Khi Tịch Đình vừa đến Bích Sa Tinh, không hề kiêng đè việc người khác bàn tán về Úc Ninh. Dù chưa ai gọi đích danh, mọi người đều ngầm đoán ra.
Các phóng viên lá cải và những người chuyên hóng chuyện ở Bích Sa Tinh vô cùng phấn khích, theo sát nhất cử nhất động của họ.
Với hệ thống camera hiện đại tinh vi, khó mà tránh khỏi, khoảnh khắc Úc Ninh kiễng chân hôn Tịch Đình đã bị chụp lại và lan truyền trên mạng.
Tin tức này nhanh chóng lan rộng, cùng với việc Tịch Đình bị "mắc kẹt" ở Bích Sa Tinh.
Nhiều người dân tinh cầu kêu gọi Liên Bang đến giải cứu anh, nhưng chừng đó vẫn chưa đủ để Thống chế Tịch tự mình ra mặt.
Cây gậy của ông ấy đâu phải để đánh Tịch Đình. Gậy gỗ quý giá thế cơ mà, dùng đánh Tịch Đình thì lỡ thân thể cậu ta làm gậy gộc bị nứt thì sao?
Ông ấy về gọi Tịch ba ba đến đón người đấy chứ, cây gậy kia là để đánh Tịch ba ba.
Đồ con bất hiếu, lỗi tại cha!
Tịch gia chưa từng xảy ra chuyện như vậy. Chưa bàn đến tuổi tác, chỉ nói người giám hộ của Úc Ninh là Lâm mụ mụ, cậu còn gọi ông một tiếng Tịch gia gia, xem như em trai của Tịch Đình, thế là đủ tội chết rồi.
Nhưng không thể không nhắc đến vấn đề tuổi tác!
Không phải là áp đặt giới hạn cho tình cảm bằng tuổi tác, mà là độ tuổi khi họ gặp nhau có vấn đề lớn.
Đây là nuôi con hay gì?
Thật là hành vi cầm thú!
Tịch ba ba đích thân đến đón, người Bích Sa Tinh vô cùng dễ nói chuyện, nhanh chóng thả người. Ngay cả khi không có Thượng tướng Tịch, họ cũng muốn Tịch Đình nhanh chóng rời đi.
Chỉ là không ngờ, nhãi con lại muốn cùng họ trở về.
"Con ở đây cũng được ba tháng rồi," Úc Ninh vừa bưng cốc nước vừa nói, "Cũng nên đến Thủ Đô tỉnh chơi vài ngày.”
"Việc trồng cây ở đây đã đi vào ổn định, chắc là không có vấn đề gì đâu. Nếu có gì thì cứ tìm tôi, chúng ta vẫn có thể gọi video hoặc phát sóng trực tiếp mà."
Cậu đã nói vậy rồi, dù họ có vạn điều không nỡ và lo lắng cũng không thể ép cậu ở lại.
"Nhãi con à, con tuyệt đối không được ngủ chung phòng với Tịch Đình."
"Đúng vậy, tốt nhất là đừng ở cùng khu nhà."
"Con vĩnh viễn không biết một lão già cấm dục ba mươi năm sẽ làm ra chuyện gì đâu."
Úc Ninh: "..."
Trước đó còn dặn cậu trước 36 tuổi không được yêu đương, sao đến chỗ Tịch Đình, 30 đã là lão già rồi?
Úc Ninh: "Mọi người yên tâm."
Lên phi thuyền, nhìn khuôn mặt cấm dục quyến rũ của Tịch Đình, Úc Ninh nghĩ, mình chỉ bảo họ yên tâm thôi, chứ không hứa là không ở chung.
Tịch Đình nghiêng đầu nhìn cậu, mim cười chìa tay ra.
Úc Ninh liếc nhìn Tịch ba ba đang im lặng, lại nhìn con robot nhỏ đang ấm ức, nhịn xuống sự quyến rũ của mỹ sắc, ngồi xuống cạnh Tịch ba ba, đối diện Tịch Đình.
Sắc mặt Tịch ba ba dịu đi một chút.
Tịch Đình nhướn mày, thấy trên quang não hiện lên một tin nhắn.
Úc Ninh vừa gửi một sticker chính là hình vẽ trái tim bằng bút của cậu.
Tịch Đình không trả lời ngay, Úc Ninh lại gửi tiếp một cái [Ai mà đẹp trai làm tưi xiu ngang xiu dọc.jpg] .
