Gemma chuẩn bị đi làm thì tôi bắt kịp nàng và nói; “Chúng ta nói chuyện sau được không?”
Nàng nheo mắt với tôi. Trông nàng có vẻ phờ phạc và tôi lo là không phải do trận say mà có thể nàng đã mắc loại virus gây bệnh cho Chloe và Lizzy.
“Về chuyện gì kia?”
“Chúng ta. Và bố mẹ em. Tình huống ở đây.” Kiểu uống rượu của em, tôi những muốn bổ sung nhưng quyết định gác lại điều đó.
“Được thôi.” Nàng định bỏ đi nhưng dừng bước và quay lại. Nàng vòng hai tay quanh cổ tôi. “Em xin lỗi, Elliot. Em biết họ là cơn ác mộng như thế nào. Và em xin lỗi về chuyện tối qua. Thậm chí em còn không nhớ mình lên giường như thế nào. Chắc em mệt mỏi quá.”
“Ừ.”
Dường như nàng hơi khựng lại trước phản ứng của tôi nhưng vẫn hôn tôi và nói: “Mình nói chuyện sau giờ làm nhé”.
Nàng bỏ đi và tôi đứng chờ trên ngưỡng cửa. Đúng như tôi dự đoán, Jeff và Lizzy còn nằm trên giường. Và tám giờ đúng, George ra khỏi cửa trước nhà ông. Ông đang mang theo chiếc túi da và ông nhìn ngược nhìn xuôi lúc bước ra, nháy mắt với tôi.
“Việc này khá là thú vị,” ông thì thầm khi vào nhà. Ông thò tay vào túi và lôi ra một thứ bọc trong giấy nhôm. “Đây. Bánh mì chuối, đúng như ta đã hứa. Thế bệnh nhân đầu rồi?”
Tôi dẫn ông lên gác, cảnh báo ông đừng dẫm vào bậc thang cọt kẹt thứ tư. Tôi nghĩ đến lần thứ n rằng việc lén lút như một tên trộm trong chính nhà mình thế này mới kì quặc làm sao. Tôi cũng không chắc việc này có hợp lẽ không, nhưng Chloe là một cô gái trưởng thành. Dù thế nào đi nữa, việc cho phép George khám cô hoàn toàn là quyền cá nhân.
Tôi khẽ gõ cửa và nghe tiếng sột soạt bên trong. Nhưng Chloe không xuất hiện.
Tôi xoay nắm đấm cửa. Nó đã bị khóa. Một lần nữa.
“Chết tiệt.” Lần cuối đi vào tôi đã để chìa khóa ở đâu ấy nhỉ? Tôi nghĩ lại. Tôi đã bỏ nó trên ổ khóa, nhưng giờ nó không còn ở đó nữa và cũng chẳng còn cái chìa sơ cua nào. Chloe chắc đã mang nó vào phòng.
Tôi lại gõ cửa, lén liếc một cái qua vai. Cửa phòng Jeff và Lizzy vẫn đang đóng. “Elliot đây. Tôi cần em mở cửa ra.”
Thêm mấy tiếng sột soạt bên trong.
“Cô ấy tự nhốt mình,” tôi giải thích với George. Tôi chửi thề. “Đáng lẽ cháu nên giữ lấy cái chìa sơ cua…”
“Buổi sáng tốt lành!”
Tôi xoay ngoắt lại. Lizzy đang đứng bên ngoài cửa phòng ngủ của mình trong bộ pyjama sa tanh hồng. Cánh cửa vẫn đóng; chắc bà ta đã lẻn ra ngoài và lặng lẽ đóng nó lại, nhưng thế thì giống bà ta đã đi xuyên qua nó như một bóng ma.
“Mẹ,” tôi chào, ngạc nhiên vì giọng điệu thất bại của chính mình.
“Có chuyện gì thế?” Bà ta hỏi. Bà vẫn đang cười tươi, cử chỉ vui vẻ và thân thiện, nhìn chóng chọc vào ông George.
“Mẹ gặp bác George ở nhà bên rồi nhỉ,” tôi nói. “Con có kể với mẹ bác ấy là bác sĩ chưa?”
“Bác sĩ về hưu,” George nói. Ông đang nhìn khắp lượt Lizzy, đáp lại nụ cười của bà ta. Tôi chợt bàng hoàng nhận ra có thể ông sẽ thấy bà ta hấp dẫn. Rõ ràng trông bà ta khá hơn mấy ngày vừa rồi, khi còn nằm ốm bệt trên giường. Tóc bà có vẻ như vừa được gội sạch và cặp má đã lại hồng hào. Đó chính là hình ảnh mà trước đó tôi khăng khăng chối bỏ nhưng giờ thì thấy rõ bà ta chính là một phiên bản già hơn của Gemma. Bộ pyjama rộng rãi hợp với bà và bà có ánh nhìn cợt nhả, đang nhắm thẳng đến ông George.
“Tôi có thể thấy ông từng là người có địa vị, ngay từ lần đầu gặp ông,” Lizzy nói. “Chắc ông mới nghỉ hưu chưa lâu?”
