Diệp Hi Văn sao có thể để đối phương tiếp tục tấn công, hắn vươn một chưởng ra, trực tiếp nắm lấy cổ tay của gã thanh niên áo đen, khiến cho đao khí chân khí lập tức khựng lại.
Sức mạnh của gã thanh niên áo đen vốn lớn hơn Diệp Hi Văn, chỉ bị trì trệ trong nháy mắt rồi lại tiếp tục chém xuống.
Thế nhưng, chỉ một khoảnh khắc ấy là đã đủ rồi. Diệp Hi Văn đã chuẩn bị hoàn toàn, Bôn Lôi Thủ, bát hưởng.
"Lôi lệ phong hành!" Diệp Hi Văn quát lớn, tay phải quấn lấy chân khí hình lôi điện, một chưởng vỗ thẳng vào lồng ngực gã thanh niên áo đen.
"Bùm!" Gã thanh niên áo đen bị trúng một chưởng, thân thể như cánh diều đứt dây văng ngược ra sau, bay lên cao rồi rơi mạnh xuống đất. Xương sườn bị Diệp Hi Văn đánh gãy mấy cái, gã thở dốc như trâu.
Gã thanh niên áo đen trợn trừng mắt nhìn Diệp Hi Văn, vẻ khó tin nói: "Ngươi... ngươi lại dám ám toán ta!"
Gã càng không thể tin nổi là Diệp Hi Văn lại điên cuồng đến thế, để tấn công được gã mà dám chịu cứng một đòn này, quả thực là kẻ điên.
"Hì hì!" Diệp Hi Văn tự cầm máu cho mình, sắc mặt hơi tái nhợt. Vết thương bị chém lúc nãy sâu tới tận xương, máu chảy không ngừng, bây giờ hắn mới có thời gian sơ cứu.
Diệp Hi Văn không chậm trễ, lao về phía gã thanh niên áo đen đang nằm liệt trên mặt đất.
"Ngươi... ngươi không được giết ta!" Lúc này gã thanh niên áo đen mới lộ ra vẻ kinh hoàng, nói: "Ta là thiếu chủ của Trương gia, nếu ngươi giết ta, ngươi sẽ gặp đại họa đấy!"
"Trận chiến một khi đã bắt đầu, chính là ngươi chết ta sống!" Diệp Hi Văn hiểu rằng không thể thả gã thanh niên áo đen này đi, nếu không hậu họa về sau chắc chắn sẽ rất lớn. Kinh nghiệm thời gian qua đã dạy hắn rằng không được có lòng dạ đàn bà, thế giới này tràn ngập quy luật rừng xanh mạnh được yếu thua.
Diệp Hi Văn từng bước tiến về phía gã thanh niên áo đen.
"Ngươi đi chết đi!" Trên mặt gã thanh niên áo đen đột nhiên lộ ra vẻ dữ tợn, cánh tay vung mạnh, một đạo nguyệt nha đao khí quét ra, chém thẳng về phía Diệp Hi Văn.
Diệp Hi Văn dậm chân, thân hình dịch chuyển, né tránh đòn phản kích tuyệt mệnh này. Hắn luôn tự nhắc nhở bản thân phải cẩn trọng, sao có thể không đề phòng chứ.
Bôn Lôi Thủ, bát hưởng!
Tiếng ầm ầm vang vọng giữa rừng cây, vẻ kinh hoàng trên mặt gã thanh niên áo đen ngày càng đậm đặc.
"Bùm!"
Sau một tiếng kêu thảm thiết, gã thanh niên áo đen cuối cùng mang theo sự không cam tâm tột độ mà khí tuyệt thân vong.
Thấy gã thanh niên áo đen cuối cùng đã bị mình đánh chết, Diệp Hi Văn lập tức thở phào nhẹ nhõm, ngồi bệt xuống đất, thở hổn hển.
Không nghỉ ngơi lâu, Diệp Hi Văn đứng dậy, bắt đầu lục soát trên người ba kẻ kia. Giết người, đoạt bảo, thường luôn đi đôi với nhau.
Trên người hai cao thủ Hậu Thiên ngũ trọng, hắn tìm được tổng cộng hai mươi khối hạ phẩm linh thạch cùng một trăm lượng ngân phiếu. Sau đó, Diệp Hi Văn bắt đầu lục soát trên người gã thanh niên áo đen, hắn kinh ngạc phát hiện trên người gã này lại có một chiếc nhẫn trữ vật, hơn nữa dung tích không hề nhỏ, lên tới hơn một trăm mét khối.
Phải biết rằng, vật phẩm không gian như nhẫn trữ vật là đắt đỏ nhất. Dù chỉ có mười mét khối cũng cần ít nhất một trăm khối linh thạch, còn loại một trăm mét khối thì ít nhất cũng phải hơn một ngàn khối hạ phẩm linh thạch. Ở Nhất Nguyên Tông, chỉ có những trưởng lão cảnh giới Tiên Thiên mới có tài lực mua nổi, Diệp Hi Văn cũng chỉ mới thấy trên người nghĩa phụ Diệp Không Minh.
