Vợ Chồng Giỏi Diễn

Lượt đọc: 974 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

“Lục Yến, sao anh lại ở đây?”

“Anh đến bàn với anh trai em về chuyện em sẽ chuyển đến sống chung với anh.”

Ninh Noãn Noãn vừa ngồi xuống cạnh ông xã yêu dấu của mình, định bụng sẽ nũng nịu tỏ ra ngoan ngoãn, vừa nghe thấy câu đó, cô chợt có cảm giác như ngồi trên gai nhọn, suýt nữa thì bật dậy.

Ninh Noãn Noãn, người vốn mặt dày, nay lại đỏ bừng mặt, căng thẳng đến nỗi xoắn chặt ngón tay: “Có... có nhanh quá không, hay là đợi một thời gian nữa nhé…”

Cô còn chưa từng sống chung với người đàn ông nào, cô chưa có kinh nghiệm gì hết, cô sợ sống chung rồi bản chất của mình sẽ lộ ra mất.

Ninh Lăng Trần nhướng mày, liếc nhìn Ninh Noãn Noãn. Chỉ có anh trai mới hiểu em gái, Ninh Lăng Trần cũng không khỏi lo lắng.

Lục Yến nắm lấy tay Ninh Noãn Noãn, ánh mắt dịu dàng, nụ cười đặc biệt ấm áp và không hề có chút phòng bị, nhưng lại đầy sức quyến rũ. Ngay tại chỗ đó, ý chí của Ninh Noãn Noãn hoàn toàn sụp đổ, ánh mắt lấp lánh vì mê mẩn, rồi bật ra câu: “Được…”

Nhìn dáng vẻ “không đáng tiền” đó của Ninh Noãn Noãn, anh chỉ còn biết lắc đầu ngao ngán.

Ninh Noãn Noãn vừa giận bản thân không biết tự trọng, vừa cố bao biện một cách đầy lý lẽ.

“... Đây là đồ của em sao?”

Ninh Noãn Noãn chột dạ.

Ninh Noãn Noãn nào dám nói thật chứ.

“Con bé mang vài thứ dùng hàng ngày qua là được, rồi dần dần chuyển thêm.”

Lục Yến cũng không nói gì thêm, anh cầm vali của Ninh Noãn Noãn rồi đi ra ngoài.

“Noãn Noãn.”

Ninh Lăng Trần bước nhanh đến.

Ninh Lăng Trần luôn cảm thấy không yên tâm. Tối qua anh đã dặn dò rất nhiều, đến mức Ninh Noãn Noãn nghe mà ngủ thiếp đi, nhưng giờ anh vẫn cảm thấy mình dặn chưa đủ.

Ninh Noãn Noãn ôm lấy eo anh trai mình, tựa đầu vào ngực anh.

Ninh Noãn Noãn chẳng thấy buồn bã gì, chỉ là hơi xót xa cho anh trai mình, sợ anh cô sẽ cô đơn, càng sợ gã đàn ông đáng ghét Cố Phong Diệp sẽ nhân lúc cô không ở đây mà “dọn đồ” vào nhà cô.

Ninh Noãn Noãn nhanh chóng nhắc nhở anh trai.

Ninh Noãn Noãn đứng trước cửa nhà Lục Yến, tay nắm chặt chiếc vali nhỏ, trong lòng chưa từng hồi hộp đến vậy.

Lục Yến từ phía sau vòng tay ôm lấy Ninh Noãn Noãn.

Ninh Noãn Noãn khẽ nói. Cô thật sự căng thẳng, nhìn Lục Yến mà tự nhiên thấy anh trở nên xa lạ. Thật ra hai người mới quen nhau hơn hai tháng, cô cũng đâu hiểu nhiều về anh đâu. Liệu anh có phải là kẻ biến thái không, liệu anh có... cưỡng ép cô không…

Ninh Noãn Noãn ngước lên, nhìn chiều cao 1m87 của Lục Yến, cao hơn cô gần cả cái đầu, càng nghĩ càng thấy căng thẳng...

