“Thế thì kì quặc quá,” Amira nói.
Đó là hôm sau và chúng tôi đang ở trong văn phòng. Amira đã bắt đầu buổi sáng bằng cách kể với tôi về “đêm hẹn hò” của cô ấy với bạn trai Colin, một chàng cảnh sát. Họ đã đi chơi bowling. Việc nghe tiếng cười của cô trong lúc cô kể lại mình đã ném trúng bao nhiêu gậy, anh chàng ở đường ném bên cạnh đã vỗ tay tán thưởng cô thế nào thậm chí càng làm tôi ủ ê hơn. Giá mà buổi tối của tôi cũng vui vẻ vô tư như thế.
“Nghe có vẻ như cô gái chắc chắn cần gặp ai đó,” cô nói tiếp.
“Chỉ có điều Jeff và Lizzy không thích bác sĩ. Gemma thì bảo họ lúc nào cũng thế. Cô ấy nói bố mẹ mình không bao giờ đưa mấy anh em đi khám hồi họ còn nhỏ, trừ phi buộc phải làm vậy.”
Amira gõ bàn phím rồi nói: “Có lẽ cậu nên lén đưa cô ta ra khỏi nhà.”
“Ai cơ, Gemma á?”
“Không, ngốc ạ. Cô em. Chloe ấy. Đưa cô ta đến bệnh viện.”
“Tớ không thể nào mang cô ta đi trước mặt Jeff và Lizzy.”
“Hừm. Vậy có lẽ cậu nên đưa một bác sĩ đến chỗ cô ta.”
Giờ thì đã có một ý tưởng.
Amira xoay người khỏi máy tính. “Giờ thì kể cho tớ chuyện hôm qua. Chính xác thì Kenneth đã nói gì với cậu về Effy?”
Tôi kéo ghế đến bàn cô bạn và kể cho cô nghe. Tôi đã nghĩ về lời đề nghị ấy suốt đêm, khi không bận lo lắng về những sự vụ trong nhà.
“Vậy cậu nghĩ sao?” Amira hỏi. “Chúng ta có làm không?”
Tôi đã hạ quyết tâm. Việc đó sẽ tốt cho công việc của cả chúng tôi và Effy. Tôi cũng quyết định rằng nó còn là một cách đánh lạc hướng khỏi tất cả những việc đang xảy ra ở nhà tôi.
“Có. Làm nhé.” Tôi nói.
“Tuyệt.”
Mặc dù tôi rất vui vì việc này, giọng tôi không nhiệt tình như tôi đã mong đợi. Tôi quá phân tâm khi phải nghĩ ngợi về điều Amira đã nói. Cậu có thể mang một bác sĩ đến chỗ cô ta.
Tôi gõ cửa nhà ông bà George và Edith khi tan ca, trước khi về nhà mình. Đó là một buổi tối lạnh lẽo và hơi thở của tôi tạo thành sương trước mặt tôi trong lúc chờ đợi.
George mở cửa.
“Chào bác,” tôi nói. “Cháu nhờ bác một chút được không?”
Ông ra hiệu cho tôi đi theo vào bếp.
Bà Edith đang ở phòng khách, xem tin tức buổi tối và bà vẫy tay chào khi tôi đi qua. Thiết kế nhà ông bà George và Edith giống hệt nhà tôi nhưng đảo ngược lại nên tôi có cảm giác như mình vừa bước qua một tấm gương, có điều ở đây có đầy những tấm ảnh chụp con cháu của ông bà trên tường và các khoảng trống trên mọi mặt phẳng. Một cái tủ gắn tường đựng bộ sưu tập ô tô đồ chơi đáng giá của George. Ông đam mê sưu tầm những chiếc ô tô Dinky nhưng đã từ bỏ thú vui này khi về hưu. Một vài chiếc xe ở đây, bao gồm cả chiếc xe đua Maserati màu đỏ có giá lên đến 1000 bảng, nhưng George cam đoan với tôi rằng ông yêu chúng như biểu tượng của cái đẹp và nỗi hoài niệm, chứ không quan tâm mác giá. Tôi tin ông. Thậm chí gần đây ông còn được lên báo địa phương để khoe về chúng.
Có món gì đó đang được nướng trong lò, mùi thơm của nó lan khắp bếp. Trong lúc đi vào, tôi như ngược dòng thời gian trở lại thời thơ ấu, trên đường tan học về nhà và phát hiện một chiếc bánh đang để nguội bên cạnh bếp, khăn phủ bên trên. Mẹ tôi tủm tỉm cảnh báo là đừng chạm vào nó. Kí ức ấy mạnh đến nỗi làm tôi gần như lảo đảo; tôi đứng không vững và nước mắt nhức nhối nơi đáy mắt tôi.
