Liễu Dương tuổi đã quá nửa đời người, nhưng trông không hề già cỗi. Hai tay bị trói quặt sau lưng, lúc này thần sắc lão có phần chán chường, vẻ bi phẫn hiện rõ trên mặt. Tuy nhiên, lão lại chẳng dám đối diện với ánh mắt của Lục Kỳ.
"Liễu Dương, ngươi có biết tội chăng?" Lục Kỳ thong dong hỏi.
"Tiểu nhân không biết mình phạm phải tội gì?" Liễu Dương ngẩng đầu, phẫn nộ hỏi vặn lại.
"Ngươi còn muốn giả ngây giả ngô sao? Câu kết với loạn phỉ, chiếm đất tự lập, không nộp thuế lương, lẽ nào ngươi còn chưa biết tội?" Lục Kỳ quát lớn.
"Tướng quân sao có thể nghe lời sàm ngôn của kẻ khác? Liễu Dương ta sao lại câu kết với loạn phỉ, chiếm đất tự lập cho được? Thuế lương hằng năm ta chưa từng nợ nần, chỉ là năm nay thiên tai hạn hán, mọi người đều không cách nào đóng nộp, chỉ chậm trễ đôi chút mà thôi, tướng quân sao có thể hủy hoại gia viên của ta như thế?" Liễu Dương phẫn uất nói.
"Hừ, nhân chứng vật chứng rành rành, ngươi còn muốn chối cãi sao?" Lục Kỳ vừa giơ tay, từ trong quân ngũ một người rụt rè bước ra.
Liễu Dương thất thanh kêu lên: "Liễu Tứ!" Kẻ này chính là quản gia của lão.
"Ngươi nhận ra hắn chứ?" Lục Kỳ lạnh lùng mỉm cười hỏi.
"Trang chủ, ngài... ngài khai ra đi thôi." Liễu Tứ không dám nhìn thẳng vào mắt Liễu Dương, giọng điệu đầy vẻ khiếp nhược.
"Liễu Tứ, đồ tiểu nhân bỉ ổi, bình thường ta đối đãi với ngươi không bạc, vậy mà ngươi lại hãm hại vu oan cho ta..." Liễu Dương phẫn nộ gào lên. Lão không ngờ rằng, chính vị quản gia mình tin tưởng nhất lại phản bội mình.
"Liễu Dương, chỉ cần ngươi nói ra tổng đàn của Lục Lâm Quân ở đâu, ta không những có thể thả ngươi, mà còn để ngươi hưởng tận vinh hoa phú quý!" Lục Kỳ thản nhiên nói.
"Ta không biết!" Liễu Dương dứt khoát đáp.
Sắc mặt Lục Kỳ sa sầm, hắn vung tay, hai tên quan binh lập tức lôi Liễu Viễn - đứa con trai nhỏ của lão ra.
Sắc mặt Liễu Dương biến đổi, nhưng lão nghiến răng, không hề lên tiếng.
"Liễu Dương, đứa con trai này của ngươi thật thông minh lanh lợi, tương lai chắc chắn tiền đồ vô lượng!" Lục Kỳ cười hiểm độc.
"Cẩu quan, ngươi muốn giết cứ giết, tiểu gia làm ma cũng không tha cho ngươi!" Liễu Viễn tuy giọng còn non nớt nhưng lại khảng khái mắng lớn.
Ánh mắt Lục Kỳ không khỏi dừng lại trên người đứa trẻ mới chừng mười ba mười bốn tuổi này, lộ ra một tia tán thưởng. Hắn không hề tức giận mà nhìn Liễu Dương, đột nhiên lạnh lùng nói: "Liễu Dương, ta cho ngươi thêm một cơ hội nữa!" Liễu Dương ngoảnh đầu nhìn con trai, rồi lại nhìn phu nhân Vương Anh và con gái Liễu Tố trong đám đông. Chỉ thấy sắc mặt mấy người họ đều trắng bệch, trong mắt thoáng hiện vẻ khẩn cầu.
"Cha, chẳng phải bình thường cha dạy chúng con, đại trượng phu an thân lập mệnh, sống chết có gì đáng sợ? Giữ chữ tín, trọng nghĩa khí mới là hảo hán, cha không được... Á!" Liễu Viễn lời còn chưa dứt đã bị một tên quan binh đánh ngã xuống đất.
"Thiếu trang chủ!" Người của Liễu gia trang đều bị những lời khảng khái của Liễu Viễn làm cho nhiệt huyết sôi trào. Thấy cậu bị đánh ngã, ai nấy đều đồng thanh kinh hô.
"Viễn nhi!" "Đệ đệ!" Vương phu nhân và Liễu Tố cũng thảm thiết kêu lên.
Liễu Dương nhắm mắt lại, khóe mắt đã ướt đẫm. Đúng vậy, những lời Liễu Viễn nói chính là do lão dạy bảo, nhưng lúc này nghe từ miệng con trai mình, cảm giác lại hoàn toàn khác biệt.
"Liễu Dương, rốt cuộc ngươi có nói hay không?" Lục Kỳ quát hỏi.
"Ta không biết!" Liễu Dương lạnh lùng đáp lại, đồng thời đưa mắt quét về phía Liễu Tứ.
Liễu Tứ không khỏi rùng mình, sợ hãi lùi liên tiếp mấy bước "lộp bộp...", dường như sợ Liễu Dương sẽ lao tới xé xác mình ra vậy.
"Tốt! Có cốt khí! Chém thằng nhóc này cho ta!" Lục Kỳ lạnh lùng ra lệnh.
"Dừng tay!" Đao phủ vừa định vung đao chém Liễu Viễn thì bị Vương phu nhân hét lớn ngăn lại.
Ánh mắt mọi người không kìm được đều đổ dồn về phía đó. "Lão không nói, để tôi nói." Vương phu nhân mắt đẫm lệ lên tiếng.
"Tốt! Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, vẫn là phu nhân minh mẫn!" "Phu nhân, bà không được làm thế!" Liễu Dương cuống đến mức mồ hôi vã ra, gào lớn ngăn cản.
"Bốp —— Câm cái miệng thối của ngươi lại!" Hai tên quan binh đồng loạt lên gối, khiến khóe miệng Liễu Dương rướm máu.
"Đừng đánh ông ấy, nếu không tôi sẽ không nói!" Vương phu nhân thảm thiết kêu lên.