“…”

Chết thật! Giữa ban ngày ban mặt mà kéo cô lên lầu làm gì? Chẳng lẽ anh định... “hành sự” với cô giữa ban ngày ban mặt sao?

“Em sẽ ở phòng này.”

Vào phòng, Ninh Noãn Noãn nhìn quanh cách bày trí bên trong mà ngạc nhiên đến sững sờ, vì căn phòng này giống hệt phòng ngủ ở nhà cô, từ giường, đèn bàn, tủ, ghế sô pha, thậm chí cả con thú bông trên giường cũng y hệt!

Không đúng, Ninh Noãn Noãn nhớ lại lúc trước khi dọn đồ, mọi thứ trong phòng cô vẫn còn nguyên mà.

Lục Yến mỉm cười nói.

“Thật ra… cũng không cần phải làm vậy đâu…”

Anh thật dịu dàng.

Anh… còn tốt hơn cô tưởng nhiều…

“Cảm ơn anh…”

“Noãn Noãn, em đừng sợ, chỉ là từ nay sẽ có thêm một người yêu thương em nữa thôi.” Lục Yến nhẹ nhàng xoa đầu cô và thì thầm.

Ninh Noãn Noãn mím môi, mắt ngấn lệ gật đầu.

Cô chụp vài bức ảnh phòng ngủ gửi cho anh trai, rồi gửi thêm một tấm selfie với đôi mắt ngấn nước và khuôn mặt đầy cảm động.

“Anh, anh nhìn đi, phòng này giống hệt phòng ngủ ở nhà mình, anh nhìn xem, cả con thú bông của em cũng có, không biết anh ấy tìm ở đâu được, giỏi thật!”

“… Ừm, cậu ấy đúng là rất chu đáo với em.”

“Biết rồi mà ~”

“Vâng!”

Cô nhất định sẽ cực kỳ nghiêm túc, cô đã định đóng vai cô vợ ngoan ngoãn cả đời rồi ~

Hôm nay là ngày đầu tiên Ninh Noãn Noãn chuyển đến, nên tối đó cô ăn bữa tối ở nhà họ Lục.

Nhìn thấy bàn ăn toàn món chay, sắc mặt Ninh Noãn Noãn thoáng cái biến đổi, suýt chút nữa không giữ nổi bình tĩnh.

Bà Lục mỉm cười dịu dàng.

Bà Lục thân mật múc một bát canh đặt vào tay Ninh Noãn Noãn, cô vội vàng đón lấy bằng hai tay.

Ninh Noãn Noãn uống một hớp canh, tấm tắc khen ngợi.

[Trời ạ, món canh gì thế này, chẳng có vị gì hết, đến muối cũng chưa bỏ vào chắc, đây là canh sao, đây là nước lọc thì đúng hơn. Uống canh này chẳng khác gì uống thuốc ấy.]

“Ngon nhỉ?”

Ninh Noãn Noãn: “…”

Canh của bà Lục chỉ đủ mỗi người một bát, Ninh Noãn Noãn đành nhắm mắt uống hết bát thứ hai dưới ánh mắt mong chờ nhiệt tình của mọi người xung quanh.

Uống xong canh, Ninh Noãn Noãn nói là no rồi, ngoan ngoãn gắp một miếng nhỏ món khác. Nhìn cô rất mảnh mai, ai cũng thấy cô chắc chắn là người ăn ít uống ít. Bà Lục cũng không ép cô ăn thêm.

“Lục Yến, em nhớ nhà, em nhớ anh trai rồi.”

“Vậy để anh đưa em về.”

Khuôn mặt Ninh Noãn Noãn đầy vẻ bi thương, sau đó cô lái xe rời khỏi biệt thự.

Quán nướng Hải Thiên.

Ninh Noãn Noãn ngồi trước bàn ngoài trời, lớn giọng gọi đồ ăn.

Ninh Noãn Noãn nhai ngấu nghiến miếng ba chỉ nướng bóng mỡ, nhấp một ngụm bia lạnh mát rượi, sảng khoái vô cùng!

“Tiểu Văn Tử! Mình đang ăn đồ nướng đây, có muốn đến không? Mình mời!”

