Chắc chắn là anh ấy đã động lòng với mình.
“Anh à, mỗi ngày anh ấy đều đến đón em tan ca. Hôm đó trời mưa lớn, em đã bảo anh ấy đừng đến rồi, em cứ nghĩ anh ấy sẽ không đến thật vậy mà cuối cùng vẫn đến.”
Không còn cách nào khác, cô đang yêu mà, phấn khích quá. Cô không ngủ được, nếu cô không ngủ được thì ai cũng đừng mơ được ngủ!
Ninh Lăng Trần tựa vào giường, trông khá mệt mỏi. Ninh Noãn Noãn thấy dấu hôn trên cổ anh, cô đột ngột nhảy xuống giường, ném cái gối ôm xuống đất rồi tức giận bỏ đi.
Cánh cửa đóng sầm lại.
“Anh đi xem mắt rồi!”
“Anh không sao.”
Đây là em gái của anh, người thân nhất của anh, người yêu thương anh nhất trên đời, vì vậy anh không sao cả. Dù có mất đi người đó, anh vẫn còn em gái.
“Lúc về nhớ lái xe cẩn thận nhé.”
“Noãn Noãn, ngày mai em có rảnh không?”
Ngày mai bọn họ không hẹn hò mà? Dĩ nhiên là cô có thời gian rồi.
Lục Yến cười nói, ánh mắt anh nghiêm túc và dịu dàng hơn hẳn ngày thường. Ninh Noãn Noãn bỗng cảm thấy đầu óc mình như bị nổ tung!
“Được không em?”
Anh gần sát lại, Ninh Noãn Noãn có thể cảm nhận được hơi thở của anh lướt nhẹ trên môi cô, hơi nóng, cô còn nhìn thấy đôi đồng tử đen láy đẹp đến mê người của Lục Yến.
Ninh Noãn Noãn thật không có tiền đồ, mặt đỏ rực như quả cà chua, toàn thân nóng bừng giống như một cô gái mới lần đầu yêu đương.
Lục Yến lại tiến gần thêm 1cm, Ninh Noãn Noãn mở to đôi mắt như quả nho, tỏ ra nhỏ bé cố gắng dựa vào lưng ghế.
Mắt Ninh Noãn Noãn đỏ lên, dáng vẻ vô cùng tội nghiệp, và rồi ngay giây tiếp theo đôi môi Lục Yến nhẹ nhàng chạm vào môi cô, đầu óc Ninh Noãn Noãn bỗng vang lên tiếng nổ lớn, như hàng loạt súng Gatling bắn liên hồi, cô hoàn toàn choáng váng.
“Chúng ta có thể hẹn hò không? Anh có thể làm bạn trai em được không?”
Ninh Noãn Noãn siết chặt nắm tay, biểu cảm vừa hoang mang vừa sợ hãi.
-
Ninh Noãn Noãn không kịp đổi giày trắng đã lao vội vào phòng khách, nhào vào lòng anh trai, xấu hổ dụi đầu vào ngực anh mình.
Ninh Lăng Trần hỏi.
“Chuyện này có gì lạ đâu, người tương xứng với nhà họ Lục chỉ có vài người, mà vừa môn đăng hộ đối vừa xứng với ngoại hình của Lục Yến thì chỉ có mình em. Cậu ấy chọn em là chuyện bình thường, không chọn em mới kỳ lạ.”
“Anh, anh không phản đối em và Lục Yến sao? Em tưởng anh sẽ thấy chúng em tiến triển quá nhanh đấy.”
“Gặp bố mẹ cậu ấy rồi nói chuyện cho ổn thỏa, được thì kết hôn luôn đi, đừng kéo dài. Chỉ cần yêu đương lâu mà không cưới nhất định sẽ tan vỡ.”
Ninh Noãn Noãn há hốc miệng.
Thái độ của anh cô thật không giống “anh trai” chút nào.
Ninh Noãn Noãn không phục: “Tính cách của em có vấn đề gì đâu.”
Ngày hôm sau, khi đi gặp bố mẹ Lục Yến, Ninh Noãn Noãn không hề lo lắng chút nào. Từ nhỏ cô đã rất giỏi lấy lòng người lớn, là kiểu con dâu được yêu thích nhất trong giới.