Lục Kỳ xua tay ra hiệu ngừng đánh, nói: "Được rồi, phu nhân có thể nói. Ta hứa sẽ không giết họ, nhưng bà phải nói thật!" "Tất nhiên!" Khi Vương phu nhân nói lời này, ánh mắt lại nhìn về phía đám dân làng phía sau, hơi do dự một chút rồi rụt rè nói: "Tôi chỉ có thể nói cho một mình tướng quân nghe!" Hành động của Vương phu nhân tự nhiên đều lọt vào mắt Lục Kỳ. Hắn đưa mắt lướt qua gương mặt từng người dân, thấy ai nấy khi chạm phải ánh mắt sắc lẹm của mình đều cúi đầu xuống, trong lòng không khỏi đắc ý. Hắn cảm thấy sự lo lắng của Vương phu nhân là thừa thãi, tuy nhiên, nếu có thể biết được tổng đàn của Lục Lâm Quân ở đâu thì đó là một đại công, hắn cũng chẳng nề hà gì.
"Dẫn bà ta lại đây!" Lục Kỳ vẫy tay ra lệnh.
Hai tên quan binh đưa Vương phu nhân đến bên ngựa của Lục Kỳ. Lục Kỳ từ trên lưng ngựa cúi đầu xuống nói: "Phu nhân mời nói đi." Hai tên quan binh lùi lại vài bước, rất biết điều, bọn chúng tự nhiên không dám tranh công với đầu lĩnh.
"Tổng đàn Lục Lâm quân ở tại..." Giọng Vương phu nhân rất nhỏ, Lục Kỳ không nhịn được nghiêng người thấp hơn, chỉ cách Vương phu nhân chưa đầy nửa thước.
"Ở tại núi Lục Lâm..." "Á..." Lục Kỳ phát ra một tiếng thảm thiết thê lương, Vương phu nhân đột nhiên nhảy dựng lên, một ngụm cắn chặt lấy tai Lục Kỳ.
Lục Kỳ đau đớn, thân hình theo bản năng bật thẳng dậy, cả cái tai chỉ còn lại một nửa, nửa còn lại đã bị Vương phu nhân nuốt chửng cùng với máu tươi vào bụng.
"Giết sạch bọn chúng!" Lục Kỳ gầm nhẹ như một con dã thú bị thương, một tay ôm tai, một tay rút kiếm chém xuống Vương phu nhân.
Vương phu nhân sau khi cắn xong lập tức lăn ra đất, ngay lúc này, bốn phía truyền đến một trận tiếng "Vút vút..." của nộ tiễn xé gió, mấy tên quan binh đang lao về phía Vương phu nhân ứng thanh ngã gục.
"Lục Lâm quân ở đây! Anh em, giết..." Từ hai lộ đông tây bỗng nhiên có hai toán nhân mã giết ra như thần binh từ trên trời rơi xuống.
Những người này ăn mặc cực kỳ tùy tiện, nhưng ai nấy đều dũng mãnh phi thường, nộ tiễn đồng loạt bắn ra, tức thì làm loạn trận tuyến của quan binh.
Lục Kỳ đại kinh, không màng tới vết thương, gào lớn: "Giết cho ta!" "Chạy mau..." Dân làng Liễu gia trang cũng tán loạn bỏ chạy, đám quan binh đang bị hai lộ Lục Lâm quân tập kích bất ngờ làm phân tâm, nhất thời bị xông xáo đến tan tác, binh khí của một số người cũng bị đoạt mất, hoặc bị đá ngã xuống đất.
"Lục Kỳ! Hôm nay là ngày giỗ của ngươi!" Một đại hán sải bước chân, như một cơn gió lao thẳng về phía Lục Kỳ.
Lục Kỳ lập tức nhận ra người này chính là Vương Nghĩa, cháu trai của đại thủ lĩnh Lục Lâm quân Vương Khuông, không khỏi đại kinh.
Quan binh bên ngoài có Lục Lâm quân giáp kích, bên trong có dân làng Liễu gia trang xung kích, trong khoảnh khắc đã tan rã không thành quân ngũ.
"Cha, cứu con!" Người lên tiếng lại là Liễu Tố, con gái của Liễu Dương.
"Liễu Tứ, tên tặc tử lang tâm cẩu phế kia, mau buông Tố Nhi xuống!" Vương phu nhân ngẩng đầu nhìn thấy, cả giận quát lớn.
"Tướng quân, ta đi trước một bước đây!" Liễu Tứ lại thừa cơ bắt cóc Liễu Tố, đoạt lấy một con ngựa xông ra khỏi vòng vây của Lục Lâm quân.
Lục Lâm quân hiển nhiên cũng nhận ra Liễu Tố, vì thế không dám hạ thủ nặng nề, sợ làm nàng bị thương, điều này đã tạo cơ hội cho Liễu Tứ.
"Phu nhân, mau tránh ra!" Mấy tráng hán trong Liễu gia trang vội vàng tiến lên bảo vệ Vương phu nhân và Liễu Viễn, đồng thời cứu lấy trang chủ Liễu Dương.
Hành động của Lục Lâm quân cực kỳ nhanh chóng, sức chiến đấu của quan binh vốn không mạnh, so với đám nghĩa quân liều chết này, bọn chúng căn bản không dám chống trả cứng rắn.
Lục Kỳ biết sự lợi hại của Vương Nghĩa, võ công đối phương không hề dưới hắn, hai người giao thủ cũng không chỉ một lần, nhưng lúc này Lục Kỳ đang mang thương tích, tâm thần đã hoảng loạn, lại thêm cơn đau kịch liệt từ chiếc tai bị mất khiến hắn không còn chút ý chí chiến đấu nào, chỉ giao đấu vài hiệp đã quay ngựa tháo chạy.
Quan binh thấy chủ soái bại trận bỏ chạy, càng không còn tâm trí chiến đấu, lạc hoang nhi đào.
△△△△△△△△△
Liễu Tứ thúc ngựa xông ra khỏi trang không lâu, Lục Kỳ đã đuổi kịp.
Hình tượng Lục Kỳ cực kỳ thê thảm, tai trái chỉ còn lại một mẩu dính trên mặt, phần còn lại đã nằm trong bụng Vương phu nhân, phen này thật là mất mặt lớn.
Sau lưng Lục Kỳ chỉ còn hơn hai mươi kỵ binh thoát khỏi sự truy sát của Lục Lâm quân.
Lục Lâm quân không đông hơn quan binh, nhưng ai nấy đấu chí cao ngút, lại có người của Liễu gia trang tương trợ, đánh cho đám quan binh không coi ai ra gì này tan tác như lạc hoa lưu thủy, mà Lục Kỳ cũng không ngờ Lục Lâm quân lại có một toán nhân mã tiềm phục gần Liễu gia trang như vậy.
Liễu Tứ quay đầu ngựa, đón lấy Lục Kỳ, giả vờ quan tâm hỏi: "Tướng quân, ngài không sao chứ?" Lục Kỳ thấy Liễu Tứ, lập tức nổi trận lôi đình, gầm lên: "Ngươi thám thính tin tức kiểu gì vậy? Sao lại có Lục Lâm quân phục kích ở Liễu gia trang?"