“Cậu ở đâu?”

“Lục Yến, sao anh lại ở đây?”

“Anh đến bàn với anh trai em về chuyện em sẽ chuyển đến sống chung với anh.”

Ninh Noãn Noãn vừa ngồi xuống cạnh ông xã yêu dấu của mình, định bụng sẽ nũng nịu tỏ ra ngoan ngoãn, vừa nghe thấy câu đó, cô chợt có cảm giác như ngồi trên gai nhọn, suýt nữa thì bật dậy.

Ninh Noãn Noãn, người vốn mặt dày, nay lại đỏ bừng mặt, căng thẳng đến nỗi xoắn chặt ngón tay: “Có... có nhanh quá không, hay là đợi một thời gian nữa nhé…”

Cô còn chưa từng sống chung với người đàn ông nào, cô chưa có kinh nghiệm gì hết, cô sợ sống chung rồi bản chất của mình sẽ lộ ra mất.

Ninh Lăng Trần nhướng mày, liếc nhìn Ninh Noãn Noãn. Chỉ có anh trai mới hiểu em gái, Ninh Lăng Trần cũng không khỏi lo lắng.

Lục Yến nắm lấy tay Ninh Noãn Noãn, ánh mắt dịu dàng, nụ cười đặc biệt ấm áp và không hề có chút phòng bị, nhưng lại đầy sức quyến rũ. Ngay tại chỗ đó, ý chí của Ninh Noãn Noãn hoàn toàn sụp đổ, ánh mắt lấp lánh vì mê mẩn, rồi bật ra câu: “Được…”

Nhìn dáng vẻ “không đáng tiền” đó của Ninh Noãn Noãn, anh chỉ còn biết lắc đầu ngao ngán.

Ninh Noãn Noãn vừa giận bản thân không biết tự trọng, vừa cố bao biện một cách đầy lý lẽ.

“... Đây là đồ của em sao?”

Ninh Noãn Noãn chột dạ.

Ninh Noãn Noãn nào dám nói thật chứ.

“Con bé mang vài thứ dùng hàng ngày qua là được, rồi dần dần chuyển thêm.”

Lục Yến cũng không nói gì thêm, anh cầm vali của Ninh Noãn Noãn rồi đi ra ngoài.

“Noãn Noãn.”

Ninh Lăng Trần bước nhanh đến.

Ninh Lăng Trần luôn cảm thấy không yên tâm. Tối qua anh đã dặn dò rất nhiều, đến mức Ninh Noãn Noãn nghe mà ngủ thiếp đi, nhưng giờ anh vẫn cảm thấy mình dặn chưa đủ.

Ninh Noãn Noãn ôm lấy eo anh trai mình, tựa đầu vào ngực anh.

Ninh Noãn Noãn chẳng thấy buồn bã gì, chỉ là hơi xót xa cho anh trai mình, sợ anh cô sẽ cô đơn, càng sợ gã đàn ông đáng ghét Cố Phong Diệp sẽ nhân lúc cô không ở đây mà “dọn đồ” vào nhà cô.

Ninh Noãn Noãn nhanh chóng nhắc nhở anh trai.

Ninh Noãn Noãn đứng trước cửa nhà Lục Yến, tay nắm chặt chiếc vali nhỏ, trong lòng chưa từng hồi hộp đến vậy.

Lục Yến từ phía sau vòng tay ôm lấy Ninh Noãn Noãn.

Ninh Noãn Noãn khẽ nói. Cô thật sự căng thẳng, nhìn Lục Yến mà tự nhiên thấy anh trở nên xa lạ. Thật ra hai người mới quen nhau hơn hai tháng, cô cũng đâu hiểu nhiều về anh đâu. Liệu anh có phải là kẻ biến thái không, liệu anh có... cưỡng ép cô không…

Ninh Noãn Noãn ngước lên, nhìn chiều cao 1m87 của Lục Yến, cao hơn cô gần cả cái đầu, càng nghĩ càng thấy căng thẳng...

“…”

Chết thật! Giữa ban ngày ban mặt mà kéo cô lên lầu làm gì? Chẳng lẽ anh định... “hành sự” với cô giữa ban ngày ban mặt sao?

