“Ninh Noãn Noãn! Chúng ta chia tay rồi! Từ giờ đừng làm phiền tôi nữa!”
“Không phải chứ, anh ta có ý gì?”
Tính tình Từ Viễn Châu không tốt, thường xuyên nóng nảy, ban đầu Ninh Noãn Noãn cũng không xem là chuyện to tát. Nhưng ngay sau đó Từ Viễn Châu lại đăng lên mạng xã hội một tấm ảnh giơ ngón giữa, kèm theo dòng trạng thái: Tôi và Ninh Noãn Noãn chia tay rồi, từ giờ ông đây độc thân!
Chia tay không quan trọng, quan trọng là cô không thể là người bị đá! Đường đường là “Hoa hồng nhỏ” trong giới, nếu bị đá thì mất mặt chết!
Với cái tính xấu đến khó ưa của Từ Viễn Châu, số lượng khuyết điểm còn nhiều hơn sao trên trời, cô còn chưa đòi chia tay thế mà anh ta lại dám chia tay cô!
Từ Viễn Châu chặn cả WeChat lẫn số điện thoại của cô.
Từ Viễn Châu là kiểu người thích ăn chơi, bố mẹ anh ta lại hay quản nên anh ta không thích ở nhà mà thường tự thuê một chỗ riêng để ở.
Ninh Noãn Noãn cố gắng thay đổi sang vẻ ngoan ngoãn ngọt ngào, nhẹ nhàng gõ cửa rồi đẩy cửa bước vào.
Lần này Ninh Noãn Noãn không cần giả vờ kinh ngạc, bởi cô thật sự bị cảnh tượng trước mắt làm cho choáng váng.
Ninh Noãn Noãn há hốc mồm che miệng, đôi mắt to tròn như quả nho mở to hết cỡ.
Trời đất!
Ninh Noãn Noãn cảm thấy muốn ói, cơn buồn nôn dâng lên khiến viền mắt cô đỏ hoe. Cô vội vàng quay đầu chạy đi, cảm thấy cực kỳ ghê sợ!
Cô sắp khóc rồi sao?
Từ Viễn Châu nhíu chặt mày, muốn đuổi theo Ninh Noãn Noãn nhưng lại nhớ tới dáng vẻ hống hách của anh trai cô, Ninh Lăng Trần, bảo rằng anh ta không xứng với Ninh Noãn Noãn và yêu cầu anh ta tránh xa cô ra. Nghĩ tới đó, Từ Viễn Châu lập tức thấy bực bội.
Từ Viễn Châu đột nhiên nổi giận! Anh ta chẳng còn tâm trạng chơi bời gì nữa!
Ninh Noãn Noãn lao tới ôm chầm lấy anh trai, rồi bất ngờ kéo áo sơ mi của anh ấy lên.
Ninh Noãn Noãn vén áo anh trai lên, nhìn thấy cơ bụng sạch sẽ không một sợi lông của anh mình, lúc này mới cảm thấy như mắt vừa được rửa sạch bằng sóng siêu âm vậy.
“Em nói gì thế hả?”
Ninh Noãn Noãn bắt đầu kể lể không ngừng.
Ninh Noãn Noãn lè lưỡi: “Anh còn ngồi liệt kê hết khuyết điểm của anh ta nữa sao, thế chắc phải mất mấy tiếng, bảo sao anh ta tức điên lên, hóa ra là bị nói trúng tim đen.”
Ngày Từ Viễn Châu chia tay với Ninh Noãn Noãn là thứ tư, ngày 5 tháng 7. Nghe đâu ngay sau đó anh ta đã bay đến Maldives ăn chơi, nhưng Ninh Noãn Noãn chẳng thèm để ý, dạo này cô bận đến mức không kịp thở đây này.
Sáng thứ năm, Viện trưởng Trương - người sẵn sàng để đầu mình chỉ còn vài sợi tóc cũng nhất định không chịu đội tóc giả - tổ chức một cuộc họp sáng, thông báo rằng thứ sáu ngày mai nhà đầu tư sẽ đến tham quan, yêu cầu mọi người ăn mặc chỉn chu.
Ninh Noãn Noãn ngồi ở mép bàn tròn, giơ tay hỏi.