"Chuyện này cũng không thể trách tiểu nhân, Lục Lâm quân vốn dĩ thần xuất quỷ một, nhưng không sao, ta đã bắt được Liễu đại tiểu thư, không tin Liễu Dương không sốt ruột, biết đâu còn có thể từ miệng nàng ta khai thác được chút tin tức gì đó." Liễu Tứ không chút hoảng hốt nói.
Lục Kỳ lúc này mới nguôi ngoai phần nào nộ khí, nhìn về phía Liễu Tố trên yên ngựa của Liễu Tứ, chỉ thấy Liễu Tố lông mày lá liễu, mắt phượng mặt trái xoan, làn da trắng nõn như ngọc dương chỉ, ngay cả trong trạng thái hôn mê cũng toát ra sức hút mãnh liệt.
"Đúng là một mỹ nhân!" Lục Kỳ dường như quên mất cái đau ở tai, khen ngợi, những người bên cạnh hắn cũng đều "tặc tặc" khen thầm.
"Chẳng trách Liễu quản gia sẵn sàng vì mỹ nhân này mà phản bội Liễu Dương, quả thực rất đáng giá." Lục Kỳ lại nở nụ cười âm hiểm.
Liễu Tứ trong lòng kinh hãi, gã dường như nhận ra ý đồ bất thiện trong lời nói của Lục Kỳ. Thực tế, gã phản bội Liễu gia chính là vì Liễu Tố, bởi Liễu Dương tuyệt đối không đời nào gả nàng cho gã. Không chỉ vì gã đã ở cái tuổi có thể làm cha nàng, mà còn vì trong mắt Liễu Dương, gã chỉ là một kẻ hạ nhân không hơn không kém. Cách duy nhất để chiếm đoạt Liễu Tố là khiến Liễu gia tuyệt diệt, khi đó gã mới có cơ hội độc chiếm nàng. Vì vậy, gã đã bán đứng Liễu Dương, đổi lấy lời hứa từ Thái thú An Lục rằng sẽ giao Liễu Tố cho gã.
Liễu Tứ đang cảm thấy bất ổn thì binh sĩ sau lưng Lục Kỳ đã bao vây gã vào giữa.
"Tướng quân định làm gì?" Liễu Tứ kinh hãi hỏi.
Lục Kỳ cười lạnh: "Bản tướng quân thấy hạng người như ngươi căn bản không xứng có được mỹ nhân này!"
"Ngươi..." Liễu Tứ chưa kịp dứt lời, tiếng gió sau lưng đã nổi lên, hai ngọn trường thương đâm tới xé gió.
"Ngươi không giữ tín nghĩa!" Liễu Tứ đại nộ, thân hình gã đổ nhào xuống, lăn tròn như quả hồ lô.
Khi hai ngọn trường thương đâm hụt, Liễu Tứ lại từ dưới bụng ngựa bật vọt ra, hét lớn: "Ta liều mạng với các ngươi!"
"Không ngờ ngươi cũng có chút bản lĩnh!" Lục Kỳ không hề ra tay, chỉ thản nhiên đứng nhìn Liễu Tứ.
"Đinh..." Đao của Liễu Tứ bị chặn đứng, nhưng gã cực kỳ lanh lẹ, lách mình vào dưới bụng một con ngựa khác, vung đao rạch một đường dài.
Con chiến mã hí vang một tiếng đau đớn, hất văng quan binh trên lưng xuống đất.
Liễu Tứ nhún chân lên bụng ngựa, lao thẳng về phía Lục Kỳ, dường như gã cũng hiểu đạo lý bắt giặc phải bắt vua trước.
Lục Kỳ chỉ hừ lạnh một tiếng: "Chỉ bằng ngươi? Còn chưa xứng!"
"Xoạt..." Liễu Tứ vốn là kẻ xảo quyệt, thân hình đang ở giữa không trung bỗng lộn ngang về phía lưng ngựa của mình, hóa ra thắt lưng gã đã được nối với yên ngựa bằng một sợi dây thừng.
Liễu Tứ đột ngột trở lại lưng ngựa khiến ai nấy đều bất ngờ, ngay cả Lục Kỳ cũng không lường tới.
"Hi hi..." Chiến mã của Liễu Tứ hí dài, lao ra khỏi vòng vây từ một kẽ hở.
"Thằng ranh ma!" Lục Kỳ nổi giận. Liễu Tứ quả thực rất khôn ngoan, chẳng trách gã lại được Liễu Dương trọng dụng, từ một kẻ hầu nhỏ nhoi được đề bạt lên làm quản gia.
"Oa..." "Nha..." Liễu Tứ đột nhiên kêu thảm một tiếng, cả người lẫn ngựa bất ngờ sụp xuống lòng đất.
Lục Kỳ sững sờ, rồi lập tức cười lớn. Đúng là người tính không bằng trời tính, Liễu Tứ hoảng hốt tháo chạy, không ngờ lại rơi đúng vào hố bẫy.
Đám người Lục Kỳ thúc ngựa đến bên miệng hố, thấy Liễu Tứ và chiến mã đang vùng vẫy trong một tấm lưới săn khổng lồ, còn Liễu Tố cũng đã lăn vào trong lưới.
Nhìn thấy Lục Kỳ trên miệng hố, Liễu Tứ lập tức từ bỏ kháng cự, xuống giọng van xin: "Tướng quân, là tiểu nhân sai rồi. Tiểu nhân nguyện dâng Liễu đại tiểu thư cho tướng quân hưởng dụng, từ nay về sau không dám có nửa điểm tơ tưởng, xin tướng quân tha cho tiểu nhân một mạng."
"Đưa mỹ nhân lên đây cho ta." Lục Kỳ cười lạnh.
Liễu Tứ ngẩn người, nhanh chóng quay sang chộp lấy Liễu Tố, đồng thời kề đao vào cổ nàng, cười gằn: "Nếu ngươi thực sự muốn giết ta, vậy thì đừng ai mong có được nàng ta!"
Lục Kỳ đại nộ, không ngờ Liễu Tứ còn quỷ quyệt hơn cả hắn. Đang lúc tính toán đối sách, chợt nghe thấy một tiếng dây cung rung lên.
Lục Kỳ còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe một tiếng thét thảm khốc, một binh sĩ bên cạnh hắn ngã nhào khỏi ngựa, rơi thẳng xuống hố.
Liễu Tứ ở dưới hố cũng kinh hãi, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nhìn kỹ mũi tên trên lưng tên quan binh kia, gã bỗng ngây người, đó hóa ra là một cọng lau.
Kẻ bắn chết quan binh bằng cọng lau chứ không phải vũ tiễn, Lục Kỳ vẫn chưa nhìn thấy, hắn chỉ nhanh chóng quay người lại.
