Hai tuần sau, Gemma và tôi đã đứng trong một nhà nguyện ở Las Vegas, cười rạng rỡ khi đọc lời thề với nhau. Cảm giác không chân thực, gần như chúng tôi đang làm việc điên rồ nhất. Nhưng trông nàng thật xinh đẹp và hạnh phúc khi ông chủ hôn tóc bạc tuyên bố tôi có thể hôn cô dâu, bờ vai Gemma đã run lên vì xúc động và tôi nhận ra nàng đang khóc.
“Nước mắt hạnh phúc,” nàng nói khi tôi nhìn nàng lo lắng; rồi nàng vòng hai tay quanh cổ tôi và kéo tôi lại gần.
Đêm đó, chúng tôi đã đến Strip, đi từ sòng bạc này sang sòng bạc khác, xem màn nhạc nước bên ngoài Bellagio, chơi tàu lượn siêu tốc trên đỉnh của New York-New York. Chúng tôi đã uống cocktail và nhét xu vào máy đánh bạc tự động, tôi đã trông đợi một điều kì diệu, rất có thể chúng tôi sẽ trúng độc đắc, tôi có thể tưởng tượng cảnh đám đông tụ lại quanh mình và ồ lên khi tiền ào ào phun ra làm chúng tôi trở nên giàu có. Nhưng việc ấy đã không xảy ra, chúng tôi không thắng nổi xu nào. Dẫu sao thì điều đó đâu có quan trọng. Chúng tôi đã cưới nhau. Chúng tôi phấn khích cực độ. Bị lạc trong cơn lốc ái tình.
Chúng tôi mới từ Las Vegas về nhà được vài ngày thì một sáng nọ, khi tôi xuống nhà sau cữ tắm sáng, tôi phát hiện Gemma đang đứng trong bếp với vẻ lo lắng, điện thoại của nàng nằm trên cái bàn trước mặt. Trong lò nướng là một lát bánh mì cháy đen, khói cuộn nhẹ lên trên, một cốc trà nguội lạnh đặt cạnh cái ấm. Charlie vờn quanh cổ chân Gemma nhưng nàng thờ ơ với tất thảy.
“Có chuyện gì thế?” Tôi hỏi và ngồi xuống đối diện nàng.
Nàng không trả lời ngay.
“Gemma?”
Nàng cầm điện thoại lên. “Em vừa nhận được một email của bố mẹ.”
Tôi đoán họ vừa báo với nàng một tin kinh khủng. Một người thân đã mất. Hay một ca bệnh ung thư vừa được phát hiện. Suy sụp tài chính. Tôi đưa tay ra nắm tay nàng, nhưng nàng giật lại như thể không chịu nổi sự đụng chạm. Nàng hít một hơi sâu.
“Họ đang quay lại Anh,” nàng nói.
“Để thăm ai à?”
Nàng lắc đầu. “Không. Về hẳn cơ. Chloe cũng về.”
Đó là em gái nàng. “Ồ? Đó là chuyện vui mà, đúng không?”
“Em đoán vậy.”
“Nghe em nói thì không chắc chắn lắm.”
“Chỉ là… đã lâu em không gặp họ.”
“Nhưng gặp lại họ thì tốt đúng không nào?” Là một người đã mất cả bố lẫn mẹ từ thời niên thiếu, tôi khó mà hiểu được vì sao nàng còn không nhảy lên vui sướng. Tôi sẵn sàng cho đi bất kì thứ gì để được gặp lại bố mẹ mình.
“À vâng, tất nhiên rồi.”
Đã gần tám giờ và Gemma cần ra khỏi nhà để bắt chuyến tàu của nàng.
“Tốt hơn em nên đi làm. Chúng ta nói chuyện này sau được không?”
“Tất nhiên rồi,” tôi nói và hôn tạm biệt nàng. Mặc dù tôi vẫn không chắc chúng tôi cần bàn chuyện gì.
Tối đó, trong bữa ăn, nàng kể với tôi, khi tôi khơi ra đề tài đó…
“Vậy là bố mẹ em đang quay lại bãi biển Winchelsea à?” Như tôi còn nhớ thì đó chính là làng chài ven biển, nơi gia đình Robinson đã ra đi.
