Một lát sau, Gemma về nhà và đi thẳng vào phòng tắm. Lúc quay ra, cô phàn nàn rằng không còn đủ nước nóng nữa.
“Mẹ xin lỗi nhé,” Lizzy nói. “Bố mẹ sẽ chú ý không dùng hết nước nữa.”
Sau bữa tối do Lizzy nấu, Gemma bảo tôi là nàng bị đau đầu và cần đi ngủ.
Nàng kéo tôi sang một bên trong lúc bố mẹ lau dọn căn bếp, bằng chứng rõ ràng là họ biết dùng máy rửa bát. “Anh sẽ ổn chứ?”
“Tất nhiên. Thế này anh càng có cơ hội làm quen với bố mẹ.” Để hỏi họ những câu mà tôi đã định hỏi lúc về nhà chiều nay.
Gemma hôn tôi. “Có lẽ em sẽ đọc sách một lát. Hi vọng là em vẫn còn thức khi anh lên gác.”
“Được rồi. Yêu em.” Tôi đi đến tủ rượu trong bếp và đang xem xét mấy chai, định bụng mở một chai vang đỏ, thì Jeff lại gần.
“Ta không biết gì về rượu vang,” ông nói, “nhưng đây có phải chỗ con cất những chai ngon nhất không?”
Tôi cười và chỉ cho ông xem hai hàng dưới cùng của giá rượu. “Mấy chai này thực sự ngon nhưng đây mới là chai ngon nhất.” Tôi lôi ra một chai Cappellano Barolo Piè Franco, nâng niu như thể nó là món đồ sứ tinh tế nhất. “Con để dành chai này cho một dịp thực sự đặc biệt.”
Jeff đi đến để đón nó từ tay tôi và tôi miễn cưỡng đưa cho ông. Chai rượu này từ năm 1995 và là một trong những đồ vật đáng giá nhất mà tôi sở hữu.
“Đắt lắm đấy nhỉ?” Ông hỏi và giơ nhãn của nó ra trước ánh đèn.
“Con nghĩ vậy.” Tôi giải thích rằng nó là một món quà từ một trong các giáo sư của tôi ở trường đại học, ông đã tặng nó khi tôi tốt nghiệp. Ông hứa tặng nó cho tôi nếu tôi đạt hạng Nhất và mặc dù ở độ tuổi ấy, tôi thà uống loại nước táo lên men rẻ tiền còn hơn rượu vang hảo hạng, viễn cảnh giành được sự thừa nhận của giáo sư - một người chẳng khác nào bậc phụ huynh thay thế người bố đã mất của tôi - đã giúp tôi tiến lên.
“Vậy là con đã đạt hạng Nhất?” Jeff hỏi khi vẫn cầm chai rượu.
Tôi trưng ra bộ mặt khiêm tốn nhất.
Jeff huýt sáo. “Con đúng là ‘con nhà người ta’ đấy nhỉ, Elliot? Tử tế, thông minh, giàu có.” Ông nháy mắt với tôi. “Tất cả những gì con còn thiếu là một chút cơ bắp. Không che giấu bí mật đen tối nào đấy chứ? Có cái kim nào trong bọc không?”
Từ bên kia nhà bếp, Lizzy nói: “Có cái xác nào chôn trong vườn chăng? Chẳng phải họ vẫn luôn nói như thế khi bắt những tên sát nhân hàng loạt: ‘Hắn ta có vẻ quá bình thường. Quá tử tế…’?”
“Chẳng có cái xác nào trong vườn hay cây kim nào trong bọc nhà con cả,” tôi bảo. Lúc này Jeff đang cầm cổ chai và tôi tin chắc rằng nó sắp tuột khỏi tay ông ta rồi vỡ toang trên nền nhà.
Nhưng Jeff chỉ nhìn tôi khắp lượt. “Dù sao cũng không có ai hoàn hảo cả,” ông nói với một cái nháy mắt nữa. “Biết đâu chúng ta lại là một cặp đôi giết người hàng loạt.”
Tôi cười gượng gạo và Jeff để ý thấy tôi đang nhìn đăm đăm chai rượu quý như thế nào.
Ông trả nó cho tôi. “Con nên uống nó đi. Sống vui mỗi ngày, ta vẫn luôn nói vậy. Làm sao biết được chuyện khủng khiếp gì sắp xảy ra. Ý ta là, lỡ cú ong chích kia đã giết con thì sao? Con sẽ chết mà không được thưởng thức chai rượu này.”
