Vén Màn Bí Mật

Lượt đọc: 1794 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

Tôi chạy vội xuống nhà, sau lưng tôi là Jeff với tốc độ chậm hơn nhiều.

Bà Lizzy đang đứng ở đầu kia của căn bếp, cạnh cửa sau. Charlie đang ngồi trên bệ bếp, tại địa điểm ấm áp yêu thích gần cái ấm nước để ngủ. Gemma thì đang cúi người trên sàn để quét mảnh thuỷ tinh vào cái xẻng.

“Con mèo của con,” Lizzy bảo. “Nó đã hất cái bình từ trên bàn xuống.”

“Thật ạ?” Charlie chưa từng làm việc gì như vậy trước đây. Như hầu hết lũ mèo, nó sở hữu khả năng đáng ghen tị là uốn mình lượn lờ quanh các đồ vật trong nhà mà không hề chạm vào. Tôi gửi cái nhìn dò hỏi sang Gemma.

“Em đang ở trong nhà vệ sinh,” nàng nói và đổ cái xẻng vào thùng rác.

“Ta hi vọng nó không đáng giá,” Lizzy nói, mắt dán vào Charlie, con mèo ngồi chớp mắt nhìn bà.

“Không. Không hẳn.” Tôi đang nói dối. Cái bình thuộc về bố mẹ tôi và bất cứ khi nào dùng nó, tôi đều mường tượng cảnh mẹ rót nước chanh vào mấy cái cốc thuỷ tinh thành cao trong những ngày hè. Nhưng tôi không muốn làm to chuyện vì nó.

“Con đã không kể với mẹ là ở đây có mèo,” bà Lizzy nói, bước đến ngồi đối diện Gemma và xoa mũi mình.

“Mẹ bị dị ứng,” Gemma nói và đảo mắt rất nhẹ.

“Ồ.”

“Nhưng đừng lo,” Lizzy nói. “Chừng nào nó không đến quá gần mẹ hoặc cố ngủ trên giường của bố mẹ thì không sao.”

Tôi chưng hửng nhưng vẫn bế Charlie lên rồi mang nó đến cái cửa dành cho mèo và dụ nó chui qua đó. Trong lúc tôi nhìn nó qua cửa sổ, nó dừng lại một lát, hất đuôi trước khi nhảy vào bóng tối của khu vườn. Tôi cảm thấy hơi tội lỗi, như là mình vừa phản bội nó.

“Nó thường ở dưới nhà. Mặc dù đúng là nó có thói quen của loài mèo nhảy lên vồ những người không thích nó.”

“Tốt hơn nó nên…”

“Lizzy, thôi rầy rà đi.”

Cuối cùng Jeff cũng vào bếp, giọng ông làm bà vợ lập tức thay đổi thái độ.

Bà quay sang tôi. “Mẹ rất xin lỗi, Elliot. Nó là mèo của con và đây là nhà nó.”

Jeff bước đến và vỗ lưng tôi trước khi ngồi xuống cạnh vợ mình bên bàn ăn. “Và đây cũng là một ngôi nhà rất xinh đẹp nữa. Con đã sống ở đây bao lâu rồi, Elliot?”

“Phải,” Lizzy phụ họa, “mẹ cũng muốn nghe mọi chuyện về con. Con rể mới của bố mẹ. Thú vị quá đi mất .” Bà nháy mắt với Gemma.

Vậy là tôi kể cho họ nghe câu chuyện về mình. Tôi đã mua ngôi nhà này bốn năm trước và khôi phục hiện trạng của nó như thế nào. Tôi kể cho họ công việc của tôi, dạy khoa học cho trẻ em có hoàn cảnh khó khăn. Dường như họ chăm chú với tất cả mọi chuyện, hỏi rất nhiều về ngôi nhà và công việc mà tôi đã làm. Jeff dường như đặc biệt quan tâm cách mà tôi đã chắt chiu số tiền để mua ngôi nhà.

“Vậy con là một trong những triệu phú dot-com đó à?” Ông hỏi.

Tôi cười. “Còn lâu mới được như vậy. Tất cả đều đã đổ vào ngôi nhà này.”

“Chà, con làm giỏi lắm,” Jeff nói. “Gạch vữa mới là tất cả. Con là một quý ông người Anh và con cần lâu đài của mình. Ta nói đúng chứ?”

