“Thế này tuyệt quá,” tôi nói, đặt dao và nĩa xuống. “Anh cảm giác như suốt tuần vừa rồi, anh gần như không được nói chuyện với em.”
Gemma và tôi đang ở trong một nhà hàng Ý ở Soho. Đó là tối thứ Hai, ông bà Robinson đã ở với chúng tôi bảy ngày. Suốt khoảng thời gian đó, ngoài vài lần trò chuyện vắn tắt trước khi ngủ và những cuộc điện thoại vội vã ban ngày, cô vợ mới và tôi chẳng khác nào những người xa lạ sống chung dưới một mái nhà. Vì vậy, hôm nay tôi đã đặt bàn và hẹn Gemma gặp tôi ở ga tàu sau giờ làm. Chúng tôi cần thời gian riêng. Một đêm hẹn hò.
“Em xin lỗi,” nàng nói. “Đó là lỗi của em.”
Nàng đã thay sang bộ quần áo thường ngày, quần bò và áo Breton, nàng cũng đã vấn tóc lên, để lộ cần cổ mảnh mai, trắng trẻo. Ngắm nàng trong một môi trường khác, bao quanh là những con người khác, tôi nhớ lại nàng xinh đẹp nhường nào. Chúng tôi đã đi bộ từ ga tàu đến đây, tay trong tay, thi thoảng dừng ở một góc phố để hôn nhau, khiến lũ trẻ con đi ngang qua huýt sáo phản đối. Tôi có cảm giác của các ông bố bà mẹ trẻ trong những đêm trốn con đi hẹn hò hiếm hoi.
“Đừng ngốc thế, không phải lỗi của em,” tôi nói.
“Không, đúng vậy mà. Em đã quên mất là em căng thẳng đến mức nào khi bố mẹ ở gần. Kể cả khi họ cư xử tử tế nhất.”
“Chờ đã. Đây mà là cư xử tử tế nhất rồi á?”
Tôi tưởng nàng sẽ cười nhưng sự căng thẳng đang tràn ngập gương mặt nàng. “Đáng lẽ em phải cảnh báo anh là họ sẽ như thế nào nhưng em cảm thấy… có trách nhiệm. Và em đã nghĩ có thể anh sẽ không cho họ ở nhờ nếu em kể với anh họ… khó chịu như thế nào. Họ có thể thô lỗ đến mức nào.”
“Mẹ em có nói gì về chuyện tăng cân của em nữa không đấy?” Tôi nhẹ nhàng hỏi.
Tôi đã không kể với Gemma việc Lizzy nói biệt danh thời trẻ của nàng là Đá-Không-Quý-Lắm.
“Có. Lải nhải suốt. Rằng em ăn quá nhiều, uống quá nhiều, em phí thời gian làm y tá của phòng khám thú y như thế nào, đáng lẽ em phải cố lên nếu muốn có con.” Nàng ngừng lời. Rõ ràng người phụ nữ ở bàn bên đang lắng nghe.
“Chúng ta gọi thanh toán nhé?” Tôi hỏi. Cả hai đều đã ăn xong. “Đến chỗ nào đó riêng tư hơn?”
“Ý hay.”
Rốt cuộc chúng tôi đến một quán bar bên trong khách sạn ở cuối đường Tottenham Court. Tôi mua một chai Sancerre và chúng tôi tìm được một cái bàn yên tĩnh trong góc, cuộc nói chuyện của chúng tôi chìm vào những nốt nhạc tình tang của nghệ sĩ dương cầm đang đệm nhạc nền. Khi chúng tôi ngồi xuống, Gemma vươn đến và lại hôn tôi, đôi môi nàng ấm áp và hơi thở của tôi nghẹn lại trong lồng ngực. Nụ hôn của nàng, hình ảnh xương quai xanh và da thịt nơi cổ nàng làm mọi ham muốn đã bị nén chặt trong tôi kể từ lúc bố mẹ nàng đến bung ra hết.
“Chúng ta có nên đặt một phòng không?” Tôi nghĩ mình đã hổn hển một chút. Như một chú chó đang khát nước. Nàng không trả lời ngay.
“Ta nên về nhà với giường của mình.”
“Được.”
