Vén Màn Bí Mật

Lượt đọc: 1795 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

“Mẹ em…”

“Sao ạ?” Gemma hỏi. Chúng tôi đang nằm bên nhau trên giường, trong phòng ngủ mới ở tầng trên cùng của tòa nhà. Bố mẹ và em vợ tôi đang ngủ ở tầng dưới và tôi phải nói khẽ, không chắc âm thanh có vang xa không và nghĩ đáng lẽ tôi phải kiểm tra trước khi nhà Robinson đến. Tôi đâu có muốn thì thào suốt hai tuần tiếp theo.

“Cá tính thật,” tôi nói nốt câu.

Gemma lấy hai tay che mặt. “Em xin lỗi. Mẹ em lúc nào cũng thế đấy.” Nàng bỏ tay ra. “Em không vô duyên như bà ấy phải không?”

“Không hề.”

“Tạ ơn Chúa.”

“Anh chắc là thâm tâm bà không độc địa gì đâu,” tôi nói, lăn người và chống khuỷu tay lên. “Nhưng anh không thể tin nổi bà nói rằng em lên cân.”

“Ồ, chẳng thế là gì. Từ khi em còn thiếu nữ, bà đã luôn cằn nhằn em về tầm quan trọng của một thân hình chuẩn , rằng sẽ chẳng ai muốn em nếu em béo.”

“Thế thì tệ quá.”

“Đó là vì bà đã luôn ám ảnh với cân nặng của chính mình, dù bà chưa từng tập thể dục kể cả hồi em còn sống cùng họ. Bà sống nhờ thuốc lá và nho trắng.” Nàng cười. “Em không phiền lòng vì mấy lời ấy đâu. Giờ thì không. Nhưng dẫu sao cũng cảm ơn anh vì đã bảo vệ em.”

Tôi không nghĩ mình đã làm vậy. Không hẳn. Tôi quyết định rằng lần sau tôi sẽ thách thức Lizzy nếu bà dám xúc phạm Gemma. Bây giờ, nơi này cũng là nhà Gemma và bố mẹ nàng không có quyền đến đây xúc phạm nàng.

“Dù vậy, có bố mẹ ở đây vẫn tốt đúng không?” Tôi hỏi.

“Vâng, tất nhiên rồi. Ý em là, lạ thật đấy. Đã quá lâu kể từ khi em gặp họ, chưa nói sống cùng họ…” Nàng thở dài. “Nhưng rồi em sẽ quen.”

“Và chỉ có hai tuần thôi mà.”

Gemma ậm ừ xác nhận. “Mình đổi đề tài đi. Hãy kể em nghe chuyện gì đó ở chỗ làm hôm nay. Chuyện gì không liên quan đến nhà em ấy.”

“Được thôi.” Tôi kể cho nàng nghe một câu chuyện liên quan đến mấy trò nhăng nhít mà lũ trẻ tôi dạy hôm đó đã làm. Nàng cười và xán lại gần tôi.

Nàng đang mặc chiếc áo thun và quần ngủ thường ngày. Kể cả bây giờ, sau gần ba tháng, nàng vẫn miễn cưỡng để tôi trông thấy cơ thể trần trụi trước và sau khi quan hệ, vì vậy nàng thường mặc nguyên quần áo chui vào giường, rồi mặc lại trước khi ra khỏi. Tôi vẫn đang chờ nàng kể cho mình nghe về những vết sẹo trên bụng nàng. Tôi đã bỏ lỡ quá lâu để hỏi, nhưng cũng không kiên nhẫn để nàng tự kể cho tôi mà không cần thúc giục. Tôi muốn biết câu chuyện đằng sau chúng, bởi vì tôi yêu nàng và muốn biết mọi điều về nàng. Tôi muốn nàng tin tưởng và gần gũi với tôi đủ để kể cho tôi nghe bất cứ chuyện gì. Tôi cũng băn khoăn phải chăng nàng đang chờ tôi hỏi.

Dù sao tôi cũng đã lờ mờ đoán được cái gì đã gây ra những vết sẹo. Nhưng tôi muốn nghe chính miệng nàng nói.

Tôi đưa một tay ra và chạm vào hông nàng. “Vậy chúng ta có làm chúng bị căng theo cách của mình không?”

Nàng thở dài. “Đêm nay em thực sự không có tâm trạng.”

“Ồ.” Tôi rụt tay. “Được rồi.”

“Em biết em không nên lo lắng chuyện này nhưng bố mẹ ở dưới kia… em không nghĩ là mình thoải mái được.” Nàng vươn đến và hôn môi tôi. “Sẽ tốt cho cả hai ta khi có một đêm nghỉ ngơi và phục hồi năng lượng.”

