Vén Màn Bí Mật

Lượt đọc: 1796 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

“Thế mọi chuyện ra sao?” Amira hỏi. Đêm đầu tiên sống cùng nhà vợ ấy?”

“Nó khá là… thú vị.” Tôi kể sơ qua cho cô ấy, lược đi những đoạn nhạy cảm như lời bà Lizzy nhận xét về cân nặng của Gemma. Tôi biết Amira sẽ phẫn nộ và giận dữ thay cho Gemma, nhưng tôi cũng nghĩ Gemma có thể không thích tôi nói chuyện đó. Tôi cũng không nhắc nhỏm gì việc bắt gặp bà Lizzy với chiếc thước dây, vì sáng hôm sau tôi đã tự thuyết phục mình rằng hẳn tôi đã nhầm. Nhớ lại chuyện Gemma từng nói rằng mẹ nàng chỉ sống bằng thuốc lá và nho, tôi tự suy diễn rằng rất có thể cái vật kia hình chữ nhật chứ không phải hình vuông và thực ra nó là một bao thuốc. Tôi đoán bà đã thực sự định lẻn ra ngoài hút một điếu.

Lúc này là bốn giờ chiều, Amira và tôi đang chờ bên ngoài phòng học kiêm phòng thí nghiệm của Những bộ óc tò mò ở Tulse Hill. Phòng học của chúng tôi nằm trong một toà nhà của hội đồng thành phố. Nó đã được sửa lại thành nơi dành cho các đơn vị kinh doanh và bán lẻ. Nó không hào nhoáng và quá nóng vào mùa hè, nhưng giá thuê rẻ. Buổi học thực nghiệm chiều nay dành cho các cháu từ tám đến mười một tuổi ở vài trường tiểu học địa phương không thể chi trả nổi cho các thiết bị mà Amira và tôi có. Giáo viên của lũ trẻ đã làm hết sức mình nhưng với các lớp học ba mươi cháu và một giáo án không có gì hấp dẫn mà họ phải bám sát, họ khó có khả năng phát hiện ra Marie Curie hay Stephen Hawking thứ hai.

Đó chính là chỗ cần đến chúng tôi. Tất nhiên các tiết học này đều miễn phí. Bọn trẻ chỉ cần tham gia nhiệt tình, mặc dù tôi ngờ rằng rất nhiều đứa đến chỉ vì bố mẹ chúng cần người trông trẻ miễn phí sau giờ học ở trường. Không sao cả. Đó là một trong những tiết học hay nhất mà chúng tôi từng làm, chủ yếu vì một đứa trẻ.

“May không rơi vào tớ,” Amira nói khi tôi kể xong buổi tối đầu tiên của tôi với nhà vợ.

“Chỉ hai tuần thôi mà,” tôi bảo.

“Thế sao, họ có đang tìm thuê chỗ nào không?”

“Tớ không biết. Tối qua chúng tớ không bàn chuyện đó.”

“Hiểu rồi.”

“Ý cậu nói là sao?” Tôi hỏi.

Cô vỗ vào cánh tay tôi. “Cậu là một người tốt, Elliot. Đôi khi quá tốt là đằng khác. Lời khuyên của tớ là đừng để họ cảm thấy được chào đón nồng nhiệt quá.”

“Tại sao? Có phải họ định ở lại mãi mãi đâu.”

Chiếc xe buýt loại nhỏ mang lũ trẻ đến chỗ chúng tôi đỗ lại cạnh vỉa hè. Kenneth Chase, một giáo viên từ trường Tiểu học Tulse Hill đã tình nguyện chở bọn trẻ từ trường anh ấy và cả trường bên cạnh đến tận nơi. Anh đang ngồi sau tay lái. Kenneth mở cửa xe và một tá học sinh ùa qua chỗ chúng tôi, nói cười háo hức và trêu đùa nhau. Chúng là một tập hợp đa văn hoá thường thấy ở London, một trong những lí do tôi yêu thành phố này nhiều đến vậy. Amira và tôi đã tham dự một vài buổi hoà nhạc của trường Tiểu học Tulse Hill, trong đó con cái của các gia đình đến từ khắp nơi trên thế giới cùng nhau biểu diễn, như thể khác biệt chủng tộc và quốc tịch chỉ là một khái niệm ngớ ngẩn do người lớn nghĩ ra.