"Vút, vút, vút!" Lại thêm ba mũi tên nhanh như chớp xuyên thấu cổ họng ba tên quan binh. Những kẻ này còn chưa kịp định thần đã phải xuống hoàng tuyền, xác rơi khỏi lưng ngựa như hồ lô lăn đất.
Trong mắt Lục Kỳ lúc này là một thiếu niên mặc áo vải, đang treo ngược người trên cành cây như một con linh hầu.
Thiếu niên dùng hai chân móc chặt vào cành cây cổ thụ, đôi tay liên tiếp bắn tên như có thần trợ giúp.
Lục Kỳ nổi trận lôi đình, thiếu niên này dám nấp phía sau phóng ám tiễn, chỉ trong chớp mắt đã bắn chết bốn người, sao hắn không kinh hãi cho được?
"Giết nó cho ta!" Lục Kỳ vừa dứt lời đã thúc ngựa lao về phía thiếu niên, hơn hai mươi kỵ binh cũng rầm rộ xông tới.
"Xoẹt..." Lục Kỳ liên tiếp vung kiếm, chém rụng những mũi tên sắc lẹm đang lao tới.
Thiếu niên thấy võ công của Lục Kỳ không tầm thường liền thu mình lại, lộn người lên thân cây, di chuyển nhanh thoăn thoắt như một con sóc trên cành. Cậu ta len lỏi giữa những tán lá rậm rạp, thoắt ẩn thoắt hiện từ cây này sang cây khác, khiến không ai có thể nắm bắt được vị trí chính xác.
Lục Kỳ thấy cảnh đó, trong lòng thầm kinh hãi, quát lớn: "Bắn tên!" "Vút vút vút..." Tức thì, mấy chục mũi tên sắc lẹm điên cuồng bắn về phía thiếu niên đang ẩn nấp.
Thiếu niên khẽ thốt lên một tiếng kinh ngạc, không còn di chuyển qua lại nữa mà nhanh chóng tung người nhảy vọt lên một cành cây ở phía xa.
"Hai người các ngươi đi lấy đầu Liễu Tứ về đây, số còn lại đuổi theo ta!" Lục Kỳ phân phó một tiếng, rồi dẫn đầu lao đi truy kích thiếu niên.
Thiếu niên kia chân không chạm đất, vùng núi Lục Lâm cây cối rậm rạp, tuy có đường mòn nhưng hai bên toàn là rừng rậm thâm u. Vì thế, tốc độ của thiếu niên trên ngọn cây cực nhanh, lại chuyên nhắm vào những nơi rừng sâu lối hiểm mà len lỏi.
Lục Kỳ mới đuổi theo hơn trăm trượng, bỗng nghe một tiếng ngựa hí vang kinh động, một gã quan binh thảm thiết kêu lên một tiếng rồi ngã nhào xuống lưng ngựa. Con chiến mã kia lại bị một sợi dây thừng lớn treo bổng lên không trung, hóa ra con ngựa đã đạp phải bẫy thòng lọng dùng để săn thú.
Lục Kỳ vội ghì cương ngựa, suýt chút nữa đã đạp chết gã quan binh vừa ngã xuống. Hắn không khỏi giật mình, vung kiếm chém đứt sợi dây thừng kia.
Đến khi chiến mã rơi xuống đất phát ra tiếng "oanh" nặng nề, thì bóng dáng thiếu niên kia đã biến mất tăm, tựa như một tinh linh của núi rừng đã tan biến vào chốn rừng sâu núi thẳm.
Lục Kỳ giận dữ tột độ, hắn hoàn toàn không rõ lai lịch của gã thiếu niên thoắt ẩn thoắt hiện như quỷ mị này. Kẻ đó vừa xuất hiện đã khiến hắn tổn thất mấy tên chiến sĩ, lại còn như đang trêu đùa hắn. Tuy nhiên, tiễn pháp của thiếu niên này quả thực kinh người, ngay cả hắn cũng có phần không kịp nhìn rõ. Hơn nữa, trong khu rừng này dường như đặt rất nhiều bẫy thú, khiến bọn họ không dám dấn sâu truy đuổi.
"Tướng quân, thuộc hạ thấy thằng ranh này có chút cổ quái!" Một tên tiểu giáo bên cạnh Lục Kỳ nhìn ngó xung quanh rồi nói.
"Ừ." Lục Kỳ gật đầu, dặn dò: "Mọi người phải cẩn thận một chút, rút!" Lời của Lục Kỳ vừa dứt, liền nghe thấy hai tiếng thảm thiết truyền lại từ nơi không xa.
"Không xong!" Lục Kỳ kinh hãi kêu lên, bởi hắn nhận ra tiếng thảm thiết đó chính là của hai tên tiểu giáo đang đối phó với Liễu Tứ bên cạnh cái hố bẫy.
"Chuyện này... chuyện này..." Khi Lục Kỳ quay lại bên hố bẫy, hai tên tiểu giáo kia đã trúng tiễn ngay tim, ngã lăn ra chết. Mũi tên đó chỉ là một đoạn thân sậy sắc nhọn. Mà gã thiếu niên thần bí kia đã cướp lấy một con chiến mã của bọn chúng, kẹp lấy Liễu Tố rồi phóng đi mất dạng.
Liễu Tứ tuy cũng được cứu lên, nhưng hai tay vẫn bị trói chặt. Lúc này lão tìm được cơ hội, liền vắt chân lên cổ chạy trốn vào sâu trong rừng. Lão không dám đối mặt với Lục Kỳ thêm nữa, bởi lão đã quá hiểu tâm địa của hắn.
Thực tế, Lục Kỳ tuyệt đối sẽ không tha cho Liễu Tứ. Ngay cả khi không có mỹ nhân Liễu Tố, hắn cũng sẽ giết chết Liễu Tứ, sau đó đem thủ cấp về thành An Lục giao nộp, đồng thời đổ hết tội trạng của trận thảm bại lần này lên đầu lão.
Nói trắng ra, Lục Kỳ chỉ muốn Liễu Tứ làm kẻ thế mạng. Chỉ cần giết được Liễu Tứ, hắn có thể bịa ra hàng trăm lời nói dối để thoái thác trách nhiệm. Nhưng nếu Liễu Tứ còn sống, mọi lời dối trá của hắn đều sẽ bị vạch trần.
"Chết đi!" Lục Kỳ không vội đuổi theo thiếu niên đã bắt mất Liễu Tố, mà lại giương cung nhắm vào Liễu Tứ.
Đám tiểu giáo dường như đều hiểu ý Lục Kỳ, tất cả đồng loạt khai cung phóng tiễn.
Tội nghiệp cho Liễu Tứ, hai tay bị trói, căn bản không có cách nào né tránh được mấy chục mũi tên đang giận dữ lao tới, tức khắc bị bắn thành một con nhím.
