Trên cao xanh, cảnh tượng này khiến thế nhân kinh ngạc vô cùng.
Chín đạo hóa thân vây quanh Dạ Phong, giống hệt bản thể của hắn, bất kể là mức độ ngưng thực hay khí tức và ba động tỏa ra, so với bản thể đều không chút thua kém, thậm chí khí tức còn mạnh mẽ hơn vài phần.
Chín đạo phân thân này vẫn luôn được Dạ Phong phong ấn trong Thiên Địa Linh Tuyền của Tu Di Giới, Dạ Phong còn không tiếc rút lấy linh mạch sinh ra trong Tu Di Giới để nuôi dưỡng chúng.
Bởi vì hồn lực ẩn chứa trong mỗi đạo phân thân đều vượt qua hồn lực còn sót lại của bản thể Dạ Phong, nên cảnh tượng lúc này vô cùng chấn động, chín đạo phân thân đứng đó, tựa như chín Dạ Phong hùng mạnh hơn đang giáng thế.
Thế nhân chấn kinh, nhưng ba vị Thiên Thần Cổ Tổ kia chỉ khẽ nhíu mày, bởi vì trước đó họ đã từng có suy đoán này. Dẫu sao Dạ Phong cũng không phải người thường, tuy nhiên khi hắn vừa xuất hiện, bản thể lại quá yếu ớt, so với hai năm trước, hồn lực đã suy giảm quá nhiều. Kết quả này tuy có thể là do vết thương thần hồn của Dạ Phong gây ra, nhưng cũng tồn tại những khả năng khác.
Ba vị Thiên Thần Cổ Tổ đứng trong thâm không, thân ảnh mờ ảo, tu giả bình thường căn bản không nhìn rõ dung mạo của họ, chỉ có thể cảm nhận được uy áp cái thế vô biên tỏa ra từ trên người họ.
"Đây là cái gọi là đường lui của ngươi sao? Rút hồn lực nuôi dưỡng, kích phát sức mạnh trong hồn lực, việc này đối với vết thương thần hồn không có tác dụng gì nhiều. Ai cho ngươi dũng khí để đối mặt với bọn ta? Còn muốn trông cậy vào Nhân Hoàng bọn họ trở về sao?" Giọng nói lạnh lùng từ trong thâm không truyền xuống. Họ chưa ra tay, bởi vì đó là phân thân do Dạ Phong ngưng tụ, Dạ Phong có thể dễ dàng dung hợp, dù họ cùng lúc ra tay cũng khó lòng ngăn cản Dạ Phong.
Dạ Phong không đáp, đôi mắt hắn khẽ nhắm lại, đồng thời xung quanh thân thể có một luồng không gian lực mạnh mẽ cuồn cuộn trào ra.
Chín đạo thân ảnh kia như ma ảnh, đứng quanh thân thể hắn, ngay sau đó đạo phân thân thứ nhất vút một tiếng lao vào trong bản thể hắn. Mọi sự dung hợp nhìn qua rất thuận lợi, nhưng chỉ có Dạ Phong hiểu rõ, thời khắc hồn lực quay về bản nguyên cũng là lúc nguy cơ trùng trùng, bởi vì trong phân thân đó đã bị hắn dung nhập quá nhiều đạo pháp, khắc ghi quá nhiều đạo ngân của thiên địa. Hiện giờ thần hồn dung hợp, những đạo pháp đó sẽ xảy ra va chạm.
"Ầm..."
Sau khi đạo phân thân thứ nhất dung hợp, thân thể Dạ Phong bỗng run lên, tỏa ra một luồng khí tức chí cường, mạnh hơn bản thể trước đó một khoảng lớn.
Mấy vị Thiên Thần Cổ Tổ khẽ nhíu mày, một người trong đó lên tiếng: "Có chút kỳ quái, theo lý không nên như vậy!"
Trong lúc nói chuyện, đạo phân thân thứ hai va vào bản thể Dạ Phong, ba động tỏa ra từ trong cơ thể hắn trực tiếp xé rách không gian lực xung quanh.
Lúc này, một vị Thiên Thần Cổ Tổ khác cũng trầm giọng nói: "Quả thực không ổn, trên người hắn dường như đã xảy ra biến hóa nào đó, nhưng khí tức không rõ ràng..."
Mọi việc diễn ra rất nhanh, hầu như chỉ trong thời gian một chén trà, liên tiếp bảy đạo hóa thân đã dung nhập vào bản thể Dạ Phong. Lúc này, ba động tỏa ra từ trên người hắn dường như đã đạt đến đỉnh điểm, kinh khủng đến mức không thể tưởng tượng nổi.
