Vén Màn Bí Mật

Lượt đọc: 1804 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15

Khi chúng tôi về, cả căn nhà yên ắng và đèn đóm đã tắt hết. Nửa đêm rồi, tôi đoán Jeff và Lizzy đã đi ngủ.

Gemma và tôi vẫn rón rén, chúng tôi va vào nhau khi cả hai cùng cố chui vào nhà.

Cửa dẫn vào buồng kín thì mở và ngược lại, cửa phòng khách thì đóng. Tôi chỉ chú ý điều này vì nó đảo ngược tình trạng thường thấy và làm tôi gai người.

“Em mệt không?” Tôi thì thào.

“Sao anh phải thì thầm?”

“Anh không biết. Nhưng em cũng thế còn gì.”

Cả hai chúng tôi cùng cười, tôi còn đang toe toét khi vào bếp và bật đèn lên.

“Ôi Chúa ơi.”

Tôi nhìn quanh, không tin vào mắt mình. Căn phòng không chê vào đâu được. Mọi bề mặt đều đã được lau sạch. Bàn bếp bóng loáng, tất cả cốc chén và đĩa đã được dọn gọn, thậm chí các loại dây nhợ ngoằn ngoèo từ ổ sạc cũng cuộn gọn quanh ổ cắm. Bồn rửa bát sáng bóng và tất cả giấy tờ rải bừa trên bàn ăn đều đã được dồn thành một chồng.

“Gia tinh đã ghé qua đây à?” Tôi hỏi. Charlie đang cuộn mình trong cái ổ yêu thích của nó bên cạnh chiếc ấm và tôi gãi sau tai cho nó, dụ ra một tiếng gừ sung sướng.

Gemma dường như không ngạc nhiên bằng tôi. Thay vào đó, nàng đi thẳng đến tủ lạnh và lấy ra một chai rượu.

“Em có chắc muốn làm thêm ly nữa không?” Tôi hỏi. “Sáng mai mình còn phải đi làm.”

Nàng nhún vai. “Em chỉ uống một ly thôi. Anh có uống cùng em không nào?”

Tôi do dự. “Ô, thôi nào. Làm một ly vậy.”

Nàng rót ra hai ly. Nàng đưa tôi cốc của nàng và tôi đặt nó sang bên sau khi hớp một ngụm, kéo nàng vào vòng tay. Nụ hôn của nàng ấm áp và nàng cuộn hai cánh tay quanh tôi, ép mạnh tôi vào nàng. Một tay nàng đưa lên lưng áo tôi, tay kia lần xuống bụng, rồi nàng dứt ra khỏi nụ hôn và thì thầm vào tai tôi: “Em muốn anh”.

Dục vọng chiếm lấy chúng tôi. Tôi cởi khuy và rũ bỏ áo sơ mi của mình rồi nhìn nàng lột áo, làm lộ ra chiếc áo lót trắng viền ren. Tôi kéo nàng quay lại với mình để da chạm da. Tôi sắp cởi khuy quần bò thì nghe thấy một tiếng thụp.

Tôi dừng nụ hôn. “Em có nghe thấy không?”

“Hử?”

“Anh chắc chắn nghe thấy tiếng gì đó bên ngoài.”

Tôi ra cửa sổ sau nhà. Rèm đã được kéo lại và tôi gạt chúng sang bên, cố nhìn vào vườn sau, nhưng tất cả những gì tôi thấy chỉ là hình ảnh phản chiếu của chính mình trên tấm kính.

“Em chẳng nghe được gì cả,” Gemma nói.

Nhưng tôi chắc chắn mình đã nghe thấy một tiếng động, như thứ gì đó bị đánh đổ hay có thể là cửa nhà kho bị sập lại. Gemma vẫn đứng đó trong chiếc áo lót và quần bò, tất cả những gì tôi muốn là quên những tiếng động lạ ấy đi và đưa nàng lên gác. Nhưng sau khi biết có khả năng đã xảy ra một vụ trộm ở nhà ông bà Singh, tôi biết mình không thể thả lỏng.

“Để anh ngó qua một lát,” tôi nói.

Tôi mở cửa sau và nhìn ra ngoài. Đêm đen, bầu trời u ám nên không có cả ánh trăng và tôi không trông thấy ai. Tất cả đều yên lặng. Nhưng tôi vẫn mặc áo sơ mi, ra ngoài và đi thẳng đến phòng kho.

Chiếc khoá bên ngoài cánh cửa kho đã biến mất. Bây giờ trong đó còn có ai không? Phải chăng vẫn là kẻ đã ăn cắp búa và các vật dụng khác trong nhà Singh?

Tôi vội trở vào nhà, lặng lẽ hết sức có thể và tóm một con dao. “Anh nghĩ có ai đó trong phòng kho,” tôi bảo Gemma, giờ nàng đã mặc lại quần áo.

“Chờ đã, Elliot, không an toàn…”

Nhưng tôi cần phải xem. Tôi đi thẳng vào vườn và rảo bước ngang bãi cỏ, mong làm điều này trước khi lòng can đảm rời bỏ tôi.

Tôi kẻo mở cánh cửa, đưa con dao ra phía trước bằng tay kia.

Kho trống không.

Tôi thở phào và bỗng cảm thấy tim mình đã đập nhanh đến mức nào. Tôi dựa vào cái bàn làm việc đã không dùng cả thế kỉ nay. Trên đó, giữa những thùng sơn đã vơi phân nửa và các dụng cụ vứt rải rác, là chiếc khóa cửa. Khi ngước lên, tôi đã có tầm nhìn hoàn hảo qua cửa sổ của nhà kế bên. Một ngọn đèn còn sáng trên tầng thượng và trong lúc tôi dõi theo, ông George hoặc bà Edith xuất hiện đằng sau tấm kính mờ của phòng tắm.