Sau đó cậu tự trả lời, 【À thì ra là bạn trai tui.jpg】
Tịch Đình: "..."
Hết cả hứng.
Đúng là trẻ con mới tập tành dùng mạng, thích gửi mấy sticker trẻ trâu.
Nhưng những sticker này có lẽ do người Bích Sa Tỉnh lấy biểu cảm và hành động của cậu làm nên, lại đặc biệt đáng yêu.
Tịch Đình lặng lẽ lưu lại.
Anh gửi trả một cái 【Bạn trai tui đáng yêu quá trời.jpg】, ngước mắt thấy Úc Ninh cong cong đôi mắt.
Hai người cứ thế mà tung hứng sticker dưới mí mắt của Tịch ba ba.
Tịch ba ba vờ như không thấy, thầm nghĩ, cứ vui vẻ được lúc nào hay lúc ấy đi, về đến nhà rồi thì chuẩn bị tinh thần bị lão gia tử đánh gãy uyên ương.
Tại nhà cũ Tịch gia, Tịch gia gia ngồi nghiêm nghị ở vị trí chủ tọa, bên cạnh Lâm mụ mụ cũng cau mày.
Bầu không khí chẳng hề dễ chịu.
Úc Ninh thu lại nụ cười, lần lượt chào hỏi mọi người.
Lâm mụ mụ vẫy tay với Úc Ninh, "Tiểu Ninh, con lại đây, chúng ta ra thư phòng nói chuyện."
"Vâng ạ."
Úc Ninh đi được vài bước, bỗng dừng lại, quay đầu lại.
Tịch Đình vẫn đứng tại chỗ nhìn cậu, ánh mắt nhạt nhòa, nhạt đến mức mong manh dễ vỡ.
Úc Ninh chưa từng thấy Tịch Đình có ánh mắt như vậy. Đến khi cậu nhìn kỹ lại, Tịch Đình đã mỉm cười, ánh mắt trở lại bình thường.
Khi Úc Ninh xoay người đi, thấy Lâm mụ mụ cũng đang quay đầu nhìn lại, không biết bà có thấy khoảnh khắc khác thường vừa rồi trong mắt Tịch Đình không.
"Tiểu Ninh," giọng Lâm mụ mụ nghe rất bình thường. Vào đến thư phòng, bà ngồi xuống ghế sofa, kéo Úc Ninh ngồi cạnh, "Con đang yêu Tịch Đình sao?"
"Vâng ạ."
Một người hỏi thẳng, một người đáp dứt khoát, đều xuất phát từ tình cảm yêu mến và tin tưởng lẫn nhau.
Lâm mụ mụ trầm ngâm một lát rồi nói: "Dù nó là con trai ta, ta vẫn phải nói với con. Con phải xác nhận xem nó có thật lòng yêu con không, con có thể chấp nhận công việc của nó không, rồi mới tiến thêm một bước phát triển sâu sắc hơn."
"Công việc của anh ấy bao năm qua con đã hiểu rõ, con biết những gì con thấy trong thời gian này không phải là tất cả, biết anh ấy có thể phải ra chiến trường bất cứ lúc nào."
"Còn về việc bác nói, anh ấy có thật lòng yêu con hay không," Úc Ninh mím môi dưới, hỏi: "Ý bác là gì ạ?"
"Con đừng căng thăng," Lâm mụ mụ nói, "Vì con ở thế giới này rất đặc biệt, với tư cách là người giám hộ, ta phải có trách nhiệm với con, không muốn con phải chịu tổn thương, nên mới dặn dò con thêm một câu.”
"Con đối với nó mà nói là một sự tồn tại vô cùng đặc biệt, con là tuổi thơ của nó, là mảnh ghép lấp đầy khoảng trống trong cuộc đời nó, cũng là người duy nhất từng bầu bạn với nó. Nó thích con là điều không thể nghi ngờ, chỉ là liệu sự thích này có phải là tình yêu không?"
Người Bích Sa Tinh cũng từng nói với cậu những lời tương tự.
Chỉ là họ dựa trên tình huống của họ, cảm thấy cậu chỉ đơn thuần ỷ lại vào Tịch Đình.
Còn Lâm mụ mụ lại đứng ở một góc độ khác để xem xét sự việc.