Không ngờ gã thanh niên áo đen này lại có nhẫn trữ vật một trăm mét khối, quả không hổ danh là thiếu chủ Trương gia.
Sau khi có được chiếc nhẫn, Diệp Hi Văn dùng thần thức dò xét, lập tức vui mừng khôn xiết. Quả nhiên, so với tài sản của gã này thì hai cao thủ Hậu Thiên ngũ trọng kia đúng là đom đóm so với ánh trăng.
Trong nhẫn trữ vật, chỉ riêng hạ phẩm linh thạch đã hơn năm trăm khối, giúp Diệp Hi Văn không cần phải lo lắng về linh thạch trong một thời gian dài. Ngoài linh thạch ra còn có một vạn lượng ngân phiếu. Tất nhiên, điều khiến Diệp Hi Văn kinh ngạc nhất là trong nhẫn không gian này lại có một cuốn võ học bí tịch, chính là tuyệt học ngưng khí thành cương lúc nãy của gã thanh niên áo đen, giúp gã dù mới ở Hậu Thiên lục trọng đã có được uy năng của cảnh giới Tiên Thiên, công pháp này đương nhiên vô cùng bất phàm.
Công pháp này tên là "Lãnh Nguyệt Trảm", là một bộ công pháp cấp Tiên Thiên. Lãnh Nguyệt Trảm có tổng cộng ba tầng: tầng thứ nhất gọi là Tân Nguyệt Trảm, tầng thứ hai là Khuyết Nguyệt Trảm, tầng thứ ba là Viên Nguyệt Trảm. Luyện thành Tân Nguyệt Trảm có thể sánh ngang uy lực công pháp trung cấp, luyện thành Khuyết Nguyệt Trảm có thể sánh ngang uy lực công pháp cao cấp, nếu luyện thành tầng thứ ba Viên Nguyệt Trảm thì có thể phát huy ra uy lực của công pháp cấp Tiên Thiên.
Có thể nói là uy lực vô cùng!
Vốn dĩ Diệp Hi Văn còn đang cân nhắc sau này sẽ học một môn võ kỹ về binh khí để bù đắp điểm yếu, giờ có cuốn "Lãnh Nguyệt Trảm" này thì vấn đề đã được giải quyết triệt để. "Lãnh Nguyệt Trảm" không chỉ có thể dùng trường đao để phát huy mà còn có thể ngưng khí thành cương để thay thế, thậm chí trong đó còn có một pháp môn ngưng khí thành cương độc đáo, khiến trường đao hóa từ chân khí cứng rắn vô cùng, có thể phát huy trọn vẹn uy lực của "Lãnh Nguyệt Trảm".
Tất nhiên, nếu có binh khí trong tay thì uy lực tự nhiên sẽ càng mạnh hơn.
Diệp Hi Văn vội vàng cất hết đồ đạc vào nhẫn không gian rồi nhanh chóng rời khỏi nơi này. Những đội ngũ truy sát hắn đều đi rất sát nhau, ước chừng chẳng bao lâu nữa sẽ có đội ngũ nghe thấy động tĩnh chạy tới. Hiện tại tình trạng của Diệp Hi Văn không thể đối phó với đội ngũ tiếp theo được, hắn cần tìm một nơi để dưỡng thương.
Diệp Hi Văn vừa rời đi không lâu, một tiểu đội năm người đã tiến đến đây. Người cầm đầu chính là gã trung niên có vết sẹo dài trên mặt. Nhìn thấy ba cái xác nằm trên đất, sắc mặt gã lập tức trở nên xanh mét, đặc biệt là cái xác của vị thiếu chủ kia khiến mí mắt gã giật liên hồi, vết sẹo trên mặt càng trở nên dữ tợn.
"Đuổi theo, nhất định phải giết chết hung thủ này cho ta! Hắn đã liên tiếp giết hai vị thiếu chủ của Trương gia chúng ta, nếu không bắt được hắn, tất cả chúng ta đều phải chết!" Gã mặt sẹo hung hăng nói, khí thế toàn thân hoàn toàn bộc phát, hóa ra là một cao thủ đỉnh phong tầng thứ bảy. "Thông báo cho người của chúng ta, đuổi theo cho ta, nhất định phải giết chết hung thủ này, băm vằm hắn thành trăm mảnh! Phát hiện kẻ khả nghi thì giết trước tính sau, thà giết nhầm còn hơn bỏ sót!"
"Tuân lệnh!" Những võ giả còn lại đồng thanh đáp.
Một tiếng xé gió thê lương vang vọng khắp cả khu rừng, đó là tín hiệu tập hợp của Trương gia.
Diệp Hi Văn đã đi được một quãng xa vẫn nghe thấy tiếng xé gió này, trong lòng lập tức kinh hãi. Đây là tín hiệu của Trương gia, xem ra bọn chúng thực sự muốn trừ khử hắn đến cùng. Hắn phải nghĩ cách tiêu diệt hết đám truy binh này, nếu không, với việc đã giết hai vị thiếu chủ Trương gia, đối phương chắc chắn sẽ truy sát hắn đến tận chân trời góc bể.
Vừa suy nghĩ, bóng dáng Diệp Hi Văn vừa hòa vào trong rừng cây.