Sau một hồi lâu, Vân Phá Thiên mới bình tĩnh trở lại. Ông nhìn Dạ Phong như thể đang nhìn một món bảo vật quý giá, đi quanh cậu vài vòng rồi lên tiếng: "Phong nhi, chuyện con đột phá đến Chuẩn Đế, mọi người đã biết chưa?"
Dạ Phong lắc đầu, đáp: "Vẫn chưa ạ. Nếu mọi người biết những dị tượng thiên địa kia có liên quan đến con, không biết sẽ chấn động đến mức nào. Con đoán chắc sẽ có không ít người âm thầm mắng con cho xem."
"Cũng phải. Hôm nay nếu không phải sư phụ hỏi, e là con cũng chẳng chịu nói ra. Chuyện kinh thiên động địa thế này cứ tạm thời đừng truyền ra ngoài đã. Dù ở bất cứ thời điểm nào, việc che giấu thực lực vẫn rất cần thiết!" Vân Phá Thiên nói, dần dần lấy lại sự điềm tĩnh. Thế nhưng, dù đã trấn tĩnh lại, nụ cười trên gương mặt ông vẫn không sao giấu nổi.
Trong lòng ông thấy vô cùng phấn khởi, càng nghĩ càng vui mừng. Cảnh giới Chuẩn Đế, nếu có thể tiến thêm một đại cảnh giới nữa thì thật sự là không thể tưởng tượng nổi. Đến lúc đó...
"Hôm qua lão gia tử có tới tìm ta uống rượu, ông ấy đã kể hết chuyện của con với Mộc Tuyết và những người khác cho ta nghe rồi. Phong nhi, con thật là ghê gớm, diễm phúc không hề nhỏ đâu nhé! Trên Nguyên Thiên đại lục, người có dung mạo sánh được với bọn họ vốn chẳng có mấy ai, nếu cộng thêm thiên phú và tu vi nữa thì đúng là không tìm đâu ra người thứ hai. Vậy mà con lại 'hốt trọn' hết cả đám... Chậc chậc, đúng là hơn sư phụ thời trẻ không chỉ một chút đâu..."
Vân Phá Thiên nhắc tới chuyện này khiến Dạ Phong cảm thấy đau đầu, nhưng giờ ván đã đóng thuyền, cậu chỉ đành cắn răng chấp nhận.
"Khi nào con đón vị Thánh nữ Tu La Thánh Vực kia tới đây, để sư phụ xem mặt mũi thế nào cho tốt. Nhưng có vài lời sư phụ vẫn phải dặn con: Những cô nương này đều một lòng một dạ chờ đợi và đi theo con, con tuyệt đối đừng phụ lòng người ta. Chân tình trên đời khó tìm, có được thì phải biết trân trọng!"
Vân Phá Thiên nhìn Dạ Phong, nghiêm túc dặn dò.
Dạ Phong gật đầu: "Đồ nhi hiểu, sư phụ cứ yên tâm!"
Vân Phá Thiên gật đầu, nói tiếp: "Đúng rồi, khi nào con có thời gian, hãy chỉ điểm cho sư phụ vài điều. Trước đây nghe con luận bàn võ đạo, ta dường như có chút cảm ngộ, tu vi gần đây đã có tiến triển, nhưng vẫn còn một vài điểm chưa thông suốt..."
Vân Phá Thiên không hề cảm thấy ngại ngùng. Dù ông là sư phụ của Dạ Phong, nhưng hiện tại tu vi của Dạ Phong đã bỏ xa ông cả trăm vạn dặm. Ngoài những người thân cận bên cạnh Dạ Phong, thử hỏi còn ai dám trực tiếp yêu cầu một vị Chuẩn Đế chỉ điểm cho mình?
Dạ Phong mỉm cười, kéo Vân Phá Thiên ngồi xuống bàn đá trong sân, kiên nhẫn giải thích...
