Vén Màn Bí Mật

Lượt đọc: 1791 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

Chúng tôi đã gặp nhau vào tháng Tám năm 2018 và tôi có thể viết cả một cuốn sách về hai tháng tiếp theo, giai đoạn hạnh phúc mặn nồng ấy, cơn lốc tình đã cuốn Gemma và tôi lên không trung rồi mang chúng tôi đi xa. Bất cứ ai từng trúng tiếng sét ái tình đều sẽ hiểu. Điều kì diệu của những ngày mới mẻ ấy, khi hai con người bị hút vào nhau, khi toàn bộ cơ thể bạn run lên vì sự hiện diện của nửa kia đáng kể hơn trong đời mình và nỗi đau nếu phải chia xa. Hai tháng trôi qua trong chớp mắt, như những thước phim quay nhanh ngàn hoa đua nở.

Đó là một buổi sáng tháng Mười lạnh lẽo và âm u, Gemma vẫn còn say ngủ, nằm sấp và mái tóc sẫm màu xõa ra trên gối. Nàng khum một bàn tay kề lên má như đứa trẻ đang túm cái chăn ủ ấm nó. Lớp ga giường trượt xuống làm lộ tấm lưng trần của nàng.

Trong lúc tôi ngắm nhìn, nàng nghiêng người. Hai cánh tay che ngang ngực nhưng bụng lại để trần. Bụng nàng chằng chịt sẹo. Hầu hết chúng chỉ là những vết ngắn, khoảng vài xăng ti mét và rất nông. Nhưng tác dụng bao phủ như thể ai đã dùng một cái que vẽ hàng chục đường trên một bãi cát, ở mọi góc cạnh cơ thể thì vẫn đáng kinh ngạc. Tất nhiên tôi từng trông thấy, nhưng chúng tôi thường làm tình trong ánh sáng rất yếu nên chúng chưa bao giờ nổi bật nhường này.

Tôi đã hạ quyết tâm ngay lần đầu tiên thấy những vết sẹo này. Tôi sẽ không hỏi nàng về chúng. Tôi sẽ chờ xem nàng có kể cho mình nghe hay không.

Tôi dịu dàng hôn lên bờ vai trần và nàng ngọ nguậy trong giấc ngủ. Nàng lẩm bẩm điều gì đó. Tôi không chắc một trăm phần trăm nhưng nghe rất giống như “Xin lỗi”.

“Gemma,” tôi gọi khi nàng mở mắt. “Có thể em sẽ nghĩ việc này thật điên rồ, nhưng anh có một gợi ý. À, thực ra là một câu hỏi.”

Nàng ngồi dậy, chớp mắt ngái ngủ và tôi hỏi nàng.

“Chờ đã. Cậu sắp lấy vợ á?”

Amira dừng bước. Chúng tôi đang ở Streatham, trên đường đến nơi mà theo Ofsted là một trường tiểu học thất bại. Chúng tôi được mời đến để nói chuyện trong buổi họp hội đồng.

Tôi đã quen Amira ở trường đại học, nơi tôi đến đọc về vật lý còn cô thì nghiên cứu về vi sinh học. Cô rất thông minh, có lẽ là người phụ nữ thông minh nhất trong khoá chúng tôi. Ầy, thật vớ vẩn. Cô thông minh nhất luôn. Nhưng không giống những tên đầu to mắt cận ở trường chúng tôi, chỉ có kĩ năng giao tiếp của một chiếc laptop, Amira ấm áp, hài hước và khôn ngoan. Gia đình cô là người Syri và họ đã nhập cư vào Vương quốc Anh từ những năm sáu mươi.

Trời đang mưa nhẹ và tôi muốn vào trong, nhưng dường như Amira không bận tâm. “Cậu quen cô ấy bao lâu rồi?” Cô hỏi.

“Hai tháng.”

“Tớ cũng nghĩ vậy. Chà, Elliot. Thực sự… chà.”

“Nghe này, tớ biết cậu sẽ nói là như vậy thì nhanh quá. Ai cũng sẽ nói thế. Nhưng tớ không đổi ý đâu. Cậu nhớ hồi tớ bị ong đốt không? Lúc đó tớ đã thề với chính mình là sẽ không lãng phí thời gian nữa. Tớ sẽ không cho phép nỗi sợ hay lòng nghi hoặc điều khiển mình nữa. Cô ấy khiến tớ hạnh phúc, Amira. Rất hạnh phúc.”

“Chắc chắn là gần đây tâm trạng cậu đã tốt hơn rất nhiều.”

“Chính xác.”