Họ đều nghỉ ngờ, đều bảo vệ cậu, đặc biệt là Lâm mụ mụ, không vì Tịch Đình là con trai rủnh mà đứng về phía anh, mà bóc tách những vấn đề có thể xảy ra với Tịch Đình để cậu thấy.
"Ta cũng không muốn nói như vậy, nó là con trai ta, người mà ta có lỗi nhiều nhất."
Lâm mụ mụ thở dài sâu sắc, vẻ mặt hiện lên sự giằng xé và chua xót, "Vừa rồi khi ta dẫn con vào, ánh mắt nó, giống hệt như khi còn nhỏ ta mang đi tất cả những món đồ nó thích. Lòng ta..."
"Ta hận không thể lập tức nắm tay con đặt vào tay nó, nhưng ta không thể làm như vậy, cả nhà ta đều không thể làm như vậy," Lâm mụ mụ nói, "Con à, như vậy bất công cho con. Một cuộc hôn nhân, phải là biết toàn tình toàn tâm lao tới."
"Cảm ơn bác," Úc Ninh nói, "Bác lo lắng tình yêu của Tịch Đình dành cho con không phải là tình yêu, người Bích Sa Tinh cũng lo lắng con chỉ ỷ lại vào Tịch Đình."
Lâm mụ mụ ngẩn người.
"Có người yêu một người vì dung mạo, có người vì tài hoa, có người nói không ra lý do," Úc Ninh nói, "Tình cảm nảy sinh từ đâu đều tốt đẹp cả, đó là sự kỳ diệu của nó."
Úc Ninh và Lâm mụ mụ vừa ra khỏi thư phòng thì nghe thấy tiếng chất vấn của Tịch gia gia.
Họ không dịu dàng như Lâm mụ mụ.
Tịch gia gia: "Nói, rốt cuộc có phải con cố ý dẫn dắt Tiểu Ninh từ khi còn nhỏ không?"
Tịch Đình còn chưa kịp trả lời, Tịch Hải đã nói, Con chắc chắn không có ý tốt gì, ta đã sớm nhìn ra nhãi con đặc biệt ÿ lại vào con! Lúc ấy con còn gài bẫy tai"
Tịch gia gia: "Liên Bang giao cho con những thứ đó, không phải để con làm chuyện phạm pháp!"
Tịch Hải: "Con còn dùng những thứ Liên Bang cho để uy hiếp ta, cướp nhãi con!"
Úc Ninh: "..."
Cậu quay đầu nhìn Tịch Đình, phát hiện anh đang bật cười.
Không biết có phải là linh cảm hay không, anh ngước mắt, vừa vặn chạm vào đôi mắt Úc Ninh.
Trong khoảnh khắc đối diện ấy, Úc Ninh thấy trong mắt anh ánh lên nụ cười, rất nhạt, an tâm và sung sướng.
Thật ra, khi một đứa trẻ có một món đồ mà nó rất thích, nhưng người khác cứ hoài nghi về món đồ đó, nó sẽ rất bất an.
Huống chi đây là một người.
Nhưng lúc này Tịch Đình lại cười rất an nhiên.
"Con không dẫn dắt," Tịch Đình nói, "Lúc trưởng thành đúng là con dẫn đắt cậu ấy nói thích con trước, khi còn nhỏ thì không hề dẫn đắt gì cả. Nếu nói đến dẫn dắt."
Tịch Đình nhìn Tịch Hải, "Việc anh nuôi Nhan Mạc kia có tác dụng dẫn dắt đấy."
Tịch Hải: "?"
"Nếu không có cậu ta, con đã không phát hiện ra tình cảm của mình."
Úc Ninh cong môi, chính là ám chỉ chuyện mỗi khi từ Thanh Thành đến Thịnh Đô, hễ nhắc đến Nhan Mạc và thanh Thiên Tử kiếm của anh ta, Tịch Đình lại có vẻ kỳ lạ như vậy.
1ịch Hải: "Con đang nói cái gì vậy!”
Tịch Đình: "Ghen anh không biết à?"
Tịch Hải: "?"
Úc Ninh cười càng tươi, giơ tay nói: "Con biết mà, giống như khi nghe được tin đồn của anh với Tang Tư Kỳ, lòng con vừa buồn vừa chua."
Tịch Đình cam đoan với cậu: "Sau này sẽ không có nữa."
Bốn người còn lại: "."
Định đánh gãy uyên ương, sao lại bị nhồi cơm chó thế này?
