Sáng hôm sau, thứ Tư, tôi chỉ cho Jeff và Lizzy cách dùng máy tính và thiết lập tìm kiếm cho họ trên trang Prime Location, một nơi tích hợp mọi bản chào hàng của các đại lý bất động sản ở địa phương. Có khá nhiều ngôi nhà cho thuê trong khu vực này, hầu hết đều đắt cắt cổ. Tuy nhiên, dường như nhà Robinson không bận tâm đến chi phí và bảo tôi rằng họ đang tìm một chỗ có ít nhất ba phòng ngủ cùng một khu vườn.
“Giống chỗ này,” Jeff nói. “Đó là mục tiêu của chúng ta.”
Cả hai đều cư xử như thể máy tính là một dạng công nghệ ngoài hành tinh, vụng về nắm chặt con chuột và gõ bàn phím bằng một ngón tay. Tôi để họ ở lại xem các danh mục bất động sản và đi làm.
“Bố mẹ tìm đến đâu rồi?” Tôi hỏi khi về nhà vào tối hôm đó
Gemma đang uống trà trong bếp cùng mẹ nàng.
“Không tệ, không tệ,” Lizzy nói. “Chúng ta đã đặt được vài cuộc hẹn.”
“Tuyệt quá phải không Gemma?” Tôi hỏi.
“Rất tuyệt.” Giọng nàng cứng đơ. Tôi cảm thấy khó hiểu. Chẳng lẽ nàng không muốn bố mẹ mình tìm được một nơi nào để thuê? Hay nàng chỉ vừa có một ngày đi làm tồi tệ? Đây là một trong những điều bất tiện nhất khi bố mẹ vợ đến ở cùng. Thiếu vắng sự riêng tư và cơ hội nói chuyện với vợ.
Đêm trước, lúc tôi lên giường thì Gemma đã ngủ say và tôi cũng không có cơ hội nói chuyện với nàng vào sáng hôm đó.
“Mẹ đã nói chuyện với anh Stuart chưa?” Tôi hỏi Lizzy.
“Có, nó sẽ ghé qua đây cùng con bé một lát. Ta hi vọng như vậy không sao chứ?”
“Vâng, tất nhiên,” tôi nhìn quanh. “Charlie đâu rồi ạ?”
“Đâu đó bên ngoài,” Gemma đáp.
“Cả ngày nay mẹ không trông thấy nó,” Lizzy nói thêm.
“Lạ thật,” tôi nói. Lúc nào Charlie cũng ở đó chờ tôi mỗi khi tôi đi làm về, muốn được cho ăn tối. Đó đã là một phần trong lịch trình hằng ngày của chúng tôi, chưa hề thay đổi khi Gemma dọn vào ở.
“Chắc con nghĩ sai rồi,” Lizzy nói. “Con đã bảo là bọn mèo luôn nhảy lên những người không thích chúng, nhưng chú mèo của con thì né ta hết sức. Tuy nhiên, lông mèo vẫn ở khắp nơi. Nó vẫn bay vào mũi mẹ.”
Bà giả vờ hắt xì như để minh họa.
Tôi ra mở cửa sau, hít thở bầu không khí mát lạnh và gọi Charlie. Thường thì nó sẽ chạy ngay đến nhưng hôm nay chẳng thấy dấu hiệu gì.
Tôi nán lại trong vườn vài phút, chờ xem Charlie có xuất hiện không. Tôi bực quá nên không muốn vào nhà. Qua cửa sổ, tôi có thể thấy Lizzy đang nói chuyện với Gemma, vợ tôi cau mày. Bà Lizzy lại đang nói gì? Có phải bà bảo nàng thừa cân không?
Tôi chuẩn bị vào trong thì cảm nhận được cái gì đó phía trên mình. Tôi ngước lên cửa sổ tầng giữa. Phòng Chloe.