“Em sẽ ở phòng này.”

Vào phòng, Ninh Noãn Noãn nhìn quanh cách bày trí bên trong mà ngạc nhiên đến sững sờ, vì căn phòng này giống hệt phòng ngủ ở nhà cô, từ giường, đèn bàn, tủ, ghế sô pha, thậm chí cả con thú bông trên giường cũng y hệt!

Không đúng, Ninh Noãn Noãn nhớ lại lúc trước khi dọn đồ, mọi thứ trong phòng cô vẫn còn nguyên mà.

Lục Yến mỉm cười nói.

“Thật ra… cũng không cần phải làm vậy đâu…”

Anh thật dịu dàng.

Anh… còn tốt hơn cô tưởng nhiều…

“Cảm ơn anh…”

“Noãn Noãn, em đừng sợ, chỉ là từ nay sẽ có thêm một người yêu thương em nữa thôi.” Lục Yến nhẹ nhàng xoa đầu cô và thì thầm.

Ninh Noãn Noãn mím môi, mắt ngấn lệ gật đầu.

Cô chụp vài bức ảnh phòng ngủ gửi cho anh trai, rồi gửi thêm một tấm selfie với đôi mắt ngấn nước và khuôn mặt đầy cảm động.

“Anh, anh nhìn đi, phòng này giống hệt phòng ngủ ở nhà mình, anh nhìn xem, cả con thú bông của em cũng có, không biết anh ấy tìm ở đâu được, giỏi thật!”

“… Ừm, cậu ấy đúng là rất chu đáo với em.”

“Biết rồi mà ~”

“Vâng!”

Cô nhất định sẽ cực kỳ nghiêm túc, cô đã định đóng vai cô vợ ngoan ngoãn cả đời rồi ~

Hôm nay là ngày đầu tiên Ninh Noãn Noãn chuyển đến, nên tối đó cô ăn bữa tối ở nhà họ Lục.

Nhìn thấy bàn ăn toàn món chay, sắc mặt Ninh Noãn Noãn thoáng cái biến đổi, suýt chút nữa không giữ nổi bình tĩnh.

Bà Lục mỉm cười dịu dàng.

Bà Lục thân mật múc một bát canh đặt vào tay Ninh Noãn Noãn, cô vội vàng đón lấy bằng hai tay.

Ninh Noãn Noãn uống một hớp canh, tấm tắc khen ngợi.

[Trời ạ, món canh gì thế này, chẳng có vị gì hết, đến muối cũng chưa bỏ vào chắc, đây là canh sao, đây là nước lọc thì đúng hơn. Uống canh này chẳng khác gì uống thuốc ấy.]

“Ngon nhỉ?”

Ninh Noãn Noãn: “…”

Canh của bà Lục chỉ đủ mỗi người một bát, Ninh Noãn Noãn đành nhắm mắt uống hết bát thứ hai dưới ánh mắt mong chờ nhiệt tình của mọi người xung quanh.

Uống xong canh, Ninh Noãn Noãn nói là no rồi, ngoan ngoãn gắp một miếng nhỏ món khác. Nhìn cô rất mảnh mai, ai cũng thấy cô chắc chắn là người ăn ít uống ít. Bà Lục cũng không ép cô ăn thêm.

“Lục Yến, em nhớ nhà, em nhớ anh trai rồi.”

“Vậy để anh đưa em về.”

Khuôn mặt Ninh Noãn Noãn đầy vẻ bi thương, sau đó cô lái xe rời khỏi biệt thự.

Quán nướng Hải Thiên.

Ninh Noãn Noãn ngồi trước bàn ngoài trời, lớn giọng gọi đồ ăn.

Ninh Noãn Noãn nhai ngấu nghiến miếng ba chỉ nướng bóng mỡ, nhấp một ngụm bia lạnh mát rượi, sảng khoái vô cùng!

“Tiểu Văn Tử! Mình đang ăn đồ nướng đây, có muốn đến không? Mình mời!”

“Cậu ở đâu?”

« Lùi
Tiến »