Liên tiếp bị hai làn sóng người nghi ngờ, tình cảm của họ không những không có vấn đề gì mà ngược lại càng thêm trong sáng và chắc chắn.
Thật ra người Tịch gia cũng không thực sự muốn chia rẽ họ. Khi đã xác định họ thật lòng yêu nhau, bên trong không có sự dụ dỗ hay mập mờ nào, Tịch gia gia và Lâm mụ mụ còn vui hơn bất cứ ai.
Úc Ninh rất thích cảm giác này.
Ở Đại Thịnh, không có chuyện yêu đương, phần lớn là do cha mẹ đặt đâu ngồi đấy, may mắn lắm thì lén nhìn nhau trong hội đèn lồng.
Đây là lần đầu tiên cậu yêu, người lớn trong nhà vừa cảm kích vừa ủng hộ, không cần phải giấu giếm, không có nỗi lo về sau.
Khi Úc Ninh nói với Tịch Đình về cảm giác của mình, Tịch Đình nói: "Nếu vậy, cũng nên cho người nhà bên kia biết đi."
Úc Ninh ban đầu không phản ứng kịp.
Tịch Đình nói: "Đại Thịnh, anh cùng em trở về."
Úc Ninh ngẩn người.
"Đây cũng là cách anh yêu em," Tịch Đình cắn một ngụm đầu ngón tay cậu, nói: "Anh không để tâm đến cái nhìn của người khác, cũng không cần ai chúc phúc, nhưng anh hy vọng những người thân của cả hai bên đều biết chuyện tình cảm của chúng ta, một cách quang minh chính đại."
Úc Ninh cười nói: "Được."
Tịch Đình tự xin nghỉ phép một tháng, mặc kệ Nguyên soái có đồng ý hay không, dán đơn xin nghỉ phép lên cửa nhà Nguyên soái, nói muốn đi xa thăm gia đình.
Cỗ máy thời gian hiện tại đã có thể đưa họ trở về Đại Thịnh, nhưng trước đây vì tiện lợi, hai bên chỉ liên lạc với công xưởng binh khí Thanh Thành và điểm trung chuyển Bích Sa Tinh.
Họ vừa ra khỏi công xưởng binh khí đã bị một đám người vây quanh.
Người trong công xưởng binh khí đông nghịt đều nhìn chằm chằm vào họ.
Khó khăn lắm mới ra khỏi công xưởng, bên ngoài còn có dân Thanh Thành đang nhìn họ.
Nhìn chằm chằm Úc Ninh, cũng nhìn chằm chằm Tịch Đình, hàng ngàn hàng vạn đôi mắt, nhiệt liệt nhìn chăm chú.
Úc Ninh: "..."
Nếu không phải Tịch Đình, đối người khác tâm lý yếu một chút, có lẽ đã không đi nổi.
Úc Ninh cũng không dám nói chuyện, cứ cảm thấy hễ cậu mở miệng, sẽ có chuyện đáng sợ xảy ra.
Đến khi họ vất vả lắm mới đến được Ninh Vương phủ, Úc Ninh vẫn không nhịn được mà lên tiếng, "Con về thăm mọi người."
Cậu vừa nói đã thấy rất nhiều người khóc.
Thấy vậy cậu liền không nói nên lời nữa.
Lần trước rời Thanh Thành là khi cậu thành thân với Úc Bắc Chỉnh, đến khi cậu đi Thịnh Đô, đi biền biệt một năm rưỡi.
Cậu đứng trước cửa Ninh Vương phủ vẫn vẹn nguyên như xưa, không vướng bụi trần, nghẹn ngào nói: "Sau này con sẽ cố gắng về thăm mọi người nhiều hơn."
Mọi người đều nhìn về phía cậu, trong lòng vừa mới nhen nhóm niềm vui.
Úc Ninh nắm lấy tay Tịch Đình bên cạnh, dừng lại một chút rồi nói: "Con muốn nói với mọi người rằng, con đã có người mình yêu, đây là vương phi tương lai của con."
Toàn thành bá tánh: "???"
Tiếng khóc hình như còn lớn hơn nữa.
Tịch Đình: "..."
"Vương gia, anh ta là nam!"
"Còn là một người kỳ quái!"
"Cao to thô kệch, không kiều không mềm!"
"Con gái nhà chúng tôi vẫn luôn chờ điện hại!"
"Con trai nhà tôi còn hơn anh ta!"
