Vén Màn Bí Mật

Lượt đọc: 1810 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19

Jeff vào phòng. Trông ông ta cáu tiết cứ như tôi đã làm gì đó sai trái.

“Có chuyện gì ư?” Tôi nói. “Đó là việc con muốn biết đấy. Con phát hiện ra con gái bố như thế này, trốn trong tủ, cư xử như bị suy nhược thần kinh vậy.”

Jeff đảo mắt ra chiều tôi đã chuyện bé xé ra to và cố đi qua tôi. Tôi bước sang trái để chặn đường. Liếc qua vai, tôi thấy Chloe đã lại vùi mặt vào giữa hai đầu gối.

“Cô ấy cần bác sĩ,” tôi nói. “Rõ ràng cô ấy đang bị bệnh.”

Jeff gầm ghè. Tôi không thể tin nổi ông ta lại có vẻ thờ ơ đến thế.

“Có chuyện gì với bố thế? Sao bố có thể không muốn giúp con bé? Chuyện này vô lí hết sức.” Tôi chỉ vào chiếc bánh mì kẹp chưa được đụng đến. “Con đoán là bố và Lizzy đang chăm sóc cho con bé, nhưng nhìn cứ như là hai người nhốt nó vào đây và bỏ quên nó vậy.”

“Cậu không biết cậu đang nói về chuyện gì đâu, Elliot.” Giọng ông ta trầm xuống và đầy ác ý. Ông ta nhìn đăm đăm vào tôi một lúc, cơ hàm nghiến liên tục. Một mạch máu đang phập phồng trên trán ông ta. Rồi dường như ông ta đã kiềm chế được, rõ ràng ông ta hít vào một hơi, và khi nói lại thì giọng ông ta đã dịu hơn. “Không phải lỗi tại ta hay Lizzy nếu nó không ăn hết chỗ thức ăn mà chúng ta đã mang cho nó. Nhưng chúng ta vẫn đang chăm sóc nó. Một trong hai chúng ta đã phải ngồi trong phòng này với nó mỗi ngày khi con đi làm.”

“Thật sao?”

“Tất nhiên rồi. Chúng ta không phải quái vật. Chỉ là…”

“Sao?”

“Đây là chuyện trong nhà.” Ông ta nói câu đó cứ như thế là xong, vấn đề khép lại. Và vì đã lâu không còn là người nhà của ai, tôi không biết phải nói gì.

Ông ta ra hiệu cho tôi dịch sang một bên, tôi miễn cưỡng làm theo. Ông ta bước qua chỗ tôi, cúi xuống nói chuyện với Chloe. “Có phải thế không, con yêu? Bố mẹ đang chăm sóc con mà?”

Cô gái ngẩng mặt lên và gật đầu. Da cô ta gần như xám ngoét, tóc bê bết và xõa xượi. Những giọt mồ hôi đọng ở viền môi cô ta. Trông cô ta có vẻ sợ sệt như một con thú chưa được thuần hóa.

“Nào, sao con không ra ngoài này nhỉ?” Ông ta nhẹ nhàng nói. “Trông con không thoải mái lắm.”

Ông ta giơ tay ra và lần này cô ta đáp lại, cho phép ông ta cầm tay mình. Cô ta bò ra khỏi tủ và để ông bố dẫn đến giường, bàn chân trần lê lết trên ván sàn. Cô ta nằm xuống, đặt đầu trên gối.

“Để bố đắp chăn cho con nào,” Jeff nói, kéo cái chăn phủ lên cô gái. “Đấy, khá hơn nhiều rồi.” Cô ta không nói gì. Ông ta đặt một bàn tay lên trán con gái. “Con vẫn còn sốt này. Bố sẽ mang cho con ít nước mát và paracetamol. Đó là lí do con bé hành xử như thế. Tại cơn sốt.”

“Nhưng nếu con bé đã sốt đến mười ngày nay, rõ ràng nó cần gặp một bác sĩ. Nó nên nhập viện.”

“Chúng ta không thích bác sĩ.”

Tôi quay Tại. Bà Lizzy đang đứng ở ngưỡng cửa trong bộ pyjama. Gemma đứng sau lưng bà, biểu cảm ngượng ngùng. Tôi đã thắc mắc chừng nào cả hai mới xuất hiện.

“Con không quan tâm bố mẹ có thích bác sĩ không,” tôi nói. “Con bé cần đi khám. Bị sốt lâu thế này là không bình thường. Trốn trong tủ cũng vậy.”