Tôi cố nhớ lại lần cuối mình vào nhà kho. Chắc là khi tôi cắt cỏ. Nhưng tôi chắc chắn hôm ấy đã khóa cửa. Tôi luôn làm vậy như một thói quen. Chìa khóa thì nằm trong bếp, treo trên móc chìa khóa… Và đột nhiên tôi nghĩ ra một câu trả lời khả dĩ. Lizzy đã ra đây hút thuốc, như một nơi trú ẩn khỏi cơn mưa. Suốt chiều nay, trời đã mưa. Có lẽ bà ta ra đây và quên không khóa cửa lại. Tiếng động mà tôi vừa nghe thấy chỉ đơn giản là gió xô cánh cửa mà thôi.

Nhưng trong lúc hít hà không khí, tôi không ngửi thấy mùi khói thuốc. Thay vào đó, tôi ngửi được một mùi hương khác quen thuộc hơn. Eau Sauvage. Nước hoa cạo râu cũ của tôi, tôi từng ngửi thấy lần cuối trong phòng tắm cạnh phòng ngủ của Jeff và Lizzy.

Jeff đã vào đây ư? Tại sao ông ta lại vào nhà kho của tôi? Tôi nhìn quanh nhưng không thấy dấu hiệu của hoạt động gì cả.

Tôi rời khỏi nhà kho, khóa lại và quay vào bếp.

“Sao?” Gemma hỏi.

“Không có gì. Nhưng…”

Cửa mở ra và Jeff xuất hiện. Ông ta đang mặc bộ pyjama.

“Ổn không, hai con?” Ông ta hỏi. “Đêm vui chứ?” Rồi mắt ông ta mở lớn. “Trời đất ơi, Elliot, con không định đâm con gái ta đấy chứ?”

Tôi nhìn xuống và nhận ra mình vẫn đang cầm con dao. Tôi nhanh chóng đút nó trở lại giá.

“Có chuyện gì đấy?” Jeff hỏi. “Con có vẻ căng thẳng.”

Tôi bước lại gần ông ta, thử xem liệu ông ta có mùi nước hoa không.

Rõ là gần quá, vì ông ta lùi lại. “Con đang làm cái quái gì đấy?”

Gemma đang nhìn tôi như thể tôi đã phát điên.

“Lúc này bố có vào nhà kho không?” Tôi hỏi Jeff.

Ông ta không trả lời ngay. Cứ như ông ta đang cố cân nhắc các lựa chọn.

“Ồ có.”

“Bố quên không khóa cửa lại,” tôi nói.

“Elliot đã tưởng chúng ta có một tên trộm,” Gemma nói.

“Ồ phải, xin lỗi nhé. Tuổi già ấy mà. Ta còn có thể quên cả đầu mình nếu…”

“Bố đã làm gì trong ấy?” Tôi hỏi.

Ông ta cười bẽn lẽn. “Chỉ cố tìm năm phút bình yên tĩnh lặng thôi. Đừng kể cho mẹ con nhé, Gemma.”

Gemma cười. “Không đâu ạ.”

Ra là thế. Không có gì bí ẩn.

Jeff quay sang tôi. “Tối nay ta đã nói chuyện với một đại lý bất động sản. Anh ta sẽ dẫn chúng ta đến thăm vài nơi vào ngày mai.”

“Ồ, thế thì tuyệt quá,” tôi nói, lập tức quên béng cái nhà kho.

“Mong mỏi rũ bỏ chúng ta quá đi, hả?” Thấy tôi đang lựa lời để đáp, ông ta bảo: “Đùa thôi. Chúng ta cũng mong tìm được một nơi của chính mình. Con đã rất tử tế khi để chúng ta ở lại đây. Ta biết gia đình ta không phải dễ sống nhất thế giới gì đâu.”

“Không đâu, bố mẹ không làm sao cả.”

Ông ta cười. “Dù sao thì, ngủ ngon nhé, hai con. Đừng để bị rệp trên giường cắn.”

Ông ra khỏi bếp và tôi lắng nghe tiếng bước chân nặng nề khi ông ta lên cầu thang. Một, hai, ba, kẹt, năm, sáu. Khi cửa phòng ngủ đóng lại, tôi vào phòng khách để tắt ngọn đèn mà Jeff và Lizzy vẫn để sáng. Một vật trên bàn lọt vào mắt tôi.

Một cái thước dây hình vuông.

Tôi cầm nó trong tay. Vậy ra đúng là Lizzy đã cầm cái thước này đêm hôm nọ. Họ đang làm gì? Đo đạc các chiều phòng khách nhà tôi ư? Sao họ lại làm vậy?

Gemma xuất hiện sau lưng tôi.

“Thôi nào. Đi ngủ thôi anh.”

Kiệt sức với cơn đau đầu do tất cả chỗ rượu đã uống, tôi bỏ cái thước lại và theo nàng lên gác. Trên đường đi, tôi tạt vào phòng tắm ở tầng hai và cầm lấy lọ Eau Sauvage, mang nó lên phòng tắm trên gác. Trước đó, tôi đã không thấy phiền khi Jeff mượn nó nhưng bây giờ, tính sở hữu đã nổi lên. Ông ta có thể tự mua nước hoa cạo râu cho riêng mình.

« Lùi
Tiến »