Hiện trường mất kiểm soát, các hộ vệ Vương phủ vội kéo Úc Ninh và vương phi tương lai vào phủ, sợ dân chúng kích động làm ra chuyện gì.
Một hồi binh hoang mã loạn, Úc Ninh và Tịch Đình về đến phòng. Tuy rằng đã yên tĩnh, nhưng ánh mắt dò xét Tịch Đình vẫn còn đó.
Tổng quản Vương phủ do dự mãi rồi hỏi Tịch Đình: "Ngài có từng đọc sách không? Có từng học cách hầu hạ người không?"
Tịch Đình nhướn mày.
Úc Ninh không chịu nổi, cậu nói: "Tổng quản, đây là ân nhân cứu mạng của con, tính mạng con là anh ấy cứu, bệnh tình cũng là anh ấy chữa."
Tổng quản: "!"
Tổng quản: "Những việc đó tôi đều sẽ làm, ngài không cần học."
Khi mọi người rời đi, đối với Tịch Đình cung kính hơn nhiều, nhưng ánh mắt thế nào vẫn thấy không vừa lòng.
"Vương phi?” Khi mọi người đi rồi, lịch Đình cười hỏi.
Úc Ninh gãi gãi mặt, "Ở đây gọi như vậy."
"Còn có họ nữa, anh đừng giận."
Tịch Đình nói: "Anh không giận, anh biết dù ai làm vương phi họ cũng sẽ không thực sự vừa lòng đâu."
Năm năm đó, anh đã thấy họ ngày càng yêu thích Úc Ninh như thế nào, biết vị trí của Úc Ninh trong lòng họ.
Úc Ninh cười, cúi người hôn lên môi anh.
Sáng hôm sau, họ cùng nhau đọc "Thanh Thành nhật báo", hơn nửa trang báo đều liên quan đến Úc Ninh, trong đó có cả Tịch Đình.
Tổng quản đã cho đăng tin Tịch Đình là ân nhân cứu mạng của Úc Ninh, dân Thanh Thành bớt khó tiếp thu hơn, nhưng để hoàn toàn chấp nhận Tịch Đình e là không dễ dàng như vậy.
Tổng quản thức đêm chuẩn bị cho vương phi một bộ quần áo. Tịch Đình vốn được mệnh danh là "hoa cao lãnh" của Liên Bang, khí chất thanh lãnh tuyệt tục, mặc vào bộ áo tay rộng càng thêm đẹp đến cực điểm.
Úc Ninh càng ngắm càng thích, trong lòng vui không tả xiết, kéo anh đi dạo Thanh Thành.
Cả hai đều không sợ ánh mắt của người khác, giữa đám đông vây xem, cứ như không có ai.
Úc Ninh nghiêng đầu nhìn Tịch Đình đang nheo mắt cười nhẹ trong ánh nắng sớm, trong lòng cuồn cuộn trào dâng hạnh phúc.
Tịch Đình nắm chặt tay cậu, nói: "Cảnh này anh đã nghĩ đến vô số lần."
"Đi theo em đến những nơi em từng sống."
Úc Ninh hiếm khi kiêu ngạo, "Nơi này vốn là phế tích, là em và mọi người cùng nhau xây dựng lại."
Cậu biết Tịch Đình biết những điều này, vẫn muốn nói cho anh nghe, đơn giản là muốn nghe Tịch Đình khen ngợi, giống như một con công non xòe cánh khoe mẽ.
Tịch Đình cười nhẹ, "Cho nên anh mới muốn cùng em xem một lần."
Úc Ninh thật sự rất vui, vui đến mức nhảy lên ôm cổ Tịch Đình.
Tịch Đình cười, duỗi tay đỡ cậu, trực tiếp cõng cậu lên.
Úc Ninh cười vui vẻ, miệng cười rạng rỡ dưới ánh mặt trời.
Trên lầu cao phía sau, không ít người che miệng lại, lộ ra nụ cười kỳ lạ, không kiềm chế được.
"Thật ra, vương phi cường tráng một chút cũng có chỗ tốt."
"Sao khóe miệng tôi lại cong lên thế này?"
"Tôi thích vương phi có thể một tay cõng điện hạ lên hắc hắc."
Ngày hôm đó, Úc Ninh dẫn Tịch Đình đi khắp các con phố chính của Thanh Thành, từ ánh bình minh đến khi mặt trời lặn.
