Tôi đẩy máy cắt khắp bãi cỏ, vừa làm vừa nghĩ đây có lẽ là lần cuối phải làm việc này cho đến tận mùa xuân. Lá rụng chất đống dưới các gốc cây, dẫm chân lên chúng, tôi không khỏi cảm thấy một nỗi u sầu. Sự thay đổi của bốn mùa, những chuyển động trong nhà, cả đất nước đang gồng mình đón những tháng dài ướt át, lạnh lẽo phía trước. Tôi tắt máy cắt cỏ và đứng đó một lát, ngẫm nghĩ cuộc đời tôi đã thay đổi biết mấy kể từ mùa đông năm trước. Khi đó, tôi còn độc thân; hài lòng nhưng luôn có một hố sâu trong tâm thức mà giờ đây Gemma đã lấp đầy.
“Ngẩn ngơ gì đấy?”
Tôi giật mình quay về thực tại, nhận ra nãy giờ mình vẫn đang đứng giữa bãi có mới cắt một nửa. George bắt chuyện với tôi qua hàng rào ngăn cách hai khu vườn và Edith, vợ ông, đứng sau lưng chồng, tay đeo găng làm vườn. Tôi bỏ cái máy tại chỗ rồi ra hàng rào.
“Trông cậu như đang ở cách xa hàng dặm vậy,” George nói.
“Cháu chỉ… đang nghĩ về Giáng Sinh thôi.”
Edith đi đến. “Giáng Sinh ư? Ôi trời, mới tháng Mười một thôi mà. Nhưng bác nghĩ kỳ nghỉ lễ năm nay với cháu chắc là vui lắm. Giáng Sinh đầu tiên bên người vợ mới đáng yêu.”
“Hi vọng là chỉ có cháu và Gemma.”
Cặp lông mày trông như hai con sâu bướm màu xám của George nhướn lên. “Ồ ồ. Bố mẹ vợ còn chưa tỏ vẻ muốn đi à?”
Tôi vẫy tay. “Cháu chỉ nói đùa thôi. Họ đang tìm chỗ thuê rồi nên chắc không ở đây lâu nữa.”
Tôi liếc lại nhà mình. Jeff và Lizzy lúc này đang ở trong nhà. Gemma đã ra ngoài ăn trưa với bạn và Chloe vẫn ở trong phòng. Ngoài mấy lần ra vào nhà vệ sinh, cô ta chưa hề xuất hiện kể từ khi đến đây. Còn Gemma dường như không lo lắng gì về chuyện đó.
“Họ mới ở đây năm ngày,” tôi nói. “Cháu đang khuyến khích họ tìm nhà trên mạng, mặc dù họ có vẻ không hào hứng lắm. Họ hoàn toàn vô vọng với máy móc.”
“Thật sao? Nhà bác lại rất yêu chiếc máy tính của mình, đúng không ông George? Hai bác vừa mới Facetime với Terry ở Úc lúc nãy.” Đó là con trai họ. “Bác rất thích xem các trang bất động sản, chúi mũi vào từng ấy ngôi nhà. Bác tìm được một trang rất hay là Forever Homes. Cháu nên bảo ông bà ấy xem thử.”
“Cháu sẽ bảo. Hai bác vẫn duy trì trang Facebook đấy chứ?”
George và Edith đã khởi xướng kế hoạch Khu dân cư Cảnh giác, từ đó họ đã lập một trang Facebook để cư dân của Hẻm Cúc-cu và những con phố xung quanh có thể chia sẻ tin nhắn và phối hợp các chiến dịch - chẳng hạn như lần yêu cầu gắn cột bắn tốc độ trên đường.
“Có chứ,” George trả lời.
“Có thể cháu sẽ cần đăng bài về Charlie trên đó,” tôi cau mày nói. “Cháu đã không thấy nó từ thứ Ba đến giờ.”
“Ôi không,” Edith đưa tay lên môi. “Chắc cháu lo phát ốm lên.”
“Vâng.” Cả đêm trước tôi đã chong mắt, căng tai lắng nghe tiếng lạch cạch của cái cửa sập cho mèo, sau khi kiểm tra kĩ là nó không bị khoá trước giờ ngủ. “Nhưng có thể nó đã bỏ đi tìm ngôi nhà thứ hai. Hầu hết lũ mèo đều có một nơi như vậy, đúng không ạ? Cháu nghĩ nó đang chờ bố mẹ vợ của cháu rời đi để nó không phải nghe ai than vãn rằng lông nó làm họ bị dị ứng nữa.”
George cười. “Thế cơ đấy? Gửi cho bác một bức ảnh của anh chàng bé nhỏ ấy và bác sẽ đưa lên trang, nhờ mọi người kiểm tra nhà kho xem sao.”
“Cảm ơn bác, George.”
Tôi đang định nói là tôi cần quay lại với bãi cỏ của mình thì George đã hạ giọng hỏi: “Vậy ngoài vấn đề dị ứng với mèo, quan hệ của cháu và bố mẹ vợ thế nào?”
“Không quá tệ, cháu đoán vậy.”
Tôi do dự không muốn đề cập đến mọi điều nhỏ nhặt vẫn gặm nhấm mình, như chuyện chẳng bao giờ còn nước nóng trong nhà, Jeff liên tục xem ti vi với âm lượng lớn đến nỗi đầu tôi nhức nhối và một trong hai vợ chồng họ - tôi đoán là Jeff - dường như không biết cách giật nước. Tôi đã cố bông đùa về điều này với Gemma, nàng hứa sẽ nhắc nhở nhưng đến nay vẫn chưa có sự cải thiện nào. Mỗi ngày tôi lại thấy mấy thứ kinh khủng lềnh phềnh trong bồn cầu.