Tôi chờ nàng nói tiếp điều còn dang dở trong nhà hàng. Rốt cuộc tôi cảm giác như nàng đang mở lòng với tôi, sẵn sàng cho tôi thấy những góc tối tăm của nàng.
“Em đang nghĩ gì vậy?” Tôi hỏi khi nàng vẫn im lặng.
Lại thêm một khoảng lặng dài. “Em vẫn đang chờ anh hỏi về những vết sẹo của em. Tnên bụng em ấy.”
“Anh đã nghĩ em sẽ kể cho anh khi em sẵn sàng.”
Nghệ sĩ dương cầm đang ngừng giữa hai bản nhạc, mãi đến khi anh ta bắt đầu chơi lần nữa, Gemma mới cất lời. “Chúng có từ hồi em còn thiếu niên. Khi em bất hạnh nhất trong đời.”
Tôi chờ đợi.
“Em… em từng tự tổn thương mình. Em dùng một con dao nhỏ… loại gọt hoa quả, mà bố vẫn dùng để gọt táo. Ông đã điên tiết khi nó biến mất, đổ lỗi cho mẹ em, nhưng thực ra là em giấu vào phòng ngủ. Ở chỗ trốn của em dưới thảm.”
Ánh mắt nàng gắn chặt vào một điểm ngay trước mặt. Nói về chuyện này rõ ràng rất khó khăn với nàng.
“Gemma, em không cần kể với anh.”
“Không, em muốn. Em đã không kể với ai về chúng suốt một thời gian dài.” Nàng cười khô khốc. “Em từng hi vọng bố mẹ em trông thấy vết cắt và đòi biết tại sao em làm vậy. Hồi ấy Chloe còn bé và Stuart thì hầu hết là trốn trong phòng, chơi điện tử nên họ không bao giờ biết. Chúng em sống ở một nơi hẻo lánh và em không có nhiều bạn, không phải những người bạn thật sự. Em cảm thấy vô hình, một phần trong em vui vì điều đó nhưng một phần khác lại mong cả thế giới biết em đang đau đớn nhường nào.” Nàng lắc đầu. “Em đang giải thích không ra đâu vào đâu, đúng không?”
“Em không phải giải thích gì cả.”
“Em có, Elliot à. Để em.”
“Được rồi. Anh xin lỗi.”
Tiếng đàn dương cầm đã trầm hơn và quán rượu vắng một nửa. Mọi người đang ra về hoặc lên phòng họ.
“Khi em tự cắt da thịt mình, em cảm thấy khá hơn. Giống như một sự giải thoát vĩ đại. Giống như em đã đi loanh quanh suốt nhiều ngày và sự căng thẳng đang dâng lên trong em. Em thực sự có thể cảm nhận nó đang đầy ắp trong em, như thể em là một quả bóng hơi, còn da em sắp nổ tung. Dùng dao làm em thấy nhẹ nhõm, dù chỉ là tạm bợ. Rồi sau đó, em thấy ổn. Còn phê là đằng khác.”
“Chắc là do endorphin*,” tôi nói.
Nàng gật đầu. “Vâng. Em đã đọc. Chính là những chú bé endorphin đáng yêu, gây nghiện ấy. Em đổ lỗi một nửa những điều ngu ngốc mình từng làm trong đời cho chúng.” Chúng tôi cười, nhưng nỗi buồn nhanh chóng đong đầy đôi mắt nàng. “Hầu hết những vết cắt nông thôi, giống vết xước. Có chảy máu chút ít nhưng em lau đi là chúng sẽ lành lại thật nhanh. Nhưng đôi khi, chuyện ở nhà đặc biệt tồi tệ, em cắt sâu hơn. Chính những lần ấy mới để lại sẹo.”
Tôi không muốn chỉ ra rằng nàng có rất nhiều sẹo.
“Vậy bố mẹ em không bao giờ phát hiện ra việc em đã làm sao?” Tôi hỏi.
“Không. Và cuối cùng em cũng ép bản thân dừng lại được khi…” Nàng không nói, còn tôi thì không muốn ép.
•
Hoóc-môn ức chế cơn đau do cơ thể tự sản sinh.
“Em đã không làm một lần nào, thậm chí không nghĩ đến nó kể từ khi rời nhà và chuyển đến một xóm liều.”
“Chờ đã. Em từng sống ở xóm liều sao?”