Cuối cùng họ đến thăm Minh Phi, người thầy đầu tiên của Úc Ninh, ở Huyền Trần thư
Sáng sớm hôm sau, họ lặng lẽ rời Thanh Thành, thong thả ung dung, vừa đi vừa chơi, nửa tháng sau đến Thịnh Đô.
Trước khi đến Đại Thịnh, Úc Ninh cố ý báo với Úc Bắc Chinh một tiếng, nói cậu muốn dẫn một người trở về, nhưng không nói đó là người cậu yêu, chỉ nói là người đã cứu cậu.
Cậu nghĩ Úc Bắc Chinh sẽ nói với Trưởng công chúa và những người khác, không ngờ lại có một trận nghênh đón lớn như vậy.
Mấy vị Vương gia công chúa đều đến không nói, đến cả Vương phi, Đức thái phi và Hoàng thái hậu cũng đến.
Ơ Thủ Đô tỉnh cậu còn chưa từng đối mặt với sự xét hỏi của các cô dì, đến đây mới cảm nhận được.
Trong Hoàng cung không thiếu bàn lớn, tất cả mọi người đều có chỗ ngồi.
Im lặng một lát, Úc Ninh lần lượt giới thiệu mọi người với nhau.
Tịch Đình cố ý mang theo quà, đều là những món đồ công nghệ cao mà Đại Thịnh không có, chỉ có ở tinh tế mới mua được.
Ví dụ như robot mà Úc Bắc Chinh thích nhất, hay máy làm đẹp mà phụ nữ hẳn sẽ thích.
Anh cẩn thận lựa chọn loại năng lượng mặt trời.
Nhưng dường như vẫn không thể khiến mọi người vui vẻ.
Những người khác còn dễ nói, người biểu lộ sự bất mãn thẳng thắn nhất là Tam vương gia và Tứ vương gia.
Mặt Tam vương gia khó coi không tả nổi, Úc Ninh chưa bao giờ thấy mặt anh ta khó coi đến vậy, khó đến nỗi đôi mắt cáo nhăn cả lại.
Còn Úc Bắc Chinh thì càng nóng nảy, anh đột nhiên đứng lên, "Tiểu Ninh đệ đệ, chúng ta đều đã đọc "Thanh Thành nhật báo", đây thật sự là vương phi của đệ?"
Úc Ninh gật đầu, cười nói: "Đúng vậy ạ."
Úc Bắc Chinh trừng mắt nhìn Tịch Đình, anh nhạy bén nhận ra người này rất nguy hiểm, càng nguy hiểm anh càng không hài lòng.
"Chúng ta đánh một trận!"
Úc Ninh: "..."
"Hồ nháo!" Đức thái phi và Hoàng thượng đồng thời quát lớn anh, nhưng ngữ khí rất nhẹ, không có ý trách cứ gì.
“Thôi đi, Bắc Chinh ca ca, huynh đánh không lại anh ấy đâu."
Úc Bắc Chinh: "???"
Tịch Đình vẫn luôn rất lễ phép cũng đứng lên, "Cung kính không bằng tuân mệnh."
Úc Ninh: "..."
Không hiểu sao, buổi gặp mặt gia đình này lại chuyển từ yến tiệc sang võ trường.
Hai người cao lớn vạm vỡ, đáng người thăng tắp, đứng trên võ trường như hai cây tùng bách kiên cố không thể phá vỡ.
Vũ lực của Úc Bắc Chinh họ đều biết, từ nhỏ anh và Hạ Thủ Việt đã đánh bại những đối thủ vô địch ở Thái Học, còn trẻ đã có thể kéo được cung nhị thạch.
Anh không phụ sự mong đợi của mọi người, ra tay sắc bén dũng mãnh, đánh thẳng vào mặt Tịch Đình.
Tịch Đình nhẹ nhàng nghiêng đầu sang phải, Úc Bắc Chinh dường như đoán được anh sẽ tránh, tay trái đã chờ sẵn ở đó. Tịch Đình gạt tay trái của anh ra, đè lên vai anh, lộn người ra phía sau anh, vừa định bẻ tay anh thì bị Úc Bắc Chinh đá vào bụng.
Anh nín thở, dùng hết sức lực, không hề nương tay, đá Tịch Đình lùi lại hai bước.
Úc Ninh ngẩn người, không nhịn được tiến lên một bước.
Úc Bắc Chinh vui vẻ không tả xiết, hờn dỗi trong lòng vơi đi hơn nửa, "Ha ha ha, Tiểu Ninh đệ đệ, đệ còn nói ta đánh không lại anh ta?"
