Vợ Chồng Giỏi Diễn

Lượt đọc: 969 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

Lục Yến sống một mình, cùng khu với bố mẹ anh.

“Sao đột nhiên em lại đến đây?”

“Em sao thế?”

“Hôm nay Lý Nguyệt Kỳ đã đến nhà tìm em.”

“Em ngồi xuống trước đã, để anh từ từ nói cho em nghe.”

“Anh và Lý Nguyệt Kỳ quả thật từng hẹn hò. Anh quen cô ấy từ nhỏ, gia cảnh hai bên tương xứng, lại hiểu rõ nhau, nên hai nhà cũng muốn se duyên cho bọn anh. Vì thế anh và Lý Nguyệt Kỳ có thử quen nhau, nhưng sau này vì tính cách không hợp nên chia tay.”

Lục Yến lại giải thích thêm một câu.

“…Cô ấy mắng anh trai em.”

“Lục Yến, anh có coi thường anh trai em không?”

“Không đâu, anh có nghe về chuyện của anh trai em và Cố Phong Diệp rồi. Anh trai em là người đứng đắn, cậu ấy không phá hoại gia đình người khác, đời tư cũng trong sạch, xu hướng tính dục không có gì sai, sai là ở nhân phẩm con người thôi.”

“Em đã cho Lý Nguyệt Kỳ xem nhẫn chưa?”

Ninh Noãn Noãn lắc đầu.

“Lúc đó em không nghĩ tới. Với lại chúng ta vẫn chưa đăng ký kết hôn mà, cũng không thể vả mặt cô ấy được.”

“Ừm, vậy chúng ta chọn một ngày đi đăng ký nhé, được không?”

“Mẹ anh vẫn đang chọn ngày đấy, tháng này tháng sau bà đều đã xem rồi. Ngày 26 tháng này là ngày đẹp, đi đăng ký nhé, em thấy sao?”

Ngày 26 là thứ tư tuần này rồi!

Lục Yến trông còn sốt ruột hơn cả cô, thật là kỳ lạ!

Ninh Noãn Noãn nhỏ giọng hỏi. Lục Yến nhìn vẻ mặt ngơ ngác của cô, thấy cô ngốc nghếch thế này, anh bật cười: “Anh thật sự không phải.”

Dù Ninh Noãn Noãn từng nói đùa rằng vì gương mặt đẹp không góc chết của Lục Yến, cô sẵn sàng làm “vợ hờ” cho anh, nhưng thật ra cô chỉ nói chơi vậy thôi!

Ngón tay Lục Yến chạm nhẹ lên má Ninh Noãn Noãn, ngón tay anh ấm nóng, khiến khuôn mặt cô đỏ bừng. Cô cảm thấy mình không còn đường cứu nữa rồi. Mặc dù những lời của Lục Yến nghe hơi sến, giống như những câu nói ngọt ngào của một tên lừa đảo, nhưng cô lại thích nghe. Cô đúng là một cô gái nông cạn mà~

Lục Yến nhẹ nhàng hôn lên môi cô, giọng điệu như đang dụ dỗ.

Thì ra hôn thật sự ngọt ngào như vậy~

Cô thật sự đã kết hôn rồi.

“Tân hôn vui vẻ, bà xã.”

Ninh Noãn Noãn dùng sổ kết hôn che mặt, gương mặt nhỏ đỏ bừng.

“Không phải nhà anh, mà là nhà của chúng ta. Khi nào em chuyển vào ở?”

Ninh Noãn Noãn ngây ngẩn, chuyển vào ở? Như vậy chẳng phải… chẳng phải là… sẽ phải “vượt qua giới hạn” hay sao~

Cuối cùng cô cũng có thể đăng ảnh lên vòng bạn bè để kích thích Lý Nguyệt Kỳ rồi hahaha. Ninh Noãn Noãn cười thầm trong lòng, cô đã đợi ngày này từ lâu rồi!

Ninh Noãn Noãn hỏi, gương mặt nhỏ bé trông rất ngoan ngoãn ngây thơ.

Ninh Noãn Noãn không hiểu lắm “càng có tính công kích” mà anh nói là gì, nhưng cô cứ nghe lời anh là được.

Lục Yến: [Bà xã, tân hôn vui vẻ @Công Chúa Nhỏ Noãn Noãn.]

[Cái quái gì thế này, mình đã hạ sốt rồi mà, sao lại thấy ảo giác Lục Yến kết hôn vậy? Phải uống thêm thuốc hạ sốt mới được.]

[Chuyện gì thế này, trời ơi!]

Đúng lúc này, điện thoại của Lục Yến đổ chuông. Là Lý Nguyệt Kỳ gọi đến.

Lục Yến nói rồi đi ngay sau đó.

Ninh Noãn Noãn cười thầm trong lòng.