“Con sẽ uống,” tôi nói và trượt cái chai trở lại chỗ của nó trên giá, nhớ lại lời thề tôi lập trong bệnh viên. Cưới Gemma là hành động thực sự bốc đồng, chớp nhoáng duy nhất mà tôi từng làm. Kể từ đó, tôi đã trở về với thói thận trọng cũ rích của mình “Nhưng không phải tối nay.”
Một lát sau, họ đang ngồi trong phòng khách và tôi bất chợt nhớ ra Chloe.
“Tối nay bố mẹ đã kiểm tra em ấy chưa?” Tôi hỏi.
“Ồ có,” Lizzy nói. “Con bé đang ngủ. Đó là cách tốt nhất để chống lại virus.”
“Con bé ăn gì chưa?”
“Rồi, mẹ đã nấu cho nó ít xúp gà ngay trước khi nó đi tắm.”
Tôi định hỏi Lizzy có biết Chloe đã tự nhốt mình trong phòng không, nhưng tôi đoán hẳn là bà đã biết. Tôi cũng định hỏi liệu họ có biết gì về chuyện cửa sập của mèo bị khóa, nhưng cả Jeff và Lizzy đều rất vui vẻ từ lúc về nhà cùng chỗ đồ ăn, bữa tối thì quá ngon đến nỗi chính tôi cũng cảm thấy rộng lượng hơn. Chắc là tai nạn thôi. Charlie đã tự làm thế. Chú mèo ngốc này.
“Hồi ở Pháp, bố mẹ đã sống ở đâu?” Tôi hỏi.
“Hửm?” Jeff ậm ừ trong lúc ngắm nghía cái điều khiển ti vi cứ như nó là một món đồ cổ mà ông chưa hiểu hết. Ti vi đã tắt và tôi tự hỏi có phải ông muốn xem gì đó.
Tôi lặp lại câu hỏi.
“Miền nam.”
Tôi chờ xem ông có nói cụ thể hơn không nhưng ông vẫn tiếp tục xoay cái điều khiển trong hai bàn tay.
“Có… vườn nho nào đẹp ở gần đó không ạ?”
“Ta bảo con rồi, ta chẳng biết gì về rượu vang cả.”
Tôi quyết định dừng đề tài ở đó. Nó cũng không thực sự quan trọng. “Bố làm gì ngoài đó? Ý con là, nghề nghiệp.”
“Ồ, làm cái này cái kia thôi.”
“Bố có kinh doanh gì không?”
Họ trao nhau cái nhìn mà tôi không dò nổi. Một kiểu thông đồng, sự hài hước bí ẩn nào đó nhưng cũng có thể mang ý khác.
“Có. Có chứ, chúng ta đã làm,” Lizzy nói.
“Điều hành,” Jeff nói thêm.
Điều hành cái gì? Họ không tiết lộ. Dù cái cách họ đang diễn và vẻ bí ẩn của họ khiến tôi không thoải mái, tôi cũng không thực sự cần biết. Tôi lại dấn đến.
“Điều gì làm bố mẹ phải ra đi?” Tôi hỏi.
Jeff bỏ điều khiển xuống. “Chúng ta nhớ nhà, phải không Lizzy?”
“Đúng vậy. Ở đó cũng chẳng còn mấy cơ hội. Đã đến lúc trở lại… Chúng ta cũng nhớ con cái nữa.” Bà đưa tay ra và siết tay Jeff. “Cả Katie bé nhỏ.”
Jeff lại nhặt cái điều khiển lên và tôi phải đấu tranh với ham muốn giật nó khỏi tay ông. bảo ông để nó yên. Đầu gối ông nhấp nhổm và ông hếch cằm như thể một ý nghĩ chợt đến.
“Ngày mai Chúng ta nên đến thăm Stuart. Lizzy ạ.”
“Ồ phải. Nên thế. Gặp lại thằng bé sẽ vui lắm đây.”
“Bố mẹ có thể mời anh ấy qua đây nếu thích.” tôi nói.
“Ồ, cảm ơn con, Elliot. Ta không chờ nổi để gặp đứa cháu nội đáng yêu của chúng ta. Từ những bức ảnh ta được xem. Em bé đúng là giống Chloe như tạc hồi Chloe bằng tuổi nó. Ta mong ngóng ôm hôn nó lắm.”
Câu chuyện đã trượt theo hướng sai lầm. Tôi cố kéo nó lại.