Úc Ninh vốn cho rằng Úc Bắc Chinh đánh không lại Tịch Đình.
Úc Bắc Chinh từ nhỏ đã luyện võ, Tịch Đình thì sao không chứ, anh gần như dành toàn bộ thời gian vào việc này.
Tịch Đình híp mắt, liếm răng hàm sau, không khách khí vung quyền về phía Úc Bắc Chinh.
Ban đầu Úc Bắc Chinh chiếm thế thượng phong, anh đấm Tịch Đình vài quyền, đá vài cú.
Sau đó, hai người bắt đầu ngang tài ngang sức.
Úc Ninh đau lòng đến mức nắm chặt tay, vừa định hòa giải thì Tam vương gia vẫn luôn run chân không yên bên cạnh cậu đột nhiên xông lên đánh lén.
Không ai ngờ anh ta lại xông lên, bất ngờ không kịp phòng ngừa, Tịch Đình bị anh ta đấm một quyền vào mặt.
Thấy khóe miệng Tịch Đình rướm máu, anh ta híp mắt cáo cười, vẻ mặt khó chịu cũng tan đi không ít.
“Tam hoàng huynh!”
Anh ta như không nghe thấy tiếng gọi của Úc Ninh, cùng Úc Bắc Chinh nhìn nhau, đồng thời nhắm vào Tịch Đình.
Một người hung mãnh, một người âm độc, hai mặt giáp công, chiêu nào chiêu nấy tàn nhẫn.
Úc Ninh không chịu nổi định ngăn cản họ thì bị Hoàng thượng ngăn lại.
Úc Ninh sốt ruột, "Đại hoàng huynh, không thể đánh nữa!"
Hoàng thượng cười lắc đầu, "Tiểu Thất, đệ vẫn chưa nhìn ra sao?"
Úc Ninh ngẩn người.
Quan tâm sẽ bị loạn, ban đầu cậu thật sự không nhìn ra gì.
Cậu cũng đã từng học võ, dù luyện không nhiều bằng họ, cũng không xem ít hơn họ bao nhiêu.
Nhìn kỹ lại thì phát hiện Tịch Đình có lẽ đang nhường nhịn.
“Anh ta rất thông minh.”
Hoàng thượng nói: "Muốn cướp đi đệ đệ bảo bối của chúng ta đâu có dễ vậy."
"Một người kháng cự một người tức giận hai người đánh anh ta cho hả giận, những người khác cũng thấy sảng khoái, ít nhất cũng cảm thấy anh ta chịu khổ."
Nghe anh nói, Úc Ninh nhìn về phía những người xung quanh.
Công chúa và Lê thế tử xem rất thích thú.
Thái hậu và các thái phi xem không chớp mắt, mặt mày giãn ra.
Nhị vương gia cười tủm tỉm.
Lục vương gia lén giơ nắm đấm, khoa tay múa chân về phía Tịch Đình, trong miệng còn lẩm bẩm gì đó.
Úc Ninh: "..."
Trong lòng cậu không biết là cảm xúc gì.
May mà ba người trên võ trường, không biết có phải đánh mệt rồi hay không, dừng lại.
Sau một hồi đánh nhau hả hê, bực bội và tức giận đều được giải tỏa, hai người vẫn chưa hài lòng.
Úc Bắc Chinh hỏi: "Ngươi thật sự yêu Tiểu Ninh đệ đệ sao? Chứng minh thế nào?"
"Còn muốn chứng minh thế nào nữa," Tịch Đình còn chưa kịp mở miệng, Úc Ninh đã nói thẳng: "Vừa rồi còn chưa đủ chứng minh sao?"
Úc Ninh biết, Tịch Đình là người đạm mạc, đạm mạc không có nghĩa là anh không có kiêu ngạo, đặc biệt là trong lĩnh vực của anh.
Bị đánh như vậy, gần như là vùi đập lòng kiêu ngạo của anh xuống bùn đất, còn chưa đủ để chứng minh sao.
Úc Bắc Chinh nghẹn lời, ngượng ngùng ngậm miệng.
Công chúa liếc nhìn anh một cái rồi nói: "Tiểu Thất, chúng ta là không yên lòng."
Phò mã lập tức hùa theo: "Đúng vậy, không thể không lo lắng được."
