Tôi dẫn nàng đi thăm một vòng. Như Gemma đã nói, ngôi nhà này có kiến trúc Victoria nửa biệt lập, với ba phòng ngủ và hai phòng tiếp khách được bố trí trên ba tầng nhà. Nó có những đoạn cầu thang dốc và mang toàn bộ đặc trưng ban đầu: cửa sổ trượt, trần nhà đắp hoa hồng, lò sưởi ở rất nhiều phòng. Kính màu được lắp bên trên cửa ra vào và khắp nhà lát sàn gỗ bóng loáng. Hầu hết các cánh cửa vẫn là gỗ mộc; tôi đã cạo hết sơn và tháo những cái tay nắm hiện đại xấu xí đã bị lắp vào đó tại một thời điểm nào đấy, thay bằng các loại giả cổ khó khăn lắm tôi mới tìm được.
“Tôi gần như đã phục chế toàn bộ chỗ này,” tôi nói, sải bước đến cửa sổ phòng khách ở phía trước nhà. “Nó hoàn toàn là một đống hỗn độn khi tôi chuyển vào. Một cặp vợ chồng già đã sống ở đây nhiều năm, khiến nó xập xệ đến mức đổ nát toàn bộ. Và nó đã được tân trang trong thập niên sáu mươi. Thời đó người ta đã làm những việc kinh khủng. Một kiểu phá hoại hàng loạt.”
“Anh tự mình làm tất cả sao?”
“Gần như vậy. Tôi thuê người sửa điện nước, nhưng hầu hết phần còn lại là tôi tự làm.”
“Thật tuyệt vời.”
Trong lúc dẫn nàng lên gác - các phòng ngủ cho khách và phòng tắm chính với bồn tắm chân quỳ - tôi không thể không quan sát Gemma. Tôi thích ngắm phản ứng của nàng, cách nàng thực sự trân trọng ngôi nhà của tôi, ánh sáng lấp lánh trong mắt nàng khi nàng nhìn vào tất cả.
Có một khoảnh khắc kì quặc ở tầng hai. Chúng tôi đang đứng ngoài ngưỡng cửa căn phòng duy nhất tôi chưa cho nàng xem và tôi bảo: “À, đây là, phòng ngủ chính”.
Nàng ngó đầu vào phòng và nói “Đẹp đấy” nhưng không bước đến. Bầu không khí giữa chúng tôi thay đổi và trở nên ngượng ngùng.
“Tôi thực sự cảm thấy mình đang làm phiền,” nàng nói. Má nàng bừng đỏ. “Nhưng cảm ơn anh rất nhiều vì đã cho tôi xem nhà. Nó thật hoàn hảo. Tôi nghĩ giờ tôi nên đi thôi.”
Chúng tôi trở xuống nhà và vào bếp, nơi nàng để túi xách. Tôi cảm thấy tiu nghỉu khủng khiếp, mà tôi biết là cảm giác đó sẽ kéo dài cả tối. Gemma cũng có vẻ buồn, giống như nàng còn băn khoăn điều gì.
“Có chuyện gì à?” Tôi hỏi.
“Không có gì. Chỉ là… Tôi đang nghĩ tôi sẽ không bao giờ đủ tiền mua một nơi như thế này. Tôi sẽ không bao giờ sống ở đâu đẹp đến nhường này.” Nàng miễn cưỡng mỉm cười. “Chúa ơi, nghe giống than thân trách phận quá phải không?”
“Không, không hề. Cô biết đấy, tôi chỉ đủ tiền mua nơi này vì gặp may mà thôi. Khi rời trường đại học tôi đã lập một website chỉ là một thú vui, thật vậy.”
“Kiểu website gì cơ?”
“Một trang giáo dục. Về khoa học. Giống như một nguồn tham khảo cho giáo viên và học sinh.”
Gemma gật đầu. Nàng đang đứng cạnh cửa, đằng sau nàng ánh sáng lưu chuyển, vẫn còn rực rỡ và ấm áp nhưng đã nhạt bớt khi chiều muộn chuyển sang tối.