Giọng Lý Nguyệt Kỳ qua điện thoại đầy giận dữ, nghe như sắp phát điên lên rồi. Ninh Noãn Noãn cố ý dùng giọng thật “ngoan ngoãn”: “Xin chào, Lục Yến đi vệ sinh, nhờ em nghe máy giúp. Chị có chuyện gì cần nhắn lại không? Em là vợ của anh ấy.”

Lý Nguyệt Kỳ lập tức cúp máy.

“Khi nào em chuyển qua đây ở?”

Ninh Noãn Noãn lại đỏ mặt, vừa ngại ngùng lại vừa cố làm bộ “ngây thơ”: …Không thể sống cùng nhau được… vẫn chưa tổ chức đám cưới mà.”

Anh nói nghe thật có lý, nhưng mà cô lại hơi lo lắng, cô vẫn là gái tân cơ mà~

Lục Yến đặt ly xuống, dịu dàng nói.

Ninh Noãn Noãn thật sự không hiểu, cả mặt ngẩn ngơ.

“Chỉ là chuyển qua đây ở thôi, không nói là phải ở chung phòng.”

Anh rõ ràng đang cười nhạo cô, dù trên mặt anh không cười nhưng đôi mắt lại đầy ý cười!

“Chuyển qua đây đi, anh đã hỏi ý kiến của anh trai rồi.”

Anh là con một, “anh trai” mà anh nói chắc chắn là anh trai cô. Nghe Lục Yến gọi “anh trai” một cách tự nhiên như thế, Ninh Noãn Noãn cảm thấy trong lòng mềm nhũn, cảm động vô cùng.

“Ninh Noãn Noãn, cậu thật sự kết hôn rồi hả!”

“Không phải đâu, mình thật sự đã kết hôn rồi.”

“Đúng vậy, mình thiếu, thiếu một người đàn ông tốt. Đã gặp được rồi sao còn chần chừ, phải tóm lấy ngay chứ!”

“Vậy Từ Viễn Châu thì sao? Anh ta phải làm sao đây?”

“Điên rồi, điên rồi, điên hết cả rồi!”

“Anh thật sự đã kết hôn với Ninh Noãn Noãn sao?”

“Lục Yến!”

Cả người cô ta run rẩy, nước mắt đã chực trào nơi khóe mắt.

“Nguyệt Kỳ, anh kết hôn với Noãn Noãn là vì anh thích cô ấy, điều này không liên quan gì đến em.”

“…Anh thật sự không có ý đó.”

Sắc mặt Lục Yến hơi thay đổi, anh xoay nhẹ chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út, nhìn Lý Nguyệt Kỳ bằng ánh mắt nghiêm túc.

Lục Yến sống một mình, cùng khu với bố mẹ anh.

“Sao đột nhiên em lại đến đây?”

“Em sao thế?”

“Hôm nay Lý Nguyệt Kỳ đã đến nhà tìm em.”

“Em ngồi xuống trước đã, để anh từ từ nói cho em nghe.”

“Anh và Lý Nguyệt Kỳ quả thật từng hẹn hò. Anh quen cô ấy từ nhỏ, gia cảnh hai bên tương xứng, lại hiểu rõ nhau, nên hai nhà cũng muốn se duyên cho bọn anh. Vì thế anh và Lý Nguyệt Kỳ có thử quen nhau, nhưng sau này vì tính cách không hợp nên chia tay.”

Lục Yến lại giải thích thêm một câu.

“…Cô ấy mắng anh trai em.”

“Lục Yến, anh có coi thường anh trai em không?”

“Không đâu, anh có nghe về chuyện của anh trai em và Cố Phong Diệp rồi. Anh trai em là người đứng đắn, cậu ấy không phá hoại gia đình người khác, đời tư cũng trong sạch, xu hướng tính dục không có gì sai, sai là ở nhân phẩm con người thôi.”

“Em đã cho Lý Nguyệt Kỳ xem nhẫn chưa?”

Ninh Noãn Noãn lắc đầu.

“Lúc đó em không nghĩ tới. Với lại chúng ta vẫn chưa đăng ký kết hôn mà, cũng không thể vả mặt cô ấy được.”

“Ừm, vậy chúng ta chọn một ngày đi đăng ký nhé, được không?”

“Mẹ anh vẫn đang chọn ngày đấy, tháng này tháng sau bà đều đã xem rồi. Ngày 26 tháng này là ngày đẹp, đi đăng ký nhé, em thấy sao?”

Ngày 26 là thứ tư tuần này rồi!

Lục Yến trông còn sốt ruột hơn cả cô, thật là kỳ lạ!

Ninh Noãn Noãn nhỏ giọng hỏi. Lục Yến nhìn vẻ mặt ngơ ngác của cô, thấy cô ngốc nghếch thế này, anh bật cười: “Anh thật sự không phải.”

Dù Ninh Noãn Noãn từng nói đùa rằng vì gương mặt đẹp không góc chết của Lục Yến, cô sẵn sàng làm “vợ hờ” cho anh, nhưng thật ra cô chỉ nói chơi vậy thôi!

