Từ hôm Tết nghe người ta chúc cuối năm đẻ con giai, Mơ thấy đời mình tẻ ngắt, nhất là khi nghĩ tới Trà, dù lấy chồng sau Mơ bao nhiêu lâu, cũng đã ba con. Mỗi khi gặp Trà tay bồng tay giắt, Mơ lại tủi thân. Trà lấy chồng nghèo, nhưng giàu như Mơ quyết nhiên là chẳng được sướng hơn. Một hôm đi chợ gặp Trà, Mơ bỗng nảy ra ý nghĩ bảo bạn:
- Chị Trà ạ! Chị có những ba cháu, giá cho em một đứa thì hay.
Trà mìm cười, thương hại:
- Đấy, chỉ sợ chị chả muốn nuôi thôi. Em biếu chị thằng thứ hai đấy.
Mơ mừng lộ ra nét mặt:
- Thật không? Còn anh ấy thì sao?
- Nhà em bằng lòng ngay, nhưng,..
Thấy Trà đang nói bỗng im bặt, Mơ gạn hỏi:
- Nhưng làm sao? Hay là chị không muốn cho.
- Chả phải đâu. Mấy lại ai lại cho thế, ông bà Chánh giận chết.
Mơ lặng ngắt, song cũng nhận thấy lời Trà nói đúng. Vợ chồng ông Chánh quyết nhiên là không ưng cho Mơ làm như vậy, lại còn Thành nữa.
Nuôi con nuôi có lẽ chỉ làm trẻ nó khổ. Mơ thở dài:
- Chị nói phải. Nhưng trông thằng cháu Minh nó kháu lắm, em yêu nó quá, hay là chị cứ nhận lời cho em, bao giờ thầy đẻ em trăm tuổi em sẽ đem nó về.
Trà bật cười:
- Chị này mới lẩn thẩn chứ. Thôi đừng nghĩ quẩn nữa, rồi chả có lúc anh Cả anh ấy nghĩ lại, thì cho cứ đẻ năm một ấy à, chê nhau mãi thế nào được.
Mơ thở dài não nuột:
- Em không mong thế đâu, chị ạ, dù cho con người ấy biết nghĩ lại, em cũng chả thiết nữa.
Thấy Mơ đầy một giọng chán nản, Trà không muốn kéo dài câu chuyện ấy nữa, nói vẩn vơ mấy câu, rồi chào Mơ mà đi thẳng.
Mơ biết lắm, bao giờ cũng vậy nói chuyện với Trà đến chỗ thương tâm sắp rớt nước mắt, là Trà tìm cách lảng đi chỗ khác. Mơ hiểu bạn lắm. Trà tự lượng không giúp Mơ được việc gì, hay hơn hết là đừng gợi Mơ nhớ tới cảnh đáng chán của mình, cho nên không bao giờ Trà muốn cho Mơ phải thở dài truớc mặt Trà, khốn nỗi với bạn khác không nói làm gì, chứ với Trà thì gặp đâu là Mơ đã níu ngay lại, rồi kể hết nông nổi, buồn khổ của mình, có lẽ làm như thế Mơ trút bớt được những sầu thảm, chán chường chất nặng trên đầu chăng?
Trà đi khỏi, Mơ tức quá vì chưa nói được hết chuyện, mà nói làm sao hết được? Hàng giờ, hàng ngày, hàng tháng, hàng năm...Nỗi niềm tâm sự của Mơ dài lắm, dài bằng cả một đời người, Mơ tưởng thế! Tức giận bạn một khắc như thế cũng đủ khiến Mơ quên hẳn cảnh huống của mình trong chốc lát.
Nàng về nhà, mới đến sân đã nghe thấy ông bà Chánh đang to tiếng với Thành:
- Bà còn nói nó làm gì nữa, hoài mồm. Cái đồ bất hiếu, bất mục ấy kể cũng bằng thừa.
- Thành ơi! Con phải thương lấy thầy đẻ chứ, thầy đẻ già rồi.
- Thế việc gì thầy đẻ lại cưới vợ cho con từ lúc hãy còn bé. Thầy đẻ không biết rằng như thế là hại cả hạnh phúc một đời của con sao?
- Hạnh phúc của mày ấy à? Cho vào sọt rác! Mày thử vấn tâm xem mày cư xử như thế thì mày có nghĩ đến hạnh phúc của người khác không đã. Úi chà, tao tưởng cho mày ra tỉnh học lấy cái hay, chứ có biết đâu mày học toàn cái dở.
- Thầy cứ nói thế, chứ con đã làm hại đến ai đâu.
- Thế nó lấy mày để làm phỗng à? Làm bù nhìn à?... Mày không thèm hỏi gì đến nó, chả gì nó cũng mang tiếng là vợ mày rồi, ừ, ví thử mày chết rấp, chết rúi ở ngoài tỉnh kia, để cho nó goá bụa còn đi một lẽ, chứ mày còn sờ sờ ra đấy...
- Con chết, nó đi bước nữa được, thì con sống, con cho nó ra đi bước nữa không được hay sao?
- Được gì! Được cái đồ mất dạy, đồ vô phúc, đồ ăn mày!!!
