Vén Màn Bí Mật

Lượt đọc: 1800 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

Chuông cửa reo làm tôi tỉnh giấc. Gemma vẫn ngủ, băng bịt mắt còn nguyên. Tôi nheo mắt nhìn điện thoại. Ai lại rung chuông nhà tôi vào 09:15 sáng Chủ nhật cơ chứ? Tôi đã thức gần hết đêm trước vì lo lắng cho Charlie, nó vẫn chưa về nhà.

Chuông cửa lại reo và tôi buộc phải ngồi dậy, mặc áo khoác ngủ vào và chạy xuống tầng một. Chẳng thấy cả Lizzy lẫn Jeff đâu.

Tôi mở cửa. Đó là George, trông ông rất bảnh bao trong chiếc áo vest màu xanh dương.

Charlie đang nằm trong tay ông.

“Ôi Chúa ơi.”

Giây phút trông thấy tôi, Charlie bắt đầu vặn vẹo, nhảy khỏi vòng tay George và lao vào nhà. Nó có vẻ ổn, có lẽ gầy đi chút ít nhưng không bị thương.

“Bác tìm được nó ở đâu vậy?” Tôi hỏi.

“Không phải bác. Ông Singh sáng nay dậy sớm, xem trang Facebook của chúng ta rồi đi tìm trong nhà kho của ông ấy, như chúng ta đã nhờ.”

“Và nó ở đó ạ?”

“Nó ở đó.”

“Thật là tốt. Cháu mừng quá. Mèo đúng là biết cách khiến chủ của chúng lo lắng đấy ạ.”

Charlie đã trở lại và đang ngồi trên ngưỡng cửa, nhìn tôi chăm chú, có lẽ đang tự hỏi sao tôi còn chưa cho nó ăn.

“Bác có muốn vào nhà uống cốc trà không ạ?” Tôi hỏi ông George. “Hoặc cà phê.”

“Thế cũng được.”

Tôi đặt ấm nước và George ngồi xuống một chiếc ghế bên bàn ăn. Đó là một buổi sáng đẹp trời, khô ráo và sáng sủa; một ngày tuyệt hảo để kết thúc vụ làm vườn tôi khởi động hôm trước, sau khi tôi đã mua được dây điện để thay cho máy cắt cỏ.

Tôi pha đồ uống và mang chúng ra, ngồi đối diện với George.

“Điều cháu làm với nơi này thật sự tuyệt vời,” George nói. “Cháu đáng được nhận huân chương. Nơi này quá xập xệ hồi chủ cũ còn sống ở đây… Ta đã có cảm giác kinh khủng là rồi nó sẽ lâm vào cảnh vô phương cứu chữa và làm hỏng cả con phố.”

“Cháu chắn chắn là chuyện ấy đã có thể xảy ra.”

“Có thể. Nhưng cháu vẫn phải cẩn thận mấy chuyện như thế này. Như cỏ chút chít vậy. Một khi nó đã quấn vào…” Ông tóm chặt cổ họng. Tôi cố không cười trong lúc thắc mắc có phải ông vẫn nói chuyện với bệnh nhân như thế này hồi làm bác sĩ đa khoa hay không. Xin lỗi bà Smith, nhưng bà tiêu rồi.

“Cháu sẽ qua cảm ơn ông Singh sau ạ,” tôi nói.

Charlie đang mải nhai nuốt bữa sáng to gấp đôi bình thường.

“Ông ấy sẽ tán thưởng chuyện đó. Điều nực cười là ông Singh không thể hiểu nổi làm sao con mèo vào được nhà kho. Nó có khoá bấm và ông ấy bảo rằng cả tuần rồi chưa vào đó.”

“Có thể có cái lỗ ở đâu đó. Mèo vẫn len qua được những chỗ rất hẹp.”

“Đúng. Nhưng ông ấy thề là cái kho không hề dột nát.”

“Hừm.”

Tôi chắc chắn là trong đó có lỗ hoặc ông Singh hay ai đó trong gia đình ông đã vào nhà kho mà quên mất. Chẳng phải bí ẩn to lớn gì.

Nhưng ông George nói tiếp: “Điều kì lạ tiếp theo là ông Singh thề rằng có vài thứ trong nhà kho của ông ấy đã bị đụng chạm.”

“Sao cơ ạ, do Charlie à?”

George cười. “Không phải, trừ phi Charlie có thể nhặt một cái búa lên và đi lại cùng với nó.”

“Có thứ gì bị mất ạ?”

“Ông ấy nghĩ vậy.” George nhún vai. “Một cái búa và một túi đinh. Và ông ấy thề là thùng dầu hỏa mà ông ấy cất trữ đã vơi đi một nửa. Vài thứ khác nữa. Một cặp găng làm vườn, đoạn dây thừng. Có thể Charlie của chúng ta đây là - nghe nhé - chú mèo ăn trộm.”

Tôi rên lên và cả hai chúng tôi đều cười lớn.

“Có gì mà vui thế?”

Bà Lizzy vào bếp. George đứng dậy, ông vẫn luôn là một quý ông cổ điển. Tôi giới thiệu cả hai.

“Rất vui được gặp bà,” George nói.

“Tôi cũng vậy. Ôi nhìn này, con mèo đã quay về. Nó ở đâu vậy?”

Tôi giải thích.

“Đồ trộm vặt,” bà nói, trước khi hắt xì một tiếng mà tôi cảm thấy rất giả tạo. “Xin lỗi, Elliot, nhưng nó khiến mẹ ngứa mắt và khó thở khi nó ở gần.” Bà ta xì ra một tiếng kinh khủng.

Tôi nhìn bà chằm chằm. Có thể nào bà ta hay Jeff đã nhốt nó vào nhà kho của ông Singh? Có cả khóa cửa, nhưng rất có thể ông Singh đã để luôn chìa ở gần đó. Tôi liếc sang George và ông cũng dành cho bà Lizzy cái nhìn tò mò, như thể ông đang nghĩ đến cùng một việc.

“Mẹ có thể chịu đựng nó thêm một hai tuần chứ?” Tôi hỏi.

“Tại sao, nó sắp đi đâu à.” Lizzy trả lời. Chứng kiến phản ứng của tôi, bà vội vã nói thêm: “Ồ, ý con là cho đến khi chúng ta chuyển đi. Ta đoán là được. Ý ta là, được chứ, nó là mèo của con mà. Đây là nhà con.”

Bà ta trưng ra điệu cười mà bà ta nghĩ là quyến rũ nhất, tôi đoán vậy. “Ta chẳng có quyền gì mà phàn nàn, đúng không? Con đã rất tử tế khi cho chúng ta ở lại. Ta sẽ phải chịu đựng nó thôi.”

Bà ta nheo mắt nhìn Charlie rồi bỏ ra khỏi phòng, vừa đi vừa hắt xì.

« Lùi
Tiến »