Ngón tay Lục Yến chạm nhẹ lên má Ninh Noãn Noãn, ngón tay anh ấm nóng, khiến khuôn mặt cô đỏ bừng. Cô cảm thấy mình không còn đường cứu nữa rồi. Mặc dù những lời của Lục Yến nghe hơi sến, giống như những câu nói ngọt ngào của một tên lừa đảo, nhưng cô lại thích nghe. Cô đúng là một cô gái nông cạn mà~

Lục Yến nhẹ nhàng hôn lên môi cô, giọng điệu như đang dụ dỗ.

Thì ra hôn thật sự ngọt ngào như vậy~

Cô thật sự đã kết hôn rồi.

“Tân hôn vui vẻ, bà xã.”

Ninh Noãn Noãn dùng sổ kết hôn che mặt, gương mặt nhỏ đỏ bừng.

“Không phải nhà anh, mà là nhà của chúng ta. Khi nào em chuyển vào ở?”

Ninh Noãn Noãn ngây ngẩn, chuyển vào ở? Như vậy chẳng phải… chẳng phải là… sẽ phải “vượt qua giới hạn” hay sao~

Cuối cùng cô cũng có thể đăng ảnh lên vòng bạn bè để kích thích Lý Nguyệt Kỳ rồi hahaha. Ninh Noãn Noãn cười thầm trong lòng, cô đã đợi ngày này từ lâu rồi!

Ninh Noãn Noãn hỏi, gương mặt nhỏ bé trông rất ngoan ngoãn ngây thơ.

Ninh Noãn Noãn không hiểu lắm “càng có tính công kích” mà anh nói là gì, nhưng cô cứ nghe lời anh là được.

Lục Yến: [Bà xã, tân hôn vui vẻ @Công Chúa Nhỏ Noãn Noãn.]

[Cái quái gì thế này, mình đã hạ sốt rồi mà, sao lại thấy ảo giác Lục Yến kết hôn vậy? Phải uống thêm thuốc hạ sốt mới được.]

[Chuyện gì thế này, trời ơi!]

Đúng lúc này, điện thoại của Lục Yến đổ chuông. Là Lý Nguyệt Kỳ gọi đến.

Lục Yến nói rồi đi ngay sau đó.

Ninh Noãn Noãn cười thầm trong lòng.

Giọng Lý Nguyệt Kỳ qua điện thoại đầy giận dữ, nghe như sắp phát điên lên rồi. Ninh Noãn Noãn cố ý dùng giọng thật “ngoan ngoãn”: “Xin chào, Lục Yến đi vệ sinh, nhờ em nghe máy giúp. Chị có chuyện gì cần nhắn lại không? Em là vợ của anh ấy.”

Lý Nguyệt Kỳ lập tức cúp máy.

“Khi nào em chuyển qua đây ở?”

Ninh Noãn Noãn lại đỏ mặt, vừa ngại ngùng lại vừa cố làm bộ “ngây thơ”: …Không thể sống cùng nhau được… vẫn chưa tổ chức đám cưới mà.”

Anh nói nghe thật có lý, nhưng mà cô lại hơi lo lắng, cô vẫn là gái tân cơ mà~

Lục Yến đặt ly xuống, dịu dàng nói.

Ninh Noãn Noãn thật sự không hiểu, cả mặt ngẩn ngơ.

“Chỉ là chuyển qua đây ở thôi, không nói là phải ở chung phòng.”

Anh rõ ràng đang cười nhạo cô, dù trên mặt anh không cười nhưng đôi mắt lại đầy ý cười!

“Chuyển qua đây đi, anh đã hỏi ý kiến của anh trai rồi.”

Anh là con một, “anh trai” mà anh nói chắc chắn là anh trai cô. Nghe Lục Yến gọi “anh trai” một cách tự nhiên như thế, Ninh Noãn Noãn cảm thấy trong lòng mềm nhũn, cảm động vô cùng.

“Ninh Noãn Noãn, cậu thật sự kết hôn rồi hả!”

“Không phải đâu, mình thật sự đã kết hôn rồi.”

“Đúng vậy, mình thiếu, thiếu một người đàn ông tốt. Đã gặp được rồi sao còn chần chừ, phải tóm lấy ngay chứ!”

“Vậy Từ Viễn Châu thì sao? Anh ta phải làm sao đây?”

“Điên rồi, điên rồi, điên hết cả rồi!”

“Anh thật sự đã kết hôn với Ninh Noãn Noãn sao?”

“Lục Yến!”

Cả người cô ta run rẩy, nước mắt đã chực trào nơi khóe mắt.

“Nguyệt Kỳ, anh kết hôn với Noãn Noãn là vì anh thích cô ấy, điều này không liên quan gì đến em.”

“…Anh thật sự không có ý đó.”

Sắc mặt Lục Yến hơi thay đổi, anh xoay nhẹ chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út, nhìn Lý Nguyệt Kỳ bằng ánh mắt nghiêm túc.

« Lùi
Tiến »