Vợ Chồng Giỏi Diễn

Lượt đọc: 965 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

Lục Yến.

Quả nhiên, chị thư kí vạn năng Triệu Mạn hiệu suất cao thật, tối hôm đó Ninh Noãn Noãn vừa tan làm là chị ấy đã gửi tài liệu cá nhân về Lục Yến cho cô ngay, bao gồm cả điểm thi tiểu học, điểm thi đại học, chiều cao thời cấp hai, cấp ba của anh, mọi thứ đều được điều tra rõ ràng.

Ninh Noãn Noãn xem xong hồ sơ mà lòng phơi phới.

“Anh, hôm nay em đã gặp một anh chàng siêu cấp đẹp trai!”

Ninh Lăng Trần mỉm cười nhìn cô: “Nếu lại là kiểu như Từ Viễn Châu thì thôi bỏ đi, anh không đồng ý đâu.”

“Lục Yến… cũng được đấy…”

Làm sao để “vô tình” gặp anh đây nhỉ? Đêm đó sau khi tắm xong, Ninh Noãn Noãn ngồi trên giường duỗi thẳng đôi chân trắng nõn, bắt đầu cắn bút suy nghĩ.

Ừm, mình có thể tới khu nhà của Lục Yến để tạo cơ hội “tình cờ gặp gỡ”, sau đó xin WeChat. Ví dụ như giả vờ vô tình gặp anh rồi vì quá xúc động mà “trật chân”, Lục Yến chắc chắn sẽ lịch sự giúp đỡ mình. Lúc đó mình sẽ nhân cơ hội cảm ơn anh, mời anh đi ăn, rồi xin WeChat.

Ninh Noãn Noãn cười khúc khích vui sướng.

“Ngày mai nhất định phải xin được WeChat của anh ấy…”

“Sao cơ!”

Người mẹ chưa bao giờ quan tâm cô, luôn chỉ trích cô suốt bao năm nay, lần đầu tiên làm người tốt sắp xếp buổi xem mắt cho cô, đối tượng lại là… Lục Yến!

Ninh Noãn Noãn đột nhiên nghi ngờ, bởi từ nhỏ đến lớn mẹ cô chưa từng muốn cô được tốt đẹp.

“Kệ anh ấy là ai, dù anh ấy có là đồng tính em cũng sẵn lòng làm vợ anh ấy, chỉ vì khuôn mặt đẹp trai 360 độ không góc chết đó.”

-

Ninh Noãn Noãn đi đôi giày thể thao màu trắng, vội vã bước vào quán cà phê, lòng thầm nguyền rủa giao thông ở thành phố A thối nát ngày nào cũng tắc nghẽn, đến cả buổi hẹn xem mắt mà cũng bị đi trễ!

Lục Yến đã đến trước. Anh ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, vẫn là bộ âu phục chỉnh tề nhưng lần này là áo sơ mi kẻ sọc xanh, bàn tay trắng trẻo nâng tách cà phê tinh tế, thật tao nhã và cuốn hút.

Hôm nay cô ăn mặc cực kỳ trẻ trung và dễ thương: tóc búi củ tỏi, áo thun trắng ngắn, chân váy chữ A đen, giày thể thao trắng; cô mới 23 tuổi, vẫn chưa đến lúc diện phong cách quyến rũ!

Ninh Noãn Noãn đỏ bừng mặt, nói năng lắp bắp. Không phải cô giả vờ, mà thật sự là ngại ngùng.

Cô nhỏ giọng giải thích, liếc nhìn Lục Yến rồi lại cúi gằm, tim đập loạn xạ.

Ôi, dịu dàng chu đáo quá đi thôi!

“Hôm qua nghe dì Trương nhắc tên em, anh đã đoán có lẽ là em, sau đó xem ảnh quả nhiên là em thật. Đúng là có duyên.”

“Em cũng vậy, lúc đầu còn tưởng mình nhìn nhầm, hóa ra đúng là anh.”

“Hôm trước ở viện nghiên cứu, anh thấy em có vẻ hơi rụt rè. Em không quen đứng ở cửa đón khách sao?”

Ninh Noãn Noãn ngoan ngoãn ngây thơ đáp: “Vâng, em thật sự không quen làm mấy chuyện đó lắm.”

“Em thường thích làm gì? Có sở thích gì không?”

Thích chơi game, xem livestream ngắm trai đẹp, và cãi nhau ba trăm hiệp cực sung với mấy tên ngốc trên mạng!

Ninh Noãn Noãn thẹn thùng đáp, rồi đỏ mặt hỏi: “Còn anh, anh có sở thích gì không?”

Ừm ừm, đúng là mẫu công tử quý tộc thanh lịch lớn lên trong nhung lụa từ bé, không chút vướng bận bụi trần.

