? Trách gì lần trước cậu không dám gọi tên nó! Lần này lộ tẩy rồi à?” Đại Bảo xông lên trước định liều mạng với cậu huấn luyện chó, nhưng bị tôi giơ tay ngăn lại.
Tôi nói: “Đừng làm phiền nó làm việc!”
“Thằng nhóc nhà cậu, chống mắt mà xem tôi xử lý cậu thế nào!” Đại Bảo liền hạ thấp giọng, chỉ còn tiếng lầm bầm trong cổ họng.
Chú chó Spaniel ngửi vết máu trong phòng khách xong thì bị dắt vào phòng ngủ của Lý Nham. Nhân viên huấn luyện chó chỉ vào phòng, ra lệnh tiếp: “Lục soát!”
Chú chó luồn lách khắp mọi nơi trong phòng nhanh như điện xẹt, chú ta ngửi ngửi rất cẩn thận men theo sàn nhà trong phòng. Ngửi đến gầm bàn học của Lý Nham thì ngồi xuống.
“Không phải! Không phải! Lúc nãy tôi đã lục soát bàn học rồi nhưng không có dao.” Đại Bảo tự tin khẳng định.
Huấn luyện viên lại phát lệnh lục soát lần hai, chú chó ngồi dưới gầm bàn học hai lần liên tiếp. Huấn luyện viên nhìn tôi, do dự nói: “Về lý mà nói thì sẽ không thể xảy ra nhầm lẫn.”
Tôi nhìn chằm chằm vào chú chó đang thè lưỡi ngồi trên sàn nhà, ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Tôi hiểu rồi!”
Tôi phủ phục quỳ trên sàn nhà, gõ xuống nơi mà chú chó Spaniel vừa mới ngồi. Sàn nhà vang lên tiếng thình thình theo nhịp gõ của đốt ngón tay tôi.
“Cậu xem phim Chiến tranh đường hầm nhiều quá rồi hả?” Đại Bảo đứng cạnh nói, “Đây là tầng 5, làm gì có hộc ngầm, và lại dưới sàn gỗ toàn là lưới lồng bát quái, chỗ nào cũng rỗng, cậu có thể gõ ra cái gì cơ chứ?”
Tôi vẫn không ngừng gõ đốt ngón tay xuống sàn, đột nhiên tôi phát hiện một ván gỗ hơi rung lên theo nhịp gõ. Tôi mỉm cười, lấy dụng cụ đục xương trong hòm đựng dụng cụ khám nghiệm ra, nậy men theo đường viền tấm ván. Ván gỗ hình chữ nhật liền kêu khẽ mà nảy lên.
Ván gỗ được lật ra, để lộ lưới lồng bát quái phía dưới. Trong hộc lồng bát quái có một chiếc hộp sắt.
“Khỉ thật! Có thật này! Ngầu quá đi mất!” Đại Bảo nói.
Tôi cứ tưởng Đại Bảo khen mình liền cười đắc chí.
Chẳng ngờ Đại Bảo nói tiếp: “Đúng là con chó đó bỏ xa tôi hai con phố.”
Tôi thận trọng nhấc chiếc hộp sắt lên, mở ra, đập vào mắt tôi là mấy trăm tệ và mười mấy bitcoin [8] và cả một con dao găm dính máu.
Tôi kích động đến nỗi tay run run, xem ra chúng tôi có thể phá án nhanh hơn dự tính. Tôi cầm con dao găm lên, ra hiệu cho Lâm Đào tiến hành test Benzidine. Kết quả test nhanh cho thấy trên con dao này quả thực có vết máu.
“Tôi lập tức lấy dấu vân tay trên cán dao gửi đi xét nghiệm ADN.” Lâm Đào nói, “Đây là bằng chứng thép, có điều tình tiết này đúng là quá đáng sợ.”
Chúng tôi đã phát hiện ra chứng cứ then chốt, tinh thần hưng phấn khác thường. Vụ án này lại tìm thấy lối tắt phá án thông qua các kỹ thuật pháp y. Chúng tôi quay lại chỗ tập trung, tuyên bố thu quân. Chợt tôi thấy Đại Bảo đang ngồi thụp dưới đất vuốt ve tai của chú chó Spaniel. Rõ ràng chú chó đã hết chịu nổi sự cố chấp của Đại Bảo, nó chẳng buồn phản kháng nữa mà bò rạp trên sàn nhà, lim dim mắt, để mặc cho Đại Bảo vén tai của nó lên, bỏ xuống, rồi lại vén lên...
Đến giờ cơm trưa, trước chứng cứ đanh thép, cuối cùng Lý Nham đã phải thừa nhận hành vi phạm tội của mình. Đồng thời một nghi phạm nữa cũng bị tóm cổ tại ga tàu hỏa thành phố Long Phiên và bắt về quy án.