“Con đoán vậy.”

“Tất nhiên là ta đúng.”

Gemma không nói gì nhiều. Nhưng bây giờ bố nàng dời sự chú ý sang nàng.

“Vậy hai con đã gặp nhau như thế nào?”

“Cô ấy đã cứu mạng con,” tôi nói trước khi nàng kịp đáp lời. Jeff và Lizzy cùng nhướn mày, tôi ra hiệu cho Gemma kể nốt phần còn lại.

“Giỏi lắm, Gem,” Lizzy nói sau khi nàng kể xong. “Vậy là con cũng bị dị ứng nhỉ, Elliot? Mẹ thì với mèo, con thì với ong. Thế là chúng ta có đến hai điểm chung. Bệnh dị ứng và đều nghĩ Gemma rất đáng yêu.”

“Ta đã dạy con bé lái xe, con biết không,” Jeff nói, tập trung vào đoạn Gemma lái xe đưa tôi đến bệnh viện. “Phải không nào con gái yêu?”

“Vâng thưa bố.”

“Hồi đầu nó lái tệ khủng khiếp. Ông đưa tay qua bàn để vỗ vào bàn tay Gemma và tôi ngạc nhiên khi thấy nàng nhăn mặt, cho đến khi tôi nhớ lại Gemma đã bảo tôi là nàng không thích đụng chạm lắm, điều này bản thân tôi còn chưa được chứng kiến trước đó. “Ta còn tưởng nó sắp giết cả hai bố con. Nhưng rốt cuộc nó cũng đã đi được đến đó.”

“Lúc đầu ai mà chẳng lái tệ,” tôi nói.

“Ừ thì, nhưng mà Gemma…” Ông ngừng lời, giơ hai tay lên. “Giờ nó đã là ân nhân cứu mạng. Tốt cho con, con gái ạ.”

Tôi đứng lên khỏi bàn.

“Có ai muốn uống một ly không? Con sẽ mở một chai rượu.”

“Chúng ta không uống rượu,” Lizzy nói.

“Hội bài rượu,” Jeff nói thêm.

“Ồ.” Tôi đã không lường trước chuyện đó. Họ đâu có vẻ mộ đạo. Có lẽ đây là vấn đề sức khoẻ. Hoặc có thể cả hai đều từng nghiện rượu. Tôi ngập ngừng. “Mặc dù vậy con hi vọng hai người không phiền nếu con vẫn uống?”

“Cứ việc say bí tỉ,” Jeff nói. “Trong trường hợp con có thắc mắc, chúng ta không phải đang điều trị gì cả. Ta chỉ không thích cảm giác mất tự chủ.”

“Còn mẹ thì luôn thích một tách trà hơn,” bà Lizzy nói.

Tôi rót hai ly cho mình và Gemma, đưa nó cho nàng trước khi rót hai cốc nước mời bố mẹ vợ.

“Con uống rượu nhiều đúng không?” Lizzy hỏi Gemma và nhìn ly rượu của nàng.

“Không hẳn.”

“Hừm. Mẹ nghĩ có thể nó chịu trách nhiệm cho việc tăng cân của con.”

Tôi suýt thì phì rượu của mình trở lại cốc. Gemma nhìn xuống mình, đặt một tay lên bụng. Nàng còn xa mới thừa cân. Nàng không gầy rộc như mẹ hay em gái mà có khổ người trung bình. Mạnh khoẻ. Tôi bị choáng vì những lời của mẹ nàng và Gemma rõ ràng đau đớn, dù dường như nàng không quá ngạc nhiên.

“Con đâu có tăng cân quá nhiều,” nàng nói.

Lizzy càu nhàu. “Ta cho là không có gì sai với một chút mỡ thừa mùa đông. Con có nghĩ đến…”

Lần thứ hai Jeff ngắt lời bà vợ. “Tôi nghĩ con bé trông rất tuyệt. Dễ thương.”

Tôi có thể thấy cơ trên cằm Gemma căng lên như thể nàng đang nuốt lại một câu trả đũa. Tôi vòng cánh tay quanh vai nàng. “Con thì chọn từ hoàn hảo.”

