Giữa sáng nay, bão từ Hải Phòng vào Hà Nội. Mưa lớn. Gió ào ạt qua những tán nhãn. Sân chùa ngập nước. Thầy bảo Phật tử vào nhà trai ăn cơm cùng chư tăng nhưng chỉ có mình tôi vào. Ăn xong, mọi người buông bát, im lặng. Thầy nhìn ra ngoài sân mưa, trầm ngâm:
“Thời gian nhanh thật, mới thế mà đã già rồi.”
Ông Đạo Tứ hắng giọng ngâm nga câu văn cúng vong:
“Mới hôm nào còn ngồi bên cửa sổ. Mà hôm nay đã nấm cỏ xanh rì.”
Thầy bảo:
“Tôi còn sống nhăn ra đây mà bác bảo nấm cỏ xanh rì là bác rủa tôi chết à?”
Ôi giời ơi, thầy trò cười nghiêng ngả, nước mắt giàn giụa. Ông Tứ cố phân bua:
“Bạch cụ, con có nói cụ đâu ạ.”
Đến chiều, một anh chàng Tây ba lô tên Mark xin vào chùa sống mấy hôm. Mark nói bập bõm mấy từ tiếng Việt. Gặp thầy, Mark chắp tay, cúi đầu:
“Anh chào iem.”
Thầy cười:
“Ừ, thế anh bao nhiêu tuổi rồi?”
“Anh 30.”
“Thế thì anh kém tuổi iem” - thầy nói.
Các bà già ngồi đó cười nghiêng ngả. Các bà hỏi Mark:
“Mày ở Việt Nam bao lâu rồi?”
“Anh ở Việt Nam hai tuần rồi” - Mark nói.
Các bà già gục đầu vào vai nhau mà cười, giấu những hàm răng nhuộm đen nhưng nhức và môi đỏ vết trầu. Khóe mắt các bà khi cười chằng chịt vết chân chim.
Quyên ngồi ở bàn, đột nhiên cười khanh khách từng chặp không dừng. Thầy hỏi Quyên:
“Quyên à?”
“Không.”
“Không phải Quyên à?”
“Không.”
“Đàn ông hay đàn bà?”
“Đàn ông.”
Vừa lúc chị Thanh mẹ Quyên ở phía bếp đi tới, nói: “Quyên ơi, đi niệm Phật đi con”. Quyên bất thần gào lên, giọng ồm ồm:
“Đ.m. mày, bố đánh chết cha mày.”
Rồi lao vào túm tóc mẹ, tát và đá như một người đàn ông bặm trợn có võ. Mọi người đang ngồi đó bật dậy, xúm vào giữ tay Quyên, gỡ chị Thanh ra.
Xong, ai lại đi làm việc nấy hoặc ngồi xuống, như chưa có chuyện gì xảy ra.
Kinh Kim Cương nói: “bất ưng trụ sắc sinh tâm, bất ưng trụ thanh, hương, vị, xúc, pháp sinh tâm”. Ở giữa mọi chuyện mà chẳng sinh tâm. Thì đó là Niết Bàn.