Chúng tôi lại bước tiếp về phía các toà nhà thấp màu xám của trường học. “Chừng nào cậu còn nghĩ bằng đầu chứ không phải bằng thân dưới thì được thôi.”

Tôi cười phá lên: “Thế còn trái tim tớ thì sao?”

Cô đảo mắt: “Ôi, làm ơn đi”.

Chúng tôi vào trường. Nó cũng mang bầu không khí như biết bao ngôi trường chúng tôi từng ghé thăm. Xập xệ. Nghèo nàn. Nhưng tràn đầy năng lượng và hi vọng, các bức tường khoe thành tích của học sinh, lũ trẻ từ các gia đình lao động nghèo mà thống kê đã cho biết chúng chỉ có con đường thất bại.

Nhiệm vụ của chúng tôi, lí do chúng tôi sáng lập Những bộ óc tò mò , là dẫn dắt lũ trẻ tiếp cận khoa học. Cho chúng thấy nó không hề nhàm chán, khó khăn hay ngoài tầm với. Và chúng có thể học những kĩ năng sẽ cho chúng một tương lai xán lạn. Dù chúng tôi chỉ có thể thay đổi tương lai của một đứa trẻ duy nhất ở mỗi ngôi trường, trại trẻ hay trại giáo huấn thiếu niên mà chúng tôi đến thăm, đó cũng là thành công rồi.

“Vậy cậu đã gặp gia đình cô ấy chưa?” Amira hỏi khi chúng tôi đang đi trên hành lang đến phòng hiệu trưởng.

“Bố mẹ và em gái cô ấy sống ở Pháp.”

“Không phải cô ấy có một ông anh ở Heme Hill à? Cậu đã gặp anh ta chưa?”

“Chưa. Nhưng tối thứ Bảy này, bọn tớ sẽ qua đó ăn tối.”

“À. Tốt lắm.” Cô lại dừng bước. “Tớ mừng cho cậu, Elliot ạ. Thật đấy. Cậu xứng đáng được hạnh phúc.”

“Nhưng?”

“Nhưng cậu điên rồi. Điên toàn tập.”

Tôi cười. “Cậu biết gì không? Tớ sẽ coi đó là một lời khen. Suốt đời mình, hay đúng hơn là từ lúc bố mẹ tớ mất, tớ đã là một quý ông người Anh lịch lãm, thủ cựu. Thầy giáo Khoa học.”

“Còn giờ cậu là giáo sư điên hả?”

“Chính xác. Và cảm giác ấy thật tuyệt.”

Anh trai Stuart của Gemma sống trong một ngôi nhà liền kề trên đường Milkroad, chạy song song với đường ray tàu hỏa nối liền Heme Hill và Ngã ba Loughborough.

Gemma và tôi đến đúng giờ đã hẹn, 6:30 chiều thứ Bảy, và Stuart mở cửa cho chúng tôi vào.

“Anh Stuart, đây là Elliot. Elliot, anh Stuart.”

Chúng tôi bắt tay nhau. Gemma và Stuart không ôm hoặc hôn nhau nhưng vì tôi là con một nên không chắc như thế có bất thường không.

Anh ta ba mươi tư tuổi, lớn hơn Gemma hai tuổi. Tôi hi vọng mình không có vẻ tự phụ nếu nói rằng anh ta nom già hơn tôi đến chục tuổi, dù anh ta kém tôi bốn tuổi. Anh ta đã hói gần hết đầu và có quầng thâm dưới mắt. Anh ta cũng có vẻ thấp thỏm, giống như ai đó dùng quá nhiều caffeine.

“Chào mừng đến túp lều gạch của chúng tôi,” anh ta bảo và cười tươi. Nụ cười làm gương mặt sáng lên và đột nhiên tôi có thể thấy những điểm hao hao Gemma.

Anh ta nhận lấy chai rượu tôi đã mua và nghiền ngẫm nhãn của nó. Đó là một chai rượu rất ngon từ “hầm rượu” của tôi , không phải một hầm rượu thật sự, chẳng qua là một bộ sưu tập mấy chai tử tế mà tôi để dành cho những dịp đặc biệt. Tôi không biết liệu Stuart có hiểu gì về rượu vang không nhưng thấy anh ta gật đầu tán thưởng.

Stuart dẫn chúng tôi vào bếp, ở đó chúng tôi thấy Jane, vợ anh ta, đang nấu bữa tối. Cô ấy gầy gò và nhút nhát, cũng mang dáng vẻ thấp thỏm như Stuart. Trong một thoáng tôi đã tự hỏi có phải cả hai người đều nghiện ma tuý không. Họ có vẻ như thế và tôi nhận ra mình đang liếc nhìn hàm răng của cả hai để tìm các dấu hiệu của người sử dụng heroine. Nhưng không, răng họ ổn cả. Có lẽ họ chỉ là kiểu người hay lo lắng, tôi nghĩ vậy.