Cô ta đang đứng đó, nhìn đăm đăm ra vườn, khuôn mặt tái đến nỗi trông như hình ảnh phản chiếu của mặt trăng. Cô ta đang mặc chiếc váy ngủ dài màu trắng, một lòng bàn tay áp lên mặt kính. Trông cô ta như bước ra từ truyện cổ tích, một nàng công chúa bị nhốt trên tháp cao. Hay đằng sau lớp cửa kính mờ sương đã che bớt các đường nét của khuôn mặt, cô ta cực giống bóng ma nữ chính trong những câu chuyện cổ thời Victoria.
Có lẽ cô ta đã thấy tôi đang nhìn, vì cô ta bước lùi ra xa cửa sổ và biến mất khỏi tầm nhìn.
Tôi định nói gì đó về Chloe khi quay vào, hỏi Lizzy liệu con gái bà đã khá hơn chưa và tại sao cô ta vẫn ở lì trong phòng, nhưng chuông cửa reo đúng lúc tôi vào bếp. Đó là Stuart và con gái anh ta, Katie.
Đây là lần đầu tôi gặp Katie. Con bé dễ thương, kể cả khi nó rất giống bố. Thực ra, sự hiện diện của nó đã tiếp thêm sinh khí cho Stuart. Mắt anh ta ánh lên tình yêu khi nhìn con bé và rõ ràng anh ta rất thích việc làm bố. Điều đó khiến tôi cảm thấy hơi ghen tị và tôi tưởng tượng sẽ thế nào nếu mình có con. Tôi cố tìm ánh mắt Gemma, nỗ lực truyền đi tâm niệm đó, nhưng nàng đang mải nhìn Katie.
“Chào ông bà nội đi con,” Stuart nói lúc tất cả chúng tôi đã ra phòng khách.
Con bé trốn sau lưng anh ta, bám chặt quần bố và tôi chợt nhớ đây là lần đầu nó gặp ông bà nội của mình kể từ hồi sơ sinh.
Lizzy quỳ xuống thảm và vươn hai cánh tay ra. “Đến đây nào, bé yêu. Chúng ta không cắn con đâu.” Nhưng Katie lùi xa hơn. Tôi quan sát Lizzy, rõ ràng bà bị tổn thương.
Stuart gắng dỗ Katie ra phía trước nhưng con bé không chịu.
“Nó xấu hổ đấy mà,” anh ta nói với một tiếng cười lo lắng.
“Không cần xấu hổ với bà con đâu,” Lizzy nói, cố lại gần bé con nhưng Katie còn nắm chặt ống quần bố hơn nữa và nhắm mắt lại.
“Không phải lỗi của nó,” Jeff nói, nãy giờ ông vẫn theo dõi từ xô pha. “Với nó, chúng ta là người lạ. Hãy để con bé tội nghiệp được yên.”
Stuart quay lại và bế con gái lên, nó ôm chặt như thể anh ta sắp giao nó cho ông Ba Bị và thì thầm điều gì đó vào tai anh ta.
Stuart quay sang Gemma. “Con bé có thể xem iPad của em một lát không?”
“Tất nhiên rồi.”
Gemma ra khỏi phòng để lấy chiếc tablet. Lizzy vẫn còn quỳ trên thảm, tươi cười với Katie, dù con bé thực sự sẽ không chơi trò ôm ấp. Mắt Lizzy đã ươn ướt và bà quay sang nhìn Jeff tội nghiệp. Dường như ông ta không bị lay chuyển nhưng vẫn giúp Lizzy đứng dậy.
Gemma quay lại với chiếc iPad và chúng tôi để Katie ngồi lên xô pha xem YouTube trong lúc mấy người lớn quay vào bếp.
“Con bé thực sự trông giống người nhà Robinson nhỉ?” Lizzy nói.
Stuart dường như không vui với câu này. “Con nghĩ nó vừa giống con vừa giống Jane.”