“Vậy bây giờ, khi đã về nước, bố mẹ định thế nào? Bố mẹ có tính… làm ăn gì ở đây không?”
“Đúng rồi.” Đầu gối Jeff lại tiếp tục nhấp nhổm. “Chúng ta đang xem xét vài cơ hội, đúng không Lizzy?”
“Chắc chắn rồi.”
Việc này cứ như là cố moi tin từ con mèo của tôi vậy. Tôi đã quen làm việc với trẻ con, đa phần hay ngại ngần và khép mình, nhưng Jeff và Lizzy thì đã đẩy sự kiệm lời lên một tầm cao mới.
Đã đến lúc hỏi câu chốt.
“Vậy còn việc tìm chỗ ở thì sao ạ?” Tôi hỏi. “Bố mẹ có đang ngắm chỗ nào gần đây không?”
“Có đấy,” Jeff nói.
Tôi chờ. “Con đoán là bố mẹ muốn sống gần Gemma và anh Stuart?”
Cả hai đều gật đầu.
“Giá khu này khá đắt,” tôi nói, quyết tâm kiểm chút thông tin về tình hình tài chính của họ. Họ nói quá mơ hồ về việc làm ăn của mình đến nỗi tôi chẳng hiểu họ giàu sụ hay nghèo kiết xác nữa. Không tài nào đoán ra.
“Ồ, ta biết,” Jeff nói. “Giá cả nơi này đúng là điên rồ. Nhưng đó không phải vấn đề.”
Vậy là họ không nghèo. Thật nhẹ lòng. Có lẽ họ đã bán tài sản ở Pháp hoặc kiếm bộn tiền từ việc kinh doanh, dù đó là việc gì đi chăng nữa.
“Bố mẹ có định thuê một ngôi nhà không?” Tôi hỏi. “Hay là căn hộ?”
“Chúng ta thích nhà mặt đất hơn,” Jeff trả lời. “Đúng không Lizzy?”
“Ồ phải, chúng ta thích có không gian để cơi nới. Và ta sẽ phát điên mất nếu cứ ru rú trong một căn hộ bé tí với Jeff.”
“Này!”
Ông tóm lấy bà và tôi ngạc nhiên khi thấy ông cù vào mạng sườn bà, làm bà giãy nảy. Tôi cho là như thế cũng hay, một cặp vợ chồng trung niên còn cư xử như một đôi trai gái mới yêu.
“Thực ra,” Jeff mở lời, “con có cái máy tính nào cho chúng ta dùng không? Để tìm nhà ấy?”
“Bố mẹ còn chưa bắt đầu ư?” Tôi tưởng họ phải tìm kiếm từ trước khi trở về Anh. Đó là điều mà tôi sẽ làm.
“Chúng ta đã hỏi thăm vài nơi,” Lizzy chen vào. “Nhưng chưa thấy chỗ nào hợp cả.”
“Đúng rồi. Phải, tất nhiên là bố mẹ có thể dùng máy tính.” Tôi đọc tên vài website bất động sản mà hầu hết mọi người dùng để tìm chỗ mua hay thuê nhà. “Nó ở trong phòng kín.” Đó là cách chúng tôi dùng để gọi căn phòng nhỏ ở mặt trước nhà.
“Dù chúng ta chẳng biết dùng nó, đúng không bà Lizzy?”
“Chúng ta chả biết tí ti gì ấy chứ.”
“Cả hai chúng ta. Thường thì ta để Chloe làm hết mấy vụ đó.”
Họ cười phá lên với vẻ tự hào kì lạ mà đôi khi người ta vẫn trưng ra khi kể với bạn là mình rất dốt công nghệ. Cứ như việc không thể sử dụng điện thoại hay máy tính là một đức tính tốt vậy.
“Không sao cả,” tôi nói. “Con có thể giúp. Con sẽ chỉ cho bố mẹ ngay bây giờ, nếu bố mẹ muốn?”
“Hừm, mẹ kiệt sức rồi,” Lizzy nói. “Mẹ sẽ không tài nào tập trung được. Nó sẽ chỉ trượt qua cái đầu đặc sệt của mẹ thôi.”
“Ta cũng vậy,” Jeff nói.
Tôi cố không để lộ nỗi thất vọng của mình. “Được thôi, vậy sáng mai con chỉ cho bố mẹ nhé, trước khi con đi làm?”
“Nghe hay đấy.” Jeff vẫy cái điều khiển ti vi vào tôi. “Nào, thế con làm sao để cái thứ chết tiệt này hoạt động ấy nhỉ?”