“May mắn ở đây là nó trở nên rất nổi tiếng và một công ty lớn hơn đã tiếp cận tôi rồi đề nghị mua lại nó. Đó là cách tôi kiếm được tiền chi trả cho nơi này và cả phần sửa sang nữa.”
“Thật là ngầu,” nàng nói. “Tôi cũng từng có blog, nhưng chỉ có ba người ghé qua.”
“Và một trong số đó là mẹ cô?”
Dấu vết cuối cùng của nụ cười biến mất trên gương mặt nàng. “Không. Không phải mẹ tôi.”
Việc này khiến tôi hơi tò mò nhưng tôi không muốn tọc mạch. Chúng tôi quay lại vườn. Dù vừa nói rằng mình cần phải đi, dường như nàng miễn cưỡng rời bước. Và với tôi, việc ấy chẳng sao cả. Chúng tôi cứ đứng trên hiên nhà và bỗng chốc tôi tha thiết muốn một ly rượu. Tôi có nên mời nàng không?
“Vậy là… khoa học nhỉ,” nàng nói, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. “Đó có phải công việc của anh không? Anh là một nhà khoa học à?”
“Vâng. Thực ra là giáo viên Khoa học, mặc dù chuyện hơi phức tạp hơn thế một chút. Tôi còn làm một việc khác với khoản tiền bản website của mình là thiết lập một mảng kinh doanh nhỏ. Phi lợi nhuận. Chúng tôi đi khắp nơi dạy cho lũ trẻ về những điều kì diệu của khoa học, đặc biệt là ở các khu vực thiếu kinh phí. Chúng tôi mở các khoá thực hành và đưa lũ trẻ đi trải nghiệm thực tế. Nhiệm vụ của tôi về cơ bản là khiến con cái của các gia đình lao động cũng thấy hứng thú với Hoá học và Vật lý.”
Nàng nhìn tôi chăm chú. “Như thế thật sự quá tuyệt. Và giờ tôi đã biết là mình nhận ra anh ở đâu rồi. Tôi chắc chắn từng gặp anh trên ti vi. Anh đang tranh cãi với một chính trị gia ngu ngốc về chính sách giáo dục của họ. Tôi đã nghĩ anh thật thông minh.”
Hẳn là tôi đã đỏ mặt. “Ồ, cảm ơn cô. Đó là…” Tôi kêu lên đau đớn.
“Sao thế?”
Trong lúc chúng tôi nói chuyện, tôi đã đặt một tay lên mặt bàn và một cơn đau buốt nhói chọc thắng vào lòng bàn tay tôi. Tôi giật tay lên và thấy một con ong đang hấp hối, vặn vẹo trên mặt bàn gỗ. Một vết tẩy đỏ hiện ra trong lòng bàn tay tôi và từ đó trồi lên cái nọc nhỏ xíu.
Gemma cũng đã thấy con ong và cách tôi ôm cổ tay mình. “Nó đã đốt anh à?”
Tôi gật đầu, gần như không nói nổi. Cơn đau rất dữ dội; cứ như có một đường dây nối thẳng từ vết ong đốt trên lòng bàn tay vào tận tim tôi nhức nhối, giần giật.
Gemma nói, giọng nàng như vang lên từ một nơi xa xăm. “Anh không bị dị ứng đấy chứ?”
“Tôi không biết.” Trước đó tôi chưa từng bị ong đốt. Nhưng khu vườn như đang quay mòng mòng quanh đầu tôi và bụng tôi bắt đầu ngứa ngáy. Tôi kéo áo thun lên. Năm sáu vết đỏ lòm đã xuất hiện trên ngực và bụng tôi.
Nàng còn nói điều gì nữa nhưng tôi không nhận ra. Bởi vì đột nhiên toàn bộ thế giới rung chuyển, đổ ụp xuống, cả tôi cũng vậy.