Tôi đã khám phá ra rằng khi dành đủ thời gian bên những đứa trẻ như thế này, bạn có thể bắt đầu cảm thấy lạc quan về tương lai của nhân loại.

Và một trong những đứa trẻ mà chúng tôi yêu thích đang đi đến chỗ tôi, ba lô Pikachu lủng lẳng khoác trên vai, con bé đang dành cho chúng tôi nụ cười thương hiệu của nó. Effia Mensah, gọi tắt là Effy.

“Chào thầy Foster. Cô Nasri.”

“Chào Effy.”

Tôi biết giáo viên không nên thiên vị nhưng rất khó trong trường hợp của Effy. Con bé tám tuổi, một đứa nhỏ gầy gò sống trong chung cư ở một khu đất nằm giữa nơi này và Brixton. Bố mẹ con bé là dân Ghana nhập cư, nó mê tít Super Mario và Pokémon, nó là đứa trẻ thông minh nhất mà tôi từng dạy, với bầu nhiệt huyết rất dễ lây khiến tôi ghi nhớ lý do chúng tôi làm việc này, ngay cả trong những ngày khó khăn nhất những đứa trẻ khác tỏ ra khó chịu hay chúng tôi bị kẹt giữa cuộc chiến của vài cơ quan nào đó.

“Được rồi,” tôi nói, sau khi đã gom hết lũ trẻ vào phòng học và Amira bắt đầu bày thiết bị. “Hôm nay chúng ta sẽ tiến hành vài thí nghiệm hoá học. Làm vài thứ sôi xèo xèo và nổ lụp bụp rồi có khi còn nổ đoàng một cái nữa. Các em thấy sao?”

Một loạt những tiếng rì rầm sôi nổi. Một cậu bé đang chơi điện thoại. Tôi đi đến và lấy nó khỏi tay cậu, kéo theo một tiếng ré phản đối.

“Bố em sẽ giết thầy nếu thầy làm hỏng điện thoại của em,” cậu bé bảo.

Tôi lờ tịt lời đe dọa và quay lại phía trước phòng học. “Thầy vừa hỏi: Nghe thế nào hả các em?”

“Tuyệt cú mèo!” Một đám reo lên, bao gồm Effy.

“Nghe đúng hơn rồi đấy. Được rồi, ai có thể cho thầy biết chuyện gì sẽ xảy ra khi chúng ta đổ dầu vào trong nước?”

Như dự đoán, Effy giơ tay.

“Vậy mời em, Effy, khai sáng cho chúng tôi nào,” Amira nói và cô bé vui vẻ vâng lời.

Sau đó, khi tiết học kết thúc và lũ trẻ đã quay lại xe buýt, Amira và tôi nán lại nói chuyện với Kenneth trước khi anh ấy đưa tất cả về nhà.

“Bọn trẻ đang làm rất tốt,” tôi nói. “Đặc biệt là Effy. Con bé học các môn còn lại thế nào?”

“Tốt, tôi nghĩ vậy. Mặc dù con bé sinh động nhất là khi ở chỗ anh chị. Thực ra tối qua, tôi đã nói chuyện với bố con bé. Anh ấy kể rằng con bé đã tỏ ý muốn trở thành nhà vật lý học nguyên tử hay nghiên cứu về cơ chế lượng tử gì đó. Anh có biết con bé đã hỏi thủ thư ở trường là liệu họ có tậu được một cuốn Lược sử thời gian hay không?”

“Thông minh quá.”

Lúc chúng tôi về lại văn phòng thì đã gần sáu giờ chiều, và Amira nói “Sao cậu không kết thúc ở đây nhỉ? Về nhà nói chuyện với bố mẹ vợ thì sao?”

“Tớ không biết nữa. Tớ cần phải lưu bản đăng kí cùng với…”

Cô ngắt lời tôi: “Để tớ làm. Cậu về nhà đi. Nói thật nhé, tớ thực sự nghĩ cậu cần tìm hiểu xem họ định ở lại bao lâu. Tớ kể cho cậu nghe về anh bạn Syed của tớ chưa nhỉ? Mẹ vợ cậu ta chuyển đến ở một tuần. Chuyện đó là từ năm 2011 và đến giờ bà ấy vẫn ở đó.”

