Vén Màn Bí Mật

Lượt đọc: 1793 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

Amira chở tôi về ngày hôm sau. Gemma đã mượn xe tôi - dù sao chính tôi đã khăng khăng gọi nó là xe của “chúng tôi” - để đón bố mẹ và em gái nàng từ sân bay. Tôi muốn ở nhà khi họ quay về.

“Cậu chắc chắn là không cần tớ ở lại để chống lưng đấy chứ?” Amira hỏi, vươn người ra khỏi cửa xe.

“Ý cậu là trong trường hợp họ có cả xúc tu và sừng ấy hả?”

“Sự kết hợp khá dị đấy, nhưng đúng thế.”

Tôi nhìn lên nhà. Không lâu trước đây, nơi đó chỉ có mình tôi. Bây giờ, dù chỉ trong vài tuần, nó sẽ đầy ắp người và sống động. Tôi mong chờ điều đó.

“Tớ ổn, cảm ơn nhé.”

Amira lái xe đi, bỏ lại tôi đứng bên ngoài cửa trước. Tôi dành một phút để nhìn lên nhìn xuống con phố. Kể từ lần đầu tiên đi bộ dọc con phố này, trên đường đến xem nhà, tôi đã biết là mình muốn sống ở đây. Tất cả những ngôi nhà thời Victoria đáng yêu, vững chãi ấy, những lan can sắt uốn, những mảnh vườn trước được chăm sóc cẩn thận. Kể cả khi trời đã tối như lúc này, nơi đây vẫn mang một bầu không khí dịu dàng, chào đón. Tất nhiên, vài người hàng xóm khá kênh kiệu, vài người khác thì tọc mạch, cũng có những tranh cãi về tiếng ồn hay chỗ đỗ xe và cây cối um tùm, nhưng nhìn chung con người ở đây hoà thuận. Chúng tôi biết mình may mắn thế nào mới được sống trong một khu phố xinh đẹp nhường này.

Tôi mong chờ cho gia đình Gemma thấy điều đó.

Tôi nghe tiếng xe đỗ bên ngoài ngay sau sáu rưỡi. Một phút sau, tiếng cửa mở ra và đóng lại, nhiều giọng nói vang lên, một người phụ nữ và một người đàn ông. Tôi nghĩ mình đã nghe người đàn ông nói “Ấn tượng đấy” nhưng không thể nhận ra câu trả lời của người phụ nữ.

Tôi mở cửa chính.

Bố mẹ Gemma đang đứng trên vỉa hè, với hai chiếc va li to đùng, còn Gemma đang lấy thêm túi xách ra khỏi cốp xe. Một cô gái trẻ tóc vàng, chắc là Chloe, vẫn ngồi ở ghế sau, đang nhìn chằm chằm phía trước.

Tôi nhanh chóng ra ngoài và đi thẳng đến chỗ bố mẹ Gemma, đưa một tay ra. Tất nhiên tôi biết tên của họ. Ông Jeff và bà Lizzy. Nhà Robinson.

“Xin chào, con là Elliot.”

Tôi bắt tay Jeff và chúng tôi cười với nhau. Cái bắt tay của ông bố chắc chắn, gần như làm tôi đau. Ông rất khoẻ, giống một người đã dành nhiều thời gian tập tạ vậy. Ông nắm bàn tay tôi thêm vài giây, siết chặt hơn, và tôi tự hỏi có phải ông cố ý làm vậy hay chỉ là không ý thức được sức mạnh của mình. Cuối cùng ông cũng thả tay ra.

Gemma đã kể cho tôi nghe bố mẹ nàng sinh nàng khi mới ngoài hai mươi, nghĩa là bây giờ cả hai đã ở ngoại ngũ tuần. Jeff có mái tóc xám vuốt ngược ra sau, mà tôi đoán là dùng gel Brylcreem và mặc áo da bên ngoài áo thun đen. Hai mắt ông đen và híp, khi cười ông để lộ hai hàm răng nhỏ, vàng xỉn.

“Cậu thật tử tế vì đã mời chúng tôi ở lại,” ông nói.

“Điều tối thiểu con có thể làm. Bố mẹ là người nhà của Gemma mà.”

“Chính thế,” ông nói và xoa một bàn tay lên tóc.