Ninh Noãn Noãn nói: “Viện trưởng, cháu chỉ có một yêu cầu. Ngày mai liệu viện trưởng có thể đội tóc giả không? Nếu không, cháu sẽ lại muốn chiên bánh xèo hành lá trên đầu viện trưởng mất.”
Mọi người phá lên cười.
Những ông chủ đầu tư này thật phiền phức, tới tham quan cũng có hiểu cái quái gì đâu, chẳng phải trực tiếp rót tiền cấp thêm thiết bị cho bọn họ là được rồi sao.
Hôm sau, Ninh Noãn Noãn mặc chiếc váy thanh lịch của Chanel, cùng các đồng nghiệp trong phòng thí nghiệm đứng đợi sẵn ở cửa để đón chào ông chủ đầu tư. Vì cô quá xinh đẹp, được mệnh danh là “búp bê Barbie” nên cô được xếp đứng ngay vị trí đầu tiên để gây ấn tượng mạnh với ông chủ đầu tư.
Viện trưởng Trương lập tức liếc mắt cảnh cáo cô: “Ninh Noãn Noãn, chú ý tác phong!”
Viện trưởng Trương không để tâm: “Nịnh bợ tiền thì có gì sai? Để kéo được vốn đầu tư, bảo tôi nịnh tiền chưa đủ, nịnh phân tôi cũng làm được.”
Ngay lúc này, một đám người vây quanh một người đàn ông từ từ đi đến.
Một nhóm người vây quanh một người đàn ông khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi. Người đàn ông mặc bộ âu phục không thắt cà vạt, bên trong là áo sơ mi sọc tùy ý mở một cúc. Anh bước đến, dáng người cao ráo, phong thái thanh lịch đầy phóng khoáng, khuôn mặt đó, với nụ cười thoáng qua, còn đẹp trai gấp trăm lần Từ Viễn Châu!!!
“Vỗ tay!”
“Chào Tổng giám đốc Lục.”
Lúc này Ninh Noãn Noãn mới bừng tỉnh vội vàng vỗ tay, nhưng trớ trêu thay mọi người đã vỗ tay xong rồi, nên chỉ còn mình cô… chết cứng tại chỗ!
Lục Yến rời đi cùng nhóm người bao quanh.
[Chị ơi, em cần tất tần tật thông tin về anh chàng đẹp trai vô địch này ngay! Giúp em điều tra nhé, yêu chị nhiều~]
Ninh Noãn Noãn phấn khích nắm chặt tay, nhanh chóng chạy theo đám đông.
Viện trưởng Trương dẫn Lục Yến tham quan phòng thí nghiệm, Ninh Noãn Noãn cứ len lén nhìn trộm Lục Yến suốt, đôi má đỏ ửng, đôi mắt tròn to như quả nho lấp lánh ánh sao nhỏ.
Viện trưởng Trương giận tím mặt: “... Chúng ta là đơn vị công lập đàng hoàng!”
Nhìn vẻ mặt sẵn sàng “dâng hiến” của cô, viện trưởng Trương thở dài chán nản, cảm giác bông hồng quý giá của vườn nhà mình bỗng hóa thành loại bắp cải rẻ tiền bên đường vậy.
Vì vậy trong phòng ăn riêng của nhà ăn, Ninh Noãn Noãn được ngồi bên cạnh Lục Yến.
“Em thích ăn tôm không?”
Ninh Noãn Noãn ngơ ngác “A?” một tiếng, ngây ngốc gật đầu, trong lòng lại hét lên: Trời ơi, anh ấy hỏi mình có thích ăn tôm không, anh ấy chu đáo quá đi, giọng anh ấy hay quá ~~
“Cảm ơn… anh… em… em…”
Trời ơi… Thì ra mình thích mẫu đàn ông dịu dàng, Từ Viễn Châu đúng là thứ bỏ đi.
Tiễn Lục Yến xong, Ninh Noãn Noãn nói với viện trưởng Trương: “Viện trưởng, hay chú đi phẫu thuật thẩm mỹ đi, tiền cháu bao.”
Viện trưởng Trương nói vô cùng khí khái.
Trong lòng viện trưởng Trương vui sướng không kể xiết, nghĩ bụng tháng này có thể tiết kiệm thêm khoản tiền riêng, để dành sắm bộ dụng cụ câu cá xịn hơn.