Lục Kỳ chẳng thèm liếc nhìn xác chết của Liễu Tứ lấy một cái, quát lớn: "Truy đuổi tiểu tử đó về đây cho ta!" "Tướng quân, nơi này cách phạm vi thế lực của Liễu Trang không xa, thuộc hạ thấy hay là..." Một tên tiểu giáo lên tiếng nhắc nhở.
"Phải đó, tiểu tử này nói không chừng là gian tế của Liễu Trang, tướng quân..." Mấy tên tiểu giáo vừa rồi đã bị người của Lục Lâm quân và Liễu Trang giết cho khiếp vía, nên có chút lo lắng khuyên can.
Lục Kỳ ngẩn người, nhìn về hướng thiếu niên thần bí vừa biến mất, do dự một lát rồi nghiến răng ra lệnh: "Mang xác Liễu Tứ theo, hồi thành!" Đám tiểu giáo lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, bọn chúng thực sự có chút sợ hãi khi phải đối đầu với đám người Lục Lâm quân kia.
△△△△△△△△△
Liễu Tố từ từ tỉnh lại, điều đầu tiên nàng nhìn thấy là một đôi mắt, không khỏi kinh hãi thốt lên: "Ta giết tên ác tặc ngươi!" Nói đoạn, nàng vung chưởng đánh thẳng vào người trước mặt.
"Bốp..." Tay của Liễu Tố bị người kia bắt lấy, rồi nghe người đó hỏi: "Cô nương, sao lại làm vậy?" Liễu Tố nghe giọng nói, thần trí dần tỉnh táo lại, mới phát hiện người trước mặt không phải Liễu Tứ, mà là một thiếu niên mặc áo vải thô, thần sắc có chút ngạc nhiên.
Giữa đôi lông mày của thiếu niên toát lên vẻ trầm ổn lạnh lùng, sống mũi cao thẳng, gương mặt góc cạnh rõ ràng, tự có một loại khí thế bức người.
"Ngươi là ai?" Liễu Tố kinh ngạc hỏi.
"Là ta đã cứu cô từ tay Liễu Tứ." Thiếu niên thản nhiên đáp, nhưng vẫn nắm chặt lấy tay Liễu Tố, dường như sợ nàng lại ra tay tấn công.
"Ngươi nhận ra Liễu Tứ sao?" Liễu Tố ngạc nhiên hỏi lại.
"Tất nhiên là nhận ra, quản gia của Liễu Trang, sao ta lại không biết cho được? Ngay cả cô, ta cũng biết." Thiếu niên nói với vẻ không mấy để tâm.
"Hắn ở đâu?" Liễu Tố sợ hãi đảo mắt nhìn quanh, nhưng chẳng phát hiện được gì.
"Hắn chết rồi!"
"Ngươi giết hắn sao?" Liễu Tố kinh ngạc hỏi.
"Dĩ nhiên không phải, là quan binh giết hắn, hắn chết cũng không oan." Thiếu niên nói.
"Quan binh giết hắn? Hắn không phải cùng một giuộc với quan binh sao?"
"Nàng hỏi ta, ta biết hỏi ai? Sao ta biết được nguyên nhân là gì?" Thiếu niên có chút thiếu kiên nhẫn nói.
"Vậy xin hỏi, ân công cao tính đại danh? Sau khi về trang, ta nhất định sẽ báo đáp ơn huệ ngày hôm nay." Liễu Tố vô tình nhìn vào bàn tay đang bị thiếu niên nắm chặt, hỏi.
Thiếu niên cũng lập tức nhận ra, vội buông tay Liễu Tố ra, nói: "Ta tên Tần Phục!"
"Tần Phục?" Liễu Tố lẩm bẩm một lần, vốn không mấy để tâm, nhưng rất nhanh nàng sực nhớ ra điều gì đó, liền nói: "Xin lỗi, ta phải mau chóng về trang, nếu không cha ta nhất định sẽ rất lo lắng. Ngươi hãy cùng ta về Liễu trang, cha ta định sẽ trọng tạ ngươi."
Sắc mặt Tần Phục khẽ biến, nói: "Nàng hiện tại chưa thể đi."
"Tại sao?" Liễu Tố ngồi dậy, ngạc nhiên hỏi lại.
"Bởi vì ta muốn nhờ nàng giúp một tay." Sắc mặt Tần Phục đột nhiên đỏ lên, nói.
"Không biết ân công cần ta giúp việc gì?" Liễu Tố thắc mắc, thấy biểu cảm của Tần Phục, nàng không khỏi có chút nghi hoặc.
"Ta muốn nàng cùng ta đi gặp một người." Tần Phục trầm ngâm giây lát, rồi nghiến răng nói.
"Gặp một người?" Sắc mặt Liễu Tố tái đi, vẻ mặt đầy sự cảnh giác. Nàng không hiểu người Tần Phục muốn gặp là ai, càng không rõ Tần Phục rốt cuộc là hạng người nào, điều này khiến nàng không khỏi sinh lòng nghi hoặc và lo âu.
"Phải."
"Người nào?"
"Mẹ ta!" Tần Phục cúi đầu, không dám đối diện với ánh mắt của Liễu Tố, nhàn nhạt nói ra hai chữ.
"Mẹ ngươi?" Liễu Tố cũng kinh ngạc vô cùng, nàng không ngờ người Tần Phục muốn nàng đi gặp lại là mẹ hắn.
"Đúng vậy! Ta không hy vọng nàng báo đáp gì khác, chỉ cần nàng giúp ta việc này, giữa chúng ta coi như không ai nợ ai nữa." Tần Phục hít sâu một hơi nói.
"Ta có thể biết tại sao lại như vậy không?" Liễu Tố ướm hỏi.
"Dĩ nhiên có thể, đây là điều nàng nên biết, ta cũng cần nàng phối hợp."
Liễu Tố vẫn chưa hiểu rõ, nhưng nàng cảm thấy thiếu niên thần bí trước mắt này có chút cao thâm khó lường.
"Ngươi muốn ta làm thế nào?"
"Khi gặp mẹ ta, nàng không được gọi là Liễu Tố, cũng không phải con gái Liễu trang chủ, mà phải tên là Tề Yến Doanh."
"Tề Yến Doanh? Đó là ai?" Liễu Tố khẽ nhíu đôi mày thanh tú hỏi.
Gương mặt Tần Phục thoáng qua một tia phẫn nộ, nhưng lập tức bình tâm trở lại, thản nhiên nói: "Nàng ấy là vị hôn thê chỉ phúc vi hôn của ta."
"Vị hôn thê của ngươi?" Liễu Tố lại một lần nữa kinh ngạc, có chút bực bội hỏi: "Ngươi muốn ta đóng giả làm vị hôn thê của ngươi?"