“Chú dì có thích em không?”
Hôm nay cô biểu hiện rất ngoan ngoãn, vừa rồi nghĩ lại, không có chỗ nào thất lễ cả.
Ninh Noãn Noãn sốt ruột chết đi được nhưng không dám biểu hiện ra ngoài, chỉ có ánh mắt là tràn đầy ngóng đợi.
“Bố mẹ anh nói em rất đáng yêu, hỏi khi nào chúng ta kết hôn.”
Lục Yến quay người lấy từ ghế sau tới một bó hoa tặng Ninh Noãn Noãn, 99 bông hồng đỏ, mỗi bông đều tươi tắn rực rỡ.
Ninh Noãn Noãn ngân ngấn nước mắt, khuôn mặt nhỏ dưới ánh hồng của bó hoa thực sự còn rực rỡ hơn cả hoa hồng.
Ninh Noãn Noãn bị hôn, cô mở to đôi mắt như quả nho, sau đó từ trong miệng phun ra một…
Vừa rồi khi Lục Yến hôn cô, anh đã truyền chiếc nhẫn vào miệng cô.
“…”
Lục Yến đang cầu hôn cô, tốc độ yêu đương của anh còn nhanh hơn cả vận động viên chạy vượt rào Lưu Tường…
Lục Yến đeo nhẫn vào ngón tay Ninh Noãn Noãn.
-
Ninh Noãn Noãn nhảy lên sô pha, giơ tay khoe chiếc nhẫn kim cương lớn cho anh trai xem: “Lục Yến cầu hôn em rồi…”
Ninh Lăng Trần gật đầu.
Ninh Noãn Noãn cảm giác như mình vừa đấm một cú vào đống bông, không thỏa mãn: “Anh, anh không thấy kích động sao?”
Ninh Lăng Trần thấy Ninh Noãn Noãn dạo này mê muội quá nên dội cho cô một gáo nước lạnh.
Lời nói của anh trai cô không chỉ là một gáo nước lạnh, mà càng giống một chậu đá lạnh hơn, làm trái tim Ninh Noãn Noãn lạnh buốt.
Ninh Lăng Trần thấy cô không vui bèn kéo cô vào lòng, nhẹ nhàng vuốt tóc cô.
“Noãn Noãn, sớm kết hôn với Lục Yến đi, anh đã chuẩn bị sẵn của hồi môn cho em rồi.”
Không đúng, thật sự không đúng, anh trai cô luôn yêu thương cô nhất, cho dù Lục Yến có tốt đến đâu, anh cũng không nên thúc giục cô kết hôn nhanh như vậy.
Ninh Noãn Noãn đột nhiên hỏi xong, thế rồi cô nhíu mày cuộn tròn trong lòng Ninh Lăng Trần, che tai lại không muốn nghe thêm… Cô sợ…
Ninh Lăng Trần kéo tay Ninh Noãn Noãn xuống.
Ninh Noãn Noãn thở phào nhẹ nhõm, thật sự làm cô sợ hãi.
Ninh Lăng Trần mỉm cười, khoảnh khắc này trái tim anh ấy thật sự ấm áp hơn bao giờ hết.
Ninh Lăng Trần ôm chặt Ninh Noãn Noãn vào lòng.
-
Ninh Noãn Noãn dành cả đêm lên kế hoạch giúp anh trai giành quyền lực!
Ninh Noãn Noãn còn chưa kịp thể hiện sức hút đáng kinh ngạc của mình với Lục Yến-
Ninh Noãn Noãn nhận được một cuộc gọi kỳ lạ. Giọng điệu người phụ nữ trong điện thoại cao ngạo khiến cô cảm thấy không thoải mái, nên đã trực tiếp cúp máy.
“Cô Ninh.”
“Tôi là Lý Nguyệt Kỳ, bạn gái cũ của Lục Yến.”
“Tôi hy vọng cô có thể rời xa Lục Yến.”