Ông Chánh vừa quát vừa đập bàn làm cho hai mẹ con Thành phải giắt nhau lủi xuống nhà ngang. Còn Mơ, từ nãy nàng vẫn sợ hãi đứng thập thò ngoài cổng, tay cắp rổ đầy thức ăn vừa mua ở chợ về. Một lúc lâu, trong nhà im hẳn tiếng nàng mới dám vào, chạy ngay xuống bếp sửa soạn làm cơm, vì đã tới trưa. Nàng gọi con Nuôi đến sai nó rửa thịt, rửa đậu, còn mình thì ngồi nhặt rau. Ngồi, tay ngắt từng ngọn rau muống, mà trong lòng rất phân vân vì những ý nghĩ rời rạc chẳng ăn nhịp với nhau. Mơ đã liệu trước rằng mình sẽ bị chồng ruồng bỏ, nhưng nàng chỉ có thể tưởng tượng được một sự bỏ lửng không nhìn nhận, chứ chưa hề nghĩ đến lúc phải đuổi ra khỏi nhà, cái "lúc" ấy, già đã đến. Đã đành rằng Mơ cũng chẳng quyến luyến gì nhà này, nhưng nghe những lời Thành vừa nói, Mơ căm giận hết sức, nàng tự bảo:
- Đi ở con sen, con đòi cũng không đến nỗi thế.
Mơ đang hằn học với ý nghĩ ấy, bỗng có tiếng người ở nhà trên đi xuống, nàng làm bộ chăm chú nhặt rau không để ý. Mãi tới lúc thấy hỏi:
- Chị Cả đã về chợ đấy à?
Mơ ngẩng đầu lên: bà Chánh đứng trước mặt, đôi mắt đỏ hoe như vừa mới khóc, thì, không biết nghĩ sao, nàng như muốn trêu tức mẹ chồng, một việc mười mấy năm giời nay nàng chưa hề dám tưởng đến, nàng làm ra vẻ ngạc nhiên:
- Vâng, con vừa mới về. Ô kìa đẻ đau mắt hay làm sao thế?
Hỏi được một câu "thú vị" quá như vậy, nàng hả dạ lắm, nhưng từ chỗ làm ra vẻ ngạc nhiên, nàng phải ngạc nhiên thật: bà Chánh ngồi xuống, lấy vạt áo chấm mắt, nói với con dâu đầy một giọng thân mật:
- Chị tính: ai lại cậu cả, cho đi ăn học, về cậu ấy cứ cãi giả thầy đẻ nhem nhẻm.
Bà hỉ mũi xuống đất rồi nói tiếp:
- Tôi bảo rằng: thấy đẻ đã già, sao chẳng có lấy được một chút cháu ẵm, cho vui cửa vui nhà, việc gì anh chị cứ chê bai nhau mới được chứ? Dễ thường chê nhau đến già ư?
Bà ngừng lại, như muốn dò ý con dâu. Mơ khẽ rũ mấy ngọn rau cỏ dính bèo, lẳng lặng ngồi nghe, không nói. Bà Chánh lại tiếp:
- Anh ấy bảo hãy còn ít tuổi, muốn có trẻ thì nuôi lấy một đứa. Từ trước đến giờ, tôi chả nuôi thì thôi, chứ bộ anh chị mới có thể thì nuôi nấng gì?
Mơ thừa biết rằng: câu ấy là câu nói dối, nàng cười thầm: “đến mình, người ta còn muốn tống đi, nữa là con nuôi mình”. Nhưng nàng vẫn lặng ngắt, vì biết rằng có nói cũng chẳng đâu vào đâu. Hai mẹ con nhìn nhau với ý tưởng nặng nề. Nhặt rau xong. Mơ đứng dậy đem đi rửa. Bà Chánh nhìn con dâu, khẽ lắc đầu, thở dài: "Nghĩ cũng thương cho con bé tệ!"
Bữa cơm trưa hôm ấy, Mơ nhận ngay thấy sự khó chịu giữa bốn người. Mọi lần Thành được nghỉ, về là vợ chồng ông Chánh vui vẻ lắm. Bữa nay, ông cứ ngồi lỳ uống rượu, chẳng nói một câu, bà thì nhấm từng miếng, thỉnh thoảng lại nhìn trộm chồng hay con, còn Thành nét mặt lầm lầm, cắm cổ ăn vội vàng, như không để ý đến ai, xong bữa là đứng ngay dậy.
Chiều hôm đó Mơ thấy Thành thỉnh thoảng lại xuống bếp như muốn nói gì với Mơ, song lại thôi. Mơ cũng mặc kệ, nàng băn khoăn tự hỏi: “Hết gây chuyện với mẹ, lại định gây chuyện với mình chắc!”. Tuy vậy, đến tận lúc đi ngủ, không xảy ra chuyện gì khác.
Sáng hôm sau Thành lại ngược sớm. Lúc Thành sắp đi, Mơ đứng ở hè bếp, nghe có tiếng bà Chánh dặn con:
- Năm nay con thi ra phải không? Con cứ cố học đi, đừng nghĩ ngợi gì sốt, để rồi đẻ liệu thu xếp cho.
Mơ cười nhạt, quay vào sợ Thành nom thấy, nàng lẩm bẩm:
- Còn liệu thu xếp gì nữa! Đến cho ta về là cùng chứ gì. Nhưng sực nghĩ ra rằng mẹ mình mất đã được bốn năm nay, Mơ cũng nghẹn ngào:
- Về đâu? U ta chả còn nữa mà lo nay đe giao giả, mai đe giao giả. Cả đến nếp nhà lá người ta cũng đòi nốt, thế là hết, còn gì?...