"Xem ra đây không phải là trùng hợp rồi!" Diệp Hy Văn trầm mặt nói. Nếu chỉ gặp lại một mình Nguyệt Thành thành chủ cũ, hắn có lẽ còn coi là tình cờ, nhưng giờ đây Xích Luyện Ma Tôn cũng vừa vặn xuất hiện ở đây, vậy thì không phải trùng hợp nữa, mà e rằng đây chính là một cái bẫy.
"Tất nhiên không phải trùng hợp!" Nguyệt Thành thành chủ nhìn Diệp Hy Văn, cười lớn nói: "Ngươi cho rằng ta đảm nhiệm chức Nguyệt Thành thành chủ tại Tạo Hóa Thần Triều bao nhiêu năm như vậy mà không có chút hậu chiêu nào sao? Từ lúc các ngươi rời khỏi Đông Vực là ta đã biết rồi, bằng không làm sao có thể chặn đường các ngươi ở đây được!"
Lời của Nguyệt Thành thành chủ quả nhiên đã chứng thực suy đoán của Diệp Hy Văn, kẻ này chắc chắn đã nhận được tin tức từ sớm nên mới đến đây bao vây.
Ánh mắt Nguyệt Thành thành chủ nhìn Diệp Hy Văn có chút phức tạp, đồng thời sát ý càng lúc càng nồng đậm, thời gian trôi qua mới bao lâu chứ.
Lần trước hắn truy sát Diệp Hy Văn nhưng lại bị đối phương phản đòn trọng thương. Sau khi trốn thoát, hắn ẩn mình vào Ma Đạo Kỷ Nguyên. Kết cục thê thảm nhất đã không xảy ra, các Ma Tôn của Ma Đạo Kỷ Nguyên không ra tay với hắn, có lẽ là muốn "thiên kim mãi mã cốt", hoặc cũng có thể cao thủ cấp bậc như hắn ở Ma Đạo Kỷ Nguyên cũng không nhiều.
Cuối cùng La Hầu Ma Tôn quyết định dốc sức cứu chữa cho hắn, nhờ vậy mà trong thời gian ngắn ngủi này, hắn mới từ bờ vực cái chết hồi phục lại đỉnh phong.
Thế nhưng ngay khi hắn đang trị thương, Diệp Hy Văn chẳng những đã sớm lành lặn, mà tu vi còn thăng tiến vượt bậc, thậm chí trở thành một trong những chủ tể tối cao của cả Tạo Hóa Thần Triều - Đông Thiên Tôn của Đông Vực.
Dù bản thân hắn vẫn đang ở Nguyệt Thành, nhưng xét về địa vị thì thực chất cũng chỉ ngang hàng với Diệp Hy Văn mà thôi.
Kết hợp với thời gian quật khởi của Diệp Hy Văn, khoảng thời gian ngắn đến nghẹt thở đó đủ để phác họa nên một dòng thời gian kinh tâm động phách. Ngay cả với địa vị như hắn, khi nhìn vào cũng không khỏi có cảm giác "tên này mở hack rồi sao".
Đồng thời, hắn còn cảm nhận được một mối đe dọa mãnh liệt. Đứa trẻ này hiện giờ đã đáng sợ đến mức này, nếu để hắn tiếp tục trưởng thành thì hậu quả khôn lường, đó chính là lý do dẫn đến cuộc mai phục lần này.
"Lần trước khi ta đuổi tới, ngươi đã chạy mất. Coi như ngươi may mắn, nhưng lần này giết được ngươi cũng là kết quả như nhau thôi!" Xích Luyện Ma Tôn nhìn Diệp Hy Văn nói.
Trong đôi mắt Diệp Hy Văn, sát ý lóe lên. Sau khi trọng thương Nguyệt Thành thành chủ lần trước, bản thân hắn cũng rơi vào trạng thái cận kề cái chết, nhưng lúc đó hắn đã cảm nhận được mối đe dọa lớn nên quyết đoán rời đi. Bây giờ xem ra, cảm giác lúc đó quả nhiên không sai.
"Xem ra đều là người có thù oán cả!" Diệp Hy Văn khẽ nhếch môi, cười nhạt: "Nhưng chỉ dựa vào hai người các ngươi mà muốn hạ gục cả hai chúng ta, e rằng không dễ dàng như vậy đâu!"