Ninh Noãn Noãn đợi cô ta tiếp tục nói, nhưng Lý Nguyệt Kỳ nói xong lại chỉ đứng đó chờ cô đồng ý. Ninh Noãn Noãn nổi giận ngay lập tức, Lý Nguyệt Kỳ này định tay không bắt sói đấy à? Quá kiêu ngạo, không thèm đưa ra một xu nào mà đã yêu cầu cô rút lui?
Ninh Noãn Noãn là chuyên gia trong việc giả vờ, vẻ mặt vô cùng ngoan ngoãn khiến người khác không thể nghi ngờ gì.
Câu nói của Lý Nguyệt Kỳ khiến Ninh Noãn Noãn thật sự tức giận.
“Cô Lý, tôi đã nói rồi, cô nói mấy điều này với tôi cũng vô ích. Tôi không hiểu rõ chuyện và cũng không muốn can thiệp vào chuyện của cô và Lục Yến. Nếu cô có điều gì không hài lòng, hãy trực tiếp tìm Lục Yến mà nói. Xin lỗi, tôi đi làm cả ngày rất mệt, tôi vào nhà nghỉ ngơi đây.”
Lý Nguyệt Kỳ lên xe cũng không vui vẻ gì. Cô ta đã đánh giá thấp Ninh Noãn Noãn. Lý Nguyệt Kỳ nghĩ rằng những lời nói của mình sẽ khiến Ninh Noãn Noãn mất kiểm soát và buồn bã, nhưng kết quả là Ninh Noãn Noãn lại kín đáo đến mức không lộ ra chút cảm xúc nào.
Ninh Noãn Noãn ném gối ôm trên sô pha xuống đất rồi dẫm lên để giải tỏa cơn giận!
“Đồ xấu xí, mặt liệt như vậy còn dám giành Lục Yến với tôi, về nhà soi gương đi, cô sẽ biết vì sao Lục Yến không cưới cô!”
[Hơi muộn rồi, anh không đến gặp em nữa, ngày mai anh đến đưa quà cho em nhé.]
Ninh Noãn Noãn chạy lên lầu trang điểm thay đồ, sau đó lái chiếc xe nhỏ màu vàng yêu thích của mình đến nhà Lục Yến.
Chắc chắn là anh ấy đã động lòng với mình.
“Anh à, mỗi ngày anh ấy đều đến đón em tan ca. Hôm đó trời mưa lớn, em đã bảo anh ấy đừng đến rồi, em cứ nghĩ anh ấy sẽ không đến thật vậy mà cuối cùng vẫn đến.”
Không còn cách nào khác, cô đang yêu mà, phấn khích quá. Cô không ngủ được, nếu cô không ngủ được thì ai cũng đừng mơ được ngủ!
Ninh Lăng Trần tựa vào giường, trông khá mệt mỏi. Ninh Noãn Noãn thấy dấu hôn trên cổ anh, cô đột ngột nhảy xuống giường, ném cái gối ôm xuống đất rồi tức giận bỏ đi.
Cánh cửa đóng sầm lại.
“Anh đi xem mắt rồi!”
“Anh không sao.”
Đây là em gái của anh, người thân nhất của anh, người yêu thương anh nhất trên đời, vì vậy anh không sao cả. Dù có mất đi người đó, anh vẫn còn em gái.
“Lúc về nhớ lái xe cẩn thận nhé.”
“Noãn Noãn, ngày mai em có rảnh không?”
Ngày mai bọn họ không hẹn hò mà? Dĩ nhiên là cô có thời gian rồi.
Lục Yến cười nói, ánh mắt anh nghiêm túc và dịu dàng hơn hẳn ngày thường. Ninh Noãn Noãn bỗng cảm thấy đầu óc mình như bị nổ tung!
“Được không em?”
Anh gần sát lại, Ninh Noãn Noãn có thể cảm nhận được hơi thở của anh lướt nhẹ trên môi cô, hơi nóng, cô còn nhìn thấy đôi đồng tử đen láy đẹp đến mê người của Lục Yến.
Ninh Noãn Noãn thật không có tiền đồ, mặt đỏ rực như quả cà chua, toàn thân nóng bừng giống như một cô gái mới lần đầu yêu đương.