“Quỷ thần ơi. Được rồi. Tớ nghe lời cậu.”

“Tốt lắm. Hẹn cậu ngày mai nhé?”

“Ừ.”

“Mà Elliot này? Đừng tin mấy chuyện tầm phào. Phải kiên quyết với họ.”

Tôi về đến Hẻm Cúc-cu thì thấy nhà cửa có vẻ vắng tanh. Gemma đi học yoga vào các tối thứ Ba nhưng tôi tưởng Jeff và Lizzy sẽ ở nhà. Tôi đi thẳng vào bếp và nói “Xin chào?”

Không ai trả lời.

Có năm, sáu cái đĩa và cốc bẩn đang chất trong bồn rửa. Chuyện ấy hơi khó chịu, nhưng có lẽ họ định rửa nó sau hoặc không biết cách sử dụng máy rửa bát. Cũng không phải chuyện gì to tát.

Trong lúc đưa chiếc đĩa cuối cùng vào máy, tôi nghe thấy âm thanh đều đều đến từ cửa hậu. Đó là Charlie đang đập cánh cửa mèo của chú ta.

Chuyện này cũng thường xảy ra. Cánh cửa lật cho mèo bị kẹt, thường là khi Charlie lao qua đó quá nhanh và làm sập khóa. Nhưng khi tôi cúi xuống để mở nó ra, tôi trông thấy cái khóa đã bị cài chặt. Tôi kéo mở nó và Charlie lật đật chui qua, cọ cọ vào chân tôi rồi hướng thẳng đến cái đĩa trống không của nó. Tôi mở một túi thức ăn cho mèo và vuốt lưng trong lúc nó ăn, vẫn nhìn lại cái cửa lật.

Có phải ai đó đã cố ý nhốt nó bên ngoài?

Tôi đứng dậy và vào khu chính của toà nhà. Phòng khách không có ai và không bị xáo trộn gì. Tôi lên tầng đầu tiên và khẽ gõ cửa phòng ngủ chính. Không có tiếng trả lời nên tôi đẩy cửa mở.

Căn phòng là một mớ hỗn độn. Chiếc chăn bị đùn thành đống giữa giường, có cốc bẩn ở cả hai mặt bàn đầu giường và hai cái va li lớn mà ông bà Robinson mang theo đã bị mở toang, đồ đạc của họ vung vãi trên thảm.

Đừng căng thẳng , tôi tự nhủ. Tạm thời đây là phòng của họ. Họ là người lớn. Tôi khó lòng bảo họ phải giữ phòng ngăn nắp. Tôi khó tính, đó là kết quả của việc sống một mình quá lâu và luôn giữ mọi thứ đâu vào đấy. Phòng ngủ của tôi lúc nào cũng gọn gàng. Thậm chí tôi hiếm khi để giường bừa bộn. Gemma cũng vậy. Nhưng bây giờ tôi đã có khách và phải thả lỏng hơn.

Tôi cần đi vệ sinh nên vào phòng tắm - một mùi khủng khiếp đập vào mũi tôi ngay lập tức. Ai đó đã dùng bồn cầu nhưng không giật nước. Tôi ấp tay áo lên miệng và mũi rồi kéo sợi xích, giật trôi những sản phẩm đáng sợ kia. Tôi tìm được chai nước thơm và xịt nó quanh bồn, rồi quay ra nhìn lại cả phòng.

Có bột phấn thơm - vốn không phải của tôi vì tôi không bao giờ mua loại đó - vương khắp sàn, hai cái khăn tắm ướt bị vứt một đống trên nền gạch. Tôi vừa lắc đầu vừa nhón mấy cái khăn lên và thả chúng vào rổ quần áo bẩn, rồi cảm thấy cần phải rửa tay.

Không có nước nóng. Ai đó chắc vừa dùng hết. Phòng tắm còn có hương cam và phải mất một lúc tôi mới nhận ra đó là Eau Sauvage. Dạo này tôi hiếm khi dùng nước hoa sau cạo râu, nhưng hồi trẻ hơn thì Sauvage là thứ tôi dùng thường xuyên và có một cái bình gỉ sét ngay trong tủ của phòng tắm này. Tôi nghĩ Jeff đã tự ý dùng một ít.

