Vén Màn Bí Mật

Lượt đọc: 1784 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1

Những cái bóng đã bắt đầu đổ lên bãi cỏ, vầng dương chiếu rọi suốt cả buổi chiều giờ đã đi nghỉ. Tôi sắp vào nhà rót cho mình một ly gì đó mát lạnh thì một phụ nữ ló đầu qua cổng. Nàng nở một nụ cười tò mò. “Anh còn mở cửa đấy chứ?”

Tôi phải thừa nhận: Nếu nàng không hấp dẫn đến thế, hẳn tôi đã nói không. Nàng có mái tóc nâu sẫm xõa dài và đeo cặp kính râm che gần hết khuôn mặt, nhưng nàng nhắc tôi nhớ đến ai đó, một nữ diễn viên người Mỹ mà tôi từng phải lòng hồi còn bé. Nàng mặc quần bò xanh và áo thun trắng in hình một chú khủng long hoạt họa, xỏ đôi giày Converse. Lúc bước vào vườn nàng có vẻ hơi lúng túng nhưng rất quyết tâm, như thể nàng thực sự muốn ngắm nhìn xung quanh vậy. Do đó, thay vì bảo rằng nàng đã đến quá trễ, tôi đáp bằng một câu mà tôi đã nói suốt hôm đó: “Xin mời vào.”

Nàng thưởng cho tôi một nụ cười tươi hết cỡ, tháo kính ra trong chốc lát để tôi có thể thấy nụ cười ấy lan đến tận cặp mắt xanh lục. “Cảm ơn anh,” nàng nói và nhìn vào mắt tôi một giây trước khi quay đi.

Tôi vẫn ngồi tại chiếc bàn hai trụ đỡ ngoài hiên. Tôi đã học được rằng hầu hết mọi người không thích được dẫn đi thăm thú. Họ thích khám phá khu vườn với nhịp điệu của riêng mình hơn, mà không cần chủ nhà kè kè đằng sau. Tất nhiên, cũng có nhiều vị khách đã tiếp cận tôi để chia sẻ những câu chuyện về khu vườn của chính họ, khen ngợi và đôi khi còn khuyên nhủ nữa. Một vài lời khuyên thực sự hữu ích. Tôi đã dành mười phút tán dóc với một ông già hippy lớn tuổi về vấn đề có thể đối xử nhân văn với lũ ốc sên được không.

Rất nhiều người dẫn theo con cái và tôi đã bảo rằng nếu chúng im lặng thì rất có khả năng chúng sẽ trông thấy một, hai con ếch làm tổ ở trong cái ao gần bức tường cuối sân.

Đó là một ngày thú vị, thậm chí hay ho hơn mong đợi. Lúc tôi mới kể với bạn làm ăn của mình, Amira, là tôi định cho mọi người vào tham quan như một phần của ngày Hội Vườn, cô ấy đã nhăn nhó: “Sao cơ, để cho người lạ dẫm chân lên khắp ngôi nhà của cậu ư?”

Tôi đã cười: “Đúng. Đó cũng là việc tốt cho cộng đồng. Hơn nữa, nó vui mà.”

“Hừm. Thà là nhà cậu còn hơn nhà tớ, Elliot ạ.”

Nhưng đúng là việc này vui thật. Và gần như mọi người bước chân qua cánh cổng kia đều để lại một khoản quyên góp, sau này nó sẽ được dùng để cải thiện các khoảng không gian xanh nơi công cộng, đặc biệt là khu vui chơi gần đó vốn đã biến thành một bãi hoang phế. Một số hàng xóm trong Hẻm Cúc-cu của tôi đã tham gia và họ lần lượt đến thăm vườn nhà nhau, trao đổi các món quà. Edith nhà bên đã tặng cho tất cả mọi người một chai rượu đại hoàng do bà tự ủ và ông bà Singh cuối phố làm một mẻ bánh gối khổng lồ. Người ta sẽ kể với các bạn rằng ở những thành phố như London, tình làng nghĩa xóm đã không còn tồn tại, rằng tất cả chúng tôi đều sống trong những cái bong bóng nhỏ xíu, nhưng rõ ràng điều đó không còn đúng trong hôm nay.

Tôi nhận ra hầu hết những vị khách đã ghé thăm khu vườn của mình vài người trong số họ là phụ huynh của những đứa trẻ tôi đã dạy hoặc làm việc cùng - nhưng người con gái đang dạo quanh chốn này thì tôi không hề quen.

Tôi đã cố không nhìn nàng nhưng có điều gì đó ở nàng thu hút sự chú ý của tôi. Nàng đang chậm rãi tản bộ trong khu vườn, ngắm nghía những cây đậu tía, bụi oải hương đang rủ rỉ cùng đàn ong viếng thăm, cái ao nhỏ, đám nghệ tây và hoa tuy-líp. Nàng dừng chân cạnh một luống rau - nỗ lực đầu tiên suýt thành công của tôi trong việc tự cấp tự túc cho mình - và hẳn nàng đã cảm nhận được mắt tôi dán vào nàng vì nàng quay lại rồi đi về phía tôi.