“Ninh Noãn Noãn! Chúng ta chia tay rồi! Từ giờ đừng làm phiền tôi nữa!”
“Không phải chứ, anh ta có ý gì?”
Tính tình Từ Viễn Châu không tốt, thường xuyên nóng nảy, ban đầu Ninh Noãn Noãn cũng không xem là chuyện to tát. Nhưng ngay sau đó Từ Viễn Châu lại đăng lên mạng xã hội một tấm ảnh giơ ngón giữa, kèm theo dòng trạng thái: Tôi và Ninh Noãn Noãn chia tay rồi, từ giờ ông đây độc thân!
Chia tay không quan trọng, quan trọng là cô không thể là người bị đá! Đường đường là “Hoa hồng nhỏ” trong giới, nếu bị đá thì mất mặt chết!
Với cái tính xấu đến khó ưa của Từ Viễn Châu, số lượng khuyết điểm còn nhiều hơn sao trên trời, cô còn chưa đòi chia tay thế mà anh ta lại dám chia tay cô!
Từ Viễn Châu chặn cả WeChat lẫn số điện thoại của cô.
Từ Viễn Châu là kiểu người thích ăn chơi, bố mẹ anh ta lại hay quản nên anh ta không thích ở nhà mà thường tự thuê một chỗ riêng để ở.
Ninh Noãn Noãn cố gắng thay đổi sang vẻ ngoan ngoãn ngọt ngào, nhẹ nhàng gõ cửa rồi đẩy cửa bước vào.
Lần này Ninh Noãn Noãn không cần giả vờ kinh ngạc, bởi cô thật sự bị cảnh tượng trước mắt làm cho choáng váng.
Ninh Noãn Noãn há hốc mồm che miệng, đôi mắt to tròn như quả nho mở to hết cỡ.
Trời đất!
Ninh Noãn Noãn cảm thấy muốn ói, cơn buồn nôn dâng lên khiến viền mắt cô đỏ hoe. Cô vội vàng quay đầu chạy đi, cảm thấy cực kỳ ghê sợ!
Cô sắp khóc rồi sao?
Từ Viễn Châu nhíu chặt mày, muốn đuổi theo Ninh Noãn Noãn nhưng lại nhớ tới dáng vẻ hống hách của anh trai cô, Ninh Lăng Trần, bảo rằng anh ta không xứng với Ninh Noãn Noãn và yêu cầu anh ta tránh xa cô ra. Nghĩ tới đó, Từ Viễn Châu lập tức thấy bực bội.
Từ Viễn Châu đột nhiên nổi giận! Anh ta chẳng còn tâm trạng chơi bời gì nữa!
Ninh Noãn Noãn lao tới ôm chầm lấy anh trai, rồi bất ngờ kéo áo sơ mi của anh ấy lên.
Ninh Noãn Noãn vén áo anh trai lên, nhìn thấy cơ bụng sạch sẽ không một sợi lông của anh mình, lúc này mới cảm thấy như mắt vừa được rửa sạch bằng sóng siêu âm vậy.
“Em nói gì thế hả?”
Ninh Noãn Noãn bắt đầu kể lể không ngừng.
Ninh Noãn Noãn lè lưỡi: “Anh còn ngồi liệt kê hết khuyết điểm của anh ta nữa sao, thế chắc phải mất mấy tiếng, bảo sao anh ta tức điên lên, hóa ra là bị nói trúng tim đen.”
Ngày Từ Viễn Châu chia tay với Ninh Noãn Noãn là thứ tư, ngày 5 tháng 7. Nghe đâu ngay sau đó anh ta đã bay đến Maldives ăn chơi, nhưng Ninh Noãn Noãn chẳng thèm để ý, dạo này cô bận đến mức không kịp thở đây này.
Sáng thứ năm, Viện trưởng Trương - người sẵn sàng để đầu mình chỉ còn vài sợi tóc cũng nhất định không chịu đội tóc giả - tổ chức một cuộc họp sáng, thông báo rằng thứ sáu ngày mai nhà đầu tư sẽ đến tham quan, yêu cầu mọi người ăn mặc chỉn chu.
Ninh Noãn Noãn ngồi ở mép bàn tròn, giơ tay hỏi.