Tôi rời phòng tắm. Bỏ mặc phòng ngủ lộn xộn là một chuyện, nhưng chắc chắn bày bừa ra khu vực chung là không được. Đây có phải khách sạn đâu. Nhận ra mình đang nghĩ y như mẹ từng mắng mình hồi nhỏ, tôi cố biện minh cho họ. Có thể họ đã định lau dọn trước khi tôi đi làm về. Có lẽ chuyện gì đó đã khiến họ phải ra ngoài đột xuất. Tôi bị giằng xé. Tôi không muốn tỏ ra kĩ tính và không hiếu khách, nhưng tôi cũng không muốn phải đi theo dọn dẹp cho bố mẹ vợ.

Tôi đang chuẩn bị xuống nhà thì nghe thấy một tiếng động từ căn phòng cuối hành lang.

Đó là phòng mà Chloe đang ở.

Tôi lo cho cô. Cô có vẻ không khoẻ mà bố mẹ lại bỏ ra ngoài và để cô một mình. Tôi đi đến cửa và nghe ngóng nhưng không thấy gì. Do dự chốc lát, tôi gõ cửa.

Không có tiếng đáp lại.

“Xin chào?” Tôi nói. “Em có ổn không?”

Một lần nữa, không có tiếng đáp lại.

Lỡ căn bệnh của cô biến chuyển tệ đến nỗi cô không nói nổi? Cô có thể đang vật vã trong kia, chờ người đến giúp.

“Chloe,” tôi gọi. “Tôi vào nhé, có được không?”

Tôi xoay tay nắm cửa. Cửa không mở.

Tất cả cửa nẻo bên trong nhà, trừ các cửa phòng tắm, đều có gắn khoá Chubb. Nó đã như thế từ khi tôi chuyển vào, một điều kì quái trong căn nhà này mà trước đây tôi chưa từng gặp ở đâu khác. Phòng này, vốn là phòng làm việc tại nhà của tôi, là phòng duy nhất tôi từng khóa vì nó chứa rất nhiều giấy tờ quan trọng. Khi nhà Robinson đến ở, tôi đã để lại chìa trên ổ khoá.

Được rồi, tôi nghĩ, cố moi ra một lí do biện minh cho cô, cô ấy muốn được riêng tư.

Tôi đã định bỏ đi thì nghe thấy một tiếng khác bên trong phòng. Tiếng khịt mũi. Nghe như ai đó đang cười. Hoặc… đang khóc?

“Chloe?” Tôi gọi.

Không có gì.

“Chloe? Em ổn không?”

Nhưng cô đã im bặt. Rồi một loạt tiếng động dưới nhà vang lên khi cửa trước mở ra. Tôi đi xuống và thấy Jeff cùng Lizzy đi vào, vật lộn với năm, sáu chiếc túi mua hàng chất đầy đồ tạp phẩm.

“Elliot!” Jeff kêu lên. “Con về rồi à!”

“Vâng, con…”

“Mẹ hi vọng con chưa trông thấy đống lộn xộn trong nhà tắm,” Lizzy bảo. “Chloe đã đi tắm nên mẹ phải đưa cô cừu tội nghiệp ấy quay lại giường. Mẹ bị phân tâm. Mẹ định lau dọn khi bố mẹ quay lại.” Bà ta chỉ vào mấy cái túi. “Bố mẹ đã nghĩ sẽ mua đồ về nhà cho con.”

“Bố mẹ tốt quá.”

“À, con đã cho chúng ta tá túc. Chúng ta đâu có muốn ăn không uống không của con.”

“Cảm ơn mẹ.”

“Jeff,” Lizzy nói và cười tươi rói, “Ông bỏ đồ ra và đặt ấm lên nhé, tôi đi dọn phòng tắm đã.”

Bà dừng trên cầu thang và quay lại.

“Chắc hẳn con đã nghĩ bố mẹ kinh lắm nhỉ?”

Tôi mỉm cười và cảm thấy tội lỗi vì đã “xù lông nhím” trước đống bừa bộn và nghĩ điều tệ nhất về họ. Mọi chuyện sẽ ổn thôi. Tất nhiên là thế.

« Lùi
Tiến »