“Vâng. Thực ra thì mọi chuyện đều ổn. Kiểu vậy. Trong một thời gian, việc ấy rất vui, đặc biệt là mùa hè đầu tiên. Nhưng rồi tình trạng xấu đi… Tất cả mọi người đều uống quá nhiều và một vài gã vừa biếng nhác lại tởm lợm, mùa hè kết thúc và lúc nào em cũng bị đói và lạnh. Thậm chí em đã nghĩ đến việc quay về nhà.”
Tôi tự hỏi đây có phải khoảng thời gian Lizzy đã nói bóng nói gió khi bà ta kể với tôi Gemma từng sống buông thả.
“Và rồi,” Gemma nói, “em gặp một người. Một chàng trai. Henry. Anh ấy đã cứu em.”
“Em chưa từng nhắc đến anh ta,” tôi nói.
“Chưa.” Nghệ sĩ dương cầm đang chơi một bản nhạc tôi quen. Một bài hát của Lana Del Rey. “Henry lớn hơn em, khi đó anh ấy đã gần ba mươi. Anh ấy có nhà riêng, khá gần công viên ở Hastings. Một chốn xinh đẹp. Bố mẹ anh ấy đã mất từ khi anh ấy còn trẻ và để lại ngôi nhà cho anh ấy.”
“Nghe như em có cảm tình với tụi trẻ mồ côi ấy nhỉ.”
“Ha. Có lẽ phải đấy. Dù thế nào, em đã dọn về đó, chấn chỉnh lại, sống với anh ấy một thời gian.”
Dường như nàng càng lúc càng khó cất lời.
“Chuyện gì đã xảy ra?” Tôi hỏi.
“Mọi chuyện xấu đi.”
Tôi chờ nàng kể thêm, nhưng lệ đã đong đầy mắt nàng và tôi cảm thấy nàng không muốn nói thêm ngay lúc này. Nàng không cần nói tiếp. Tôi có thể tưởng tượng điều đã xảy ra. Mối quan hệ lụi tàn. Cái kết của hầu hết những câu chuyện tình. Mặc dù vậy, có một điểm tôi cần phải hỏi nàng.
“Còn bố mẹ em thì sao? Anh vẫn không tài nào hiểu nổi mối quan hệ của nhà em.”
“Em cũng chịu.”
“Ừ, nhưng nghiêm túc đấy. Em cảm nhận sao về họ?”
“Em không biết, Elliot à. Mọi chuyện đã… rất khó khăn. Khi họ đến sống ở Pháp, em đã tưởng mình sẽ không bao giờ phải gặp họ nữa. Và anh biết gì không? Đáng lẽ em đã chẳng thấy phiền. Nhưng khi họ nói rằng họ sắp trở về nhà, đột nhiên em lại muốn gặp họ. Đầu tiên là vì dù thế nào chăng nữa, đó vẫn là bố mẹ em. Em yêu họ. Em không thể ngăn mình. Nhưng thứ hai là vì em muốn xem họ có thay đổi gì không.”
“Vậy họ có không?”
Nàng gõ vào thành chiếc ly giờ đã trống không của mình. “Em còn chưa biết. Nhưng sống chung dưới một mái nhà với họ việc đó không hề dễ dàng hơn.”
“Em có muốn anh tống họ đi không?”
Nàng ngước nhìn tôi qua hàng mi. Mắt nàng đã ráo hoảnh. “Anh sẽ làm vậy chứ?”
“Anh sẽ làm bất kì điều gì em muốn, Gemma à. Anh nói thật đấy.”
Một nụ cười mỉm. “Không, đừng đuổi họ đi. Như thế sẽ kì cục lắm và có thể họ sẽ không bao giờ nói chuyện với em nữa. Dù sao họ cũng sẽ đi sớm thôi.“ Nàng vươn tay qua bàn và nắm tay tôi. “Rồi mọi chuyện có thể quay lại lúc ban đầu.”
Nàng hôn tôi.
“Em yêu anh,” nàng nói.
“Anh cũng yêu em. Và anh chỉ muốn nói một điều nữa thôi. Em không hề giống bố mẹ em.”
“Tạ ơn Chúa vì điều đó. Nếu anh bảo rằng em giống mẹ, chắc em sẽ giết anh đấy.”