Lục Yến chủ động thêm WeChat của Ninh Noãn Noãn.

Mọi chuyện diễn ra thuận lợi đến mức Ninh Noãn Noãn tưởng như mình lạc vào trong mơ, khi bước ra khỏi quán cà phê, cô nhanh chóng quyết định “thừa thắng xông lên”. Mang đôi giày đế bằng, cô giả vờ trật chân rồi thuận thế ngã vào lòng Lục Yến.

Ninh Noãn Noãn đỏ mặt. Trái tim cô là VIP trà xanh chính hiệu, nhưng không cản được việc cô thật sự đang đỏ mặt.

Lục Yến nắm lấy tay Ninh Noãn Noãn, làm cô cảm thấy bước chân mình như đang bay bổng. Ông xã nắm tay mình rồi! Tương lai họ sẽ sinh mấy bé nhỉ?

-

*Trong tiếng Trung, 88 phát âm là 八八 (bābā), gần giống với bai bai” (tạm biệt).

“Anh ơi~”

“Em về rồi.”

Ninh Lăng Trần: “…”

Ninh Lăng Trần liếc nhìn cô.

Nhắn rồi nè!

Chu đáo quá, còn nhắn tin báo bình an nữa chứ, đúng là người đàn ông ấm áp dịu dàng.

Cô còn chưa kịp nhắn lại thì Lục Yến đã gửi thêm một tin nhắn thứ hai.

Yeahhh!

[Vâng, được chứ~]

Người bạn thân A Sương tên thật là Tống Văn Sương gọi điện tới, hỏi ngay lập tức: “Tiểu Noãn, cậu thật sự chia tay với Từ Viễn Châu rồi à? Anh ấy đang ở Maldives uống rượu suốt ngày, hai người có chuyện gì vậy?”

“À à, bạn trai cũ của mình ấy à. Ôi trời, chia tay rồi, anh ta uống rượu hay tán gái thì liên quan gì đến mình chứ.”

Ninh Noãn Noãn ngẫm nghĩ một lúc: “Buồn thì không, chỉ hơi ghê tởm thôi…”

“Ôi trời ạ, hai người đúng là điên thật rồi!”

Ninh Noãn Noãn không hiểu sao Tống Văn Sương lại bực mình, cô và Từ Viễn Châu chia tay có liên quan gì đến A Sương đâu, cô ấy bỗng dưng giận dỗi làm gì không biết.

Ninh Noãn Noãn không ngờ vận số của mình lại xui xẻo đến vậy, lại đụng trúng kẻ thù Hồ Hinh tại Vọng Giang Các.

Ba năm trước Ninh Noãn Noãn phải lòng một anh chàng đẹp trai, người này lại là nam thần trong mắt Hồ Hinh. Anh ta là sinh viên khoa văn, nổi tiếng tài hoa, từng viết nguyên cả tập thơ tặng cho Ninh Noãn Noãn. Sau đó Ninh Noãn Noãn cảm thấy chán nên đổi đối tượng, chia tay anh chàng đó, khiến anh ta bị tổn thương nặng nề rồi đột ngột “bẻ lái” sang yêu đương với nam thần của khoa tài chính mà Hồ Hinh đang thầm thương trộm nhớ.

“Ôi, không phải là “Hoa hồng dại”' Ninh Noãn Noãn đây sao? Đổi đối tượng nhanh thật, mới chia tay Từ Viễn Châu có mấy ngày thôi mà.”

Hồ Hinh ghét nhất là nhìn Ninh Noãn Noãn giả vờ đáng thương, nhưng không hiểu sao đàn ông lại thích kiểu này, điều đó khiến Hồ Hinh tức đến mức dậm chân.

“Này anh Lục, đừng bị cô ta lừa nhé, cô ta chính là “trà xanh sen trắng” đó.”

“Anh đúng là đồ ngốc!”

Lục Yến dịu dàng mỉm cười: “Thật ra, tôi cũng thích gái đẹp.”

“Em không phải như cô ta nói…”

“Anh biết em không phải như vậy. Được rồi, lên lầu thôi.”

Thật dịu dàng~ Anh tin tưởng cô… Anh còn tin tưởng cô hơn cả bản thân cô nữa, làm cô suýt tin rằng mình là một người tốt thật sự. Ninh Noãn Noãn mơ màng đi theo, chỉ cảm thấy bàn tay Lục Yến thật ấm, thật lớn, mang lại cảm giác đặc biệt an toàn.

Trong lúc ăn, Ninh Noãn Noãn đi vào nhà vệ sinh.

Điện thoại nằm ngay trước mặt Lục Yến, anh nhìn thấy và thản nhiên cầm lên, ấn ngón tay cái để từ chối cuộc gọi rồi thêm số này vào danh sách chặn.