“Bánh mì chuối. Thơm chứ hả?” Ông George nói. “Ta làm theo công thức trong cuốn sách Edith tặng ta hồi Giáng sinh.”
Bố tôi lúc nào cũng thích nấu nướng. Đôi khi tôi cho phép mình tưởng tượng George và Edith chính là gia đình mình, rằng họ đã nhận nuôi tôi sau khi bố mẹ tôi mất. Hồi ấy, tôi đã quá lớn để được nhận về chăm sóc nhưng việc đó không thể ngăn tôi, kể cả rất nhiều lần trong những năm sau này, khát khao được một cặp vợ chồng tử tế nào đó nhận nuôi. Vị bác sĩ tâm lý mà tôi đến gặp một thời gian ngắn vào năm hai mươi tuổi đã bảo tôi rằng đó là vì tuổi thơ của tôi kết thúc quá đột ngột. Tôi đã không được trao cơ hội rời tổ ấm theo cách thông thường.
Một phần trong cậu mắc kẹt ở đó, vị chuyên gia đã nói. Không thể lớn lên.
Giờ đây nghĩ lại, tôi chợt nhận ra vì sao mình lại thất vọng về Jeff và Lizzy đến thế. Trong vô thức, tôi đã hi vọng họ có thể là hình bóng người bố người mẹ mà tôi hằng mong mỏi. Tôi đã hạnh phúc xiết bao khi mời họ ở lại, phần vì tôi đã tưởng họ có thể giúp tôi trở thành một thành viên trong gia đình hoàn chỉnh với cả những người anh chị em mà tôi tha thiết có được.
George cười khúc khích, làm tôi thoát khỏi màn tự xét lương tâm. “Ta sẽ mang cho cháu và Gemma một lát để các cháu nếm thử và cho ý kiến nhé. Bia chứ?”
Ông đưa cho tôi một chai bia nhẹ và chúng tôi ngồi xuống bàn.
“Vậy cháu định nhờ ta chuyện gì?” Ông hỏi.
“Em gái của Gemma ạ, Chloe. Cháu có kể với bác là con bé không khoẻ chưa? Jeff và Lizzy đã bảo cháu là con bé dính virus từ Pháp về.”
“Cháu có kể.”
“Chuyện là, tối qua cháu đã vào phòng để xem con bé…”
Tôi kể cho ông nghe mọi chuyện đã xảy ra tối hôm trước. Ông lắng nghe, cặp lông mày mỗi lúc một nhướn cao hơn trước cao trào câu chuyện.
“Họ không chịu đưa con gái đi gặp bác sĩ,” tôi nói. “Nhưng cháu lo lắm. Đặc biệt là có vẻ bà Lizzy cũng bị lây. Mặc dù…”
“Sao?” Ông vươn người đến.
“Đáng lẽ cháu không nên nói thế này, nhưng cháu nghi bà ấy đang giả ốm.”
“Tại sao bà ấy lại làm thế?”
“Bà ấy và Jeff sẽ có lí do để không phải đi xem nhà. Cháu lo là họ đang cảm thấy quá thoải mái. Cháu cũng không biết gì về tình hình tài chính của họ. Chẳng hạn như họ có thực sự thuê nổi một chỗ nào đó không? Đó chỉ là một trong rất nhiều điều mà cháu không biết về họ.”
George dành cho tôi cái nhìn thấu hiểu. “Cỏ chút chít*.”
Tôi thở dài.
•
Loài cây gây phiền phức cho người làm vườn bởi mọc nhanh đến mức khó tin và làm chết thực vật khác.
“Gemma bảo sao?”
Tôi không muốn tiết lộ mình thất vọng với cô vợ mới như thế nào vì như thế có vẻ không chung thủy. “Cô ấy không ngừng trấn an cháu rằng họ không ở lại lâu nữa và Chloe sẽ ổn. Nhưng… rất khó. Họ là bố mẹ cô ấy. Cháu nghĩ… cô ấy sợ họ.”
“Sợ ư?”
Tôi rút lại lời mình. “Có thể chỉ là sợ làm họ buồn. Cháu không biết nữa. Bác biết cháu không có nhiều kinh nghiệm với những gia đình đông đúc, nhưng từ những gì mình chứng kiến, cháu cho là có hai loại gia đình: Một loại công khai mọi chuyện, tranh cãi, la hét và sầm cửa vào mặt nhau, những bất đồng được giải quyết một cách ồn ào nhanh chóng. Còn loại kia, đó là nơi không ai thực sự nói điều họ nghĩ, tất cả mọi người đều rón rén với nhau và cảm xúc luôn bị chôn vùi.”