"Đúng vậy!" Tần Phục thở dài nói: "Ta không có ý đồ gì khác, nàng hãy nghe ta nói hết đã."
Liễu Tố im lặng, chỉ khẽ nhích người, hơi tiến lại gần con chiến mã đang buộc bên gốc cây, dường như chỉ cần có gì đó không ổn là sẽ lập tức lên ngựa chạy trốn. Tuy nhiên, Tần Phục dường như không để ý đến nàng.
Tần Phục thở hắt ra một hơi, bất lực nói: "Ta chỉ muốn nàng giúp ta hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của mẹ."
"Tâm nguyện cuối cùng?"
"Phải, mẹ ta bệnh nặng, chẳng còn sống được bao lâu, tâm nguyện lớn nhất của bà là muốn hoàn thành hôn sự này cho ta. Nhưng nhân sự biến thiên, thế thái nhân tình lạnh lẽo, lần này ta đến Nam Dương Tề gia tìm người bạn mạc nghịch chi giao năm xưa của cha ta là Tề Vạn Thọ, nhưng ông ta đã không còn thừa nhận hôn sự năm đó, thậm chí còn chuẩn bị gả vị hôn thê chỉ phúc vi hôn của ta cho Lưu Khải, con trai Nam Dương hầu!"
Nói đến đây, Tần Phục thở dài, cười chua chát rồi nói tiếp: "Để Liễu tiểu thư chê cười rồi, thực ra nam nhi đại trượng phu lo gì không có vợ? Ta chẳng muốn trèo cao, thế nên ta đã trở về, nhưng ngay cả nguyện vọng cuối cùng của mẹ mà ta cũng không làm được, thì còn mặt mũi nào gặp lại bà lão nhà ta nữa?"
Liễu Tố có chút ngẩn ngơ, nàng không ngờ chuyện này lại có nhiều trắc trở đến vậy, lại còn có một đoạn nội tình như thế, nhất thời nhìn Tần Phục bằng con mắt khác. Trái tim vốn còn đang do dự lập tức bị hiếu tâm của Tần Phục làm cho cảm động, nàng đã hiểu ý của hắn.
"Làm như vậy chẳng phải là đang lừa dối mẹ ngươi sao?" Liễu Tố có chút lo lắng hỏi.
"Có lẽ đây là một sự lừa dối, nhưng vẫn tốt hơn là để mẹ phải ôm hận mà chết. Ít nhất, để bà ra đi không còn gì hối tiếc, đó là điều một người làm con như ta nên làm." Tần Phục thở dài, có chút bất lực nói.
"Được, ta đồng ý với ngươi!" Liễu Tố quả thực bị hiếu tâm của Tần Phục làm cho cảm động, hơn nữa lại là Tần Phục cứu nàng một mạng, nàng tự nhiên sẽ không từ chối thêm nữa. Trong thâm tâm, nàng cũng thực lòng muốn giúp Tần Phục hoàn thành tâm nguyện của người già.
Tần Phục nghe vậy cả mừng, lập tức cúi người hành lễ: "Đa tạ Liễu tiểu thư!"
"Ngươi việc gì phải tạ ta? Ơn cứu mạng của ngươi ta còn chưa báo đáp mà." Liễu Tố mỉm cười nói.
Tần Phục ngẩn người, nhìn dung nhan xinh đẹp của Liễu Tố mà hơi sững sờ, rồi lại ngượng ngùng nói: "Ta cứu cô, thực ra cũng chỉ muốn cô giúp ta, vì thế cô hoàn toàn không cần cảm ơn."
"Dù mục đích của huynh là gì, nhưng huynh rốt cuộc đã cứu mạng ta, chẳng lẽ không đúng sao?" Liễu Tố mỉm cười hỏi vặn lại, rồi như chợt nhớ ra điều gì, không nhịn được hỏi: "Mẹ huynh đã từng gặp qua Tề tiểu thư chưa?"
"Đó là chuyện của mười mấy năm trước, lúc đó chúng ta đều còn rất nhỏ, giờ đã trưởng thành, dù có gặp cũng không nhận ra nữa, huống hồ mẹ ta mắt đã mù lòa." Tần Phục đau lòng nói.
"A..." Liễu Tố khẽ kêu một tiếng, lại hỏi: "Vậy còn cha huynh?"
Sắc mặt Tần Phục bỗng chốc trắng bệch, hắn hít một hơi sâu, nhàn nhạt nói: "Chết rồi, năm ta bảy tuổi, ông ấy bị quan binh bắt đi tòng quân, sau đó nghe nói đã chết trên chiến trường, nên mắt mẹ ta mới bị mù!"
Liễu Tố chấn động, hồi lâu mới u uất nói: "Xin lỗi, ta không nên hỏi những chuyện này."
"Không, không trách cô được, có trách thì chỉ trách cái thế giới vạn ác này, quan chẳng ra quan, giặc chẳng ra giặc, thiên hạ này người như ta đâu chỉ có một?" Tần Phục gằn giọng, rồi lại cười chua chát: "Được rồi, ta nên dạy cô cách nói chuyện với mẹ ta thế nào."
Lục Lâm quân đến rất kịp thời, tuy nhiên, Liễu Trang cũng phải trả giá đắt. Tất nhiên, tài sản của Liễu Trang đã sớm được chôn giấu nơi an toàn, khi quan binh đến, họ cũng đã nghe ngóng được ít nhiều. Thắng lợi lần này phần lớn nhờ vào sự cơ trí của Vương phu nhân, phối hợp nhịp nhàng với Lục Lâm quân.
Liễu Dương và Vương phu nhân lo lắng việc con gái Liễu Tố bị Liễu Tứ bắt đi, Vương Nghĩa cũng sốt ruột, bởi vì Liễu Dương và Vương Khuông là bằng hữu chí thân, mà Vương Khuông đang chuẩn bị thay hắn hướng Liễu Dương cầu hôn, chính là vì hắn thích Liễu Tố.
Liễu Tố quả thực là một mỹ nữ hiếm có, Vương Nghĩa cũng là nhân vật quan trọng trong Lục Lâm quân, vợ chồng Liễu Dương thực ra cũng có ý nhận Vương Nghĩa làm con rể, nhưng lúc này Liễu Tố lại bị bắt đi, sao không khiến người ta lo âu cho được?
Vương Nghĩa phái người đuổi gấp theo hướng Liễu Tứ đi, chỉ cần trong lòng còn một tia hy vọng, hắn nhất định phải cứu được Liễu Tố, và đây cũng là cơ hội để hắn anh hùng cứu mỹ nhân.