Lục Yến cười nói.

Lục Yến.

Quả nhiên, chị thư kí vạn năng Triệu Mạn hiệu suất cao thật, tối hôm đó Ninh Noãn Noãn vừa tan làm là chị ấy đã gửi tài liệu cá nhân về Lục Yến cho cô ngay, bao gồm cả điểm thi tiểu học, điểm thi đại học, chiều cao thời cấp hai, cấp ba của anh, mọi thứ đều được điều tra rõ ràng.

Ninh Noãn Noãn xem xong hồ sơ mà lòng phơi phới.

“Anh, hôm nay em đã gặp một anh chàng siêu cấp đẹp trai!”

Ninh Lăng Trần mỉm cười nhìn cô: “Nếu lại là kiểu như Từ Viễn Châu thì thôi bỏ đi, anh không đồng ý đâu.”

“Lục Yến… cũng được đấy…”

Làm sao để “vô tình” gặp anh đây nhỉ? Đêm đó sau khi tắm xong, Ninh Noãn Noãn ngồi trên giường duỗi thẳng đôi chân trắng nõn, bắt đầu cắn bút suy nghĩ.

Ừm, mình có thể tới khu nhà của Lục Yến để tạo cơ hội “tình cờ gặp gỡ”, sau đó xin WeChat. Ví dụ như giả vờ vô tình gặp anh rồi vì quá xúc động mà “trật chân”, Lục Yến chắc chắn sẽ lịch sự giúp đỡ mình. Lúc đó mình sẽ nhân cơ hội cảm ơn anh, mời anh đi ăn, rồi xin WeChat.

Ninh Noãn Noãn cười khúc khích vui sướng.

“Ngày mai nhất định phải xin được WeChat của anh ấy…”

“Sao cơ!”

Người mẹ chưa bao giờ quan tâm cô, luôn chỉ trích cô suốt bao năm nay, lần đầu tiên làm người tốt sắp xếp buổi xem mắt cho cô, đối tượng lại là… Lục Yến!

Ninh Noãn Noãn đột nhiên nghi ngờ, bởi từ nhỏ đến lớn mẹ cô chưa từng muốn cô được tốt đẹp.

“Kệ anh ấy là ai, dù anh ấy có là đồng tính em cũng sẵn lòng làm vợ anh ấy, chỉ vì khuôn mặt đẹp trai 360 độ không góc chết đó.”

-

Ninh Noãn Noãn đi đôi giày thể thao màu trắng, vội vã bước vào quán cà phê, lòng thầm nguyền rủa giao thông ở thành phố A thối nát ngày nào cũng tắc nghẽn, đến cả buổi hẹn xem mắt mà cũng bị đi trễ!

Lục Yến đã đến trước. Anh ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, vẫn là bộ âu phục chỉnh tề nhưng lần này là áo sơ mi kẻ sọc xanh, bàn tay trắng trẻo nâng tách cà phê tinh tế, thật tao nhã và cuốn hút.

Hôm nay cô ăn mặc cực kỳ trẻ trung và dễ thương: tóc búi củ tỏi, áo thun trắng ngắn, chân váy chữ A đen, giày thể thao trắng; cô mới 23 tuổi, vẫn chưa đến lúc diện phong cách quyến rũ!

Ninh Noãn Noãn đỏ bừng mặt, nói năng lắp bắp. Không phải cô giả vờ, mà thật sự là ngại ngùng.

Cô nhỏ giọng giải thích, liếc nhìn Lục Yến rồi lại cúi gằm, tim đập loạn xạ.

Ôi, dịu dàng chu đáo quá đi thôi!

“Hôm qua nghe dì Trương nhắc tên em, anh đã đoán có lẽ là em, sau đó xem ảnh quả nhiên là em thật. Đúng là có duyên.”

“Em cũng vậy, lúc đầu còn tưởng mình nhìn nhầm, hóa ra đúng là anh.”

“Hôm trước ở viện nghiên cứu, anh thấy em có vẻ hơi rụt rè. Em không quen đứng ở cửa đón khách sao?”

Ninh Noãn Noãn ngoan ngoãn ngây thơ đáp: “Vâng, em thật sự không quen làm mấy chuyện đó lắm.”

“Em thường thích làm gì? Có sở thích gì không?”

Thích chơi game, xem livestream ngắm trai đẹp, và cãi nhau ba trăm hiệp cực sung với mấy tên ngốc trên mạng!

Ninh Noãn Noãn thẹn thùng đáp, rồi đỏ mặt hỏi: “Còn anh, anh có sở thích gì không?”

Ừm ừm, đúng là mẫu công tử quý tộc thanh lịch lớn lên trong nhung lụa từ bé, không chút vướng bận bụi trần.

Lục Yến chủ động thêm WeChat của Ninh Noãn Noãn.