Mặc dù Nguyệt Thành thành chủ hay Xích Luyện Ma Tôn đều rất mạnh, nhưng Thiên Phù Tiên Tôn cũng là đỉnh phong Thiên Tôn đứng ở tầng lớp đó. Còn bản thân hắn giờ đây cũng không thể coi là kẻ yếu, so với lần đầu giao thủ với Nguyệt Thành thành chủ, thực lực đã không cùng một đẳng cấp.
"Vậy nếu tính thêm ta thì sao!" Đột nhiên, một tiếng ầm vang dội truyền đến, ngay sau đó, một thạch nhân cao hơn trăm mét, toàn thân cấu tạo từ loại đá không tên nào đó xuất hiện trước mặt mọi người.
"Hủy Diệt Thạch Tôn!"
Đôi mắt Thiên Phù Tiên Tôn thoáng hiện vẻ kinh hãi, lập tức nhận ra kẻ này.
Đồng thời, nàng lập tức truyền âm cho Diệp Hy Văn: "Võ Tôn đạo hữu, vị Hủy Diệt Thạch Tôn này là một vị vô thượng Thiên Tôn của Thạch Khí Kỷ Nguyên, cực kỳ mạnh mẽ. Đặc biệt là nhục thân tu vi của hắn, nhờ ưu thế tiên thiên mà đương thời khó tìm đối thủ!"
Diệp Hy Văn nghe vậy, thần tình bình thản. Lại xuất hiện thêm một cao thủ đỉnh cấp, nhưng tất cả đều nằm trong dự liệu của hắn. Nguyệt Thành thành chủ đã muốn vây giết hắn, sao có thể chỉ đơn thương độc mã đến đây.
"Thiên Phù Tiên Tôn, đã lâu không gặp, không ngờ lần này ta lại đến để diệt sát vị mỹ nữ danh chấn nhiều kỷ nguyên như nàng!" Hủy Diệt Thạch Tôn cất tiếng.
"Họ đã phải trả giá bao nhiêu mới mời được ngươi đây!" Thiên Phù Tiên Tôn lạnh lùng nói.
"Chuyện này tất nhiên là phải trả một cái giá nhất định rồi, ha ha ha. Nhưng giờ ta có thể nói một câu ở đây, Thiên Phù Tiên Tôn, chỉ cần nàng giao ra Chí Tôn Tổ Phù của Phù Đạo Kỷ Nguyên các nàng, ta lập tức quay người rời đi ngay. Không ai có thể ép ta làm những việc ta không muốn!" Hủy Diệt Thạch Tôn vừa mở miệng đã đòi Chí Tôn Tổ Phù, quả là sư tử ngoạm.
Còn Nguyệt Thành thành chủ và Xích Luyện Ma Tôn đối với lời nói gần như phản bội của Hủy Diệt Thạch Tôn cũng tỏ ra thờ ơ. Cái giá họ bỏ ra để mời Hủy Diệt Thạch Tôn chính là giao Chí Tôn Tổ Phù cho hắn. Nếu không, căn bản không thể thuyết phục được một vị đỉnh phong Thiên Tôn đi đối phó với một cao thủ cùng cấp. Một khi không thành, hậu quả tất nhiên không cần nói cũng biết.
Thạch Khí Kỷ Nguyên chắc chắn phải đối mặt với sự trả thù của Thiên Phù Tiên Tôn. Dù sao Thạch Khí Kỷ Nguyên cũng không phải là kỷ nguyên đang thịnh thế như Võ Đạo Kỷ Nguyên, không sợ trả thù. Nếu đến lúc đó Thiên Phù Tiên Tôn quyết tâm báo thù, chắc chắn sẽ khiến họ vô cùng khốn đốn.
Tuy nhiên, sự cám dỗ của Chí Tôn Tổ Phù quá lớn. Ai mà không biết Chí Tôn Tổ Phù là chí bảo của Phù Đạo Kỷ Nguyên, thậm chí trong đó còn ẩn chứa thông tin liên quan đến tung tích của Phù Tổ, đây cũng là điều mà vô số người muốn biết.