Đêm xuống, Dạ Phong một mình dạo bước trên không trung của Xích Huyết Thần Triều. Nơi cậu đi qua, từng sợi đạo ngân lan tỏa. Cậu dự định sớm khắc họa xong vài tòa trận pháp, hơn nữa, Tụ Linh Trận và Huyền Vực Trận đã khắc trước đó vì sự kiện Thí Thần Thánh Cung mở rộng quy mô nên cần phải khắc lại một lần nữa.
Thực ra khoảng thời gian này, cậu cũng dành ra chút thời gian để nghiên cứu trận pháp, nhất là sau khi tu vi đột phá đến Chuẩn Đế, cậu có những cách hiểu hoàn toàn khác biệt về các loại trận pháp trong trí nhớ. Trước đây dù tạo nghệ của cậu không tệ, nhưng so với hiện tại thì dường như vẫn chỉ là cưỡi ngựa xem hoa. Những trận pháp cậu khắc trước đây nhiều lúc chỉ giống về hình thức, chứ chưa thể khai thác được sức mạnh thực sự của trận pháp.
"Không chỉ trận pháp, mà các công pháp khác cũng vậy, e là phải tu luyện lại từ đầu mới ổn, hoàn thiện những chỗ khiếm khuyết thì mới có thể đạt đến cảnh giới 'Đại đạo vô ngân'..." Dạ Phong chắp tay sau lưng đi dạo, tự nhủ.
Khi cúi đầu, Dạ Phong tình cờ nhìn thấy trong một tiểu viện phía dưới có một bóng hình đang lặng lẽ đứng bên cửa sổ nhìn lên bầu trời cao. Không phải nàng phát hiện ra cậu, mà là đang lặng lẽ ngắm nhìn tinh không mênh mông, đăm đắm nhìn vầng trăng tròn giữa khoảng không sâu thẳm mà ngẩn người.
Dạ Phong khẽ thở dài, đó là Vân Hàm Yên. Thực ra, Vân Hàm Yên cũng giống như Huyền Ngọc và Tần Diệu Âm, thế lực phía sau họ đều đã hóa thành tro bụi. Hoàn cảnh của họ giống hệt nhau, cô độc trên thế giới này, ngoài Dạ Phong ra thì không còn chỗ dựa nào khác.
Dạ Phong nhíu mày, thân hình chợt lóe lên rồi biến mất tại chỗ, lặng lẽ xuất hiện trong căn phòng đó, lặng nhìn bóng hình gầy gò bên cửa sổ trước mắt.
Vân Hàm Yên không hề phát hiện ra Dạ Phong đã đến, vẫn ngẩn ngơ nhìn vầng trăng tròn trên bầu trời đêm. Thực ra, dù là một vị đỉnh cao Đại Thánh cũng khó mà phát giác được, bởi lẽ Dạ Phong hiện đã bước lên hàng Chuẩn Đế, lại nắm giữ Không Gian Đạo Pháp, nếu cậu thu liễm khí tức thì căn bản không để lại chút dấu vết nào.
Dù đang quay lưng về phía Dạ Phong, nhưng cậu có thể cảm nhận rõ những giọt nước mắt lặng lẽ rơi trên gương mặt Vân Hàm Yên, cảm nhận được tâm trạng đau buồn, mờ mịt của nàng.
Cậu lặng lẽ bước tới, vòng tay ôm lấy eo Vân Hàm Yên từ phía sau. Nàng giật bắn mình, một luồng sức mạnh lớn bùng phát từ cơ thể muốn vùng ra.
"Là ta!"
Nghe thấy giọng nói của Dạ Phong, thân hình mảnh mai của nàng khẽ run lên, thầm thở phào nhẹ nhõm rồi mới dừng lại.
"Nếu nhớ họ, thì về thăm một chuyến đi!" Dạ Phong nhẹ nhàng ôm lấy thân hình nhỏ bé ấy, khẽ lên tiếng.