“Giờ chúng ta còn là gia đình của con nữa,” người phụ nữ đứng sau lưng tôi nói, và tôi quay lại để đối mặt với bà Lizzy. “Chúng ta không thể tin nổi khi Gemma kể rằng con bé đã kết hôn,” bà nói.

Bà đứng nhón chân và hôn lên má tôi, kéo tôi xuống để ôm. Bà cao gần bằng Gemma, một mét sáu mươi bảy, có thể thấp hơn vài phân. Giống Gemma, bà có mái tóc nâu sẫm và cặp mắt xanh lục nhưng rất gầy với xương đòn nhô ra, trên đó là sợi dây chuyền vàng có gắn mặt dây trái tim. Bà có làn da màu nâu đậm, giống như đã dành nhiều thì giờ tắm nắng vậy.

“Con chẳng đẹp trai quá sao?” Bà nói. Tôi hơi ngượng. Trước đây chưa ai khen tôi đẹp trai bao giờ, kể cả Gemma. “Cậu ấy trông hơi giống tay diễn viên kia nhỉ, Jeff?”

“Ai kia?”

“Ông biết mà. Trong phim Notting Hill ấy.”

“Hugh Grant ư?” Tôi cười nói. “Mẹ quá lời rồi.” Tôi chẳng có nét gì giống anh ta, ngoài chiều cao và nước da. “Hay ý mẹ là anh chàng người Wales lúc nào cũng đi loanh quanh trong chiếc quần lót?”

Cả hai đều phá lên cười như thể chuyện này hài lắm.

“Mẹ đoán con sẽ không mặc quần đùi đi lòng vòng khi bố mẹ ở đây đâu,” Lizzy nói. Bà nhìn tôi khắp lượt. “Trông con như là có đi tập đúng không, Elliot. Đúng không?”

Trước khi tôi có cơ hội nói với bà rằng tôi chưa từng đến phòng tập, bà đã quay sang Gemma và bảo: “Con làm rất tốt đấy, Gem.”

“Con biết,” Gemma đáp, nàng bước đến với những chiếc va li còn lại. Nàng vòng tay quanh eo tôi trong lúc bà Lizzy vẫn tiếp tục nhìn tôi chồng chọc như thể tôi là một miếng bò bít tết.

Jeff chen vào: “Để cậu bé tội nghiệp được yên nào, Lizzy. Xin lỗi nhé, Elliot.”

“Không sao ạ.”

“Hơn nữa,” ông chồng nói với bà vợ, “Chắc chắn cậu ta trông chả có vẻ gì là tập tành.” Ông vỗ vai tôi. “Vận động trí não chứ không phải cơ bắp, đúng chưa nào?”

Gemma nói: “Elliot có bằng thạc sĩ Khoa học ạ.”

“Ồ ồ! Nghe thấy chưa Lizzy? Một thạc sĩ Khoa học đấy. Ấn tượng thật.”

Tôi không thể nói ông ta đang chế nhạo hay giễu cợt, và quyết định gạt bỏ nghi ngờ. Quyết tâm đổi chủ đề, tôi hỏi; “Chloe có sao không ạ?” Cô em vẫn ngồi trong xe.

“Nó không được khoẻ lắm,” Jeff nói. “Chú cừu tội nghiệp đã dính phải một loại virus gì đấy ở Pháp, ngay trước khi chúng ta đi.”

“Ôi không,” tôi kêu lên.

“Có lẽ tốt nhất chúng ta cứ để con bé trong xe rồi mang những cái túi này vào nhà trước, nếu cậu thấy như vậy cũng được”

“Vâng, tất nhiên rồi. Để con giúp một tay.” Tôi nhấc cái va li to nhất lên. Cảm giác như trong đó đầy gạch.

“Ta có thể mang cái đó nếu nó hơi nặng với cậu,” Jeff nói trong lúc tôi đánh vật với nó.

“Không, không sao.” Tôi kéo lê chiếc vali vào sảnh và thả nó xuống cái bịch. Nó làm tôi vã mồ hôi, nhưng tôi không muốn Jeff nghĩ mình là một tên yếu nhớt không mang nổi một cái túi nặng. Cả Jeff và Lizzy đều đang nhìn quanh, rõ ràng bị ấn tượng với ngôi nhà. Jeff huýt sáo. “Nơi này tuyệt thật,” ông nói.