“Năm năm.”
“Chắc chắn là ông về hưu non rồi.”
Lời nói của bà ta đang làm ông bác sĩ phồng mũi, như chú chim bồ câu phát hiện con mái hợp cạ. “Bà trêu tôi rồi.”
Giờ bà ta đã đứng đủ gần để đặt một bàn tay vừa cắt móng gọn gàng lên cánh tay ông. “Lúc nào tôi cũng thích các ông bác sĩ.”
Tôi không thể không cười phá lên. “Lizzy, mẹ có thể gõ cửa và bảo Chloe mở ra không?”
Tôi tưởng bà ta sẽ từ chối nhưng bà lại bảo: “Tất nhiên rồi”.
Bà ta gõ cộc cộc. “Chloe, mẹ đây.”
Trong lúc chúng tôi chờ một phản ứng, George nói: “Elliot kể với tôi rằng bà đã bị mệt do thời tiết”.
“Ồ giờ tôi thấy khá hơn nhiều rồi. Tôi có hệ miễn dịch khỏe lắm. Nhưng ông có thể khám tôi nếu thích.” Bà ta lại chạm vào cánh tay ông George và tôi có thể thề là ông đã đỏ mặt. “Trong cái túi kia có đầy đủ dụng cụ đấy à, George? Ông có mang cả áo choàng trắng không?”
Việc này đang không xảy ra như tôi mường tượng. Tôi sắp sửa bảo Lizzy gõ cửa lần nữa thì nghe tiếng chìa khóa xoay trong ổ và cánh cửa mở vào bên trong.
Chloe đứng trước mặt chúng tôi. Tôi không thể tin vào mắt mình.
Trong một giây, tôi tưởng đó là một người khác. Đầu tiên, cô ta đã mặc trang phục tử tế, quần bò và áo len tím nhẹ. Giống Lizzy, rõ ràng cô ta mới gội đầu và còn trang điểm, dù chỉ vừa đủ nhận ra. Tuy không tăng cân một cách thần kì nhưng trông cô ta không còn giống như đói gần chết nữa. Cô ta có vẻ khỏe mạnh. Và cô ta đang mỉm cười tò mò, ánh mắt chuyển từ tôi sang George và ngược lại, trước khi dừng ở mẹ mình.
“Chào cưng,” bà Lizzy nói. “Ông bác tốt bụng đây muốn khám cho con. Để Elliot thấy rằng con không phải đang hấp hối.”
“Tôi là bác sĩ,” ông George nói.
“Bác sĩ à?” Chloe nói, mắt mở to nhìn mẹ.
“Đúng rồi,” Lizzy bảo. “Ông ấy chỉ muốn khám một chút. Elliot lo lắng cho con.”
“Được thôi, mẹ.”
Cô ta ngồi lên giường và co đầu gối, George ngồi cạnh cô ta. Ông lục túi và lôi ra một cái kẹp nhiệt độ, một ống soi tai và một thanh đè lưỡi. Ông hướng dẫn cô ngậm kẹp nhiệt độ rồi chờ một lát mới lấy nó ra.
“Ba mươi lăm độ tám. Hoàn toàn bình thường. Thực ra có hơi thấp.”
“Cháu có thấy lạnh thật,” cô ta bảo và chạm vào bụng mình.
“Cháu cần giữ đủ ấm nhé.” Ông cười với cô ta. “Cháu có phiền nếu bác xem qua tai cháu không?”
Tôi mừng vì ông đã thoáng trông thấy cô ta vào cái đêm nhà Robinson đến đây, nếu không ông có thể nghĩ tôi bị điên hoặc nói dối, dựng lên toàn bộ câu chuyện Chloe đau ốm.
Ông chiếu ống soi tai vào tai cô gái và gật đầu. “Không có biểu hiện viêm nhiễm. Nào, bác xem họng cháu được không?”
Trong lúc ông bác sĩ làm việc, tôi quay sang Lizzy.
“Vậy bây giờ mẹ khỏe trăm phần trăm rồi chứ?” Tôi hỏi.
“À thì, mới chín mươi lăm.”
“Đủ khỏe để bắt đầu đi xem nhà chưa?”
Nụ cười bà ta dành cho tôi và George rất khác nhau. Lạnh lẽo hơn. Không vươn quá cặp môi. “Ta nghĩ vậy.”
“Tuyệt lắm. Có lẽ mẹ nên gọi ngay cho bên đại lý bất động sản. Mẹ đâu có muốn vuột mất một nơi hoàn hảo, đúng không ạ? Nhà cửa khu này luân chuyển nhanh lắm đấy.”
Tôi đang xoay nửa người so với George và Chloe nên chỉ có thể nhìn họ qua khóe mắt. Nhưng tôi trông thấy Chloe cúi người gần ông bác sĩ, thì thầm điều gì vào tai ông. Ông gật đầu mạnh mẽ rồi đáp lại gì đó. Lizzy đang nói nên tôi không nghe được chính xác nhưng giống như là “… tìm sự giúp đỡ cho cháu”.