Trong nhà còn có mùi thuốc lá, lẩn ra từ buồng ngủ của họ. Tôi đã đúng về chuyện Lizzy nghiện thuốc và tôi từng hỏi thẳng liệu bà có thể hút thuốc bên ngoài không - chuyện ấy đỡ xấu hổ hơn nhiều so với việc nhắc họ giật nước bồn cầu. Bà ta đã bảo: “Được, tất nhiên rồi“. Nhưng tôi biết bà ta vẫn hút thuốc qua cửa sổ buồng ngủ, như một đứa trẻ vị thành niên lén lút.
“Thế còn cô em?” George hỏi. “Giờ cô ấy đã khá hơn chưa?”
“Cháu không biết. Thật ra, có khi bác có thể…”
“Elliot?”
Tôi giật nảy mình. Đó là Lizzy, bà đang đứng trên ngưỡng ở cửa nhà bếp. “Có ai gọi điện cho con đấy.”
“Mẹ nhận lời nhắn được không?” Tôi hỏi. “Có khi chỉ là cuộc gọi quảng cáo.”
“Anh ta bảo chuyện này thực sự quan trọng.”
Tôi thở dài quay sang hàng xóm của mình. “Tốt hơn cháu nên đi xem ai gọi. Cháu sẽ gửi cho bác ảnh của Charlie.”
Tôi vào nhà và đi qua phòng khách, nơi đặt điện thoại bàn. Jeff đang nằm ườn trên xô pha, chân gác lên bàn trà, xem bóng đá. Một lần nữa, âm lượng lại bật lên đến số mười một.
“A lô?” Tôi nói vào ống nghe. Không ai ở đó, chỉ có tiếng tút dài. Tôi thở dài và cúp máy.
Tôi nói với Jeff: “George và Edith kể cho con nghe về một trang bất động sản. Chúng ta nên ngó qua xem sao.”
“Cái gì cơ?” Ông ta khum tay sau tai.
“Con nói là… Chờ đã.”
Tôi tìm thấy điều khiển và bật nhỏ tiếng ti vi. Jeff có vẻ chán ghét. Tôi lặp lại điều vừa nói.
“Nhắc ta nhớ xem George và Edith là ai nhỉ?”
“Họ sống ở nhà bên.”
“Hiểu rồi. Hội hàng xóm lắm điều.” Ông lắc đầu như thể có một con ong đang đậu trên trán và hạ giọng. “Ta không tài nào hiểu nổi mấy cái website ấy. Ta sẽ gọi điện cho một đại lý bất động sản. Con biết đấy, người thật việc thật…”
Có tiếng kêu hào hứng trên ti vi - ai đó vừa ghi bàn - và sự chú ý của Jeff lại quay về màn hình.
Nhận ra mình sẽ không nói lí được trong lúc ông ta còn mải xem bóng đá, tôi mặc kệ và quay lại bếp. Lizzy đang đứng trước chạn bát. Bà đã lôi gần hết cốc, chén và ly thuỷ tinh ra và đang chất đống chúng trên bàn bếp.
“Họ tắt máy rồi,” tôi nói. “Chắc là điện thoại bán hàng. Mẹ đang làm gì đấy?”
“Lau dọn tủ cốc chén ấy mà. Bên trong đóng két cả rồi.”
“Thật sao?” Điều đó khiến tôi ngạc nhiên. “Làm ơn đừng xếp lại thứ gì cả. Con khá là khó tính trong việc muốn mọi thứ để nguyên như ý con.”
Bà ta quay lại và nháy mắt với tôi. “Khá khó tính* à? Gemma đã thuyết phục con làm việc ấy đúng không?”
Tôi bị sốc đến nỗi á khẩu.
Mắt Lizzy sáng lên. “Gemma đã kể cho con nghe biệt danh của nó trong đám thanh niên ở quê chưa? Đá-Không-Quý-Lắm, thế đấy.” Bà ta quay đi và tiếp tục kì cọ bên trong tủ chén. “Đừng lo. Ta sẽ không làm lộn xộn cách sắp xếp quý giá của con đâu.”
Tôi đã phải bỏ ra khỏi nhà bếp, tránh xa bà ta. Tôi quay lại vườn. Chỉ là cách nói của bà ấy, tôi tự nhủ. Bà ấy thô lỗ. Có khi bà nghĩ chuyện ấy hài. Jeff và Lizzy không phải ác quỷ. Họ chỉ thô lỗ và bất lịch sự. Vụ mà họ đã trốn thoát có khi chỉ là một thỏa thuận làm ăn. Họ không phải những con người khủng khiếp, tôi tự nhủ. Tính cách họ không được tốt. Thế thôi.
•
Elliot dùng từ “anal” với nghĩa khó tính, cứng đầu, còn bà Lizzy hiểu theo nghĩa “anal sex” nghĩa là quan hệ qua đường hậu môn.
Sau khi gửi một bức ảnh chụp Charlie từ điện thoại của tôi cho George, tôi tiếp tục cắt cỏ. Nhưng đầu tôi chất chứa những điều Lizzy đã nói về Gemma và việc Jeff thiếu quan tâm đến đề tài quan trọng là tìm chỗ trọ, thế là bụp một tiếng, chiếc máy cắt cỏ tắt ngúm.
Tôi đã cắt phải đường dây điện. Tôi chửi thề. Bãi cỏ mới được cắt một nửa còn Lizzy đang đứng ở ngưỡng cửa sau.
“Cẩn thận đấy, Elliot,” bà ta bảo. “Không muốn Gemma làm goá phụ đấy chứ? Còn sớm quá.”