Lục Yến lại tiến gần thêm 1cm, Ninh Noãn Noãn mở to đôi mắt như quả nho, tỏ ra nhỏ bé cố gắng dựa vào lưng ghế.
Mắt Ninh Noãn Noãn đỏ lên, dáng vẻ vô cùng tội nghiệp, và rồi ngay giây tiếp theo đôi môi Lục Yến nhẹ nhàng chạm vào môi cô, đầu óc Ninh Noãn Noãn bỗng vang lên tiếng nổ lớn, như hàng loạt súng Gatling bắn liên hồi, cô hoàn toàn choáng váng.
“Chúng ta có thể hẹn hò không? Anh có thể làm bạn trai em được không?”
Ninh Noãn Noãn siết chặt nắm tay, biểu cảm vừa hoang mang vừa sợ hãi.
-
Ninh Noãn Noãn không kịp đổi giày trắng đã lao vội vào phòng khách, nhào vào lòng anh trai, xấu hổ dụi đầu vào ngực anh mình.
Ninh Lăng Trần hỏi.
“Chuyện này có gì lạ đâu, người tương xứng với nhà họ Lục chỉ có vài người, mà vừa môn đăng hộ đối vừa xứng với ngoại hình của Lục Yến thì chỉ có mình em. Cậu ấy chọn em là chuyện bình thường, không chọn em mới kỳ lạ.”
“Anh, anh không phản đối em và Lục Yến sao? Em tưởng anh sẽ thấy chúng em tiến triển quá nhanh đấy.”
“Gặp bố mẹ cậu ấy rồi nói chuyện cho ổn thỏa, được thì kết hôn luôn đi, đừng kéo dài. Chỉ cần yêu đương lâu mà không cưới nhất định sẽ tan vỡ.”
Ninh Noãn Noãn há hốc miệng.
Thái độ của anh cô thật không giống “anh trai” chút nào.
Ninh Noãn Noãn không phục: “Tính cách của em có vấn đề gì đâu.”
Ngày hôm sau, khi đi gặp bố mẹ Lục Yến, Ninh Noãn Noãn không hề lo lắng chút nào. Từ nhỏ cô đã rất giỏi lấy lòng người lớn, là kiểu con dâu được yêu thích nhất trong giới.
“Chú dì có thích em không?”
Hôm nay cô biểu hiện rất ngoan ngoãn, vừa rồi nghĩ lại, không có chỗ nào thất lễ cả.
Ninh Noãn Noãn sốt ruột chết đi được nhưng không dám biểu hiện ra ngoài, chỉ có ánh mắt là tràn đầy ngóng đợi.
“Bố mẹ anh nói em rất đáng yêu, hỏi khi nào chúng ta kết hôn.”
Lục Yến quay người lấy từ ghế sau tới một bó hoa tặng Ninh Noãn Noãn, 99 bông hồng đỏ, mỗi bông đều tươi tắn rực rỡ.
Ninh Noãn Noãn ngân ngấn nước mắt, khuôn mặt nhỏ dưới ánh hồng của bó hoa thực sự còn rực rỡ hơn cả hoa hồng.
Ninh Noãn Noãn bị hôn, cô mở to đôi mắt như quả nho, sau đó từ trong miệng phun ra một…
Vừa rồi khi Lục Yến hôn cô, anh đã truyền chiếc nhẫn vào miệng cô.
“…”
Lục Yến đang cầu hôn cô, tốc độ yêu đương của anh còn nhanh hơn cả vận động viên chạy vượt rào Lưu Tường…
Lục Yến đeo nhẫn vào ngón tay Ninh Noãn Noãn.
-
Ninh Noãn Noãn nhảy lên sô pha, giơ tay khoe chiếc nhẫn kim cương lớn cho anh trai xem: “Lục Yến cầu hôn em rồi…”
Ninh Lăng Trần gật đầu.
Ninh Noãn Noãn cảm giác như mình vừa đấm một cú vào đống bông, không thỏa mãn: “Anh, anh không thấy kích động sao?”
Ninh Lăng Trần thấy Ninh Noãn Noãn dạo này mê muội quá nên dội cho cô một gáo nước lạnh.