“Thằng bé đúng là người chồng tận tuỵ, phải không?” Lizzy nói. “Với mẹ, Jeff cũng như vậy đấy. Đó là lí do chúng ta rốt cuộc có đến ba đứa con. Đáng lẽ bố mẹ phải dừng sau Gemma nhưng Jeff có thể thuyết phục cả một bà sơ cởi quần lót.”

“Mẹ, làm ơn đi. Elliot không muốn nghe chuyện đó đâu.”

Mắt Lizzy sáng lên. “Thế còn các con? Các con định bắt đầu tăng dân số gia đình chưa?”

Cuộc nói chuyện này cứ như bị ném hết quả lựu đạn này đến quả bom khác.

“Bọn con còn chưa bàn chuyện ấy,” Gemma nói.

“Ôi đừng lãng phí quá nhiều thời gian,” Lizzy nói. “Thật tốt nếu chúng ta có một đứa cháu ngoại.”

“Mẹ có Katie rồi còn gì,” Gemma nói.

“Ồ, mẹ biết. Nhưng… à thì, có thêm vài đứa càng vui. Đông con nhiều cháu mà. Dù sao, có khi lại bị nhỡ. Mẹ vẫn nhớ hồi mới cưới như thế nào. Chúng ta làm việc đó không ngừng nhỉ, Jeff?”

“Mẹ!” Gemma cự nự.

“Ôi thôi nào, Elliot là một nhà khoa học. Người đàn ông của thế giới. Ta chắc chắn ta không hề làm nó bị sốc.”

Tôi cười. “Mẹ nói suýt đúng rồi.”

Bà cũng cười và nháy mắt lần nữa với tôi “Ta xin lỗi, con yêu. Ta chắc là rồi con sẽ quen với cung cách của ta.”

Jeff uống một ngụm nước. “Bố mẹ con có sống gần đây không, Elliot?”

“Không. Họ đã mất hồi con mười tám. Ngay trước khi con lên đại học.”

“Ồ, tệ quá. Chuyện gì đã xảy ra?”

Sự thẳng thắn của ông khá mới lạ. Hầu hết mọi người đều bày tỏ sự tiếc nuối rồi im lặng một lúc, hi vọng tôi sẽ lấp đầy nó mà họ không cần phải hỏi.

“Họ mất trong một vụ rơi khinh khí cầu.”

“Cái gì cơ? Con đang nói đùa đấy à?”

Tôi lắc đầu. “Không. Đó là một tai nạn kì quái. Rõ ràng khi nó đang hạ cánh thì một cơn gió đã thổi nó bay mắc vào đường dây điện và nó bốc cháy.”

“Ta thà chết chứ không trèo lên một cái nào,” Lizzy nói thêm.

“Đáng lẽ Elliot cũng đi chuyến đó,” Gemma nói và nắm chặt tay tôi. “Nhưng hôm đó anh ấy không khoẻ.”

Jeff huýt sáo. “Vậy là con đã hai lần may mắn thoát nạn, Elliot. Có vẻ như ai đó trên kia rất thích con.”

“Con đoán bố có thể nói vậy.”

“Ta là người rất tin vào số phận,” ông nói. “Ý ta là, rõ ràng chuyện bố mẹ con rất đáng tiếc nhưng ta thấy con đúng là gặp may. Và may hơn cả, con đã gặp Gemma của chúng ta.”

“Con sẽ uống mừng vì điều đó,” tôi nói. Tôi giơ ly rượu lên và sau một thoáng ngập ngừng, Gemma cũng làm thế. Jeff giơ cốc nước nhưng cốc của bà Lizzy vẫn nằm nguyên trên bàn.

“Ta đoán Gemma mới là người gặp vận,” bà nói. “Nhưng Elliot này, nói cho mẹ biết. Con đã kiện công ty khinh khí cầu ấy chưa? Con có nhận được nhiều tiền bồi thường không? Nếu là ta thì đã rút kiệt họ không còn một xu.”

“Con không thể,” tôi trả lời. “Trước chuyến bay, bố mẹ con đã kí một biên bản thoả thuận, không ràng buộc bất kì trách nhiệm nào với công ty ấy.”

Jeff lắc đầu. “Lũ khốn.”

“À,” Lizzy nói. “Dù sao con cũng đã hạ cánh an toàn.”

« Lùi
Tiến »