Mơ đứng chờ con Nuôi rửa bát đĩa, xong cái nào là xếp ngay vào chạn. Nàng nhìn nó cầm cái bát kiểu, tay run run, thì vội bảo:
- Phải cẩn thận đấy đĩa bát này đắt lắm. Hôm nay mồng một đầu năm đừng đánh vỡ gì mới được.
Những bát đĩa kiểu ấy, chỉ ngày Tết hay ngày giỗ dọn vào những mâm cơm thết khách sang trọng thì mới đem ra dùng. Mơ nhìn chậu nước rửa bát váng những mỡ, cười bảo con Nuôi:
- Ngày Tết cái gì cũng mỡ, trông chậu nước rửa bát cũng đủ ngấy.
Nuôi ngẩng đầu nhìn:
- Thế là mợ cháu ta mỗi người lại được thêm một tuổi nữa rồi mợ nhỉ!
- Cứ gì mợ cháu mình khắp bàn dân thiên hạ, hôm nay ai là người chẳng già thêm một ít.
Nói đến già Mơ bỗng giật mình nhớ tới câu:
“Giai ba mươi tuổi đang xoan.
Gái ba mươi tuổi đã toan về già”.
Nàng thở dài đánh phào. Nuôi thấy thế gạn hỏi:
- Mợ nghĩ gì mà buồn thế? Đầu năm đã thở dài, giông chết!
- Khéo vẽ kiêng. À, thế ai đã mở hàng cho em chưa?
- Thưa mợ chưa. Từ sáng con bận dọn cơm cúng với mợ, đã lên nhà trên đâu.
- Ừ để tao mở hàng cho lấy may vậy.
Dứt lời Mơ lấy một hào mới nguyên bỏ vào túi Nuôi:
- Tao mở hàng thì quanh năm lúc nào cũng có tiền đầy túi.
- Vâng con chỉ nhờ cái lộc của mợ. Cuối năm thế nào mợ chả đẻ con giai.
Mơ nguýt dài đứa ở:
- Chửa với đẻ gì!...
Chưa dứt câu đã thấy tiếng bà Chánh gọi:
‘‘Chị Cả đâu rồi?’’
Mơ vội ‘‘dạ’’, chạy lên thấy ông Chánh đang chít khăn để sắp sửa ra đình, Còn bà Chánh ngồi nhai trầu bỏm bẻm mà ngắm chồng.
Thấy Mơ lên, bà bảo:
- Chị để cho nó dọn dẹp. Đi sắm sửa rồi còn đi lễ với tôi chứ!
Mơ ‘‘vâng’’ rồi về buồng mình, mặc thêm cái áo the nâu đính khuy hổ phách, mới lấy ở hòm ra còn nguyên nếp gấp. Nàng bỏ đôi guốc cũ xỏ chân vào đôi mới sơn đỏ bóng lộn vừa mua ở chợ phiên hai mươi chín tết. Đoạn nàng nắn lại vành khăn, vuốt lại mái tóc, rồi không biết nghĩ thế nào, mở hộp lược lấy chiếc gương ra soi:
Khuôn mặt trái xoan bầu bĩnh vẫn còn, nhưng mấy nếp răn đã lờ mờ trên trán, cặp mắt vẫn trong sáng nhưng đuôi mí đã hơi nheo, làn môi tươi thắm đã đổi ra cắn chỉ, gò má trước ửng hồng nay cũng thành rám nắng, thời gian trôi đi, tàn tạ dần đến.
Mơ rầu rầu đặt gương xuống:
- Còn gì nữa! Lấy chồng đã mười mấy năm rồi.
Mười mấy năm rồi, không tu nhưng cũng chẳng khác gì tu, không goá cũng gần như gái góa!
Tiếng bà Chánh đã the thé giục:
- Xong chưa? Chị Cả!
- Thưa đẻ, xong rồi ạ!
Mơ vừa đáp, vừa vội vàng thu xếp hộp lược, bỏ ít xu vào túi để lát nữa mở hàng cho trẻ, rồi tất tả chạy lên.
Bà Chánh bảo chồng:
- Ông ra đình nhé, tôi đi lễ đây.
Rồi quay lại phía con dâu:
- Thôi ta đi, không có trưa rồi.
Ra đến sân, bà lại lớn tiếng gọi Thành:
- Cả ơi! Ở nhà đừng đi đâu đấy, các cô chú sắp đến lễ cả bây giờ đấy.
Năm nào cũng vậy, sáng mùng một, cơm nước xong xuôi bà Chánh ra chùa, miếu, đình, lễ rồi mới đến các nơi họ hàng quyến thuộc.
Xưa kia bà đi một mình, nhưng mấy năm gần đây bà đều cho Mơ đi theo.
Trên con đường đê rải đá, người đi lại tấp nập, quần áo mới sột soạt, giầy, guốc kéo lê, gặp nhau quen là cười nói chúc mừng ríu rít.
Quanh năm chân lấm tay bùn, chỉ có mấy ngày Tết là dân quê mới dở đến bộ cánh xếp nếp trong hòm ra mặc. Người nào cũng hớn hở, nhất là các cô con gái đi từng bọn năm, ba, khăn vuông mỏ quạ tùm hụp, mồm nhai trầu bỏm bẻm, áo tứ thân, má ba, mớ bẩy, tay bưng quả lễ, trông tưng bừng rõ ra cảnh Tết. Đầu năm nào cảnh ấy cũng diễn lại, hồi còn nhỏ Mơ thấy vui thích, hồi con gái Mơ thấy ước ao, hồi mới lấy chồng Mơ thấy sượng sùng, còn hồi này, với Mơ là cả một chán chường, đau đớn.
Còn đâu nữa những lúc được tiền mở hàng cho đầy túi để mua quà, mua pháo dàn? Còn đâu nữa những khi đàn đúm chị em đi lễ, vừa cười vừa thẹn trước những câu chúc tết bông lơn của bọn trai làng? Còn đâu nữa những lúc ngượng đến phải giấu mặt khi nghe bà con mừng cho cuối năm được đẻ con giai? Còn đâu nữa? Tất cả đã mất rồi. Họ đã chúc mừng hão huyền, Mơ cũng mong ước hão huyền, Mơ đã là con gái, Mơ chắc mình sẽ là con gái mãi, mặc dầu đã mười mấy năm giời mang tiếng là: ‘‘đàn bà như thế còn hy vọng gì một đứa con để an ủi mình sớm tối”.
Năm nay cũng vậy.Mơ đều gượng cười chúc mừng lại. Nàng thầm nghĩ: “Ừ, giá mình có một đứa con thì mọi điều cũng thường cả không đến nỗi khổ cực cho lắm!’’
Nhưng có được một đứa con với Thành, Mơ ao ước đã từ lâu, mà chắc chắn là không sao có. Hồi xưa Thành còn bé chẳng nói làm gì, bây giờ Thành đã ngoài hai mươi rồi, trong họ ngoài làng còn thì thào: “Gớm! Vợ chồng cậu ấy cũng biết chê nhau thì lạ thật”. Nói rằng chê nhau, sự thực chỉ có Thành chê, chứ còn Mơ thì đâu dám. Đối với óc bình dị của mọi người trong làng, Thành, Mơ không có lý gì lại lãnh đạm với nhau được, một đằng vẫn nổi tiếng là ngoan, là đẹp nhất tổng, một đằng giàu có, sang trọng lại học giỏi, lại trẻ trai.
Nhưng sự thực vẫn đấy, và năm nào Tết đến người ta cũng chúc Mơ cuối năm đẻ con giai, còn Mơ, con gái vẫn hoàn con gái.