Ông đứng dậy và thu dọn dụng cụ y khoa vào túi trước khi rời khỏi phòng.
“Mọi thứ đều ổn chứ ạ?” Tôi hỏi trong lúc theo ông ra ngoài.
“Ừ, cô ấy có sức khỏe tốt. Như bác đã nói, thân nhiệt của cô ấy có hơi thấp hơn bình thường một chút nên cần phải giữ ấm cẩn thận. Nhưng ngoài chuyện ấy ra, dù cô ấy đã dính phải loại Virus gì thì giờ cũng đã qua rồi.”
“Tuyệt vời,” Lizzy nói. “Mẹ đã bảo là con bé sẽ khỏe lại mà, Elliot, chẳng phải thế sao?”
Nhưng giờ thì nụ cười của bà ta đã hoàn toàn trượt đi, mắt bà nheo lại, liếc giữa Chloe và George. Phải chăng bà ta cũng trông thấy Chloe thì thầm vào tai George? Có vẻ là vậy.
“Còn một điều nữa,” ông nói. “Cô bé hỏi tôi có thể cho vài viên thuốc không, vì cô ấy không ngủ được.”
“Thuốc à?” Lizzy hỏi.
“Phải. Chà, tôi thì luôn chỉ kê thuốc ngủ hay bất kì loại thuốc nào khác, như phương thức cuối cùng. Có khá nhiều liều thuốc tự nhiên hơn dành cho bệnh mất ngủ. Nhưng cô bé còn nói một chuyện đáng lo hơn. Cô bảo cứ hễ khi nào thiếp ngủ thì gần như luôn mơ thấy ác mộng.”
“Ôi trời,” Lizzy nói, nhìn Chloe, cô ta vẫn đang ngồi nguyên ở mép giường, tay ôm lấy chính mình.
“Gần đây con bé có phải trải qua cú sốc nào không?” Ông George hỏi.
“Gì cơ? Không!”
George nhướn một bên mày.
“Đúng là con bé bị ốm. Và chúng tôi dọn đến đây. Tôi mong con bé chỉ đang thích nghi với một nơi ở mới. Nó có hơi bất an.” Bà ta nắm cánh tay George. “Để tôi tiễn ông ra ngoài.”
“Nhưng…” Ông liếc nhìn tôi. “Từ cái cách Elliot đã mô tả hành vi của cô bé, tôi nghĩ có thể cô đang phải vật lộn với sức khỏe tinh thần của mình.”
Lizzy ném cho tôi cái nhìn ác ý.
“Tôi biết vài chuyên gia tâm lý hành nghề ở quanh đây,” George nói. “Tôi có thể cho bà số của họ.”
“Tốt thôi.”
Từ cách nói của bà ta, tôi đoán George cũng hiểu là bà ta sẽ ném vào sọt rác bất kể con số nào ông đưa cho.
“Thực ra, Chloe là người lớn rồi,” ông nói. “Tôi sẽ tự đưa số cho con bé.”
Ông định quay lại phòng, nhưng Lizzy đã đứng chắn lối. Rồi Jeff xuất hiện từ phòng ngủ của họ, quấn áo choàng, tóc chỉa lung tung.
“Chuyện om sòm gì thế này?” Ông ta hỏi.
“Elliot đã mời George sang khám cho Chloe. Nó lo cho con bé.”
“Và?”
“Con bé ổn cả,” Lizzy nói.
“Chỉ có điều,” tôi nói, “George nghĩ con bé nên nói chuyện với ai đó về sức khỏe tâm thần của nó.”
Tôi chờ đợi Jeff sẽ đảo mắt, nói điều gì đó rằng ở thời của ông ta, mọi người không có cái gọi là “sức khỏe tâm thần”, họ chỉ tự điều chỉnh. Nhưng ông ta làm tôi ngạc nhiên khi nói “Được thôi, bác sĩ. Cứ để số lại cho chúng tôi.”
George cũng có vẻ ngạc nhiên nhưng trước khi ông kịp nói gì, Lizzy đã nắm lấy cánh tay ông và bảo “Chúng tôi làm mất quá nhiều thời gian của ông rồi, George. Để tôi tiễn ông.”
Bà ta dẫn bác sĩ xuống nhà. Đồng thời, Jeff vào phòng Chloe và đóng sập cửa sau lưng.
Tôi do dự ở đầu cầu thang. Đến cửa trước, Lizzy đã quay lại chế độ cợt nhả của bà ta, bàn tay bà đặt trên vai George trong lúc mở cửa. Tôi muốn xuống nói chuyện với ông trước khi ông đi, nhưng thôi thúc mạnh hơn giữ tôi lại trên gác.
Tôi áp tai vào cửa phòng Chloe. Tôi có thể nghe tiếng Jeff và Chloe lí nhí gì đó đáp lại.
Jeff cao giọng và lần này tôi nghe được điều ông ta nói, to và rõ ràng.
“Mày còn kể cho lão gì nữa?”
Tôi không nghe ra câu trả lời của cô gái.