"Chí Tôn Tổ Phù? Có Chí Tôn Tổ Phù sao? Xích Luyện Ma Tôn, lúc mời ta đến, ngươi đâu có nói ở đây còn có Chí Tôn Tổ Phù!" Lúc này, một giọng nói âm độc từ xa truyền tới. "Giờ ta cũng muốn Chí Tôn Tổ Phù, chuyện này phải làm sao đây!"
Lời vừa dứt, lại một bóng người xuất hiện trước mặt mọi người. Bốn người rất tự nhiên bao vây chặt lấy Diệp Hy Văn và Thiên Phù Tiên Tôn.
Lại là một cao thủ tuyệt đỉnh nữa!
Đây là một bóng người chìm trong màn bóng tối, không nhìn rõ mặt mũi, chỉ thấy một đôi mắt đỏ rực như đang trôi nổi giữa không trung, trên người tỏa ra khí tức mạnh mẽ và nguy hiểm.
"Âm Ảnh Tà Tôn!"
Thiên Phù Tiên Tôn kinh ngạc, lại nhận ra kẻ đến. Đây lại là một cao thủ đỉnh cấp khác.
"Đạo hữu cẩn thận, kẻ này tên là Âm Ảnh Tà Tôn, là chủ tể của Âm Ảnh Kỷ Nguyên, thực lực vô cùng hung hãn, hơn nữa cực kỳ thiện nghệ về đạo ám sát. Ngay cả những kẻ cùng là đỉnh phong Thiên Tôn cũng từng có tiền lệ bị hắn ám sát!"
"Ta hiểu rồi!"
Diệp Hy Văn gật đầu, lúc này ngay cả hắn cũng cảm thấy khó giải quyết.
Bốn người này, bất kỳ ai cũng là đỉnh phong Thiên Tôn, là tồn tại danh chấn vô số kỷ nguyên. Chỉ cần một người xuất hiện, hắn đã phải dốc toàn lực, huống hồ là cùng lúc xuất hiện bốn người.
Nếu là hai đối hai, hắn không có gì phải sợ, nhưng nếu là bốn đối hai thì lại là chuyện khác.
Cao thủ cấp bậc này liên thủ, không đơn giản là một cộng một bằng hai.
"Âm Ảnh Tà Tôn, ngươi muốn chết sao?" Hủy Diệt Thạch Tôn lạnh giọng nói. Cơ thể hắn khẽ động, khắp nơi vang lên tiếng ầm ầm như đá vụn ma sát vào nhau.
"Hủy Diệt Thạch Tôn, người khác sợ ngươi, ta thì không. Danh tiếng của Chí Tôn Tổ Phù ta cũng từng nghe qua, ta cũng muốn, dựa vào cái gì mà nhất định phải đưa cho ngươi!" Âm Ảnh Tà Tôn nhìn Xích Luyện Ma Tôn nói: "Thứ ngươi đưa trước đó ta không cần nữa, ta chỉ muốn Chí Tôn Tổ Phù!"
Chứng kiến hai người sắp bùng nổ xung đột, Nguyệt Thành thành chủ vội vàng lên tiếng: "Hai vị đạo hữu, đây có phải lúc tranh chấp không? Giải quyết hai kẻ này trước mới là chuyện quan trọng nhất chứ. Không giết được họ, các ngươi còn muốn có được Chí Tôn Tổ Phù sao?"
Nguyệt Thành thành chủ trong lòng cũng thấy nhức đầu, nhưng không còn cách nào khác, đội hình tạm thời cấu kết với nhau chính là như vậy. Hắn và Xích Luyện Ma Tôn đã không có mấy tin tưởng, còn Hủy Diệt Thạch Tôn và Âm Ảnh Tà Tôn thì hoàn toàn không có chút tin tưởng nào.
Nhưng đây cũng là điều dễ hiểu, cao thủ cấp bậc này ngày thường quen độc lai độc vãng, muốn hợp lại với nhau khó hơn lên trời.
Nếu không phải vì không có nắm chắc tuyệt đối để thu phục Diệp Hy Văn, hắn cũng sẽ không tìm Xích Luyện Ma Tôn liên thủ. Trận đại chiến lần trước đã để lại bóng ma tâm lý quá lớn cho hắn, ai biết được Diệp Hy Văn còn có thủ đoạn gì để bùng nổ nữa hay không.