Nhà của Tần Phục nằm trong một thung lũng nhỏ, nơi này cỏ thơm khắp lối, phong cảnh tú lệ, một con suối nhỏ chảy qua thung lũng, trong một tiểu viện nông gia có vài hộ dân sinh sống. Điều khiến Liễu Tố kinh ngạc là nàng chưa từng đến đây bao giờ, theo lời Tần Phục, nơi này chỉ cách Liễu Trang hơn bốn mươi dặm, khoảng cách không tính là xa.
Tần Phục dắt ngựa dẫn Liễu Tố đi quanh co trong rừng hoa cây cảnh như mê cung, đoạn đường ngắn ngủi mà thời gian đi lại gấp đôi dự tính, khiến Liễu Tố có chút khó hiểu.
Tần Phục không giải thích, chỉ là khi hắn vừa đi đến bên bờ suối, trong viện liền có người vui mừng hô lớn: "A Phục, là cháu về đấy à?" Vừa nói, một hán tử trung niên đã phi thân từ trong viện lao ra.
"Nhị thúc, là cháu đây." Tần Phục buộc ngựa, rảo bước vài cái, cùng hán tử trung niên tay bắt mặt mừng.
"Vị này là..." Hán tử trung niên chợt phát hiện ra Liễu Tố, không khỏi nghi hoặc hỏi.
"Vị này chính là Yến Doanh!" Tần Phục khựng lại, sau đó cười gượng nói.
"A, hóa ra đây là Tề tiểu thư! Tần Ức Lâu bái kiến Yến Doanh tiểu thư!" Hán tử trung niên lập tức tỏ ra vô cùng vui mừng và khách khí.
"Nhị thúc hà tất phải khách khí?" Liễu Tố cũng ra dáng làm lễ đáp lại.
"A Phục, mau đưa tiểu thư đi gặp phu nhân đi! Phu nhân vẫn luôn gắng gượng đến tận bây giờ, chính là muốn thấy cháu trở về, giờ thì tốt rồi!" Thần sắc Tần Ức Lâu thoáng hiện một tia bi thương nhàn nhạt.
"A..." Tần Phục vội vàng lao vào trong viện, miệng gấp gáp gọi: "Mẹ, con về rồi!" Trong viện chỉ có vài hộ gia đình, vô cùng tĩnh mịch, Liễu Tố chạy theo sau Tần Phục vào viện, thấy một phụ nhân trung niên từ trong căn nhà vách đất lợp gỗ lao ra.
"A Phục, mau vào đi!" Người phụ nhân kia hối hả gọi.
Tần Phục xông vào phòng, một mùi thuốc nồng nặc xộc vào mũi, người mẹ như một đống củi khô mục nằm trên sập, dường như đã không còn động tĩnh gì.
"Mẹ..." Tần Phục quỳ sụp xuống bên sập, bi thiết gọi.
"Mẹ, mẹ tỉnh lại đi, là Phục nhi về rồi đây... Mẹ ơi..." Giọng Tần Phục đau đớn, trong mắt trào ra lệ nóng.
Hồi lâu sau, lão thái thái dường như tỉnh táo hơn một chút, trong mắt lóe lên một tia sáng đục ngầu.
"Mẹ... là Phục nhi đây, mẹ nhìn xem! Mẹ nhìn xem! Con đã đưa Yến Doanh về rồi, mẹ không cần lo lắng nữa." Tần Phục thấy lão thái thái tỉnh lại thì đại hỷ, một mặt ngồi bên sập nắm lấy tay bà, một mặt kéo Liễu Tố lại gần.
"A..." Lão thái thái dường như cũng nhìn thấy Liễu Tố, lập tức lộ ra vẻ kinh hỉ, run rẩy đưa tay ra nắm lấy Tần Phục, tay kia thì hướng về phía Liễu Tố.
"Đại mụ, người sẽ không sao đâu, Doanh nhi đến thăm người đây." Liễu Tố cực kỳ ngoan ngoãn, nàng ngồi xổm bên giường, nắm lấy tay lão thái thái đặt lên mặt mình mà nói.
"Thật sự... là tiểu Doanh nhi sao?" Lão thái thái nhẹ nhàng sờ mặt Liễu Tố, giọng nói kích động có chút đứt quãng.
"Đúng vậy, người sờ xem, đúng là tiểu Doanh nhi của người đây!" Trong lòng Liễu Tố cũng vô cùng cảm động.
"Tốt quá rồi, con ơi! Con đã lớn thế này... rồi." Lão thái thái gượng gạo muốn ngồi dậy.
"Nương, người cứ nằm đó đừng cử động." Tần Phục vội nhẹ nhàng ấn vai lão thái thái, quan tâm nói.
"Nương vui... vui lắm, cuối cùng ta cũng có thể hoàn thành tâm nguyện, không còn vướng bận gì mà đi rồi." Lão thái thái lẩm bẩm.
"Nương, người sẽ không sao đâu!" Tần Phục đượm vẻ bi thương nói.
"Ngốc... ngốc quá con ạ, nương hiểu rõ hơn con, nương có thể gắng gượng đến hôm nay đã là một kỳ... kỳ tích rồi. Hôm nay tâm nguyện của nương đã thành, nếu còn cứ kéo dài thế này thì chỉ thêm đau đớn. Chỉ là... chỉ là từ nay về sau nương không thể chăm sóc con được nữa, hai đứa phải yêu thương nhau, chăm sóc lẫn nhau... Khụ khụ..." Lão thái thái khó nhọc nói đến đây thì ho lên.
"Nương!" Tần Phục và Liễu Tố thất kinh, Tần Phục vội gọi: "Mau mang canh sâm tới!" Người phụ nữ trung niên cũng vội vàng bưng bát canh sâm đã chuẩn bị sẵn lên.
"Con trai, không cần phải đau... đau lòng, nương biết đại hạn đã đến, có thể thấy con bình an trở về, nương... nương đã mãn nguyện rồi." "Nương, nào, để hài nhi đút người uống chút canh." Tần Phục nói.
"Không, không cần đâu, để nương nói cho hết lời." Lão thái thái cố chấp nói.
"Đại mụ, người hãy uống chút đi đã." Liễu Tố đón lấy bát canh, khuyên nhủ.
"Đứa trẻ ngoan." Lão thái thái hiền từ nhưng yếu ớt vuốt ve mái tóc mềm của Liễu Tố, an lòng nói, nhưng trên mặt bà bỗng hiện lên một tia hồng hào khác thường.
"Con trai, con phải ghi nhớ... ghi nhớ tổ huấn của gia đình ta, một khắc cũng không được quên... Khụ khụ..." "Nương, hài nhi hiểu! Hài nhi tuyệt đối không quên tổ huấn của gia tộc!" Tần Phục hai tay nắm chặt bàn tay khô gầy của lão thái thái, vẻ mặt nghiêm nghị nói.
"Thế thì tốt... thế thì tốt..." Lão thái thái nói đến đây, giọng đã yếu đến mức không còn nghe rõ.