“Chúng ta có món gì đây?” Gemma hỏi.

“Mỳ Ý,” Jane trả lời. “Stuart, sao anh không đưa Elliot và Gemma ra phòng khách nhỉ? Bữa tối sẽ xong trong khoảng mười lăm phút nữa.”

Chúng tôi vào phòng khách. Có một chiếc xô pha đã sờn và một chiếc ti vi to tổ chảng cùng một đôi ghế bành cọc cạch. Cho đến lúc này, tôi không trông thấy một cuốn sách nào trong nhà và các bức tường được trang trí bằng những bản sao chép tranh nổi tiếng. Hoa hướng dương của Van Gogh. Nữ diễn viên ba lê của Dega. Không có dấu hiệu gì của đứa con gái sáu tuổi ngoài một thùng đồ chơi bẩn thỉu ở góc nhà.

Stuart ngồi trên một trong hai chiếc ghế bành còn Gemma và tôi chọn xô pha. Tôi đã hi vọng anh ta sẽ mở chai rượu tôi mang đến nhưng chúng tôi không được mời món đồ uống nào. Anh ta ngồi nhìn chúng tôi chăm chú, thi thoảng lại liếm cặp môi khô nẻ.

Tôi nắm tay Gemma.

“Katie đâu ạ?” Gemma hỏi.

“Trên giường, ngủ tít.”

“Em tưởng anh sẽ cho con bé thức để gặp em,” Gemma nói.

Anh ta nhún vai. “Thói quen hằng ngày là rất quan trọng.”

“Gemma kể với em là anh lái taxi,” tôi nói để lấp đầy khoảng trống.

“Đúng vậy. Đáng lẽ giờ này tôi nên ở ngoài. Kiếm miếng ăn.”

“Ồ.”

“Cậu là nhà khoa học hả?” Anh ta hỏi.

“Vâng.” Tôi bắt đầu mô tả công việc của mình nhưng anh ta ngắt lời.

“Câu sống ở West Dulwich à? Tốt thật. Tốt thật đấy.”

Anh ta ném cho Gemma cái nhìn đầy ý nghĩa, kiểu “chuột sa chỉnh gạo”.

“Thực ra chúng em muốn thông báo tin này,” Gemma nói, dịch lại gần tôi hơn và nắm tay tôi. “Chúng em sẽ kết hôn.”

Miệng Stuart há hốc. “Ái chà,” anh ta bảo. “Ái chà chà.” Rồi, để nhấn mạnh thêm, “Quỷ thần thiên địa ơi”.

“Chúng em rất háo hức về chuyện này,” Gemma nói.

“Tôi cá là thế.” Anh ta gắng hết sức để đứng dậy, như một cụ già hơn thế đến ba chục tuổi, hai tay chống đùi. Tôi tưởng anh ta sẽ bảo chúng tôi điên cả rồi, nhưng ánh mắt vui sướng kia dường như là thật lòng và nó khiến anh ta trông sinh động hẳn. Có lẽ đánh giá ban đầu của tôi đã sai. Có lẽ anh ta và Jane chỉ vừa mới khỏi cúm hoặc gì đó.

“Thông minh quá đó, em gái,” anh ta bảo. “Việc này cần một ly chúc mừng.”

Anh ta vào bếp và gọi to: “Jane? Em không bao giờ đoán được đâu…”

Gemma thì thầm: “Em xin lỗi. Em đã bảo anh là anh ấy rất kì rồi.”

“Không sao đâu,” tôi nói. “Anh ấy chỉ… rất khác em thôi.”

“Việc này sẽ không làm anh dè chừng em đấy chứ?” Nàng vẫn thì thầm.

“Tất nhiên là không rồi.” Tôi hôn nàng. “Anh yêu em.”

Stuart trở lại phòng, trong tay là chai vang trắng và vài cái ly. Đó không phải cái chai tôi đã mang đến. Cái chai phủ đầy bụi và có vị ngọt lúc tôi nếm thử. Tôi ép mình phải nuốt trôi ngụm đầu tiên.

Stuart giơ ly lên. “Chúc mừng em gái.”

“Cảm ơn anh.”

Anh ta nháy mắt với tôi và nói: “Chào mừng cậu đến với gia đình, anh bạn”.

Rồi anh ta phá lên cười như đùa một câu mà tôi không hiểu nổi.

« Lùi
Tiến »