“Nhà Cỏ Chút Chít là loại hai à? Xin lỗi, nhà Robinson.”
Tôi đã bắt đầu nói chuyện mà không thực sự suy xét kĩ. “Thực ra, họ nửa này nửa nọ. Jeff và Lizzy không ngại nói thẳng ý họ, nhưng các con nhà ấy thì lại giữ kín mọi chuyện trong lòng.”
“Nghe có vẻ như một động lực rất khác với ta,” George nói. “Một điều ta đã bắt gặp rất nhiều trước khi nghỉ hưu. Những bậc phụ huynh đàn áp con cái, lũ trẻ thì không học được cách đứng lên chống lại họ.”
Tôi gật đầu. “Vâng, chính xác là thế. Cháu ước gì Gemma đấu tranh với họ vì họ lúc nào cũng cạnh khóe cô ấy…” Tôi ngập ngừng. “Nhưng cháu chắc là bác không muốn biết chi tiết chuyện đó.”
Trông ông không có vẻ gì là phiền cả, nhưng tôi cảm thấy không thoải mái khi kể chuyện ấy.
“Bác qua nhà cháu được không?” Tôi hỏi. “Xem xét Chloe một chút và nói xem bác nghĩ gì?”
“Ngay bây giờ được không?”
“Ừm. Thế không được. Jeff và Lizzy sẽ ngăn bác ngay lúc bước chân qua cửa trước. Cháu biết chuyện này nghe hơi điên nhưng bác có thể qua vào sáng sớm mai không? Cả hai đều ngủ đến khi cháu đã đi làm. Bác đến lúc tám giờ được chứ?”
“Tất nhiên. Gà gáy là ta đã dậy rồi.”
“Cảm ơn bác, George.”
“Không cần cảm ơn. Ta thích một chút bí ẩn mà.” Mắt ông lấp lánh. “Và nếu có ai hỏi, ta sẽ bảo họ là ta tạt sang đó với mấy lát bánh mì chuối thôi.”
Gemma đang tắm trong phòng liền kề khi tôi vào. Tôi gõ cửa và nói: “Chào em, anh đây”.
“Anh vào đi,” giọng nàng véo von vọng ra. “Cửa không khóa.”
Tôi ngồi trên mép bồn tắm, thả một tay trong làn nước ấm. Nó chứa đầy bong bóng đến mức che gần hết cơ thể Gemma nhưng nàng vẫn vươn người lên hôn tôi, làm mặt tôi ướt.
“Em say à?”
Nàng nhặt ly lên. “Có lẽ là hơi say. Thôi nào, cởi quần áo vào đây với em.”
Nhưng tôi không thể bỏ qua chuyện nàng đã say sưa sớm như thế trong một tối giữa tuần.
“Em có dừng giữa đường về nhà để uống rượu không đấy?” Tôi hỏi.
“Không. Em chỉ mơ mộng…” Nàng có vẻ đã lạc mất dòng suy nghĩ. “Em quyết định uống một ly trong bồn tắm sẽ là một sự suy đồi đáng yêu.”
Tôi nhặt chai rượu lên. Nó đã rỗng không.
“Nhiều hơn một ly.”
Nàng cười toe. “Ối. Đoán là rượu vào quá.”
“Gemma…”
“Ôi trời, anh không định giảng đạo đấy chứ? Thôi nào cởi quần áo đi. Em sẽ làm nàng tiên cá của anh.” Nàng cố nháy mắt gợi tình với tôi nhưng nàng đã say đến mức trông cứ như bị đóng gỉ mắt vậy.
“Anh thực sự không có tâm trạng.”
“Sao cơ? Được rồi, tùy anh. Nếu anh không còn muốn em nữa…”
“Đừng ngốc thế. Tất nhiên anh…”
“Đi đi. Em sẽ gặp anh dưới nhà vào bữa tối.”
Tôi ra khỏi buồng tắm, lòng tự hỏi vì sao tôi lại từ chối nàng, vì sao tôi không thể lờ đi chuyện nàng uống một chút rượu. Thực ra, tôi biết câu trả lời. Kể từ khi bố mẹ nàng đến đây, nàng đã uống mỗi đêm. Tôi đã để việc đó cho sự căng thẳng khi có bố mẹ ở gần sau nhiều năm, nhưng giờ tôi tự hỏi: Có phải nàng nghiện rượu? Tôi sẽ cần nói chuyện với nàng về việc này, nhưng là sau khi nàng đã tỉnh táo.