"Nhưng chẳng còn gì cả, hoàng thành đã sớm hóa thành đống đổ nát rồi..." Giọng Vân Hàm Yên trầm xuống, mang theo một tia bi thương.
"Đừng lo, nàng còn có ta. Dù là phế tích, nhưng đó cũng là nơi họ từng tồn tại. Ngày mai ta sẽ cùng nàng trở về xem sao, được không?"
Vân Hàm Yên nghe vậy liền quay người lại, đôi mắt đỏ hoe lặng lẽ nhìn Dạ Phong, hàng mi dài vẫn còn đọng lại những giọt lệ, trông có vẻ vô cùng đáng thương. Thế nhưng, khi nghe Dạ Phong sẽ cùng mình trở về, trong lòng nàng rõ ràng đã vui lên đôi chút. Nàng ngập ngừng một lát rồi khẽ tựa vào lòng Dạ Phong, lặng lẽ gật đầu.
"Mấy ngày nay ta cũng định ra ngoài một chuyến, xem tên Lý Tiếu kia rốt cuộc đang ở nơi nào, nhân tiện cùng nàng đi dạo đó đây luôn!"
Đã sáu bảy năm không gặp Lý Tiếu, hơn nữa phía đông đại lục từng bị ảnh hưởng vì hắn, cậu cũng lo lắng cho sự an nguy của Lý Tiếu nên định mấy ngày tới sẽ ra ngoài xem thử.
Ngày hôm sau, Dạ Phong rời khỏi tiểu viện của Vân Hàm Yên. Cậu định đi nói với lão gia tử Dạ Vô Thanh một tiếng. Vốn dĩ Dạ Vô Thanh và quản gia Chu cũng muốn về thăm một chuyến, nhưng khi nghe Dạ Phong nói định dẫn Vân Hàm Yên đi dạo cho khuây khỏa, lão gia tử đảo mắt một vòng, lập tức ngồi xuống, bảo rằng mấy ngày nay không muốn vận động, để Dạ Phong tự đi. Ông còn đặc biệt dặn dò Dạ Phong hãy dẫn theo mấy cô nương kia đi cùng để họ thư giãn tâm trạng.
Dạ Phong ngơ ngác, sờ sờ mũi, không hiểu nổi tính tình của lão gia tử. Nhưng cậu cũng không dám ép buộc, đành gật đầu rồi quay người rời đi.
Vừa hay gặp được Bạch Vô Ưu. Vì tu vi vừa đột phá nên tâm trạng gần đây của Bạch Vô Ưu rất tốt. Thấy Dạ Phong, hắn liền cười hì hì: "Dạ huynh, huynh xem dạo này ta có phải càng thêm phong độ ngút trời không? Có phải đẹp trai hơn không ít không?"
Dạ Phong cạn lời, chỉ nghe Bạch Vô Ưu nói tiếp: "Ta đang định đi tìm huynh đây. Ta định về Vong Ưu Thành xem sao. Nghe nói nửa tháng nữa Chí Tôn Thánh Địa và Xích Huyết Thần Triều sẽ tổ chức nghi thức hợp nhất, đến lúc đó ta phải quay về. Dạ huynh, huynh đệ ta nói trước với huynh rồi đấy, đến lúc đó trưởng lão của Thí Thần Thánh Cung phải để dành cho ta một vị trí, chuyện này không bàn cãi!"
"Không vấn đề gì, chuyện này thì được!" Dạ Phong cười gật đầu, vỗ vỗ vai Bạch Vô Ưu.
Bạch Vô Ưu vẻ mặt đắc ý, tán gẫu với Dạ Phong vài câu rồi bay vút đi.
Phía sau, Vân Hàm Yên đã đuổi kịp tới nơi. Nàng đã chuẩn bị xong xuôi, mặc một chiếc váy dài màu xanh nhạt, dáng vẻ dịu dàng bước về phía Dạ Phong.