Lời nói của anh trai cô không chỉ là một gáo nước lạnh, mà càng giống một chậu đá lạnh hơn, làm trái tim Ninh Noãn Noãn lạnh buốt.
Ninh Lăng Trần thấy cô không vui bèn kéo cô vào lòng, nhẹ nhàng vuốt tóc cô.
“Noãn Noãn, sớm kết hôn với Lục Yến đi, anh đã chuẩn bị sẵn của hồi môn cho em rồi.”
Không đúng, thật sự không đúng, anh trai cô luôn yêu thương cô nhất, cho dù Lục Yến có tốt đến đâu, anh cũng không nên thúc giục cô kết hôn nhanh như vậy.
Ninh Noãn Noãn đột nhiên hỏi xong, thế rồi cô nhíu mày cuộn tròn trong lòng Ninh Lăng Trần, che tai lại không muốn nghe thêm… Cô sợ…
Ninh Lăng Trần kéo tay Ninh Noãn Noãn xuống.
Ninh Noãn Noãn thở phào nhẹ nhõm, thật sự làm cô sợ hãi.
Ninh Lăng Trần mỉm cười, khoảnh khắc này trái tim anh ấy thật sự ấm áp hơn bao giờ hết.
Ninh Lăng Trần ôm chặt Ninh Noãn Noãn vào lòng.
-
Ninh Noãn Noãn dành cả đêm lên kế hoạch giúp anh trai giành quyền lực!
Ninh Noãn Noãn còn chưa kịp thể hiện sức hút đáng kinh ngạc của mình với Lục Yến-
Ninh Noãn Noãn nhận được một cuộc gọi kỳ lạ. Giọng điệu người phụ nữ trong điện thoại cao ngạo khiến cô cảm thấy không thoải mái, nên đã trực tiếp cúp máy.
“Cô Ninh.”
“Tôi là Lý Nguyệt Kỳ, bạn gái cũ của Lục Yến.”
“Tôi hy vọng cô có thể rời xa Lục Yến.”
Ninh Noãn Noãn đợi cô ta tiếp tục nói, nhưng Lý Nguyệt Kỳ nói xong lại chỉ đứng đó chờ cô đồng ý. Ninh Noãn Noãn nổi giận ngay lập tức, Lý Nguyệt Kỳ này định tay không bắt sói đấy à? Quá kiêu ngạo, không thèm đưa ra một xu nào mà đã yêu cầu cô rút lui?
Ninh Noãn Noãn là chuyên gia trong việc giả vờ, vẻ mặt vô cùng ngoan ngoãn khiến người khác không thể nghi ngờ gì.
Câu nói của Lý Nguyệt Kỳ khiến Ninh Noãn Noãn thật sự tức giận.
“Cô Lý, tôi đã nói rồi, cô nói mấy điều này với tôi cũng vô ích. Tôi không hiểu rõ chuyện và cũng không muốn can thiệp vào chuyện của cô và Lục Yến. Nếu cô có điều gì không hài lòng, hãy trực tiếp tìm Lục Yến mà nói. Xin lỗi, tôi đi làm cả ngày rất mệt, tôi vào nhà nghỉ ngơi đây.”
Lý Nguyệt Kỳ lên xe cũng không vui vẻ gì. Cô ta đã đánh giá thấp Ninh Noãn Noãn. Lý Nguyệt Kỳ nghĩ rằng những lời nói của mình sẽ khiến Ninh Noãn Noãn mất kiểm soát và buồn bã, nhưng kết quả là Ninh Noãn Noãn lại kín đáo đến mức không lộ ra chút cảm xúc nào.
Ninh Noãn Noãn ném gối ôm trên sô pha xuống đất rồi dẫm lên để giải tỏa cơn giận!
“Đồ xấu xí, mặt liệt như vậy còn dám giành Lục Yến với tôi, về nhà soi gương đi, cô sẽ biết vì sao Lục Yến không cưới cô!”
[Hơi muộn rồi, anh không đến gặp em nữa, ngày mai anh đến đưa quà cho em nhé.]
Ninh Noãn Noãn chạy lên lầu trang điểm thay đồ, sau đó lái chiếc xe nhỏ màu vàng yêu thích của mình đến nhà Lục Yến.