Gemma lắc đầu. “Không, chúng em không còn nhà ở đó nữa. Cả nhà chỉ đi thuê thôi.”
“Ồ phải.”
Nàng đang có cả một nĩa thức ăn chờ đút vào miệng. “Thực ra em không chắc họ sẽ ở đâu nữa. Họ không thể sống cùng Stuart vì anh ấy không đủ phòng.”
“Okay.”
“Em đoán là họ sẽ thuê chỗ nào đó.”
Tôi đặt nĩa xuống. “Chờ đã, họ còn chưa nghĩ đến chuyện này sao? Họ không có nơi nào để đi sao?”
Gemma đẩy đĩa của mình ra, giống như cơn thèm ăn đã rời bỏ nàng.
“Gemma, rõ ràng em có vấn đề gì với bố mẹ…”
“Sao anh lại nói thế?”
“Vì em đã nói với anh là em có một mối quan hệ kì lạ với họ.” Nàng đã nói vậy vào lần đầu kể về bố mẹ nàng.
“Hừm.” Một thoáng giận dữ, điều tôi hiếm khi thấy nàng thể hiện trước đó. Tôi từng chứng kiến một thoáng nóng tính kì lạ ở nàng - chẳng hạn sự sốt ruột với các tài xế khác khi chúng tôi ở trong ô tô. Tức giận với những câu chuyện trên báo, đặc biệt là cách cư xử độc ác với động vật. Nhưng trong gần ba tháng bên nhau, chúng tôi chưa từng tranh cãi lần nào. Tôi biết như thế là không lành mạnh cho lắm và tôi gần như trông đợi chúng tôi sẽ cư xử ra sao trong lần cãi vã đầu tiên. Tôi chỉ không muốn nó xảy ra vì bố mẹ nàng.
“Em không định ám chỉ là mình có vấn đề gì với họ,” nàng nói. “Dù sao thì cũng không phải trên mức thông thường.”
“Được rồi. Anh hiểu.” Thực ra tôi không hiểu. “Anh chỉ định nói là nếu em không muốn gặp họ, nếu việc họ trở về làm em căng thẳng, em nên kể với anh. Giờ em đã là vợ anh…”
“Sao, và điều đó làm anh nghĩ là anh sở hữu em hả?”
Nàng đứng dậy, làm dao nĩa kêu lanh canh trên bàn.
Tôi bị sốc. “Tất nhiên là không. Ở đâu ra cái ý nghĩ đó vậy? Gemma, làm ơn ngồi xuống. Chúng ta hãy nói về chuyện này.”
Nhưng nàng không ngồi. Nàng băng qua bếp, lấy một chai rượu ra khỏi tủ lạnh, rót đầy ly và uống hết một nửa chỉ bằng một ngụm. Nàng thở ra, nhắm mắt lại.
“Hãy nói chuyện với anh đi,” tôi nói.
“Được rồi, em xin lỗi. Elliot. Chỉ là em đang lo lắng thôi.”
“Về việc gặp bố mẹ mình ư?”
Nàng lại uống một ngụm rượu lớn. “Vâng. Đã lâu quá rồi. Và em lo anh sẽ nghĩ gì về họ.”
“Thực ra anh rất mong được gặp họ,” tôi nói. Tôi không nói dối. Tôi thấy tò mò. “Nếu họ đã nuôi dưỡng em thì hẳn không thể có gì quá sai lầm.”
Nàng nhìn chằm chằm vào ly rượu. “Họ không giống anh đâu.”
“Ý em là sao?”
Rõ ràng cuộc đối thoại này làm nàng đau khổ. “À thì, anh thông minh. Anh có một công việc tuyệt vời. Một ngôi nhà lớn. Còn bố mẹ em không…”
“Chờ đã, em đang định nói họ không phải tầng lớp trung lưu như anh? Em nghĩ anh là kẻ hợm hĩnh?”
“Không! Không phải hợm hĩnh, mà…”
“Gemma, anh đã kể với em rồi nhà anh chẳng có chút tiền nào khi anh lớn lên. Bố mẹ anh không để lại xu nào. Em biết anh chỉ đủ sức mua căn nhà này vì gặp may với website mà anh lập ra thôi. Chính xác thì bản thân anh cũng là tầng lớp lao động.”