Tần Phục vừa cảm thấy có điều chẳng lành thì đầu lão thái thái đã ngoẹo sang một bên, hơi thở dứt hẳn.
"Nương ——" Tần Phục gào lên một tiếng bi thương xé lòng!
"Không xong rồi, A Phục, bốn phía trên núi đều bốc cháy rồi!" Đúng lúc này, Tần Ức Lâu vội vã lao vào phòng, trên trán còn lấm tấm mồ hôi.
"Sao lại thế được?" Tần Phục bật dậy khỏi giường, tuy đang chìm trong nỗi bi thương tột cùng nhưng lời của Tần Ức Lâu chẳng khác nào tiếng sấm nổ bên tai.
"Hình như có kẻ cố ý phóng hỏa!" Tần Ức Lâu sa sầm mặt nói.
Liễu Tố cũng giật mình kinh hãi, nàng dường như đã nghe thấy tiếng lửa lớn thiêu rụi cỏ dại và cây bụi bên ngoài.
"Hí... hí..." Con chiến mã buộc bên ngoài không ngừng hí vang, tâm trạng bất an hiện rõ mồn một.
"Phu nhân... người..." Tần Ức Lâu lúc này mới thấy lão thái thái đã qua đời, không khỏi đau lòng hỏi.
"Nương đã đi rồi!" Tần Phục gượng nén đau thương, trầm giọng nói.
"Để tôi đi cởi dây ngựa!" Người phụ nữ trung niên vừa nói vừa bước ra ngoài.
"Nhị thẩm không cần đi đâu, thẩm mau thu dọn đồ đạc, thứ gì mang đi được thì mang, không mang được thì hủy đi, chúng ta cũng phải rời khỏi nơi này rồi." Tần Phục quả quyết nói.
Người phụ nữ trung niên ngẩn ra, nhìn Tần Ức Lâu một cái, Tần Ức Lâu cũng gật đầu.
"Nhị thúc, thúc đưa Yến Doanh đi trước, cháu sẽ chôn cất di thể của nương ngay tại đây rồi mới đi." Tần Phục nhìn Liễu Tố một cái rồi dặn dò.
"A Phục cứ yên tâm!" Khắp người Tần Ức Lâu bỗng bốc lên một luồng sát cơ nồng đậm, âm lãnh và trầm uất, khiến ngay cả Liễu Tố cũng phải giật mình.
Liễu Tố từ nhỏ cũng từng học qua chút võ nghệ, tuy công phu của phụ thân nàng là Liễu Dương chẳng ra sao, nhưng năm xưa ông giao du rộng rãi, trong số người quen biết không thiếu những tay hảo thủ, vì thế Liễu Tố cũng rất nhạy cảm với võ học. Nàng hiểu rằng Tần Ức Lâu trông có vẻ tầm thường này thực chất là một cao thủ thâm tàng bất lộ.
Tần Phục hướng về phía di thể lão thái thái dập đầu ba cái, lúc này mới từ dưới giường lấy ra một cây đại cung và một thanh kiếm vỏ da cá mập cổ kính.
"Mọi người đi trước đi, tôi ở lại thêm một lát." Tần Phục trầm giọng nói.
Tần Ức Lâu nhìn Liễu Tố, khách khí nói: "Tề tiểu thư, mời đi theo tôi."
"A Phục, huynh sẽ không sao chứ? Người chết không thể sống lại, xin hãy nén đau thương!" Liễu Tố lo lắng nhìn Tần Phục nói.
Tần Phục cười buồn một tiếng, đáp: "Cảm ơn! Ta sẽ không sao đâu!"
Liễu Tố nhìn sâu vào mắt Tần Phục thêm lần nữa, chợt cảm thấy trên người huynh ấy toát ra một luồng anh khí bức người khó tả. Thế nhưng nàng không còn tâm trí để nhìn kỹ, xoay người bước ra khỏi phòng.
Liễu Tố vừa bước ra khỏi phòng đã cảm nhận được một luồng hơi nóng hầm hập ập tới. Quả nhiên, bốn phía sườn dốc đều là lửa đỏ, gần như bao trùm toàn bộ thung lũng nhỏ này. Tuy nhiên, do hướng gió không ổn định, hỏa thế ở vài phía lan xuống rất chậm, nên nhất thời vẫn chưa cháy đến nơi này.
Tần Ức Lâu đứng giữa sân đưa mắt nhìn quanh, nở một nụ cười lạnh lẽo rồi mới quay đầu bảo Liễu Tố: "Tề tiểu thư đừng sợ, trận hỏa hoạn này vốn chẳng đáng lo. Lát nữa chúng ta chỉ cần xuôi theo dòng suối nhỏ này đi xuống là có thể thoát khỏi vòng vây lửa."
Liễu Tố bấy giờ mới sực nhớ ra con suối nhỏ rộng hơn hai trượng ở ngay ngoài viện. Đúng như lời Tần Ức Lâu, chỉ cần đi theo đường thủy, đám cháy này quả thực không thể đe dọa được họ. Nàng đang mải suy tính, bỗng nghe thấy một tiếng "Oanh..." nổ vang trời.
Liễu Tố giật mình quay đầu lại, kinh hãi nhận ra căn phòng Tần Phục đang ở phía sau đang từ từ lún xuống, tựa như bị nhấn chìm vào một bãi bùn lầy thụt.
"A Phục, huynh ấy..." Liễu Tố thất sắc, níu lấy cánh tay Tần Ức Lâu kêu lên.
Tần Ức Lâu lại như chẳng hề nhìn thấy gì, vẻ mặt vẫn lạnh lùng và điềm tĩnh lạ thường.
"A Phục..." Liễu Tố xoay người định lao về phía căn phòng đang chìm nghỉm kia, miệng không ngừng gọi lớn trong lo âu.
"Oanh..." Một mảng cửa sổ áp mái vỡ tan tành, bóng dáng Tần Phục tựa như chim vân tước vút thẳng lên trời, từ ô cửa ấy lao ra rồi nhẹ nhàng đáp xuống đất. Đúng lúc này, căn nhà cũng hoàn toàn chìm hẳn xuống lòng đất, mặt đất hai bên từ từ khép lại vào giữa.
Liễu Tố nhìn đến ngây dại. Mặt đất như thể vật sống, ngoác ra một cái miệng lớn rồi từ từ khép chặt lại cho đến khi không còn chút dấu vết. Chẳng thể nào nhận ra nơi này từng có một ngôi nhà tồn tại. Mọi chuyện diễn ra như một giấc chiêm bao, nếu không phải tận mắt chứng kiến, nàng thật khó lòng tin nổi đây là sự thật.
"Chúng ta đi thôi!" Giọng nói của Tần Phục vô cùng bình thản, chẳng nghe ra chút bi thương hay sầu muộn nào.