“Thực ra cũng không đến nỗi,” bà Lizzy nói. “Nếu con bị cúm, cơn sốt có thể kéo dài đến mười ngày.”

Đó có phải là tất cả hay không? Tôi nhìn Chloe chằm chằm. Ý tưởng cô ta có thể bị suy nhược thần kinh lại đến với tôi. Hoặc lúc nào cô ta cũng như thế này. Tôi không tài nào biết. Gemma chưa từng nói rằng em nàng có vấn đề về thần kinh. Tất cả những gì tôi có thể làm là chấp nhận lời nhà Robinson nói nên tôi lùi lại một bước. Nhưng tôi vẫn không cảm thấy thoải mái. Có chuyện gì đó rất sai trái ở đây. Tôi chỉ không hiểu nổi là chuyện gì. Dù sao thì tôi chắc chắn Chloe cần được chăm sóc y tế.

Gemma vào phòng tắm và trở lại với máy do nhiệt độ, nàng đưa cho bố. Chloe nằm bất động, mắt dán lên trần nhà. Jeff đưa máy vào trong tai Chloe và chờ vài giây. “Ba mươi bảy độ bốn,” ông ta bảo. “Nó đang hạ dần. Ta đoán ngày mai con bé sẽ trở lại bình thường.”

Ông ta nhét cái máy vào túi quần trước khi tôi kịp đọc.

“Đi nào.” Jeff xua tôi ra khỏi phòng. “Chúng ta nên để con bé nghỉ ngơi.”

Ông ta kéo cửa đóng lại. Lizzy quay về phòng ngủ và Jeff lầm bầm gì đó về chuyện bỏ lỡ trận bóng trước khi quay xuống nhà. Tôi đứng trên chiếu nghỉ cùng Gemma, vẫn chưa thể kéo mình ra khỏi cánh cửa văn phòng.

“Em nghĩ sao?” Tôi hỏi Gemma. Những gì Jeff nói nghe có vẻ hợp tình hợp lí, nhưng tôi vẫn thấy băn khoăn.

“Về chuyện gì?” Gemma đáp lại. Nàng có vẻ kiệt sức.

“Cách bố mẹ em đang đối xử với Chloe ấy. Anh không hiểu tại sao họ không cho con bé gặp bác sĩ. Làm sao mẹ em có thể nói bà ấy không tin bác sĩ? Như thế chẳng khác nào nói em khôn tin vào khoa học!”

“Lúc nào họ chẳng như vậy. Với tất cả công chức nhà nước, họ đều như vậy.” Nàng đặt tay lên bụng và đổi đề tài. “Em chưa ăn gì cả và đang đói ngấu đây. Mình gọi đồ ăn về nhé.”

Gemma cất bước bỏ đi nhưng tôi kéo cánh tay nàng. “Chờ đã. Em thực sự không lo cho Chloe ư? Em không nghĩ chúng ta nên đưa con bé đi khám sao?”

Nàng thở dài sốt ruột. “Em không nghĩ nó cần bác sĩ.”

“Ý em là sao?”

“Nó cần thoát khỏi bố mẹ chúng em, có thế thôi. Nó cần không khí trong lành, bạn bè, một cuộc đời bình thường.”

“Con bé cũng cần anh chị em nữa. Em và Stuart. Và dường như em không muốn giúp nó.”

Gemma nheo mắt với tôi. “Không giống anh. Anh có vẻ tha thiết giúp đỡ nó quá nhỉ.”

“Em nói thế là có ý gì?”

“Quên đi.” Có vẻ như nàng muốn nói gì khác, rồi đổi ý. “Nghe này, em có quan tâm đến con bé, Elliot. Tất nhiên là có. Nhưng em chưa từng làm thân được với nó vì bố mẹ em lúc nào cũng ở đó, chen ngang. Em cảm thấy rất khó giao tiếp với con bé.”

“Bây giờ có thể là thời điểm hoàn hảo để thay đổi điều đó.”

“Em biết. Và em sẽ cố gắng. Chỉ có điều rất khó làm việc đó khi bố mẹ em ở quanh đây. Giờ thì làm ơn… chúng ta ăn được không? Em sắp tụt huyết áp rồi đây này.”

Chúng tôi xuống bếp và tôi lơ đãng nhìn khi Gemma vừa lục ngăn kéo tìm tờ thực đơn, vừa hỏi tôi thích ăn đồ Ấn, đồ Thái hay đồ Tàu hơn. Tôi bảo nàng có thể chọn. Tôi đã hết cả thèm ăn.

« Lùi
Tiến »