Vén Màn Bí Mật

Lượt đọc: 1788 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

Chắc là chỉ vài giây sau tôi đã tỉnh lại. Tôi đang nằm trên sàn bê tông còn Gemma thì cúi mình bên cạnh tôi, hai bàn tay nàng đặt trên vai tôi. “Elliot. Elliot! Tôi nghĩ là anh bị sốc phản vệ. Anh có bút tiêm* không?”

Tôi lắc đầu và cố nói nhưng không phát ra được lời nào. Tôi cố không hoảng loạn, tóm lấy cánh tay Gemma và gắng kéo mình ngồi dậy.

“Gọi 999,” tôi thì thào.

“Như thế mất thời gian quá.” Dường như nàng rất bình tĩnh, việc đó đã giúp tôi khỏi hoảng. “Anh có ô tô không?”

Nguyên văn: epipen , bút tiêm epinephrine để điều trị phản ứng dị ứng nặng.

Tôi gật đầu. Cổ họng tôi đang thít lại, những nốt mẩn trên bụng tôi bắt đầu ngứa và rát. Bên dưới nỗi sợ, tôi biết chính xác việc gì đang xảy ra. Nọc của con ong đã đẩy một dòng hoá chất vào máu tôi, bao gồm ít-xta-min. Hẳn là tôi đã bị tụt huyết áp đột ngột nên mới bị choáng. Cổ họng và lưỡi tôi, chẳng khác nào một cục thịt trong mồm, đang sưng phồng lên. Tôi đang rơi vào tình trạng phản ứng dị ứng tổng thể. Tôi cần được tiêm một liều epinephrine.

“Chìa khoá xe đâu?” Gemma giục.

“Bếp,” tôi gắng nói. “Cạnh. Ấm.”

Nàng bật dậy và lao vào bếp, trở lại sau vài giây với chìa khoá ô tô trong tay.

“Anh đứng dậy được không?” Nàng hỏi.

Với sự trợ giúp của Gemma, tôi đứng lên. Gemma quàng một cánh tay tôi quanh vai nàng, vòng tay nàng quanh eo tôi. “Chúng ta sẽ đi bộ ra chỗ anh để xe, được không? Nó có gần đây không?”

Tôi gật đầu.

Chuyến đi ngang vườn dường như mất cả tiếng đồng hồ. Hai chân tôi bủn rủn như cừu non mới sinh và tôi chỉ vừa đủ sức thở, hít không khí xuống cổ họng sít sao vào phổi. Chúng tôi ra đến cổng và Gemma bấm nút trên chìa khoá xe.

Đèn pha của chiếc Audi nhá lên, nó đang đậu cách chúng tôi vài chiếc xe và Gemma nhướn một bên mày. “Audi cơ à? Tuyệt nhỉ.”

Nàng mở cửa sau xe và tôi bò vào ghế. Tôi cao một mét tám mươi bảy nên chỗ đó hơi chật, nhưng nó chỉ là mối lo nhỏ nhặt nhất của tôi. Nàng đóng cửa rồi chạy vòng sang ghế lái. Nàng khởi động xe rồi ngưng lại.

“Tôi không biết làm sao để đến được bệnh viện. Cái gần nhất là cái nào? Đại học King à?”

Tôi khàn giọng nói: “Vâng.”

Bệnh viện đó cách đây vài cây số, ở Denmark Hill. Vấn đề là giao thông. Hôm nay là chiều thứ Bảy và tôi biết xe cộ trên Heme Hill sẽ rất khiếp.

Tôi sắp chết ngay trên ghế sau xe mình.

“Anh không chết được đâu,” Gemma nói, cứ như đọc được suy nghĩ của tôi. Tôi không thực sự trông thấy nàng đang làm gì nhưng sau đó, nàng bảo tôi là nàng vừa gõ tên bệnh viện vào ứng dụng bản đồ trên điện thoại của nàng.

“Bám chắc nhé,” nàng nói và đánh xe ra. “Tôi sẽ lái nhanh đấy.”

Nàng ngoái lại nhìn tôi một giây.

“Cứ hít thở đi, Elliot. Tôi không xui xẻo đến mức để mất anh đâu.”