"Con biết," Úc Ninh nói: "Nhưng xin mọi người yên tâm, nếu không thật lòng thích, hai người chúng con sẽ không ở bên nhau."
“Anh ấy đối xử với con rất tốt rất tốt, từ nhỏ đến lớn đều rất tốt, giống như mọi người vậy," Úc Ninh lộ ra vẻ kiêu ngạo, "Sẽ không bao giờ có ai được anh ấy yêu như con.”
"Vậy thì đương nhiên!"
"Không ai so được với Tiểu Thất!"
"Chúng ta có thể đánh thắng anh ta, sẽ bảo vệ Tiểu Ninh đệ đệ."
"Dốc toàn lực Đại Thịnh."
Úc Ninh cười nhìn Tịch Đình, Tịch Đình cũng cười đáp lại.
Thấy vết thương ở khóe miệng anh, Úc Ninh đau lòng không thôi, nhưng trên mặt không thể lộ ra chút nào.
Đến khi về đến Bạch Hạ Uyển, sau khi quen biết từng người ca ca tỷ tỷ và các trưởng bối khác, uống rất nhiều rượu, vẻ đau lòng mới lộ ra.
Họ ngồi trong thư phòng nhỏ của Úc Ninh, Úc Ninh cẩn thận bôi thuốc mỡ lên khóe miệng anh.
Nơi này vẫn như trước đây, cái bàn vẫn là chiếc bàn gỗ đào bình thường mà cậu dùng khi bảy tuổi, đặt trước cửa sổ, mỗi khi đến tối lại hứng đầy bàn ánh trăng.
Ghế dựa cũng là chiếc ghế hoa mà cậu đã ngồi rất nhiều năm.
Trước kia cậu đều ngồi một mình ở đây, thường xuyên nhìn sách trời tưởng tượng dáng vẻ Tịch Đình.
Hiện tại Tịch Đình ở ngay trước mắt, anh ngồi trên ghế, cậu ngồi trên đùi anh.
Úc Ninh vuốt khóe miệng anh, trong lòng vừa chua xót vừa mềm mại.
Rất nhiều người đều nghi ngờ tình cảm của họ, thoạt nhìn thời gian rất ngắn rất đột ngột.
Nhưng thật ra, đã rất lâu rồi.
Thật lâu thật lâu.
Úc Ninh nghe nói trong sa mạc có một loài hoa, vì chỉ có một cái rễ, không thể giống như những loài hoa khác tỏa rễ ra xung quanh tìm kiếm hơi nước, chỉ có thể dùng một cái rễ đó quanh năm suốt tháng tìm kiếm mạch nước ngầm, cần đến 6 năm để thu thập chất dinh dưỡng cần thiết cho nụ hoa, đến năm thứ 7 mới nhanh chóng nở hoa.
Người khác nhìn đóa hoa yếu ớt trên sa mạc, cậu biết cái rễ dưới sa mạc kiên cường đến nhường nào.
Úc Ninh hỏi: "Tịch Đình, anh có để ý người khác nghi ngờ tình cảm của anh không?"
Tịch Đình lắc đầu, anh như mở khóa một thế giới mới, ngồi trên chiếc ghế này, ánh mắt tham lam lại dịu dàng nhìn Úc Ninh, không nhanh không chậm nói: “Một trăm năm sau, tất cả mọi người sẽ biết anh yêu em."
Úc Ninh cảm thấy tay anh vuốt đến yết hầu cậu, Tịch Đình rất thích chạm vào yết hầu cậu.
Mỗi lần bị anh chạm vào nơi tượng trưng cho mạch máu này, Úc Ninh lại có cảm giác trốn không thoát. Cậu nói: "Em không sống được lâu đến vậy."
Tịch Đình nghĩ nghĩ rồi nói: "Khi anh lo liệu tang lễ cho em, tất cả mọi người sẽ biết anh yêu em."
Úc Ninh hoảng hốt một chút rồi cười.
Anh trăng dịu dàng sáng tỏ chiếu vào người cậu, như cảnh trong mơ, nụ cười của cậu như muốn tan ra.
Đây là ánh trăng Đại Thịnh.
Tịch Đình nhéo nhéo cổ cậu, ở nơi cậu đã ngắm nhìn không biết bao nhiêu đêm, cúi đầu hôn lên hoàng tử nhỏ của anh.
Tác giả có lời muốn nói: Ô ô ô chính văn đến đây là hết, còn một chút phiên ngoại, ngày mai tiếp tục đăng.