Cặp kính râm trượt trên sống mũi đang lấm tấm mồ hôi của nàng trong cái nóng còn sót lại của buổi chiều. Nàng gạt tóc khỏi mặt và lưỡng lự đôi chút; trong giây phút mà vì lí do khó chịu nào đó, tôi đã sợ là nàng có thể xoay lưng bỏ chạy, lao ra cổng, biến mất khỏi đời tôi. Và dù cho tôi không hề biết nàng, gần như chưa nói chuyện với nàng, tôi biết mình không muốn chuyện ấy xảy ra.

Nhưng nàng không bỏ đi. Nàng dừng lại bên hiên nhà. “Đẹp quá,” nàng nói. Giọng điệu vui tươi. “Tôi chưa từng có một khu vườn. Dù sao cũng không phải một khu vườn đúng nghĩa.”

“Thật sao?” Tôi đứng dậy khỏi ghế và lại gần nàng. Đứng trước mặt nàng, tôi nhận ra nàng thấp hơn tôi nhiều, đầu nàng chỉ cao đến vai tôi. Khi nói chuyện, nàng để lộ một khoảng hở nhỏ giữa hai chiếc răng cửa. Tôi cố không nhìn đăm đăm vào đó.

“Từ khi xa nhà, tôi luôn sống trong các căn hộ,” nàng bảo. “Còn bố mẹ tôi… À thì, họ có làm vườn, nhưng nó lại được lát gạch hết cả. Thứ gần nhất với hoa cỏ mà chúng tôi có là vài cây kế và bồ công anh mọc ra từ mấy kẽ hở.”

Nàng lại đổi chân tại chỗ. Dường như nàng hơi bất an về điều gì đó.

“Cô có sao không?” Tôi hỏi.

“Thực ra… tôi biết điều này khiếm nhã kinh khủng, nhưng tôi có thể dùng nhờ nhà vệ sinh không?”

“Tất nhiên rồi. Không khiếm nhã gì đâu.” Tôi chỉ cho nàng đi qua hiên.

“Cảm ơn anh.”

Cánh cửa sau mở thẳng vào bếp, nơi được chia thành hai khoảng không gian, với chiếc bàn ăn bên tay trái khi bạn đi vào. Tôi hiếm khi dùng đến nó; tôi có thói quen ăn tối trong phòng khách và mở bất kì chương trình Netflix nào tôi đang mải mê xem vào thời điểm ấy, với cái đĩa ăn trên đùi. Trong khi đó, bàn ăn đã biến thành một trong những nơi ngả lưng yêu thích của chú mèo vàng nhà tôi, Charlie, giờ nó cũng đang cuộn tròn trên đó, tận hưởng ánh mặt trời xiên qua cửa sổ và sưởi lông.

“Nhà vệ sinh ở ngay cạnh đây,” tôi nói và chỉ cho nàng vào hành lang nối bếp với cửa trước. “Cánh cửa đầu tiên bên tay phải.”

Tôi chờ trong bếp, gãi sau tai Charlie và cố nhớ lại lần cuối có phụ nữ ở trong nhà mình. Tất nhiên Amira đã ghé qua vài lần; dạo này tôi đã mời cả cô và bạn trai cô, Colin, đến ăn tối. Vài tháng trước, đã có một phụ nữ tôi quen trên Tinder, trải nghiệm duy nhất của tôi trong việc dùng ứng dụng kết đôi. Lần quan hệ ấy cũng được nhưng tôi có cảm giác bất mãn kì lạ. Rõ ràng tình một đêm không dành cho tôi. Tôi đã giải thích cho Amira nghe điều này vào hôm sau, khi cô ấy đòi hỏi “mọi chi tiết”.

“Vậy là về cơ bản, cậu cần một cô bạn gái, Elliot ạ.”

“Tớ không có thời gian cho bạn gái.”

“Ôi thôi đi. Cậu bao nhiêu tuổi rồi? Ba mươi tám? Đáng lẽ giờ này cậu phải ổn định với một vợ hai con ấy chứ. Căn nhà ấy quá lớn cho mỗi cậu loanh quanh với một chú mèo.”

Có tiếng giật nước trong nhà vệ sinh và tôi giả vờ bận bịu bằng cách để nước vào ấm trong lúc chờ nàng ra bếp, cố nghĩ câu gì thú vị để nói.

“Khá hơn chưa?” Tôi hỏi lúc nàng vào phòng, tay cầm điện thoại.

Tôi nhăn mặt - Khá hơn chưa? Mình bị làm sao vậy ? - nhưng nàng chỉ cười.

“Khá hơn nhiều rồi,” nàng nói. “Cảm ơn anh. Giờ tôi nên để anh yên. Có lẽ anh vừa trải qua một ngày dài.”

“Đúng thế. Nhưng tôi đang định pha trà… nếu cô muốn uống một chút?”