"So với hai năm trước, vậy mà còn mạnh hơn vài phần, vẫn còn hai đạo hóa thân chưa dung hợp. Không đúng, khí tức này, hắn muốn đột phá, mau ngăn hắn lại!" Lúc này, mấy tên Thiên Thần Cổ Tổ mới thực sự cảm ứng ra, bởi vì vừa rồi khí tức nơi Dạ Phong quá hỗn loạn, hơn nữa hồn lực tương dung, đạo pháp đang va chạm lẫn nhau, chưa thực sự hòa làm một nên khí tức không rõ ràng.
Tuy nhiên, mọi thứ dường như đã quá muộn.
Bởi vì hai đạo phân thân cuối cùng khi họ vừa ra tay đã trong nháy mắt cùng lúc chìm vào trong cơ thể Dạ Phong, đồng thời, một luồng uy áp hủy thiên diệt địa từ trong cơ thể Dạ Phong tỏa ra.
Thế nhưng ngay sau đó, thân thể Dạ Phong trực tiếp vỡ vụn tại chỗ, máu tươi đỏ thắm bắn tung tóe. Trên Tu La Thánh Vực, bất kể là ai cũng đều có thể nhìn thấy rõ ràng tia huyết quang thê diễm đoạt mục đó.
Sức mạnh đạo pháp dung hợp trong hồn lực đã xảy ra va chạm kinh khủng, thứ sức mạnh bộc phát ra đó trực tiếp chấn vỡ thân thể hắn, mà thần hồn dường như cũng đã đến bên bờ vực sụp đổ.
Đây là vấn đề Dạ Phong lo lắng nhất, hắn đã sớm dự liệu được nên mới mãi không dung hợp những phân thân này, mà nay mọi thứ vẫn khó tránh khỏi.
Cùng lúc đó, dù thấy thân thể Dạ Phong bạo liệt, nhưng ba vị Thiên Thần Cổ Tổ vẫn cùng lúc ra tay. Họ hiểu rõ Dạ Phong không thể cứ thế mà tử vong, vì thần hồn của Dạ Phong vẫn còn đó, dù đang xảy ra va chạm đáng sợ nhưng khí tức cũng đang biến chuyển cực nhanh. Nếu không ra tay, một khi thần hồn đó chống đỡ được, Dạ Phong sẽ trở thành một tôn vô thượng cường giả có thể sánh ngang với họ.
"Gào..."
Thần hồn của Dạ Phong đứng giữa huyết quang phát ra một tiếng gầm chấn thiên, thân thể vỡ vụn trong nháy mắt tụ lại, đồng thời một thanh chiến kiếm bắn ra, bộc phát sát quang vô lượng lao về phía ba đòn tấn công cái thế kia, mà sức mạnh bên trong Tu Di Giới lúc này cũng điên cuồng cuộn trào ra.
Trên Tu La Thánh Vực, tất cả tu giả hầu như đều như tượng gỗ, đã sớm cứng đờ tại chỗ, vô số tu giả đầu óc trống rỗng, trong lòng hoảng sợ, chấn kinh... Những việc xảy ra hôm nay quá đáng sợ, hầu như đã hủy diệt hoàn toàn ý chí của họ.
"Ầm ầm ầm..."
Vì đạo pháp nơi Dạ Phong va chạm, dẫn ra một số dị tượng đáng sợ. Xung quanh thân thể hắn, vô số cấm kỵ lôi đình đáng sợ oanh kích xuống, hư không vỡ vụn, một số đại đạo văn lạc thần bí hiện ra ở đó, đan xen tạo thành những dị tượng thần bí không thể giải thích.
Ba động tỏa ra từ trên người hắn hóa thành ba động năng lượng có thể nhìn thấy bằng mắt thường, từng vòng từng vòng tan biến ra, nơi đi qua, mọi thứ dường như đều muốn bị nghiền nát.
"Ngươi hóa ra phân thân chỉ là một vật chứa, ngươi dung nhập đạo pháp thiên địa vào trong những hồn lực đó, muốn lừa gạt qua mắt bọn ta!" Một vị Thiên Thần Cổ Tổ kinh nộ, cách làm này khiến ông ta cũng chấn động không thôi. Trước đó ông ta chưa từng nghĩ tới Dạ Phong lại làm như vậy, bởi vì cách làm này rất dễ khiến những hồn lực rút ra đó bị mài mòn.