Tôi xuống bếp, ý thức được cục tức trong lồng ngực, nhịp đập dồn dập của trái tim mình.
Jeff đang ngồi ở bàn ăn.
“Bố đã hẹn lại người ta chưa?” Tôi hỏi, lấy một cái cốc trên giá và rót đầy nước.
Ông ta cười, nhưng tôi có thể thấy câu hỏi làm ông ta bực. “Cuộc hẹn nào nhỉ?”
“Đi xem nhà.”
Giờ ông ta đảo mắt. “Ta không thể làm thế cho đến khi Lizzy khoẻ hơn.”
Trước mặt ông ta là tờ danh mục hàng của Ikea. Tôi không chắc nó từ đâu đến - cửa hàng Ikea gần nhất ở Croydon, cách đây khoảng tám cây số - nhưng tôi đoán chắc nó đã được gửi đến nhà. Jeff dành rất nhiều thời gian xem đi xem lại nó trong mấy ngày qua. Có lần, nhân lúc ông ta không nhìn, tôi đã cầm nó lên và phát hiện ông ta khoanh tròn ở một số mục: xô pha, đồ nhà kho, đôn gác chân và một cái ghế dựa tương tự với một chiếc Lat Z-Boy. Hình ảnh những cái khoanh tròn nghuệch ngoạc quanh đồ đạc mà rõ ràng là Jeff quan tâm ấy đã cho tôi ít hi vọng. Ông ta đang dự định mua đồ đạc để trang hoàng cho ngôi nhà mới.
“Jeff!”
Cả hai chúng tôi cùng nhìn lên và Lizzy gọi lần nữa. Bà ta đang ở trong phòng ngủ nhưng nghe như đang ở ngay trong bếp.
Jeff gầm gừ. “Tốt hơn là lên xem lần này bà ấy lại muốn gì.”
Ông ta vừa lao lên gác vừa gầm gừ “Giữ nguyên đấy” và một phút sau, tôi nghe thấy họ cười khúc khích với nhau. Tôi cố không nghĩ đến điều Jeff đã nói, rằng phụ nữ ốm đau trông rất gợi tình.
Tôi ngồi đó vuốt ve Charlie, nhưng nó lại nhảy lên mặt bàn bếp.
“Đừng lo,” tôi thì thầm với nó. “Chẳng mấy chốc lại chỉ còn chúng ta. Ba chúng ta.”
Nó chớp mắt với tôi và tôi tự hỏi nó đang nghĩ gì. Có thể là tất cả mọi chuyện đều tốt đẹp hơn khi chỉ có tôi với nó. Trước khi Gemma xuất hiện và kéo theo cả gia đình nàng.
Phải chăng tôi đã mắc một sai lầm to lớn khi vội lao vào hôn nhân? Có những lí do đúng đắn khiến nhiều người phải chờ đợi nhiều năm trước khi quyết định đưa cổ vào tròng. Hồi ấy; khi quyết định sống vội sau cú ong chích suýt chết, tôi những tưởng cuộc đời sẽ thú vị và lãng mạn. Gemma và tôi có thể tìm hiểu mọi điều về nhau sau khi kết hôn, đúng không? Nhưng tôi bắt đầu nghĩ rằng có lẽ đó chỉ là một suy nghĩ ngốc nghếch. Một hành động vội vàng ngu xuẩn. Sao nàng còn chưa xuống nhà nhỉ?
Tôi lên gác xem nàng đang làm gì và thấy nàng đã say vật ra trên giường, chai rượu rỗng nằm trên gối. Nàng đang quấn cái khăn tắm quanh người và có những vết chân ướt từ nhà tắm dẫn lên giường. Nàng khẽ khịt mũi và hấp háy mắt nên tôi tưởng nàng sắp tỉnh nhưng hóa ra nàng chỉ đang nằm mơ.
Tôi không thật sự biết người phụ nữ này. Tôi không biết gia đình nàng. Tôi đã mời một đám người lạ vào nhà mình. Bất chợt một cảm giác sợ hãi - niềm hối tiếc lạnh lẽo, quay cuồng - bám chặt lấy tôi. Tôi đã làm gì? Cái quái gì thế này…
Tôi lắc đầu thật mạnh. Tôi không thể cho phép mình suy nghĩ như vậy. Tôi yêu Gemma. Đó không phải là một sai lầm. Mọi thứ đều ổn thỏa trước khi bố mẹ và em gái nàng xuất hiện. Mọi thứ sẽ quay lại bình thường khi họ ra đi.
Tôi phải tin như vậy. Vì nếu không, tôi phải thừa nhận rằng mình đã mắc một sai lầm ngu ngốc, khủng khiếp.