Nàng cười phá lên. “Không, anh không phải. Có thể trước đây thì đúng, nhưng em đã nghe anh nói chuyện với tay thợ máy khi anh mang xe đến đó sửa. Anh đã diễn cả một màn gọi anh ta là ‘bạn’ và giả vờ thích bóng đá.”
“Anh có thích bóng đá.”
Giờ thì nàng ngồi xuống, vươn tay qua bàn và chạm vào mặt tôi. “Elliot, anh rất đáng yêu, nhưng anh sở hữu một ngôi nhà lớn ở Dulwich. Anh điều hành một công ty phi lợi nhuận. Anh hiểu biết về rượu và sân bay quốc tế nào là tốt nhất. Anh không phải tầng lớp lao động. Ít nhất thì không còn nữa.”
“Được rồi, em nói đúng. Nhưng anh không phải kẻ hợm hĩnh.”
Nàng hôn tôi. “Em biết. Em xin lỗi.“ Nàng bắt chước giọng Eliza Doolittle trong những bài học tiền diễn thuyết. “Và em vui mừng đúng mực vì ngài đã chấp nhận gái nhà nghèo như em, thưa ngài.”
Chúng tôi ra phòng khách, cầm theo ly rượu của mình. Hôm nay thật khác lạ vì Gemma uống rượu vào một tối trong tuần, nhưng nàng đã lấy thêm một chai nữa.
“Hãy nói về chuyện này,” tôi nói. “Khi nào họ quay lại?”
“Mai.”
Tôi chớp mắt với nàng.
“Mai á?” Tôi đã tưởng nàng sẽ nói “tháng sau” hoặc “sau Giáng Sinh”.
“Vâng. Họ sẽ đến sân bay Luton lúc bốn rưỡi.”
“Và họ còn chưa sắp xếp bất kì chỗ nào để ở? Thế còn khách sạn thì sao?”
Nàng cười không chút hài hước. “Họ không thích khách sạn.”
“Vậy họ sẽ ở đâu?”
Gemma đặt ly rượu xuống và cầm tay tôi. Nàng vuốt ve lòng bàn tay chỗ con ong đã chích tôi. Những viên kim cương trên nhẫn cưới của nàng lấp lánh dưới ánh sáng nhân tạo.
“Họ ở đây được không anh? Chỉ vài tuần cho đến khi họ tìm được chỗ thôi.”
Đột nhiên tâm trạng kì lạ của nàng đã có lý do. Nàng sợ phải xin phép tôi.
“Tất nhiên rồi!” Tôi đáp. “Có đủ phòng mà. Anh xin lỗi vì đã không nghĩ đến chuyện mời. Đã không tha thiết. Bố mẹ em có thể ở phòng chúng mình còn Chloe có thể ngủ trên giường xô pha trong phòng ngủ nhỏ.”
“Nhưng anh dùng phòng đó làm văn phòng tại nhà rồi mà.”
Tôi nhún vai. “Không sao. Đằng nào anh cũng hiếm khi dùng, và nếu chỉ vài tuần… Chúng ta có thể lên phòng cho khách. Dù sao ta cũng đang định dời phòng ngủ lên đó còn gì?” Phòng ngủ ở tầng trên cùng hơi nhỏ hơn phòng ngủ chính nhưng nó có phòng tắm khép kín và sẽ cho chúng tôi thêm không gian riêng trong lúc bố mẹ nàng lưu lại đây.
Gemma quàng hai cánh tay quanh cổ tôi và hôn lên má tôi. “Ôi, cảm ơn anh, Elliot. Anh đáng yêu quá.”
“Anh biết.”
Nàng hôn nhẹ vào môi tôi và chẳng mấy chốc chúng tôi đã hôn nhau đắm đuối, rồi chúng tôi bắt đầu cởi quần áo cho nhau.
Sau đó, tôi ngồi thở bên cạnh trong lúc nàng mặc lại quần áo, vẫn không nói gì.
“Ân ái trên xô pha,” tôi nói với một nụ cười. “Chúng ta sẽ không thể làm thế khi bố mẹ em ở đây.”
Tôi chờ đợi nàng đáp lại nụ cười ấy. Nhưng nàng không hề cười.