Nguồn cơn rất đơn giản, chẳng qua vì Lý Nham lo lắng về kết quả thi cuối kỳ của mình.
Theo lời khai của Lý Nham, từ nhỏ đến lớn cậu ta trưởng thành trong áp lực đè nặng tinh thần. Lý Nham nghĩ rằng trong con mắt của bố mẹ, thành tích học tập còn quan trọng hơn tính mạng của cậu ta. Mỗi lần thi cử mà thành tích hơi đi xuống một chút, Lý Nham đều bị bố mẹ đánh không tiếc tay. Bởi vậy, trong suốt gần mười lăm năm cuộc đời thì khoảng mười năm cậu sống trong sợ hãi.
Mỗi lần thi xong, Lý Nham đều không thể ngủ được suốt cả đêm, chỉ lo lắng về thành tích của mình. Có lúc cậu tự thấy thành tích của mình cũng không tệ, nhưng khi về nhà vẫn bị bố mẹ đánh mắng bởi vì thành tích đó không được như kỳ vọng trong lòng bố mẹ.
Ngày qua ngày, năm qua năm, Lý Nham từng muốn tự sát nhưng sau đó cậu ta chợt nảy ra ý nghĩ: Mình việc gì phải chết, chi bằng khiến bố mẹ biến mất là được.
Gần đây, vì Lý Nham say mê mấy trò chơi trên phố nên tự biết thành tích thi cuối kỳ của mình chẳng ra sao. Cậu ta biết rằng mình chỉ có thể sống vui vẻ trước khi giấy báo kết quả được phát về. Mấy hôm sau, ngày phát giấy báo kết quả chính là ngày đen đủi của cậu ta.
Có khả năng chính quãng thời gian đó, trong đầu cậu ta mơ hồ nhen nhóm ý nghĩ độc ác và nó ngày càng trở nên rõ ràng hơn.
Lúc được nghỉ ở nhà, Lý Nham bắt đầu sử dụng ứng dụng giao tiếp trên mạng xã hội có tên là “Chatting”. Cậu ta nói chuyện cùng người này rồi cùng người khác, tình cờ quen một cậu bạn cũng đang trong tình trạng bế tắc.
Cậu bạn đó tên là Cừu Phú Quý, nam, mười bảy tuổi, người tỉnh Nam Hòa. Cừu Phú Quý không thể tiếp tục học ở quê nhà nên tự ý bỏ học sang tỉnh khác làm ăn. Vốn nghĩ rằng mình có thể lăn lộn làm ăn đến khi công thành danh toại rồi trở về nhà xin bố mẹ tha lỗi, chẳng ngờ cậu ta lại làm ăn thua lỗ, mất cả vốn lẫn lãi, cuối cùng chỉ còn hai bàn tay trắng. Cậu ta biết mình đã lâm vào bước đường cùng, nhưng lại không muốn quỳ xuống cầu xin sự tha thứ của bố mẹ nên đã nghĩ ra những cách tiêu cực.
Sau hai ngày nói chuyện với Lý Nham, Lý Nham đưa ra đề nghị Cừu Phú Quý hãm hại hai kẻ ác độc nhất thì sẽ trả thù lao cho cậu ta một trăm ngàn tệ. Để bày tỏ thành ý, Lý Nham chuyển khoản đặt cọc trước cho Cừu Phú Quý một ngàn tệ. Đây là tất cả số tiền tiết kiệm mà Lý Nham có.
Lý Nham ngây thơ nghĩ rằng đợi Cừu Phú Quý làm hại bố mẹ mình xong thì báo cảnh sát cho cậu ta sa lưới pháp luật. Như thế Lý Nham có thể kê cao gối ngủ. Cậu ta cho rằng mình không hề để lại bất kỳ thông tin cá nhân nào trên ứng dụng kia thì cảnh sát không thể tìm ra cậu ta.
Buổi chiều sau khi nhận nhiệm vụ, Cừu Phú Quý gõ cửa nhà Lý Nham rất đúng giờ, đồng thời bắt tay hành hung ngay lập tức. Cừu Phú Quý chiếm ưu thế hơn nhờ thân hình cao to, nên cậu ta chẳng tốn bao nhiêu công sức đã chém ngã hai người bị hại. Sau đó cậu ta hốt hoảng rời khỏi hiện trường. Trên đường rời Long Phiên, Cừu Phú Quý không ngừng nhắn tin cho Lý Nham, hy vọng cậu ta thực hiện lời hứa, chuyển khoản cho mình. Nào ngờ Lý Nham đã xóa ứng dụng trên điện thoại di động từ lâu. Sau khi Cừu Phú Quý rời đi, Lý Nham bước ra phòng khách, nhìn thấy bố mẹ mình toàn thân đầy máu đang yếu ớt gọi cậu ta cầu cứu. Lý Nham sợ lộ, quay về phòng lấy con dao gọt hoa quả, đâm nhát dao oan nghiệt vào bố mẹ mình.