“Ừm.” Nàng liếc điện thoại. Tôi đoán nàng phải đến nơi nào đó. Và nàng muốn thoát khỏi gã kì quặc vừa hỏi nàng có khá hơn sau khi đi vệ sinh không. “Thực ra, trà tuyệt lắm. Mặc dù tôi cảm thấy mình đang rất là phiền nhiễu.”

“Đừng ngốc thế. Có bạn cũng hay mà.”

Nàng bắt gặp ánh mắt tôi. “Vậy anh sống ở đây một mình à?”

“Phải. Chỉ có tôi và Charlie thôi.”

Nàng vuốt lưng nó. “Tôi là y tá trong phòng khám thú y nên đã gặp rất nhiều mèo, nhưng hiếm con nào đẹp trai như Charlie đây.” Nàng nhìn quanh. “Nơi này sạch bong so với một anh chàng độc thân đấy.”

“Ai cũng nói vậy. Tôi đoán là mình không thích lộn xộn.”

Nàng cười phá lên và tôi rên rỉ. Tôi lại nói ngớ ngẩn rồi.

“Thực ra,” tôi vội và tiếp lời, “cứ gọi tôi là Elliot. Elliot Foster.”

Nàng cười toe. “Tôi là Gemma. Gemma Robinson.”

“Rất vui được gặp cô, Gemma.”

Ấm nước sôi và tôi tìm được hai cái cốc, cho vào mỗi cốc một túi trà và hi vọng nàng không phải kiểu người khăng khăng đòi đun trà trong ấm. Mặc dù vậy, dường như nàng không bận tâm mấy. Nàng còn mải ngắm khắp phòng.

Khi tôi trở lại, nàng nhìn tôi chằm chằm. Nàng đỏ mặt, một màu hồng lén lút lan trên hai gò má.

“Tôi xin lỗi,” nàng nói, đón cốc trà từ tay tôi. “Tôi chắc chắn đã nhận ra anh ở đâu đó. Trước đây chúng ta từng gặp nhau chưa?”

“Tôi không nghĩ vậy.”

Chắc chắn chúng tôi chưa gặp nhau bao giờ. Nếu có thì tôi đã nhớ. Nhưng chuyện này cũng xảy ra khá thường xuyên. Tôi là một nhân vật hơi hơi nổi tiếng, được các tờ tin tức địa phương gọi là “nhà nghiên cứu” còn thính giả trên Đài số 4 biết đến tôi với vai trò “một nhà khoa học từ thiện”. Thi thoảng, tôi có xuất hiện trên truyền hình với tư cách chuyên gia khi có một bản tin liên quan đến khoa học, tôi không làm chuyện này vì thích nổi danh - tôi ghét nhìn thấy mình trên màn ảnh - mà vì nó giúp ích cho công việc phi lợi nhuận mà tôi đang làm cùng Amira.

“Chắc cô mới nhìn thấy tôi đâu đó.” Tôi miễn cưỡng giải thích rằng nàng có thể đã biết đến tôi như thế nào, bởi vì rất khó nói chuyện đó mà không ra vẻ mình đặc biệt lắm. “Cô có sống quanh khu này không?”

“Kiểu vậy. Bromley.”

Chỗ đó xa đây khoảng mười lăm phút đi tàu và sôi động hơn phần này của London nhiều. “Vậy điều gì đã mang cô đến khu West Dulwich này thế?”

“Tôi đang đi thăm ông anh Stuart. Anh ấy sống ở Herne Hill.” Khu đó cách đây khoảng ba, bốn cây số. “Nhưng tôi trông thấy quảng cáo sự kiện Hội Vườn và không cưỡng lại được. Tôi đã đi ngắm vài nơi trước khi đến đây, nhưng vườn của anh là tuyệt vời nhất.”

“Tôi cá là cô nói điều đó với tất cả…” Tôi tự ngăn mình. “Xin lỗi. Vì lí do gì đó mà mồm miệng tôi cứ luyên thuyên không kiêng dè gì. Nhưng tôi rất vui vì cô thích khu vườn của tôi đến vậy.”

“Tôi cũng thích nhà anh nữa. Nó rất đẹp.” Nàng tự giễu. “Xin lỗi, tôi là kiểu người nghiện đi xem các công trình bất động sản, đặc biệt là kiểu ai đó mua một nơi hoang tàn rồi gây dựng lại. Đó là giấc mơ của tôi. Mua một ngôi nhà thời Victoria to lớn như thế này rồi sửa sang.”

Tôi đặt cốc trà của mình xuống. Tôi thích thú khi trò chuyện với cô gái này và không muốn nàng rời đi vội. Đây là cách để níu chân nàng lâu thêm một chút.

“Cô có muốn tôi dẫn cô đi xem phần còn lại của ngôi nhà không?”

“Thật sao? Thế thì tuyệt quá.”

“Hay đấy. Để tôi dẫn cô tham quan số 26 Hẻm Cúc-cu nhé.”

« Lùi
Tiến »