“Không, chắc chắn nó giống nhà Robinson hơn,“ Jeff nói. “Nó có cặp mắt của nhà ta.”
“Thật tiếc vì nó không muốn làm quen với chúng ta,” Lizzy nói. “Một đứa trẻ sợ chính ông bà mình, chính gia đình mình.”
Stuart xù lông nhím. “Có lẽ nếu bố mẹ mang một món quà từ Pháp về cho con bé thì có thể dùng nó để làm thân.”
Jeff tặc lưỡi. “Một món quà! Bọn trẻ ngày nay bị chiều hư hết rồi!”
“Thì bố mẹ cũng có tặng quà sinh nhật nó bao giờ đâu.”Stuart nói.
“Ta chắc chắn con và Jane đã mua cho nó khá nhiều. Dù sao chúng ta cũng không biết phải gửi gì cho nó.”
Stuart mở miệng định đốp lại nhưng hẳn là anh ta đã cân nhắc vì cuối cùng anh ta chỉ đứng đó lườm nguýt.
Gemma đặt một tay lên cánh tay anh ta. “Anh muốn uống bia không?”
“Không được. Lát anh phải làm ca đêm.”
“Không phải con vẫn lái taxi đấy chứ?” Jeff nói. “Ta tưởng đến giờ này con đã thăng tiến từ lâu rồi. Chẳng trách con chỉ đủ tiền cho cái nhà bé xíu đấy. Lại còn là nhà thuê. Đúng là hoài phí.”
Một lần nữa, Stuart cắn răng chịu đựng. Tôi gần như có thể nghe tiếng anh ta đếm từ một đến mười trong đầu. “Con thích công việc của mình,” cuối cùng anh ta nói. “Và con thích thuê nhà. Nghĩa là con không bị ràng buộc. Con tưởng bố tán thành chuyện ấy, vì chính bố có bao giờ sở hữu chốn nào đâu.”
Jeff gầm ghè. “Giờ chúng ta đang tính ổn định hẳn đây.”
“Ồ, thật sao? Định mua chỗ nào cơ à? Chuẩn bị cướp nhà băng sao?”
Lizzy nhảy dựng lên. “Thôi nào, Elliot sẽ nghĩ gì về chúng ta, cãi nhau ngay cả khi chúng ta chưa gặp lại suốt năm năm qua? Con ôm bà mẹ già một cái được không? Katie không chịu ôm mẹ nên con phải làm thôi.” Bà kéo Stuart vào một cái ôm lúng túng.
Tôi quyết định bây giờ là lúc thích hợp để chuồn khỏi phòng và mặc kệ họ. Tôi thực sự không muốn dính vào chuyện lục đục của nhà họ, mặc dù tôi thấy băn khoăn với lời nhận xét của Stuart rằng Jeff và Lizzy cần cướp ngân hàng để mua nổi một chỗ cho mình. Tôi quay lại phòng khách, nơi Katie đang nhìn chòng chọc vào chiếc iPad, mê mải. Tôi ngồi xuống tay ghế.
“Cháu đang xem gì đấy?” Tôi hỏi.
Con bé bẽn lẽn nghiêng màn hình về phía tôi. Trên đó là hình ảnh hai đứa bé đang đập vỡ một quả trứng đồ chơi to. Do đặc thù công việc, tôi biết các đoạn clip quay lũ trẻ mở quả trứng, bất ngờ làm lộ ra món đồ bên trong là vô cùng phổ biến.
“Cháu không muốn gặp ông bà nội à?” Tôi hỏi.
Con bé lắc đầu.
“Sao lại không?”
Nó chẳng rời mắt khỏi iPad. Trên đó, lũ trẻ đang nhảy lò cò vòng quanh và ôm chặt đồ chơi mới của chúng.
“Bố mẹ đã cãi nhau to về chuyện cho cháu đến đây.” Katie nói.
“Vì sao?”