Trên đường ngồi ô tô về nhà, chúng tôi đều chấn động đến mức không ai thốt nên lời.
Đại Bao ngây người lẩm bẩm: “Đáng sợ quá! Chỉ có ác quỷ, cầm thú mới có thể làm được chuyện này.”
“Có thể là do cách giáo dục có vấn đề.” Trần Thi Vũ nói, “Lúc nào tôi cũng hy vọng cả nhà ba người có thể ngồi bên nhau lâu hơn một chút. Lúc nào tôi cũng mong bố tôi có thể quan tâm đến việc học tập của tôi nhiều hơn một chút. Hoàn toàn không nghĩ rằng trên đời này lại có loại nghiệt chủng nỡ ra tay với chính bố mẹ mình.”
“Không hoàn toàn là do vấn đề giáo dục đâu.” Hàn Lượng lái xe, lạnh lùng lên tiếng, “Không phải chỉ mình Lý Nham phải chịu đựng cách giáo dục như vậy.”
“Lẽ nào cậu cũng phải chịu cách giáo dục giống thế?” Đại Bảo muốn khuấy động bầu không khí nên trêu chọc một chút, chẳng ngờ cậu ta vừa hỏi xong thì trong xe liền im phăng phắc. Mãi lâu sau cũng chẳng ai lên tiếng phá vỡ màn im lặng.
Tôi ho khan một tiếng, hắng giọng nói: “Ở nước ta có vô số trẻ em phải chịu áp lực vì bệnh thành tích, nhưng đối tượng có thể làm ra hành động trời đánh như vậy thì chưa thấy bao giờ. Tôi cảm thấy đây là hiện tượng cực đoan do nhiều nguyên nhân hợp lại tạo thành. Giáo dục đạo đức cho trẻ cần đặt lên trên thành tích học tập ở trường. Bây giờ người ta thường nói cái gì mà dạy con từ thuở còn thơ, giáo dục công dân cũng vậy, đều phải dạy từ khi còn nhỏ. Hầy, cặp vợ chồng kia e là dưới cửu tuyền cũng chẳng thể nhắm mắt.”
Bầu không khí không hề sôi nổi hơn chút nào, vẫn im lìm như cũ.
Trần Thi Vũ vốn là người nóng tính, cô không chịu được sự im lặng nên cuối cùng hỏi thẳng: “Đừng giấu giấu giếm giếm nữa! Rốt cuộc tuổi thơ của anh đã phải trải qua những gì? Mấy người chúng ta chẳng phải là bạn tốt không có gì không thể tâm sự sao? Còn chuyện gì không thể nói với chúng tôi được chứ? Vả lại chuyện lúc trước anh làm người ta to bụng chẳng phải cũng nên giải thích một chút sao? Còn cả chuyện mẹ anh nữa, rốt cuộc chuyện là thế nào? Chuyện của mẹ anh thì có liên quan gì đến chuyện anh gây họa mà Cổ Linh lại lôi ra? Có phải giờ là lúc anh nên kể cho chúng tôi biết không?”
Tiếp đó là mười phút thinh lặng.
Mãi sau, Hàn Lượng mới nói: “Tôi không biết nên nói thế nào, tôi thực sự không biết. Tôi rất nhớ mẹ, tôi biết cái chết của mẹ tôi tuyệt đối không đơn giản, tôi không muốn từ bỏ việc điều tra, nhưng lại cũng không muốn vì chuyện gia đình nhà mình mà làm lỡ nhịp làm việc và sinh hoạt của mọi người. Để tôi nghĩ đã! Mọi người đã muốn biết quá khứ của tôi và quá khứ của mẹ tôi đến vậy thì đợi tôi nghĩ thông suốt sẽ nói cho mọi người sau.”
Qua gương chiếu hậu, tôi thấy mắt Hàn Lượng ươn ướt.
Tôi giơ tay nhè nhẹ vỗ vai Hàn Lượng, nói: “Không sao đâu, người anh em! Cậu cứ nghĩ kỹ đi rồi hẵng nói. Còn về chuyện điều tra ấy à, đó là sở trường của chúng tôi mà. Tôi tin vào nhân cách và phẩm chất của cậu. Cậu có uẩn khúc khó nói, nhưng chỉ cần cậu nói ra, chúng tôi nhất định sẽ không ngần ngại lao vào biển lửa vì cậu. Cậu cần biết rằng bất cứ lúc nào, chúng ta đều là những người ngồi chung một con thuyền.”