Mọi chuyện diễn ra thuận lợi đến mức Ninh Noãn Noãn tưởng như mình lạc vào trong mơ, khi bước ra khỏi quán cà phê, cô nhanh chóng quyết định “thừa thắng xông lên”. Mang đôi giày đế bằng, cô giả vờ trật chân rồi thuận thế ngã vào lòng Lục Yến.

Ninh Noãn Noãn đỏ mặt. Trái tim cô là VIP trà xanh chính hiệu, nhưng không cản được việc cô thật sự đang đỏ mặt.

Lục Yến nắm lấy tay Ninh Noãn Noãn, làm cô cảm thấy bước chân mình như đang bay bổng. Ông xã nắm tay mình rồi! Tương lai họ sẽ sinh mấy bé nhỉ?

-

*Trong tiếng Trung, 88 phát âm là 八八 (bābā), gần giống với bai bai” (tạm biệt).

“Anh ơi~”

“Em về rồi.”

Ninh Lăng Trần: “…”

Ninh Lăng Trần liếc nhìn cô.

Nhắn rồi nè!

Chu đáo quá, còn nhắn tin báo bình an nữa chứ, đúng là người đàn ông ấm áp dịu dàng.

Cô còn chưa kịp nhắn lại thì Lục Yến đã gửi thêm một tin nhắn thứ hai.

Yeahhh!

[Vâng, được chứ~]

Người bạn thân A Sương tên thật là Tống Văn Sương gọi điện tới, hỏi ngay lập tức: “Tiểu Noãn, cậu thật sự chia tay với Từ Viễn Châu rồi à? Anh ấy đang ở Maldives uống rượu suốt ngày, hai người có chuyện gì vậy?”

“À à, bạn trai cũ của mình ấy à. Ôi trời, chia tay rồi, anh ta uống rượu hay tán gái thì liên quan gì đến mình chứ.”

Ninh Noãn Noãn ngẫm nghĩ một lúc: “Buồn thì không, chỉ hơi ghê tởm thôi…”

“Ôi trời ạ, hai người đúng là điên thật rồi!”

Ninh Noãn Noãn không hiểu sao Tống Văn Sương lại bực mình, cô và Từ Viễn Châu chia tay có liên quan gì đến A Sương đâu, cô ấy bỗng dưng giận dỗi làm gì không biết.

Ninh Noãn Noãn không ngờ vận số của mình lại xui xẻo đến vậy, lại đụng trúng kẻ thù Hồ Hinh tại Vọng Giang Các.

Ba năm trước Ninh Noãn Noãn phải lòng một anh chàng đẹp trai, người này lại là nam thần trong mắt Hồ Hinh. Anh ta là sinh viên khoa văn, nổi tiếng tài hoa, từng viết nguyên cả tập thơ tặng cho Ninh Noãn Noãn. Sau đó Ninh Noãn Noãn cảm thấy chán nên đổi đối tượng, chia tay anh chàng đó, khiến anh ta bị tổn thương nặng nề rồi đột ngột “bẻ lái” sang yêu đương với nam thần của khoa tài chính mà Hồ Hinh đang thầm thương trộm nhớ.

“Ôi, không phải là “Hoa hồng dại”' Ninh Noãn Noãn đây sao? Đổi đối tượng nhanh thật, mới chia tay Từ Viễn Châu có mấy ngày thôi mà.”

Hồ Hinh ghét nhất là nhìn Ninh Noãn Noãn giả vờ đáng thương, nhưng không hiểu sao đàn ông lại thích kiểu này, điều đó khiến Hồ Hinh tức đến mức dậm chân.

“Này anh Lục, đừng bị cô ta lừa nhé, cô ta chính là “trà xanh sen trắng” đó.”

“Anh đúng là đồ ngốc!”

Lục Yến dịu dàng mỉm cười: “Thật ra, tôi cũng thích gái đẹp.”

“Em không phải như cô ta nói…”

“Anh biết em không phải như vậy. Được rồi, lên lầu thôi.”

Thật dịu dàng~ Anh tin tưởng cô… Anh còn tin tưởng cô hơn cả bản thân cô nữa, làm cô suýt tin rằng mình là một người tốt thật sự. Ninh Noãn Noãn mơ màng đi theo, chỉ cảm thấy bàn tay Lục Yến thật ấm, thật lớn, mang lại cảm giác đặc biệt an toàn.

Trong lúc ăn, Ninh Noãn Noãn đi vào nhà vệ sinh.

Điện thoại nằm ngay trước mặt Lục Yến, anh nhìn thấy và thản nhiên cầm lên, ấn ngón tay cái để từ chối cuộc gọi rồi thêm số này vào danh sách chặn.

Lục Yến cười nói.

« Lùi
Tiến »