Cuối cùng con bé ngước nhìn tôi. “Bố mẹ không nghĩ là cháu nghe thấy, nhưng cháu có. Mẹ bảo ông bà nội là…” Con bé ngập ngừng.
“Là gì, Katie?”
Măt nó mở lớn. Nó liếc ra cửa, rồi nhìn lại tôi.
“Ma quỷ,” con bé thì thầm.
“Anh lo cho em gái em,” sau đó tôi nói với Gemma khi chúng tôi đã lên giường. Nàng với tay lấy cái bịt mắt vẫn dùng khi ngủ.
Tôi giải thích chuyện đã trông thấy Chloe đang nhìn đăm đăm ra ngoài cửa sổ.
“Lạ lùng lắm,” tôi nói, “khi ai đó sống trong nhà mình mà lại hiếm khi gặp nhau. Và nếu cô ấy thực sự bị ốm thì sao? Anh không hiểu vì sao bố mẹ em còn chưa đưa cô ấy đi khám.”
“Họ không thích bác sĩ,” Gemma nói. “Họ đã như thế từ khi chúng em còn nhỏ. Họ không bao giờ đưa chúng em đi khám trừ phi cực kì nghiêm trọng.”
“Thật á? Anh cảm thấy hơi rờn rợn khi một người lạ câm lặng trốn tiệt trong nơi đáng lẽ là văn phòng của anh.”
Gemma không nói gì mất một lúc, tôi định giục thì nàng thốt lên: “Chloe chỉ cần thời gian thôi”.
“Ý em là gì? Thời gian để khỏi bệnh à?”
Ánh sáng xanh chiếu ngang trần nhà: một chiếc xe cứu thương vừa đi qua. Tôi những muốn Gemma nói thêm vì tôi không hiểu nổi mối quan hệ của nàng với em gái. Cứ như họ là hai người xa lạ. Tôi biết họ đã không gặp nhau một thời gian dài nhưng họ là máu mủ ruột già cơ mà. Tại sao Gemma lại có vẻ vô tâm đến vậy?
“Em mệt,” Gemma vừa nói vừa ngáp. “Đi ngủ thôi.”
“Nhưng…”
Nàng đã kéo sụp bịt mắt và quay đi. Tôi bực mình. Tôi còn chưa kể với nàng điều Katie đã nói. Đó lại là một bí ẩn khác mà tôi muốn bàn. Tại sao mẹ của Katie lại bảo Jeff và Lizzy là ma quỷ? Họ đã làm gì?
Tôi định lay vai Gemma nhưng rồi hơi thở của nàng thay đổi và tôi nhận ra nàng đã ngủ. Nàng cau mày như thể đang mơ cái gì khó chịu.
Tôi nhắm mắt nhưng không thể thư giãn và tim tôi đang đập quá nhanh. Nhiều năm về trước, sau khi bố mẹ tôi mất, tôi đã phải trải qua một giai đoạn mất ngủ kinh khủng, buộc tôi phải đến gặp bác sĩ để xin thuốc ngủ. Mất một thời gian dài, tôi mới dứt hẳn thuốc, nhưng kể từ khi chuyển đến Hẻm Cúc-cu, tôi không gặp vấn đề gì với giấc ngủ cả. Ngôi nhà lúc nào cũng có cảm giác quá an toàn, quá ấm cúng, như một bà mẹ vỗ về đứa con nhỏ, và tôi dễ dàng tận hưởng tám tiếng một đêm.
Đêm nay thì không. Thực ra, tôi đã ngủ không ngon giấc từ khi nhà Robinson đến. Tôi đã cho đó là do sự thay đổi không khí, do phải ở một căn phòng khác, nhưng đêm nay tôi cảm thấy bất an và bực dọc. Gemma và tôi nhiều ngày nay chưa có nổi một cuộc chuyện trò tử tế và sự thiếu riêng tư đã bắt đầu tác động đến tôi.
