Vén Màn Bí Mật

Vén Màn Bí Mật

Lượt đọc: 1785 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần một
trước đó

Đây là một tác phẩm hư cấu. Những tên tuổi, nhân vật, tổ chức, địa điểm, sự kiện và tình tiết đều là sản phẩm từ trí tưởng tượng của tác giả hoặc được sử dụng với mục đích hư cấu. Bất kì sự trùng hợp nào với người thật, còn sống hay đã mất, hoặc sự kiện có thật đều là ngẫu nhiên.

☆ ☆ ☆

Họ lái xe được một giờ thì cuối cùng lão cũng phát cáu. “Bà không làm nó câm miệng được hả?”

Lizzy nhìn chằm chằm phía trước, các khớp ngón tay trắng bệch khi bà tóm chặt hai đầu gối. Họ đã hạ kính cửa sổ xuống nhưng không khí thổi vào xe vừa ấm áp vừa đặc quánh và không làm giảm chút căng thẳng nào. Phong cảnh miền tây nam nước Pháp lướt qua, những vườn nho trải dài khắp các hướng. Họ đi qua một lâu đài nọ, thấp thoáng xa xa, rồi đi xuyên một ngôi làng toàn những căn nhà bằng đá đổ nát. Jeff liên tục đoán sẽ trông thấy ánh đèn màu xanh trong gương hậu. Nhưng không có gì. Thi thoảng mới có một chiếc xe tải nhảy ra từ trong bóng tối như một con quái vật trên phim ảnh, khiến các dây thần kinh của lão căng lên.

“Con bé đã phải chịu khổ quá nhiều…” Lizzy dợm nói nhưng ông đã cắt ngang.

“Nó mà phải chịu khổ ư?”

Lizzy vươn tay nắm đầu gối lão. “Bình tĩnh đi. Giá mà ông đã không nổi cáu ở đấy…”

Lão ném cho bà một cái nhìn khiến bà phải thay đổi chiến thuật.

“Con bé yêu nó, Jeff ạ.”

Một tiếng thở hổn hển phát ra từ ghế sau, thứ tiếng não nề đã theo họ suốt cả hành trình, âm thanh kinh khủng khiến lão không tài nào tập trung, không tài nào nghe nổi những suy nghĩ của chính mình giờ càng vang to đến nỗi lão gần như chào đón một tiếng còi hụ, những ngọn đèn xanh hay sự im lặng của một buồng giam. “Im đi!” Lão gào lên, đập vào tay lái.

Tiếng rên rỉ giảm bớt rồi ngưng bặt. Con bé sụt sịt và lão lại sắp hét lên lần nữa, nhưng nó đã im lặng.

Giờ thì cả xe đã rơi vào yên tĩnh, lão có thể suy nghĩ mạch lạc, gạt bỏ hình ảnh cái xác của thằng kia. Kể từ khi họ bỏ lại đám cháy tan hoang sau lưng, lão đã hành động theo bản năng. Và bản năng mách bảo lão phải lái xe về phương nam, tránh các thành phố lớn, hướng về những điểm trống trên bản đồ. Trong giờ đầu tiên ấy, trốn thoát là việc quan trọng nhất, kéo giãn khoảng cách giữa họ và tai nạn kia càng xa càng tốt. Nhưng nó lại dẫn đến một cảm giác mà lão rất ghét. Thiếu kiểm soát. Không có kế hoạch.

Mặc dù vậy, lúc này đây, mồ hôi trên lưng lão đã khô hẳn và bên tai chỉ còn tiếng gió vun vút, tiếng bốn bánh xe trơn tru nghiến trên đường, lão đã bắt đầu nghĩ ra một kế hoạch.

« Lùi
Tiến »