“Hoàn hảo,” Lizzy bảo.

“Cảm ơn ạ.” Tôi sướng rơn như một vị phụ huynh đầy tự hào. “Lát nữa con sẽ dẫn hai người đi xem. Nhưng sao bố mẹ không vào bếp nhỉ? Tự nhiên như ở nhà nhé.”

“Chúng ta sẽ làm vậy,” Lizzy nói. “Cảm ơn con, Elliot.”

Tôi quay ra với Gemma để lấy những chiếc túi khác, trong lúc bố mẹ nàng vào bếp.

“Mọi chuyện ổn cả chứ?” Tôi hỏi nhỏ.

“Vâng, ổn ạ.”

“Họ có vẻ… tốt,” tôi nói.

“Anh nghĩ vậy à?”

“Ừ, sao lại không? Và em rất giống mẹ.”

Nàng nhăn mặt.

“Em xinh hơn nhiều. Ý anh là, anh không định nói mẹ em có gì sai…”

Gemma nhìn lên ngôi nhà. “Em hi vọng bà không làm anh xấu hổ với cái câu nhận xét về anh trong bộ đồ lót.”

“Anh nghĩ nó vui mà.”

“Cả vụ anh đi tập nữa. Em rất tiếc.”

“Không sao.” Chúng tôi mang nốt đống hành lý còn lại vào nhà.

“Bố mẹ muốn con làm gì với Chloe?” Gemma hỏi bố mẹ, cả hai đang ngồi bên bàn ăn. Họ trao đổi một ánh nhìn, giống như đang thần giao cách cảm.

“Con đã dọn giường cho con bé chưa?” Lizzy hỏi.

Tôi trả lời: “Rồi ạ, ở tầng giữa”.

“Cảm ơn con, cưng à. Vì mẹ nghĩ con bé sẽ phải đi thẳng lên đó. Nào Jeff, tốt hơn ta nên đỡ con bé.”

Họ lại trở ra và Gemma cùng tôi ra theo. Jeff và Lizzy đã đến chỗ ô tô.

Hàng xóm kế bên nhà tôi, George Whiteley đang đứng ở cửa nhà ông. Ông đã ngoài bảy mươi và sống ở Hẻm Cúc-cu này hơn bốn mươi năm rồi. Ông và bà vợ, Edith, đã mang gia đình họ đến đây. Suốt một thời gian dài, họ đã không ngừng gợi ý rằng những ngôi nhà này thích hợp cho đại gia đình thế nào, rằng nghe tiếng trẻ thơ vẳng qua những bức tường vui sướng ra sao. Họ đã rất kích động khi tôi báo tin kết hôn và ghé qua lúc chúng tôi từ Vegas trở về với một món quà cưới: Một bộ nồi niêu Le Creuset hẳn là tốn một mớ tiền.

“Có khách à?” George hỏi trong lúc châm tẩu. Ông lúc nào cũng ra ngoài để tận hưởng cái thú mà ông gọi là “thói xấu cuối” của mình.

“Bố, mẹ và em gái Gemma đến ở với chúng cháu vài tuần,” tôi giải thích. “Có điều em gái Gemma không khoẻ lắm. Chắc bị nhiễm virus gì đó.”

Ông George là bác sĩ về hưu, một bác sĩ đa khoa đã làm việc ở trung tâm của cộng đồng này trong mấy thập kỉ. Tai ông dỏng lên ngay. “Ôi trời. Triệu chứng của cô ấy thế nào?”

“Cháu không chắc lắm. Hi vọng không có gì nghiêm trọng.” Tôi cười và nhìn sang Gemma, lúc này vẫn đứng ở cửa trước. Chuyến lái xe đến và về từ sân bay, có lẽ kết hợp cả cảm xúc của nàng khi gặp lại gia đình sau chừng ấy thời gian, có vẻ đã tác động đến nàng. “Jeff và Lizzy sẽ đưa con bé thẳng đến giường nghỉ.”

“Rất hợp lý. Cho bác biết nếu cần giúp đỡ gì nhé.”

George quay vào nhà khi Jeff và Lizzy đỡ Chloe ra khỏi xe.