Thôi nào, tôi tự nhủ. Chỉ vài ngày thôi. Rồi mọi chuyện sẽ sớm trở lại bình thường.
Nhưng họ còn chưa tìm được nơi nào để đi, một giọng khác trong đầu tôi lên tiếng. Họ có thể ở lại nhiều tuần.
Và giọng nói biết điều trả lời: Đừng khắt khe thế. Họ là gia đình của Gemma. Tại sao chuyện họ ở lại thêm một chút lại là vấn đề?
Bởi vì họ là ma quỷ, giọng kia đáp, và câu nói điên khùng đến nỗi dập tắt luôn cuộc đối thoại nội tâm.
Tôi thấy mình đang chìm dần vào giấc ngủ nhưng trong những giây cuối cùng trước khi ngủ hẳn, tôi tin chắc là có ai đó đã đứng bên ngoài phòng ngủ của mình. Tôi có thể nghe thấy tiếng họ - không, cảm nhận họ - đang thở. Sau đó thì tôi mơ - mơ là ai đó, vừa khuất bóng vừa không rõ hình hài, đã lao vào phòng tôi, lén lút đến bên giường, theo dõi tôi, muốn bóp nghẹt tôi để cướp mọi thứ tôi có.
Tôi giật mình tỉnh giấc, vừa lạnh vừa đổ mồ hôi, và trong lúc đang nằm, tôi nghe một giọng nói, rồi lại một giọng nói khác. Chắc là ti vi dưới nhà , tôi nghĩ. Tôi cố ngủ lại nhưng bây giờ, khi đã nghe tiếng ti vi rồi, tôi không thể gạt nó đi nữa.
Tôi ra khỏi giường. Tôi sẽ xuống nhà và bảo Jeff, vì tôi đoán đó là ông, giảm âm lượng. Nhưng khi đến tầng giữa, tôi nhận ra đó không phải tiếng ti vi mà là Jeff và Lizzy. Họ đang ở tầng một.
Tôi len lén ra cầu thang và căng tai lắng nghe họ nói. Nhưng tôi chỉ có thể thu được một tập hợp âm điệu ồm ồm của Jeff và lí nhí của Lizzy. Thường thì tôi mặc kệ nhưng tôi đang tha thiết muốn nghe. Họ có thể đang bàn về kế hoạch chuyển đi hoặc tình trạng của Chloe. Tôi nhẹ nhàng bước xuống vài bậc đầu tiên.
“… nghĩ là chúng ta đã thoát…” Jeff nói. Tôi không nhận ra đoạn cuối. Thoát khỏi vụ đó ? Dường như đó là cái kết hợp lý nhất.
Họ đang ở trong phòng kín. chỗ có chiếc iMac. Lizzy nói gì đó - một câu hỏi - có thể là “Ông chắc không?
Rồi Jeff nói: “Nhìn này. Chẳng có gì cả.”
Có phải họ đang dùng máy tính không? Tôi không nghĩ là họ biết cách, dù ngay cả những người mù công nghệ nhất cũng có thể dùng Google và email.
Tôi nghe tiếng Lizzy ngáp trước khi nói thêm gì đó. Lần này tôi đã nghe rõ hơn: “Ông không nghĩ con bé sẽ nói gì chứ?”
Jeff trả lời: “Không. Đừng có ngốc.”
Những lời tiếp theo của Lizzy không rõ gì cả, nhưng câu sau đó thì lại rất dễ nhận ra. “Tôi quay lại giường ngủ đây. Ông có đi không?”
Tôi nhanh chóng chạy lên cầu thang và chui vào dưới chăn. Tim đập thình thịch. Hồi tưởng câu chuyện trong đầu, tôi ngày càng chắc chắn Jeff đã nói: “Tôi nghĩ là chúng ta đã thoát khỏi vụ đó.”
Nhưng thoát khỏi vụ gì cơ?