Một lát sau, tôi đang ngồi trên giường bệnh với tấm rèm kéo xung quanh, háo hức được về nhà. Bên ngoài vẫn còn sáng mặc dù tôi không hề biết lúc ấy là mấy giờ. Tôi cảm thấy mất phương hướng khủng khiếp. Nhưng đồng thời tâm trạng tôi cũng tràn ngập cơn cuồng si gần như mê tín. Tôi còn sống! Tôi đã sống sót! Và như biết bao con người vừa chạm trán với tử thần, bỗng chốc tôi nhận ra mọi điều mình chưa đạt được. Những việc tôi muốn làm, những nơi tôi muốn đến. Những trải nghiệm tôi còn chưa nếm trải. Tôi đã có thể nhìn cuộc đời mình dưới lăng kính mới, như soi bản thân dưới kính hiển vi và nhận ra mọi khiếm khuyết.

Phải, tôi cũng đã đạt được vài thứ trong ba mươi tám năm cuộc đời. Tôi kiếm được chút tiền. Tôi có một công ty. Vài người bạn tốt. Một chú mèo. Và tất nhiên, cả ngôi nhà của tôi nữa. Một ngôi nhà đẹp đẽ.

Nhưng vẫn còn quá nhiều thiếu sót và tất nhiên, quan trọng nhất là ai đó để chia sẻ tất cả với tôi. Tôi ăn và ngủ một mình. Tôi chẳng có ai để trò chuyện cho đến tận ngày đoạn tháng.

Ngồi đó trên giường bệnh mà không có việc gì khác để ngẫm ngợi, tôi đã tự thề với lòng. Không lãng phí thời gian nữa. Không lãng phí cuộc đời nữa. Kể từ giờ, tôi sẽ sống thật hăng say và dũng cảm. Sẵn sàng chấp nhận rủi ro.

Trong lúc tôi trải qua khoảnh khắc đốn ngộ này, một vị bác sĩ đến bên giường tôi. “Anh thế nào rồi?”

“Tôi cảm thấy tuyệt lắm,” tôi nói. “Tôi còn sống.”

Cô ấy kiểm tra tổng thể cho tôi. “Tôi sẽ cho anh xuất viện,” cô nói và nhìn vào các ghi chép về tôi. “Kể từ giờ anh nên giữ một cây bút tiêm bên người. Phòng khi chuyện này lại xảy ra.”

Vị bác sĩ bước đi rồi ngập ngừng.

“Nhân tiện, có người đến gặp anh này.”

Cô ấy gạt tấm rèm ra và tôi thấy Gemma đang đứng ngay lối vào phòng bệnh. Nàng bước đến. “Anh sao rồi?” Nàng hỏi.

“Còn sống. Nhờ cô cả.”

Nàng nhún vai. “À, tôi đâu thể bỏ mặc anh chết ở đó, đúng không nào? Ý tôi là, tôi đã nghĩ đến chuyện khoắng sạch nhà anh trong lúc anh nằm mê man nhưng anh lại tử tế với tôi quá, cho tôi dùng nhà vệ sinh và này nọ.”

Tôi cười phá lên: “Tôi cần làm gì đó để trả ơn cô”.

“Hừm, vâng, tôi cũng đang nghĩ về việc đó. Xe anh đẹp đấy.”

“Nó là của cô.”

Giờ đến lượt nàng cười: “Tôi chỉ đùa thôi”.

“Tôi biết, nhưng nếu cô muốn thì nó là của cô.”

Nàng gạt tóc ra khỏi mắt. Trên sống mũi nàng có những vệt tàn nhang mờ mà lúc trước tôi chưa để ý. “Tôi thực sự không muốn xe của anh đâu, Elliot.”

“Vậy cô thích gì nào? Hay tôi mời cô ăn tối nhé?”

Đấy, tôi đã nói ra và giờ thì tim tôi lại đập mạnh trong lúc chờ đợi câu trả lời. Chờ đợi cô gái này, một người nằm ngoài tầm với của tôi, nói không.

Nàng nghiêng đầu bên này rồi bên kia, ra vẻ nghĩ ngợi lung lắm. “Được thôi. Nhưng phải là chỗ nào sang chảnh đấy nhé. Không đến McDonald đâu đấy.”

Nàng tìm được một mẩu giấy và viết tên cùng số điện thoại lên đó, đặt nó trên bàn cạnh giường tôi.

“Giờ thì tôi thực sự nên về nhà,” nàng nói.

Nàng do dự rồi cúi xuống và hôn má tôi. Tôi cầm mẩu giấy lên. Bên dưới tên và số điện thoại của nàng, Gemma đã thêm vào một chữ X to tướng.

« Lùi
Tiến »