Ninh Noãn Noãn nói: “Viện trưởng, cháu chỉ có một yêu cầu. Ngày mai liệu viện trưởng có thể đội tóc giả không? Nếu không, cháu sẽ lại muốn chiên bánh xèo hành lá trên đầu viện trưởng mất.”
Mọi người phá lên cười.
Những ông chủ đầu tư này thật phiền phức, tới tham quan cũng có hiểu cái quái gì đâu, chẳng phải trực tiếp rót tiền cấp thêm thiết bị cho bọn họ là được rồi sao.
Hôm sau, Ninh Noãn Noãn mặc chiếc váy thanh lịch của Chanel, cùng các đồng nghiệp trong phòng thí nghiệm đứng đợi sẵn ở cửa để đón chào ông chủ đầu tư. Vì cô quá xinh đẹp, được mệnh danh là “búp bê Barbie” nên cô được xếp đứng ngay vị trí đầu tiên để gây ấn tượng mạnh với ông chủ đầu tư.
Viện trưởng Trương lập tức liếc mắt cảnh cáo cô: “Ninh Noãn Noãn, chú ý tác phong!”
Viện trưởng Trương không để tâm: “Nịnh bợ tiền thì có gì sai? Để kéo được vốn đầu tư, bảo tôi nịnh tiền chưa đủ, nịnh phân tôi cũng làm được.”
Ngay lúc này, một đám người vây quanh một người đàn ông từ từ đi đến.
Một nhóm người vây quanh một người đàn ông khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi. Người đàn ông mặc bộ âu phục không thắt cà vạt, bên trong là áo sơ mi sọc tùy ý mở một cúc. Anh bước đến, dáng người cao ráo, phong thái thanh lịch đầy phóng khoáng, khuôn mặt đó, với nụ cười thoáng qua, còn đẹp trai gấp trăm lần Từ Viễn Châu!!!
“Vỗ tay!”
“Chào Tổng giám đốc Lục.”
Lúc này Ninh Noãn Noãn mới bừng tỉnh vội vàng vỗ tay, nhưng trớ trêu thay mọi người đã vỗ tay xong rồi, nên chỉ còn mình cô… chết cứng tại chỗ!
Lục Yến rời đi cùng nhóm người bao quanh.
[Chị ơi, em cần tất tần tật thông tin về anh chàng đẹp trai vô địch này ngay! Giúp em điều tra nhé, yêu chị nhiều~]
Ninh Noãn Noãn phấn khích nắm chặt tay, nhanh chóng chạy theo đám đông.
Viện trưởng Trương dẫn Lục Yến tham quan phòng thí nghiệm, Ninh Noãn Noãn cứ len lén nhìn trộm Lục Yến suốt, đôi má đỏ ửng, đôi mắt tròn to như quả nho lấp lánh ánh sao nhỏ.
Viện trưởng Trương giận tím mặt: “... Chúng ta là đơn vị công lập đàng hoàng!”
Nhìn vẻ mặt sẵn sàng “dâng hiến” của cô, viện trưởng Trương thở dài chán nản, cảm giác bông hồng quý giá của vườn nhà mình bỗng hóa thành loại bắp cải rẻ tiền bên đường vậy.
Vì vậy trong phòng ăn riêng của nhà ăn, Ninh Noãn Noãn được ngồi bên cạnh Lục Yến.
“Em thích ăn tôm không?”
Ninh Noãn Noãn ngơ ngác “A?” một tiếng, ngây ngốc gật đầu, trong lòng lại hét lên: Trời ơi, anh ấy hỏi mình có thích ăn tôm không, anh ấy chu đáo quá đi, giọng anh ấy hay quá ~~
“Cảm ơn… anh… em… em…”
Trời ơi… Thì ra mình thích mẫu đàn ông dịu dàng, Từ Viễn Châu đúng là thứ bỏ đi.
Tiễn Lục Yến xong, Ninh Noãn Noãn nói với viện trưởng Trương: “Viện trưởng, hay chú đi phẫu thuật thẩm mỹ đi, tiền cháu bao.”
Viện trưởng Trương nói vô cùng khí khái.
Trong lòng viện trưởng Trương vui sướng không kể xiết, nghĩ bụng tháng này có thể tiết kiệm thêm khoản tiền riêng, để dành sắm bộ dụng cụ câu cá xịn hơn.