Lần trước hắn trốn thoát, còn bây giờ thực lực của Diệp Hy Văn rõ ràng đã tăng lên không chỉ một bậc, độ khó hiển nhiên đã tăng lên rất nhiều.
"Điểm này ngươi nói không sai. Đợi chúng ta giải quyết xong hai người họ, ta sẽ phân thắng bại với Âm Ảnh Tà Tôn sau!" Hủy Diệt Thạch Tôn hừ giọng nói.
Những kẻ này đều là tinh anh trong tinh anh của các kỷ nguyên, là những nhân vật tuyệt đại phải qua vô số sinh linh mới xuất hiện được một người, tự nhiên sẽ không phạm phải sai lầm thấp kém như nội hồng để người khác thừa cơ.
"Hừ!" Âm Ảnh Tà Tôn lạnh giọng, sau đó nhìn về phía Thiên Phù Tiên Tôn, trong ánh mắt lộ ra vẻ tham lam. Không phải tham sắc đẹp của Thiên Phù Tiên Tôn, đối với nhân vật cấp bậc như hắn, chuyện đó đã chẳng còn sức hấp dẫn chí mạng nữa.
Điều hắn thực sự quan tâm là Chí Tôn Tổ Phù trên người Thiên Phù Tiên Tôn, những thứ khác căn bản không lọt vào mắt hắn.
Tuy nhiên hắn lại không biết, Chí Tôn Tổ Phù mà Thiên Phù Tiên Tôn từng sở hữu đã rơi vào tay Diệp Hy Văn rồi.
"Thiên Phù Tiên Tôn đạo hữu, nàng đi trước đi, để ta chặn họ lại!" Diệp Hy Văn hít sâu một hơi, truyền âm cho Thiên Phù Tiên Tôn.
"Không được, họ có bốn người, một mình ngươi sao chặn nổi!" Thiên Phù Tiên Tôn lập tức phản đối. Không chỉ vì nàng coi trọng tiềm năng tương lai của Diệp Hy Văn, mà nàng còn biết bốn kẻ này là những nhân vật lợi hại thế nào. Một đối một Diệp Hy Văn có thể thắng, nhưng một đối bốn thì e là không có phần thắng.
"Ta chỉ chặn họ lại thôi chứ không phải đánh bại họ. Đối mặt với bốn người, chúng ta không có phần thắng, vậy thì ở lại thêm một người cũng có ích gì!" Diệp Hy Văn nói. Hắn có Chí Tôn Tổ Phù trong tay, sức chiến đấu có thể bùng nổ tức thì, nhưng sự bùng nổ này là con dao hai lưỡi, làm bị thương đối phương cũng làm bị thương chính mình.
Hơn nữa không thể kéo dài, đối phó với hóa thân của Hỗn Độn Bá Tôn hay những đỉnh phong Thiên Tôn không chính quy như vậy thì không vấn đề gì, nhưng đối mặt với bốn đỉnh phong Thiên Tôn thực thụ, đây sẽ trở thành vấn đề chí mạng.
"Huống hồ ta có Chí Tôn Tổ Phù, công dụng của nó nàng rất rõ mà. Ta có thể chặn họ một thời gian rồi trốn thoát, nàng ở lại cũng chẳng có tác dụng gì cả!" Diệp Hy Văn nói.
Thiên Phù Tiên Tôn suy nghĩ một chút, dù thực lực của nàng rất mạnh, nhưng vào lúc này, ngược lại sẽ trở thành gánh nặng cho Diệp Hy Văn sau khi hắn bùng nổ. Nếu chỉ có một mình Diệp Hy Văn, có lẽ còn trốn thoát được.
"Được!"
Ngay lúc này, Xích Luyện Ma Tôn ra tay trước, mục tiêu nhắm thẳng vào Diệp Hy Văn. Trong hai người, nhìn thế nào thì Diệp Hy Văn cũng yếu hơn, hắn muốn chém giết một kẻ trước.
Trước đó có chút sai sót nhỏ, đáng lẽ phải là Xích Luyện Ma Tôn, không phải Xích Phát Ma Tôn! Hiện tại đã sửa lại! (Còn tiếp.)