Chúng tôi tắt đèn, chẳng bao lâu sau tôi nghe tiếng thở của Gemma thay đổi khi nàng chìm vào giấc ngủ. Tôi cố làm theo nàng nhưng vật vã mãi không yên. Ngôi nhà thật lạ lẫm khi có cả những người khác, và tôi nghĩ mình cũng nghe thấy những giọng nói, dù lặng lẽ đến mức có thể chỉ ở trong đầu tôi.

Vấn đề là tôi đã sống một mình quá lâu rồi và tôi nhắc nhở bản thân là kể cả hồi đầu Gemma về đây, tôi cũng hơi lúng túng. Tôi sẽ nhanh chóng quen với việc có những người khác quanh mình.

Chắc tôi đã bị một tiếng động đánh thức, hay có lẽ chỉ là sự thay đổi áp suất đâu đó trong nhà, một phản ứng bản năng đã lôi tôi ra khỏi giấc mơ. Tôi ngồi dậy, hình ảnh một tên trộm đang lén lút dưới nhà làm mạch đập của tôi tăng nhanh. Nhưng rồi tôi nhớ ra chúng tôi đang có khách. Và bây giờ, khi đã tỉnh, tôi cần đi vệ sinh nên tôi ra khỏi giường và khoác áo ngủ.

Lúc rời phòng vệ sinh, tôi nghe thấy tiếng động đó. Chắc chắn nó đến từ dưới nhà. Tôi căng tai ra nghe. Có phải chỉ là Jeff hoặc Lizzy đang đi quanh phòng ngủ chính? Tôi nghe kĩ hơn. Không, nó xa xăm hơn, giống như vẳng lại từ tầng một.

Gần như chắc chắn một trong những người nhà của Gemma đang đi lấy nước hay cái gì đó hoàn toàn không đáng kể. Nhưng lỡ đó là một tên trộm thì sao? Tôi không thể nhớ ra liệu trong lúc có sự xáo trộn lịch trình hằng ngày này, tôi đã khoá cửa sau chưa và càng nghĩ thì tôi càng chắc chắn là mình đã để ngỏ nó. Tôi xuống nhà và qua phòng khách để vào bếp.

Một tiếng sột soạt vang lên từ phòng khách.

Tôi chết điếng, tim đập thình thịch. Có ai đó ở trong. Tôi có nên đi tiếp vào bếp, cầm một con dao hay vật nặng nào đó? Tôi đứng bất động, không thể nghe thấy gì trừ hơi thở của chính mình. Tôi đã bị tê liệt, không quyết được phải làm gì.

Rồi ai đó trong phòng ho và câu thần chú bị phá vỡ. Tôi hé cửa nhìn vào thì thấy Lizzy đang đứng đó, hoàn toàn chìm trong bóng tối, ngoại trừ ánh trăng chiếu từ bên ngoài vào.

Trong tay bà có thứ gì đó: một vật thể hình vuông nhỏ.

“Mẹ?” Tôi gọi.

Bà quay ngoắt ra sau, ôm lấy ngực. “Ôi Chúa tôi, con làm mẹ sợ gần chết.”

“Mọi chuyện ổn không?” Tôi hỏi và vào phòng. Bà đang vòng tay kia ra sau lưng nên tôi không thấy bà cầm cái gì.

“Chỉ là mẹ không ngủ được nên đang kiếm gì đó để đọc.” Bà đưa tay chỉ giá sách.

“Mẹ có muốn con gợi ý cuốn nào không?”

“Con tốt quá. Nhưng thực ra, đột nhiên mẹ lại thấy mệt quá. Mẹ nghĩ mẹ sẽ quay lại giường.”

“Được. Vậy chúc mẹ ngủ ngon.”

“Chúc ngủ ngon.”

Tôi vào bếp và nghe tiếng bà lên gác sau lưng, một tiếng kẹt quen thuộc ở bậc thang thứ tư. Tôi kiểm tra cửa sau - nó đã được khoá lại an toàn - rồi nhìn quanh tìm Charlie. Không có dấu hiệu nào của nó, việc này không có gì lạ. Nó vẫn thương ở ngoài suốt đêm.

Tôi uống một cốc nước rồi lên gác. Chỉ đến khi chui vao giường, bên cạnh Gemma, tôi mới chợt nghĩ ra: vật thể hình vuông trong tay Lizzy rất giống một cái thước dây, loại mà bạn bấm một nút thì cái thước nhựa cứng sẽ bị cuốn ngược vào.

Nhưng mẹ vợ tôi đang làm cái quỷ gì giữa đêm hôm, trong phòng khách nhà tôi, với một cái thước dây cơ chứ?

Não tôi quá mệt để suy nghĩ chuyện đó. Tôi quay lại với giấc ngủ.

« Lùi
Tiến »