Cô ta có mái tóc vàng dài nhưng nhìn kĩ lại thấy chân tóc đen lộ ra. Dường như đã một thời gian rồi, cô ta không nhuộm tóc nữa. Cô ta cao hơn Gemma, gần mét tám, và gầy kinh khủng.

Nước da cô tái nhợt, trái ngược với làn da rám nắng của bà mẹ.

“Nào nào,” Jeff nói. “Cho con vào giường thôi. Con có nghĩ mình lên nổi tầng trên không?”

Một cái gật đầu gần như không thấy được, nhưng cô ta bắt đầu bước loạng quạng khi Jeff dẫn cô về phía ngôi nhà. Tôi vội chạy đến giúp nhưng Jeff gạt tôi đi. Trước khi tôi kịp nói gì, ông đã bế Chloe vào nhà như chú rể bế cô dâu của mình qua ngưỡng cửa. Lizzy quay người đi theo.

“Em ấy đã khám bác sĩ chưa ạ?” Tôi hỏi bà mẹ. “Trông tội nghiệp quá.”

“Ồ, nó sẽ ổn thôi. Virus cỏn con ấy mà. Nó sẽ lại khoẻ re sau một, hai ngày.” Bất chấp lời nói ấy, rõ ràng giọng bà có chút lo ngại.

Tôi theo bà vào nhà. Jeff đã lên tầng hai và đang chờ ở chiếu nghỉ, vẫn bế Chloe. Lizzy bắt đầu leo cầu thang nhưng Jeff bảo. “Đừng lo, mình ạ. Tôi thu xếp được. Bà nghỉ ngơi đi.”

“Nếu ông chắc như vậy,” Lizzy nói và cùng Gemma vào bếp trong lúc tôi lên gác.

“Phòng nào nhỉ?” Jeff hỏi khi tôi đến chỗ ông.

“Phòng này.”

Tôi mở cửa văn phòng mình. Tôi đã kéo xô pha ra thành giường và trải sẵn cho cô ta. Jeff đặt cô ta xuống như thể cô ta còn là một đứa bé chứ không phải một cô gái đã hai mươi tám tuổi, cô ta nhắm chặt mắt ngay lập tức. Jeff ngồi ở mép giường và tháo giày cho Chloe.

“Con ngạc nhiên vì họ để em ấy lên máy bay đấy,” tôi nói.

“Ồ, chúng ta đã cho nó uống paracetamol và Lizzy đã trang điểm đôi chút cho nó.”

“Bố mẹ đo nhiệt độ cho em chưa?”

“Sao cơ? Không, không đáng phải thế.”

Tôi không đồng tình. Tôi vào phòng tắm và lấy cặp nhiệt độ từ trong ngăn kéo ra. Khi tôi trở lại, Jeff đang đứng nhìn cô con gái út của mình, dường như cô ta đang ngủ.

“Chloe lúc nào chả là nữ hoàng rắc rối,“ ông bảo. “Kể từ khi ra đời. Quỷ tha ma bắt, nó từng gào váng cả nhà chỉ vì vết xước nhỏ nhất.”

Rõ ràng Jeff hiểu con gái mình hơn tôi, nhưng theo tôi thì cô gái bị ốm thật.

Tôi giơ cái cặp nhiệt độ ra. “Con thực sự nghĩ bố nên kiểm tra nhiệt độ của em ấy.”

“Không, chả sao đâu.” Ông phẩy tay gạt đi.

Chúng tôi lâm vào thế bế tắc. Tôi không có tư cách kiểm tra nhiệt độ cho Chloe nhưng Jeff lại không hề tỏ ra muốn nhận dụng cụ ấy từ tay tôi.

Tôi cố lần nữa. “Con thực sự nghĩ bố nên…” Tôi tiến đến cái giường và Jeff bước ra chặn đường tôi như một gã hộ pháp chắn ngang lối vào câu lạc bộ đêm. Ông ta khoanh tay, làm nổi lên những mạch máu và bắp chuột cứng như đá. Ông ta vẫn mỉm cười nhưng trong mắt ông có gì đó như một lời cảnh cáo, khiến tôi lùi lại vài phân theo bản năng.

“Bố, con…”

Một tiếng choang từ dưới nhà vang lên, tiếp theo là tiếng ré.

« Lùi
Tiến »